Nhạc nềnKengeki

Hàn Băng sông lạnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương giá tràn về trên khúc sông biên giới Thanh Hà nhanh đến mức kỳ lạ. Chỉ trong vòng chưa đầy nửa canh giờ sau khi chiếc thuyền gỗ nhỏ của Đại Tráng va vào rặng đá ngầm rồi vỡ vụn, những mảng băng mỏng trôi nổi trên dòng nước xiết đã kịp liên kết lại, đóng thành một tấm thảm băng xám xịt, cứng ngắc và trơn trượt. Cái lạnh thấu xương của phương Bắc như một con quái thú vô hình, nương theo màn sương mù dày đặc mà gặm nhấm da thịt của những kẻ vừa thoát chết dưới dòng nước lũ.


Sở Ly nằm lảo đảo trên mặt băng lạnh buốt. Chiếc áo vải xám rách vai của y dính chặt vào da thịt bởi nước sông đóng băng, cứng đờ như một tấm giáp sắt lạnh lẽo. Dưới dải băng đen quấn chặt quanh đầu, hốc mắt trái của y liên tục truyền đến những cơn đau buốt nhói dữ dội dội thẳng vào đại não. Máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, nóng hổi nhưng nhanh chóng bị cái lạnh đóng băng thành một vệt sẫm màu, dính bết vào lớp vải thô thái dương. Thị lực mắt trái chỉ còn lại năm mươi phần trăm mờ đục, khiến nhãn giới của y giờ đây là một khoảng không xám xịt, không rõ hình hài.


Ngay bên cạnh y, cô bé dẫn đường câm A Mộc đang run rẩy kịch liệt. Cơ thể nhỏ nhắn của nàng ướt sũng, mái tóc bết vào trán, hai hàm răng va vào nhau lập cập phát ra những tiếng động khô khốc. Thế nhưng, đôi bàn tay nhỏ nhắn rách nát của nàng vẫn ôm chặt lấy nửa cây gậy tre xanh bị bẻ đôi—kỷ vật duy nhất còn sót lại của gia đình nàng. Nàng không khóc, đôi mắt to tròn sáng ngời nhìn chằm chằm vào Sở Ly đầy lo lắng.


Cách đó vài bước chân, Lâm Phong đang chật vật cõng cậu sư đệ út Thạch Đầu trên lưng. Sườn ngực bị gãy xương của gã nhô lên dưới lớp y phục sát thủ rách nát, mỗi nhịp thở đều kèm theo tiếng rên rỉ đau đớn và những ngụm máu đen rỉ ra nơi khóe miệng. Đại Tráng, gia nhân cũ vạm vỡ, đang quỳ một chân trên băng, cây sào tre già sứt mẻ trong tay gã đã gãy làm đôi, chỉ còn lại một khúc gỗ nhọn hoắt dính đầy bùn sông lạnh.


“Thiếu chủ... thuyền đã chìm hoàn toàn rồi.” Đại Tráng thều thào, giọng nói khản đặc vì lạnh. “Chúng ta bị kẹt trên bãi sông đóng băng này. Trương Thiết và quân Linh Ảnh phái vẫn đang khép chặt vòng vây đất liền phía sau.”


Sở Ly khẽ lắc đầu, cố gắng xua đi cơn đau đầu dữ dội mạn tính đang hành hạ lý trí. Y chống tay trái xuống mặt băng trơn trượt, cố gắng dùng chân trái làm trụ để đứng dậy. Thế nhưng, ngay khi y vừa dồn lực, cổ chân phải liền truyền đến một cơn đau nhói buốt tận tâm can. Gân gót chân phải bị đứt lìa hoàn toàn rách rộng chảy máu tươi đầm đìa qua lớp băng vải thô, hoàn toàn không thể chịu lực. Y lảo đảo, suýt ngã sụp xuống lần nữa nếu không kịp cắm mạnh mũi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết xuống mặt băng để giữ thăng bằng.


*Rắc... rắc...*


Tiếng băng nứt nhẹ vang lên dưới mũi tàn kiếm rỉ sét. Chuôi kiếm quấn vải thô dính máu tươi của Sở Ly rung lên bần bật. Đầu ngón tay trỏ tay phải của y lạnh ngắt, tê dại mất cảm giác hoàn toàn do độc tố mật Thạch Hổ tích tụ dội ngược vào kinh mạch cổ tay. Y không thể cảm nhận được độ bám của vải thô, chỉ có thể dùng ý chí sắt đá để cưỡng ép năm ngón tay siết chặt lấy chuôi kiếm.


“Đại Tráng, Lâm Phong, đưa Thạch Đầu đi trước.” Sở Ly thầm thì, giọng nói khàn nhẹ như tiếng cát sa mạc cọ sát vào đá. “Có kẻ... đang đến gần.”


“Nhưng thiếu chủ, chân của người...” Đại Tráng lo lắng nhìn chiếc chân phải khập khiễng của Sở Ly.


“Đi mau!” Sở Ly gắt nhẹ. “Các ngươi ở đây chỉ làm vướng chân ta. Đưa Thạch Đầu đến nơi an toàn. A Mộc... ở lại với ta.”


A Mộc khẽ gật đầu, nàng lết cơ thể lạnh run đến sát bên hông Sở Ly, tay cầm nửa cây gậy tre xanh ghim chặt xuống băng. Lâm Phong cắn chặt môi, nhìn sư huynh đầy bất lực rồi cùng Đại Tráng dìu Thạch Đầu khập khiễng lùi sâu vào màn sương mù dày đặc phía bờ sông.


Trong thế giới bóng tối tuyệt đối của Sở Ly, tiếng gió rít gào qua các khe băng lạnh buốt bỗng trở nên quỷ dị. Giữa tiếng gió rít, có một tiếng động cực kỳ nhẹ nhàng, uyển chuyển đang lướt đi trên mặt băng trơn trượt mà không hề phát ra tiếng ma sát của đế giày.


Đó là Tuyết Bộ—thân pháp khinh công lướt băng đỉnh cao của Ám Lâu.


Sát khí lạnh lẽo, vô tình như băng tuyết sa mạc từ sương mù dày đặc ập đến, khóa chặt lấy thân ảnh xám xịt của Sở Ly. Một bóng người mặc y phục trắng muốt như tuyết từ từ hiện ra từ màn sương giá. Khuôn mặt nữ tử trắng bệch không chút máu, đôi mắt lạnh lùng không có tiêu cự nhìn thẳng vào thanh kiếm gãy dắt hông Sở Ly. Trên tay cô ta, thanh kiếm mỏng trong suốt như băng cát phát ra những luồng kiếm khí màu xanh nhạt, lạnh buốt.


Cô ta chính là Hàn Băng—sát thủ Thiết nhãn khét tiếng của Thập Phương Ám Lâu.


“Sở Ly, truyền nhân cuối cùng của phái Tàn Tuyết.” Giọng nói của Hàn Băng lạnh lẽo, không mang theo một chút cảm xúc sống của con người. “Phế nhân mù lòa, chân đứt gân, tay tê dại... Ngươi lấy gì để đỡ một kiếm này của ta?”


Không đợi Sở Ly trả lời, Hàn Băng lướt đi nhẹ nhàng trên mặt băng. Thân ảnh cô ta mờ ảo như một bóng ma tuyết, thanh kiếm mỏng trong tay vung lên, chém ra liên tiếp ba đường kiếm khí lạnh buốt nhắm thẳng vào cổ họng, ngực và chân trái lành lặn của Sở Ly.


Kiếm khí đi đến đâu, mặt sông đóng băng dưới chân cô ta lập tức ngưng tụ thêm một lớp sương muối trắng xóa, hơi lạnh bốc lên nghi ngút.


Sở Ly đứng im lặng bất động. Y không thể di chuyển nhanh nhẹn do gân chân phải tàn phế vĩnh viễn, mọi nỗ lực vận khinh công né tránh diện rộng trên mặt băng trơn trượt này đều là tự sát. Y chọn phương án lấy tĩnh chế động. Chân trái lành lặn của y cắm sâu xuống một lớp tuyết mỏng bám trên băng để giữ thăng bằng, tàn kiếm gãy rỉ sét thủ thế trước ngực.


*Hưu! Hưu!*


Sở Ly nghiêng nhẹ đầu dựa vào kỹ năng *Thính phong đoán hướng* cực hạn để né tránh hai đường kiếm khí đầu tiên nhắm vào cổ họng và ngực. Thế nhưng, đường kiếm khí thứ ba nhắm vào chân trái của y quá nhanh và mang theo hàn khí bạo liệt.


Sở Ly cố gắng xoay người vung kiếm chém ngang để gạt đỡ, nhưng gân chân phải đứt lìa lại co rút đau nhói dữ dội, khiến đường kiếm của y bị lệch hướng một ly.


*Xoẹt!*


Kiếm khí băng tuyết sượt qua cổ chân phải của y. Hàn khí bạo liệt lập tức xâm nhập vào vết thương hở, đóng băng mạch máu quanh cổ chân phải. Cổ chân của Sở Ly tê dại, bỏng lạnh đau buốt thấu xương tủy, khiến y khuỵu nửa gối xuống mặt băng trơn trượt.


“Sở Ly!” A Mộc không thể nói, nhưng tiếng gậy tre xanh của nàng gõ xuống mặt băng dồn dập: *Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng gõ giòn giã dội lại từ mặt băng, báo hiệu Hàn Băng đang lợi dụng lúc y quỳ sụp để lướt băng áp sát từ phía sau lưng.


Sở Ly nín thở, cắn chặt môi đến bật máu để áp chế cơn đau đầu dữ dội. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, y không dùng mắt trái mờ đục để nhìn, mà kích hoạt cảnh giới *Tâm nhãn sơ bộ*. Chân trái của y truyền một luồng chân khí Tàn Dương nóng ấm nhẹ nhàng xuống lòng bàn chân tiếp xúc với mặt băng.


Một luồng sóng chân khí vô hình lan tỏa từ bàn chân Sở Ly ra xung quanh trong phạm vi năm bước chân. Thông qua độ rung chấn cực nhỏ của lớp băng mỏng dưới chân, Sở Ly cảm nhận được hình dáng đồ vật và quỹ đạo di chuyển của Hàn Băng một cách rõ nét. Y nghe thấy tiếng mặt băng rạn nứt li ti dưới bước chân Tuyết Bộ của cô ta.


*Cộc... cộc...*


Tiếng gậy gõ của A Mộc lại vang lên theo nhịp điệu nhanh, định vị chính xác khoảng cách kẻ địch: ba bước, hai bước.


Hàn Băng áp sát sau lưng Sở Ly, thanh kiếm mỏng trong suốt đâm thẳng vào gáy y với tốc độ chớp nhoáng.


Sở Ly vẫn đứng yên bất động như một gốc thông già hóa đá. Y đợi. Y không đuổi theo thân pháp dẻo dai của Hàn Băng trên mặt băng, mà đợi cô ta dậm chân nhảy lên không trung để tung đòn quyết định. Khi nhảy lên, cô ta sẽ mất đi điểm bám duy nhất trên mặt băng trơn trượt, không thể thay đổi quỹ đạo di chuyển giữa chừng.


*Rắc!*


Mặt băng dưới chân Hàn Băng lún xuống nhẹ khi cô ta lấy đà nhảy lên. Thông qua *Tâm nhãn sơ bộ*, Sở Ly bắt trọn độ rung chấn đó.


Ngay khi Hàn Băng vừa rời mặt đất, Sở Ly dồn toàn bộ chân khí Tàn Dương còn sót lại vào cánh tay phải đang tê dại. Y vung mạnh thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết chém ngược từ dưới lên, thi triển *Kiếm khí bẻ cong* quỹ đạo.


*Hưu! Keng! Rắc!*


Luồng kiếm khí xoáy xé rách không khí bộc phát từ điểm gãy của thanh tàn kiếm, đi vòng qua đường đỡ của kiếm mỏng, chém thẳng vào lưỡi kiếm đúc bằng thép lạnh ngàn năm của Hàn Băng. Thanh kiếm trong suốt của cô ta vỡ vụn thành trăm mảnh băng vụn lấp lánh dưới ánh trăng mờ.


Đường kiếm gãy rỉ sét của Sở Ly không hề giảm sát lực, đâm xuyên qua lớp y phục trắng muốt, cắm thẳng vào lồng ngực của Hàn Băng.


“Ngươi... làm sao có thể...” Đôi mắt không tiêu cự của Hàn Băng trợn trừng kinh hoàng, máu tươi đỏ sẫm trào ra nơi khóe miệng trắng bệch.


Sở Ly rút mạnh tàn kiếm. Thân thể của Hàn Băng ngã ngửa về phía sau, rơi thẳng xuống một hố băng nứt rạn lớn đang sủi bọt bong bóng lạnh giá dưới dòng sông Thanh Hà.


Trước khi thân ảnh cô ta chìm hoàn toàn vào dòng nước xiết tối tăm, Sở Ly nhanh tay chộp lấy một chiếc lọ sứ nhỏ màu xanh nhạt đeo bên hông cô ta. Đó là Tuyết Sơn Băng Lộ cực lạnh—linh dược ngưng tụ trên băng đá Tuyết Sơn biên thùy mà A Mộc mạo hiểm leo núi thu thập thuở xưa để rửa mắt cho y.


Sở Ly lảo đảo quỳ sụp xuống mặt băng, cổ chân phải bị bỏng lạnh rỉ máu đen ngòm, đau buốt dữ dội khiến y không thể nhấc nổi chân. Nhưng y khẽ mỉm cười, bàn tay trái nắm chặt lấy lọ Tuyết Sơn Băng Lộ vừa thu được.


Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Từ bờ sông phía xa, tiếng xích sắt va vào đá và tiếng bước chân dồn dập của hàng chục đệ tử chấp pháp Linh Ảnh phái do Trương Thiết dẫn đầu đang khép chặt vòng vây bãi sông đóng băng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!