Nhạc nềnKengeki

Kiếm Mộ hoang tàn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió sa mạc biên thùy rít lên từng hồi thê lương, thốc tháo qua những khe đá hẹp của thung lũng Cô Độc rồi dội ngược vào Kiếm Mộ Biên Thùy. Nơi đây, dưới ánh trăng mờ đục bị che phủ bởi những dải mây xám xịt, hàng vạn thanh binh khí gãy nát, rỉ sét cắm chằng chịt xuống nền đất cát lún sụt. Chúng như những tấm bia mộ không tên của một thời đại võ lâm binh đao đẫm máu, tỏa ra luồng kiếm khí tàn dư lạnh buốt, cắt xé da thịt của bất kỳ kẻ nào dám bén mảng bước vào.


Sở Ly kéo lê chiếc chân phải tàn phế trên nền cát sỏi nhấp nhô. Gân gót chân bị đứt lìa hoàn toàn sau trận huyết chiến với Địa Sát, nay lại bị chân khí Hàn Băng của nữ sát thủ vừa chết đóng băng mạch máu, đau buốt thấu tận xương tủy. Mỗi bước đi của y là một lần toàn thân run lên bần bật. Y phải dùng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết—thanh tàn kiếm rỉ sét quấn vải thô dính máu khô—cắm mạnh xuống đất làm gậy chống, kéo lê thân thể khập khiễng tiến về phía trước.


Bên cạnh y, cô bé dẫn đường câm A Mộc lặng lẽ dắt tay y. Một bàn tay nhỏ nhắn rách nát của nàng nắm chặt lấy vạt áo xám của Sở Ly, tay kia cầm nửa cây gậy tre xanh bị bẻ đôi ghim xuống cát. Nàng không thể phát ra tiếng động, nhưng nhịp thở dồn dập, run rẩy vì lạnh và lo lắng của nàng dội thẳng vào thính giác nhạy bén còn lại của Sở Ly. Dải băng quấn trên trán nàng đã thấm một vệt máu hồng nhạt từ vết thương cũ, mái tóc bết chặt vào thái dương vì sương muối.


“A Mộc... ta không sao,” Sở Ly thầm thì, giọng nói khàn đặc như cát sa mạc cọ xát vào đá. Y cảm nhận được cái buốt giá từ lọ Tuyết Sơn Băng Lộ vừa đoạt được từ xác Hàn Băng đang nằm gọn trong ngực áo, tỏa ra hơi lạnh dịu nhẹ đối lập với cơn nóng rát dữ dội từ hốc mắt trái dưới dải băng quấn đen.


Mắt trái của y đã mất đi năm mươi phần trăm thị lực vĩnh viễn sau lần kích hoạt Huyết Nhãn thứ ba dưới lòng đất lò mổ. Giờ đây, thế giới của y chỉ còn là một màn sương mù xám đục vô tri, không rõ hình hài. Đầu ngón tay trỏ tay phải cầm kiếm của y hoàn toàn tê dại, mất đi cảm giác do độc tố mật Thạch Hổ tích tụ dội ngược vào kinh mạch cổ tay. Y phải dùng ý chí sắt đá để ép năm ngón tay siết chặt lấy chuôi tàn kiếm.


*Xoạt... Xoạt... Xoạt...*


Giữa tiếng gió rít gào qua các kẽ kiếm rỉ sét, một âm thanh kỳ lạ đột ngột vang lên. Đó là tiếng chổi tre quét lá khô dều dặn, chậm rãi nhưng mang theo một nhịp điệu nội gia trầm ổn đến đáng sợ.


Sở Ly lập tức dừng bước. Chân trái lành lặn của y cắm sâu xuống cát giữ thăng bằng, đôi tai dưới dải băng đen khẽ giật mạnh. Tiếng quét lá phát ra từ sâu trong nghĩa địa binh khí, nơi không hề có một bóng cây xanh, chỉ có một biển tàn kiếm rỉ sét khô khốc.


“Kẻ nào?” Sở Ly khàn giọng hỏi, tay phải siết chặt chuôi kiếm.


“Một gã mù quét lá rác rưởi mà thôi,” một giọng nói già nua, thâm trầm và khàn đục vang lên từ sau một gò đất lớn phủ đầy tàn kiếm.


Một lão già gầy gò mặc áo vải thô màu nâu đất bước ra. Hai hốc mắt của lão lõm sâu, mù lòa hoàn toàn không có tiêu cự. Trên tay lão là một cây chổi tre già úa, nhưng bước chân lướt đi trên cát bụi sa mạc nhẹ nhàng đến mức không hề để lại một dấu chân hay tiếng ma sát nhỏ nào. Đó chính là Mộc lão nhân, một cựu kiếm khách mù đang ẩn dật quét lá tại Kiếm Mộ.


Mộc lão nhân khẽ dừng chổi, đầu lão hơi nghiêng về phía thanh tàn kiếm rỉ sét trên tay Sở Ly. Đôi tai lão giật nhẹ, lắng nghe tiếng rung khẽ của lưỡi kiếm gãy.


“Thanh kiếm gãy này... kình lực nóng ấm của Tàn Dương Tâm Pháp... Thẩm Thương Sinh đã chết rồi sao?” Mộc lão nhân thở dài, giọng nói mang theo nỗi u uất của quá khứ.


Sở Ly chấn động tâm thần: “Người... biết sư phụ ta?”


“Biết thì đã sao? Một kẻ ôm hận mà chết, một kẻ mang tàn kiếm trốn chạy,” Mộc lão nhân cười lạnh, giọng nói bỗng trở nên sắc bén. “Ngươi mang theo dải băng quấn mắt đẫm máu, chân đứt gân, tay tê dại do độc Thạch Hổ... Ngươi muốn báo thù cho phái Tàn Tuyết bằng thân xác tàn phế này sao? Ám Lâu và Linh Ảnh phái sẽ băm vằn ngươi trước khi ngươi kịp chạm vào vạt áo của chúng.”


Sở Ly cắn chặt môi đến bật máu, sát ý trong lòng dâng cao: “Dù có phải chìm vào bóng tối vĩnh viễn, ta cũng phải chém đầu kẻ thù.”


“Ngu xuẩn!” Mộc lão nhân quát nhẹ, vung chổi tre quét mạnh một đường xuống đất.


*Uỳnh!*


Một luồng gió xoáy bạo liệt bộc phát từ chiếc chổi tre già, thổi bay hàng trăm thanh kiếm rỉ sét xung quanh bay lên không trung. Những thanh tàn kiếm rít lên ghê rợn trong gió bão, tạo thành một trận pháp kiếm khí rỉ sét xoay tròn quanh thân ảnh Sở Ly. Tiếng kim loại va chạm *chan chát* và tiếng gió rít hỗn loạn lập tức phong tỏa hoàn toàn thính giác của y.


“Nhìn thấu thế giới bằng tai? Ngươi chỉ mới học được chút da lông của thính giác phàm phu!” Giọng nói của Mộc lão nhân vang dội giữa tiếng kiếm rít. “Hãy vượt qua kiếm trận này của ta mà không được dùng mắt phàm!”


Sở Ly rơi vào trạng thái khủng hoảng. Tiếng kiếm rít quá lớn át đi mọi tiếng động xung quanh, khiến y hoàn toàn mất phương hướng. Trong cơn hoảng loạn, y định nghịch chuyển chân khí kích hoạt Huyết Nhãn cấm thuật hòng nhìn thấu quỹ đạo kiếm bay.


Thế nhưng, ngay khi y vừa bấm vào huyệt Thái Dương, luồng gió bão cát sa mạc do chổi tre quét lên đã cuốn theo bụi sắt rỉ sét lọt qua kẽ dải băng quấn, bay thẳng vào hốc mắt trái đang bị thương của y.


*A...!*


Một cơn bỏng rát kinh hoàng bùng lên dữ dội như lửa thiêu dao cạo. Mắt trái của Sở Ly sưng tấy, máu tươi rỉ ra đẫm lớp vải đen. Cơn đau buốt dội thẳng vào đại não khiến y lảo đảo, khuỵu gối xuống cát nóng rít gào đau đớn. Y buộc phải nhắm nghiền mắt trái, nhãn giới mờ đục xám tro hoàn toàn chìm vào bóng tối tuyệt đối.


“Sở Ly!” A Mộc không thể nói, nhưng tiếng gậy tre bị bẻ đôi của nàng gõ xuống đá liên tục: *Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ của nàng bị tiếng kiếm rít gió át đi một nửa, nhưng vẫn là sợi dây sinh mệnh duy nhất kéo y trở lại sự tỉnh táo.


“Đừng dùng nhãn thuật ma đạo đó nữa,” giọng nói của Mộc lão nhân vang lên đầy nghiêm khắc. “Mắt mù thì tâm phải sáng. Hãy nghe tiếng gió luồn qua các kẽ kiếm gãy. Mỗi vết sứt mẻ, mỗi vết rỉ sét của thanh kiếm đều tạo ra một tần số rít gió riêng biệt. Đó chính là bản chất của Kiếm ý tàn khuyết!”


Sở Ly nằm gục trên cát, hốc mắt rỉ máu nóng rát, đầu ngón tay tê dại cầm kiếm run rẩy. Y hít một hơi thật sâu, vận chuyển *Tịnh Tâm Chú* khẩu quyết thiền môn do Vô Danh Tăng truyền dạy để xoa dịu sát khí cuồng bạo và cơn đau đầu như búa bổ. Nhịp tim của y đập chậm lại. Y buông bỏ ý định dùng mắt nhìn, hoàn toàn nhắm nghiền hai mắt dưới dải băng đen dính bụi cát.


*Cộc...*


Mộc lão nhân gõ nhẹ đầu cây gậy tre bọc thép của lão xuống đá cổ kính.


*Boong...*


Một luồng âm thanh tần số thấp lan tỏa từ điểm gõ, dội ngược lại từ các thanh tàn kiếm xung quanh. Trong thế giới bóng tối tuyệt đối của Sở Ly, luồng âm thanh dội lại đó bắt đầu định hình một sơ đồ không gian ba chiều hoàn chỉnh của Kiếm Mộ trong đầu y.


Y bắt đầu lắng nghe tiếng gió rít qua những thanh tàn kiếm. Thanh kiếm này mẻ ở mũi, tiếng gió rít bổng và sắc; thanh kiếm kia rỉ sét ở thân, tiếng gió trầm và đục. Vết mẻ lởm chởm trên chính thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết của y cũng phát ra một luồng kiếm khí xoáy xé gió riêng biệt.


“Nghe thấy chưa?” Mộc lão nhân hỏi thầm.


Sở Ly không đáp. Chân trái y dùng lực dậm nhẹ xuống cát, kéo lê chiếc chân phải khập khiễng bỏng lạnh bước đi. Y né tránh một thanh kiếm rỉ sét cắm chéo bên phải nương theo tiếng gió rít bổng; lách người qua một phiến đá nhô cao nhờ tiếng gió trầm dội lại từ vách đá.


*Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ gậy của A Mộc vang lên nhịp nhàng, phối hợp hoàn hảo với nhịp bước chân khập khiễng của y. Sở Ly đi liên tiếp mười bước trong kiếm trận rỉ sét của Mộc lão nhân mà không hề vấp ngã hay chạm vào bất kỳ thanh kiếm nào.


*Keng! Keng! Keng!*


Mộc lão nhân vung chổi thu hồi gió bão, hàng trăm thanh tàn kiếm rơi rụng cắm trở lại lòng đất cát bụi. Lão nhìn gã thanh niên mù bằng đôi hốc mắt lõm sâu, khẽ gật đầu đầy nể phục.


“Tốt lắm. Ngươi đã bước đầu ngộ ra cách nghe gió định vị của kiếm ý tàn khuyết,” Mộc lão nhân thầm thì. “Nhưng chân phải của ngươi...”


Sở Ly chưa kịp trả lời, Mộc lão nhân đột ngột dừng lại. Lão hít một hơi thật sâu nương theo chiều gió sa mạc cát bay, gương mặt thâm trầm bỗng biến sắc dữ dội. Đôi tai lão giật mạnh hướng về phía lối vào thung lũng Cô Độc.


“Có mùi máu tươi... và một luồng sát khí bạo liệt tột cùng đang tiếp cận Kiếm Mộ,” Mộc lão nhân khàn giọng cảnh báo, tay siết chặt cây gậy tre bọc thép ròng. “Kẻ săn tiền thưởng mang đại đao nặng trăm cân đã lần theo vết máu chân của ngươi đến sát cổng nghĩa địa rồi.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!