Thuyền xuôi dòng độc
Sương đêm bến đò Thanh Hà lạnh buốt như vạn cây kim châm, thấm qua lớp áo vải xám rách vai dính đầy bụi đường cát của Sở Ly. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền gỗ dồn dập, hòa cùng tiếng gió rít gào qua những rặng lau sậy khô héo bên bờ sông Thanh Hà. Gió mang theo vị mặn chát của đất cát sa mạc và mùi ẩm ướt của dòng nước xiết độc hại rỉ ra từ các mỏ khoáng sườn núi.
Sở Ly đứng đó, thân hình gầy nhưng săn chắc tựa hoàn toàn vào thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết để làm gậy chống. Khóe mắt trái của y, máu tươi vẫn rỉ ra ấm nóng dưới dải băng quấn mắt màu đen dính máu loang lổ. Hậu quả của việc bộc phát Huyết Nhãn cực hạn lần thứ ba trong tuần đang tàn phá dữ dội hốc mắt y. Nhãn giới bên trái giờ đây chỉ còn là một màn sương mù xám đục vô tri, mất đi năm mươi phần trăm thị lực vĩnh viễn. Cơ mặt bên trái tê liệt hoàn toàn khiến gương mặt y trông như tạc từ đá lạnh, còn tai trái thì ù đặc, chỉ nghe thấy những tiếng ve kêu vo ve đầy nhiễu loạn. Đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm của y cũng lạnh ngắt, mất đi tri giác do độc tố tích tụ của mật Thạch Hổ dội ngược vào kinh mạch cổ tay.
“Sư huynh... lên thuyền mau!”
Giọng nói của Lâm Phong khàn đặc vang lên bên tai phải của Sở Ly. Gã tiểu sát thủ hoàn lương đang chật vật cõng cậu sư đệ út Thạch Đầu trên lưng, lồng ngực gãy xương sườn nhô lên đầy máu đen sau trận chiến dưới lòng đất lò mổ.
Ngay bên cạnh Sở Ly, cô bé dẫn đường câm A Mộc đang run rẩy ôm chặt lấy nửa cây gậy tre xanh bị bẻ đôi—kỷ vật duy nhất còn lại của gia đình nàng. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm chặt lấy vạt áo xám của Sở Ly, khẽ kéo mạnh như muốn thúc giục y lùi lại phía sau. Nàng không thể nói, nhưng nhịp thở dồn dập, hoảng loạn của nàng dội thẳng vào thính giác nhạy bén còn lại của Sở Ly.
“Không sao, có ta ở đây.” Sở Ly thầm thì, giọng nói khàn nhẹ như tiếng cát sa mạc cọ sát vào đá. Y dùng bàn tay trái lành lặn xoa nhẹ lên mái tóc rối bù của A Mộc, rồi kéo lê chiếc chân phải tàn phế khập khiễng từng bước bước lên mạn thuyền gỗ nhỏ của Đại Tráng.
*Rắc!*
Ngay khi Sở Ly vừa đặt chân lên sàn thuyền, vết thương đứt gân chân phải của y lại rách rộng. Cơn đau nhói thấu tận xương tủy từ cổ chân truyền thẳng lên đỉnh đầu, khiến y lảo đảo mất thăng bằng, suýt ngã sụp xuống dòng nước sông Thanh Hà đen ngòm.
“Thiếu chủ, cẩn thận!”
Đại Tráng—gia nhân cũ của phái Tàn Tuyết, nay làm cửu vạn ở bến đò—lao ra đỡ lấy bả vai Sở Ly. Thân hình vạm vỡ cao lớn của gã tỏa ra mùi bùn sông nồng nặc. Đại Tráng mặc chiếc áo cộc tay thô mộc dính đầy vệt bùn nước, đôi bàn tay thô ráp chai sần siết chặt lấy cây sào tre già ngâm nước muối dẻo dai chém không đứt. Gã dùng sào tre đẩy mạnh vào bờ cát, đưa chiếc thuyền gỗ nhỏ lao vút ra giữa dòng nước xiết.
“Đại Tráng, đi lối nào?” Lâm Phong hỏi, đặt Thạch Đầu nằm tạm dưới khoang thuyền hẹp.
“Xuôi dòng sông Thanh Hà tiến vào Trung Nguyên!” Đại Tráng hét lên, giọng vang như sấm giữa tiếng sóng vỗ. “Nhưng Trương Thiết đã dẫn đệ tử chấp pháp Linh Ảnh phái dùng những chiếc thuyền nhẹ tốc độ cao đuổi theo phía sau rồi! Chúng ta phải vượt qua khúc sông đá ngầm này trước khi bị chúng khép vòng vây!”
Sở Ly ngồi tựa lưng vào vách gỗ ẩm ướt của khoang thuyền hẹp. Y nhắm chặt mắt trái đang rỉ máu, tập trung toàn bộ tinh thần lực vào tai phải để kích hoạt kỹ năng *Thính phong đoán hướng*. Trong thế giới bóng tối tuyệt đối, tiếng nước cuộn chảy xiết dưới đáy thuyền dội lên rầm rập, tiếng gió luồn qua các khe gỗ mục nát của mui thuyền rít lên từng hồi khô khốc. Nhưng nổi bật lên trên tất cả, là tiếng nước vỗ mạnh vào mạn thuyền nhẹ của đối thủ từ khoảng cách trăm bước chân phía sau.
*Bùm bụp! Bùm bụp!*
Đó là tiếng ba chiếc thuyền nhẹ của Linh Ảnh Kiếm Phái đang lướt sóng đuổi theo với tốc độ cực nhanh.
“Sở Ly! Ngươi trốn không thoát đâu!”
Giọng nói của Trương Thiết—đệ tử chấp pháp mặt sắt lạnh lùng của Linh Ảnh phái—vang lên từ chiếc thuyền đi đầu, át cả tiếng gió rít sông nước. “Sát hại đà chủ Ám Lâu, cấu kết với sát thủ hoàn lương, tội của ngươi đáng bị phế bỏ võ công, giam giữ vào ngục tối môn phái vĩnh viễn! Mau dừng thuyền chịu trói!”
Sở Ly không đáp. Y khẽ siết chặt chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết dắt bên hông. Cảm giác tê dại ở đầu ngón tay phải khiến y khó lòng cảm nhận được độ bám của vải thô quấn quanh chuôi kiếm. Y buộc phải dùng răng cắn chặt một đầu dải vải thô, dùng tay trái quấn thêm ba vòng thật chặt quanh bàn tay phải để cố định thanh kiếm rỉ sét vào lòng bàn tay.
“Đại Tráng, giữ vững bánh lái,” Sở Ly thầm thì. “Trương Thiết... sắp ra chiêu rồi.”
“Rõ, thiếu chủ!” Đại Tráng gầm lên, hai cánh tay cơ bắp đỏ ửng gồng lên cuồn cuộn, ghim chặt cây sào tre xuống lòng sông để điều khiển chiếc thuyền gỗ nhỏ lách qua một tảng đá ngầm khổng lồ nhô lên giữa dòng nước xiết.
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Đúng lúc đó, Trương Thiết vung thanh chấp pháp kiếm đúc bằng thép tốt, thi triển Linh Ảnh Kiếm Pháp chấp pháp thức. Hắn nén chân khí phóng ra liên tiếp ba đường kiếm khí vô hình tầm xa chém thẳng về phía chiếc thuyền gỗ của Sở Ly.
Kiếm khí vô hình xé rách màn sương mù dày đặc trên sông, phát ra tiếng rít gió cực mỏng, cực sắc bén.
Sở Ly khẽ giật tai phải. Y nghe thấy tiếng gió rít của kiếm khí tầm xa đang xé rách không khí lao tới từ góc chếch bên phải. Y muốn đứng dậy dùng thân pháp *Tàn Tuyết Vô Ngân* để lách người tránh né, nhưng chiếc chân phải tàn phế không thể dùng lực làm trụ. Ngay khi y vừa dồn lực xuống chân phải, gân chân đứt lìa lại co rút đau đớn dữ dội, khiến y mất đà ngã quỵ xuống sàn thuyền trơn trượt dính đầy nước sông lạnh buốt.
*Rầm! Xoẹt!*
Đường kiếm khí vô hình đầu tiên của Trương Thiết chém rách mui thuyền gỗ, những mảnh tre gỗ mục nát bay tung tóe, vỡ vụn rơi xuống khoang thuyền nơi A Mộc đang nằm che chắn cho Thạch Đầu.
Sở Ly nằm quỳ trên sàn thuyền trơn trượt, hốc mắt trái rỉ máu dữ dội do áp lực chân khí Tàn Dương trong đan điền dâng trào hỗn loạn. Y cảm nhận được chiếc thuyền gỗ nhỏ đang chao đảo dữ dội dưới sức ép của dòng nước xiết và những đòn tấn công tầm xa của kẻ thù. Khoang thuyền hẹp chật chội khiến y hoàn toàn rơi vào thế bất lợi phòng thủ, không thể vung kiếm tự do.
“Sư huynh! Cẩn thận phía sau!” Lâm Phong thét lên, dùng phi đao ném mạnh ra ngoài để cản bước một đệ tử Linh Ảnh phái đang định nhảy sang mạn thuyền.
Trương Thiết trên chiếc thuyền nhẹ đi đầu cười lạnh, tiếp tục vận chân khí phóng ra đường kiếm khí thứ hai nhắm thẳng vào khoang thuyền nơi Sở Ly đang quỳ sụp.
Sở Ly nín thở. Y không dùng mắt nhìn, mà dựa vào tiếng nước vỗ vào mạn thuyền của đối thủ để phán đoán khoảng cách chính xác giữa hai chiếc thuyền. Khi chiếc thuyền nhẹ của Trương Thiết chỉ còn cách chiếc thuyền gỗ nhỏ chưa đầy mười bước chân, Sở Ly dùng thính giác nghe tiếng gió kiếm khí rít sát gáy, vung thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết chém mạnh chéo góc từ dưới lên.
*Keng!*
Lưỡi kiếm gãy rỉ sét rung lên bần bật, phát ra tiếng rít sắc bén của kình phong. Sở Ly vận chân khí Tàn Dương nóng ấm chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải cầm kiếm, thi triển *Kiếm ý tàn khuyết* tạo ra một luồng kiếm khí xoáy xé rách không khí tại điểm gãy của lưỡi kiếm để va chạm trực tiếp với kiếm khí vô hình của Trương Thiết.
Kình lực va đập cực mạnh chấn động thẳng vào hổ khẩu tay phải đang nứt rách của Sở Ly, khiến máu tươi rỉ ra thấm đẫm lớp vải thô quấn quanh tay. Sở Ly cắn chặt răng áp chế cơn đau đầu dữ dội mạn tính đang tàn phá lý trí. Y thành công gạt phăng đường kiếm khí tầm gần của Trương Thiết, cứu sống Lâm Phong và Thạch Đầu trong gang tấc.
Nhưng Trương Thiết không hề dừng lại. Hắn lợi dụng chiếc thuyền nhẹ linh hoạt lướt nhanh sát mạn thuyền gỗ của Sở Ly, vung kiếm chém mạnh vào mạn thuyền gỗ mục nát.
*Rắc! Oành!*
Mạn phải của chiếc thuyền gỗ bị chém vỡ một mảng lớn. Dòng nước sông Thanh Hà lạnh buốt, đục ngầu tràn vào khoang thuyền cuồn cuộn, kéo theo những tảng băng mỏng đang trôi dạt trên sông. Chiếc thuyền gỗ nhỏ bắt đầu chìm dần xuống lòng sông nước xiết.
“Đại Tráng! Thuyền hỏng rồi!” Lâm Phong hét lên trong tuyệt vọng, cố giữ cho Thạch Đầu không bị nước cuốn trôi.
“Thiếu chủ! Giữ chặt lấy mạn thuyền!” Đại Tráng gầm lên, dùng hết sức lực tàn của hai cánh tay ghim sào tre xuống một tảng đá ngầm dưới đáy sông, cố gắng đẩy chiếc thuyền đang chìm dạt vào một vùng sườn sông đóng băng hiểm trở phía trước.
Sở Ly ôm chặt lấy A Mộc vào lòng bằng cánh tay trái, tay phải cầm thanh kiếm gãy cắm chặt xuống sàn gỗ đang nứt vỡ. Nước sông lạnh buốt dâng cao đến ngực y, tê buốt đến tận xương tủy, tàn phá chút chân khí Tàn Dương còn sót lại trong cơ thể kiệt quệ.
Chiếc thuyền gỗ nhỏ rên rỉ những tiếng khô khốc dưới sức ép của dòng nước xiết, rồi vỡ vụn làm đôi ngay khi chạm vào bờ băng lạnh giá. Thân ảnh xám xịt của Sở Ly cùng đồng hành bị dòng nước xiết đẩy dạt lên mặt băng trơn trượt của vùng sông đóng băng hiểm trở, xung quanh sương mù lạnh buốt bao phủ hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!