Quyết chiến Phong Vô Cực
Tiếng ròng rọc sắt rít lên một âm thanh chói tai, khô khốc và lạnh lẽo, xé toạc bầu không khí ẩm ướt của căn phòng ngầm dưới lòng đất lò mổ phân đà Ám Lâu. Sợi dây thừng thô ráp treo lồng sắt của A Mộc, sau khi bị ngọn lửa dầu hỏa liếm láp suốt trận chiến trước, đã đứt lìa hoàn toàn thành từng thớ vải cháy đen. Chiếc lồng sắt rỉ sét nặng nề chứa cô bé câm mười hai tuổi bắt đầu rơi tự do, lao thẳng xuống hố chông độc rỉ sét của Đầm Độc Long phía dưới. Những mũi chông sắt đen nhọn hoắt, tẩm kịch độc Thất Diệp thảo xanh lè, đang chực chờ nuốt chửng sinh mạng non nớt.
Sở Ly lảo đảo quỳ sụp xuống một chân trên nền đá ẩm ướt. Máu tươi từ khóe mắt trái của y tuôn ra cuồn cuộn dưới dải băng quấn mắt màu đen, nhuộm đỏ một mảng má rồi chảy dài xuống cằm thành một vệt sẫm màu quỷ dị. Hậu quả của việc kích hoạt Huyết Nhãn cực hạn lần thứ ba trong tuần đang tàn phá dữ dội hệ thần kinh thị giác của y, cướp đi năm mươi phần trăm thị lực mắt trái vĩnh viễn, biến nửa bên trái nhãn giới đỏ rực thành một màn sương mù xám đục vô tri. Kinh mạch toàn thân y đảo lộn, chân khí Tàn Dương bạo liệt va đập hỗn loạn trong đan điền. Tệ hơn nữa, vết thương đứt gân chân phải của y lại rách rộng, máu tươi chảy đầm đìa qua lớp băng vải thô, đau nhói thấu tận xương tủy khiến y không thể đứng vững.
Nhưng y không thể lùi bước. Tiếng ư ử nghẹn ngào trong cổ họng của A Mộc bị bịt kín dội vào tai y, lớn hơn cả tiếng sấm rền sa mạc. Nếu y không cứu được nàng, thanh tàn kiếm này luyện để làm gì?
“A Mộc!”
Sở Ly gầm lên một tiếng như dã thú bị dồn vào đường cùng. Không thể chạy, y dồn toàn bộ kình lực chân khí Tàn Dương còn sót lại xuống bàn chân trái lành lặn. Y dậm mạnh xuống nền đá ngầm.
*Ầm!*
Phiến đá dưới chân Sở Ly nứt rạn thành trăm mảnh bụi cát bay mù mịt. Lực đẩy cực đại phối hợp với Tàn Tuyết Vô Ngân thân pháp giúp thân ảnh xám xịt của y lao vút đi như một mũi tên rời cung, phóng thẳng về phía miệng hố chông độc Đầm Độc Long.
Trong lúc cơ thể đang lơ lửng giữa không trung, Sở Ly dùng bàn tay phải—bàn tay đang tê dại đến khớp đốt thứ hai do độc tố mật Thạch Hổ tích tụ—siết chặt lấy một sợi xích sắt hắc thiết bị chém đứt lúc trước còn treo trên xà nhà. Y dùng lực cổ tay dẻo dai quăng mạnh sợi xích ra ngoài.
*Keng!*
Móc câu của sợi xích sắt chuẩn bị sẵn đã chộp chặt lấy đỉnh lồng sắt rỉ sét của A Mộc ngay khi nó chỉ còn cách những mũi chông độc chưa đầy một gang tay. Lực giật cực mạnh của sợi xích sắt kéo căng bả vai phải của Sở Ly, tiếng xương khớp kêu răng rắc đau đớn, nhưng y cắn chặt môi đến bật máu, dùng tay trái bám chặt vào một mỏm đá nhô ra từ vách tường, treo mình lơ lửng trên không để giữ cho chiếc lồng không rơi tiếp.
“Lâm Phong! Kéo lồng!” Sở Ly thét lên, giọng khàn đặc vì ngạt khói độc.
Lâm Phong từ góc tối lao ra, gương mặt gầy gò đầy vết bùn đất và vết sẹo chéo qua má trái giật mạnh. Gã dùng hết sức bình sinh, nắm chặt lấy đầu xích sắt còn lại kéo mạnh, phối hợp với lực cánh tay trái của Sở Ly để kéo chiếc lồng sắt rỉ sét về phía bệ đá an toàn.
*Rắc!*
Lâm Phong vung đoản kiếm chém đứt khóa lồng sắt, nhanh như cắt bế A Mộc ra ngoài. Cô bé câm gầy gò, run rẩy ôm chặt lấy nửa cây gậy tre xanh bị bẻ gãy làm đôi—kỷ vật duy nhất còn lại của gia đình nàng. Đôi mắt to tròn đẫm lệ của nàng không màng đến vết thương của bản thân, chỉ hướng về phía hốc mắt trái đang rỉ máu dữ dội của Sở Ly với một nỗi lo âu tột cùng không lời.
“Sư huynh... cứu được rồi! A Mộc an toàn rồi!” Lâm Phong thều thào hét lên, lồng ngực gãy xương sườn nhô lên đầy máu đen.
Sở Ly buông tay khỏi mỏm đá, thả mình rơi xuống nền đá ẩm ướt bên cạnh hố chông. Y dùng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết quấn vải thô dính máu làm gậy chống, kéo lê chiếc chân phải tàn phế từng bước khập khiễng để đứng chắn trước mặt A Mộc.
Nhưng ngay khi y vừa đứng vững, một luồng sát khí bạo liệt, nồng nặc mùi máu tanh và hơi nóng rực lửa từ sâu trong sảnh chính của phân đà ngầm ập tới, đè nặng lên vai ba người như một ngọn núi khổng lồ.
Từ trong bóng tối của những cột đá cháy đen, một bóng người cao lớn bước ra thong thả. Nam tử ấy có thân hình vạm vỡ như một con gấu sa mạc, mặc giáp da thú đen loang lổ những vệt máu khô của đệ tử phái Tàn Tuyết bị sát hại năm xưa. Gương mặt hắn hung tợn đầy vết sẹo chém chằng chịt, mắt phải bị che khuất bởi một dải băng da đen xù xì, còn mắt trái phát ra thứ ánh sáng tàn độc, khát máu. Trên lưng hắn mang thanh Hắc Thiết Quỷ Đao bản rộng rỉ sét đỏ sẫm, lưỡi đao khắc hình quỷ mặt khóc ghê rợn.
Hắn chính là Phong Vô Cực—phân đà chủ đệ nhất đà của Thập Phương Ám Lâu, kẻ trực tiếp dẫn quân đồ sát sư môn của Sở Ly.
“Lũ chuột nhắt phái Tàn Tuyết...” Phong Vô Cực cười gằn, giọng nói ồm ồm vang vọng khắp sảnh đá ngầm ẩm ướt. “Hóa ra mạng của con nhóc câm này lại đáng giá đến mức khiến mày phải tự hủy hoại đôi mắt để bộc phát Huyết Nhãn cấm thuật. Sở Ly, nhìn mày lúc này xem... một gã mù tàn phế, chân đứt gân, tay nhiễm độc. Mày lấy cái gì để báo thù cho lão già Thẩm Thương Sinh?”
Sở Ly không đáp. Dưới dải băng đen dính máu, nhãn giới Huyết Nhãn cực hạn của y đang mờ đục dần, chỉ còn lại một màu đỏ xám mờ mịt. Y không thể nhìn rõ khuôn mặt của Phong Vô Cực, nhưng khứu giác nhạy bén của y ngửi thấy mùi tanh nồng đặc trưng của mực độc đỏ Huyết Mặc tỏa ra từ tấm mật lệnh Ám Lâu giấu trong ngực áo hắn, và tai phải y bắt được tiếng tim đập mạnh mẽ, đầy uy lực của một ngoại gia bát trọng cao thủ.
“Nợ máu... phải trả bằng máu.” Sở Ly thầm thì, giọng nói lạnh lẽo như băng tuyết sa mạc đêm đông.
“Hừ! Để xem lưỡi tàn kiếm rỉ sét của mày nhanh hơn, hay Quỷ đao của tao sắc hơn!”
Phong Vô Cực hét lớn, bàn tay hộ pháp thô ráp nắm chặt lấy chuôi thanh Hắc Thiết Quỷ Đao, rút mạnh ra khỏi bao da thú.
*U u u...*
Ngay khi lưỡi quỷ đao xuất vỏ, một tiếng hú quỷ dị, ghê rợn như tiếng quỷ khóc thần than vang lên chấn động tâm trí dội thẳng vào màng nhĩ mọi người. Phong Vô Cực kích hoạt chân khí Huyết Sát bạo liệt toàn thân truyền thẳng vào lưỡi đao, thi triển sát chiêu *Quỷ đao đoạt phách*. Hắn vung đại đao chém ra một đường đao khí màu đen đỏ hung bạo rít gió gầm rú, lao thẳng về phía Sở Ly.
Luồng đao khí đen bạo liệt xé rách mặt sàn đá ngầm ẩm ướt, cuốn theo đá vụn và bùn đất bay mù mịt. Sức ép không khí khổng lồ khiến tai trái vốn ù ù của Sở Ly hoàn toàn mất đi thính giác, tiếng gầm rú của đao khí vô hiệu hóa khả năng nghe gió định vị của y.
Sở Ly đứng im lặng, chân trái bám chặt lấy mặt đá trơn trượt để giữ thăng bằng cho cơ thể tàn phế. Y biết mình không thể né tránh tầm diện rộng của đao khí này bằng bộ pháp di chuyển thông thường. Y vận chân khí Tàn Dương nóng ấm lên mũi kiếm gãy, vung kiếm chém mạnh chéo góc từ dưới lên hòng phóng ra một luồng kiếm khí bẻ cong bẻ gãy đao khí của địch.
*Oành!*
Thế nhưng, luồng kiếm khí bẻ cong của Sở Ly vừa chạm vào đao khí đen bạo liệt liền bị chân khí Huyết Sát hộ thể bạo liệt của Phong Vô Cực nghiền nát hoàn toàn. Sức mạnh của ngoại gia bát trọng quá cương mãnh, phản lực cực đại chấn động trực tiếp vào hổ khẩu tay phải của Sở Ly, khiến dải vải thô quấn quanh bàn tay y rách tả tơi, máu tươi rỉ ra từ vết nứt hổ khẩu cũ nhuộm đỏ chuôi kiếm rỉ sét. Sở Ly lảo đảo lùi lại ba bước, chiếc chân phải tàn phế khuỵu xuống đau đớn, máu tươi chảy đầm đìa qua lớp băng gạc.
“Ha ha ha! Kiếm pháp phái Tàn Tuyết chỉ có thế thôi sao?”
Phong Vô Cực cười lớn đắc ý, lướt thân pháp dũng mãnh áp sát. Hắn chém liên tiếp ba nhát đao cương mãnh bạo liệt từ ba hướng khác nhau.
*Keng! Keng! Keng!*
Sở Ly dùng thính giác nhạy bén còn lại của tai phải và nhãn lực mờ đục của mắt trái để đỡ gạt chật vật. Mỗi lần tàn kiếm va chạm với quỷ đao khổng lồ, một luồng kình lực bạo liệt lại truyền thẳng vào kinh mạch cánh tay y, tàn phá lục phủ ngũ tạng. Chân khí Tàn Dương trong đan điền y bắt đầu suy kiệt, đầu ngón tay phải cầm kiếm hoàn toàn tê dại không còn cảm giác, chỉ còn dựa vào ý chí sắt đá để giữ chặt chuôi kiếm.
“Chết đi, đồ phế nhân!”
Phong Vô Cực hét lớn, nhận thấy Sở Ly đã kiệt sức. Hắn vận toàn bộ chân khí Huyết Sát bạo liệt vào hai cánh tay, vung thanh Hắc Thiết Quỷ Đao bổ mạnh từ trên xuống với uy lực ngàn cân, hòng chẻ đôi thân thể Sở Ly làm hai nửa.
Đường đao bổ thẳng từ trên xuống mang theo kình phong bão táp, khóa chặt mọi lối thoát của Sở Ly. Đây là đòn dứt điểm tàn bạo nhất của Phong Vô Cực.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Sở Ly nhắm chặt mắt trái đang rỉ máu. Tâm cảnh của y đột ngột trở nên tĩnh lặng tuyệt đối như mặt nước hồ thu không một gợn sóng. Y không nhìn bằng mắt, không nghe bằng tai trái bị ù đặc, mà dùng nhãn lực thấu thị cực hạn còn sót lại của Huyết Nhãn thấu thị dồn vào khoảnh khắc quyết định.
Trong nhãn giới đỏ rực mờ mịt của y, thân ảnh Phong Vô Cực chuyển động chậm lại. Vì Phong Vô Cực vung đao bổ cực đại quá cao, hai cánh tay hắn nâng lên hết cỡ, để lộ ra một khoảng trống duy nhất không có chân khí bảo vệ bên dưới nách trái.
Ở đó, dưới nách trái của Phong Vô Cực, Sở Ly nhìn thấy một dòng chân khí đỏ rực rò rỉ ra ngoài—tử huyệt cực kỳ mỏng manh của Huyết Sát Ma Công.
“Sư phụ... kiếm xuất vì nghĩa.”
Sở Ly thầm niệm khẩu quyết. Y dậm mạnh chân trái xuống đất, lách người chéo góc lướt sát mặt đất trơn trượt bằng Tàn Tuyết Vô Ngân thân pháp lướt cát bụi, né tránh hoàn toàn đường đao bổ thẳng của Phong Vô Cực trong gang tấc.
*Rầm!*
Thanh quỷ đao của Phong Vô Cực chém mạnh xuống nền đá ngầm, chẻ đôi phiến đá lớn tạo thành một hố sâu bụi bay mù mịt. Nhưng trước khi hắn kịp rút đao để phòng thủ, thân ảnh xám xịt của Sở Ly đã áp sát sát bên sườn trái của hắn.
Sở Ly vận chút chân khí Tàn Dương cuối cùng vào mũi kiếm gãy. Y đâm thẳng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết nhanh như một tia chớp đỏ rực—sát chiêu *Nhất chiêu đoạt mệnh* cận chiến dứt điểm.
*Xoẹt! Phập!*
Lưỡi kiếm gãy rỉ sét sắc bén đâm thẳng vào nách trái của Phong Vô Cực, xuyên qua tử huyệt kinh mạch không có chân khí bảo vệ, rồi ngọt ngào cắt chéo upward xuyên thẳng qua yết hầu của hắn.
Đôi mắt trái khát máu của Phong Vô Cực trợn trừng kinh hoàng. Hắn muốn hét lên, nhưng máu tươi đã trào ra nghẹn ứ nơi cổ họng.
Sở Ly dùng lực cổ tay xoay mạnh tàn kiếm chém ngang.
*Phập!*
Đầu của Phong Vô Cực bay bổng lên không trung, máu tươi phun ra như mưa nhuộm đỏ cả vách đá ẩm ướt của phòng ngầm. Thân hình khổng lồ của gã phân đà chủ đổ sụp xuống sàn đá ngầm như một ngọn núi đất lở, thanh Hắc Thiết Quỷ Đao rơi leng keng bên cạnh.
Sở Ly lảo đảo quỳ sụp xuống một chân bên cạnh xác chết, thanh kiếm gãy cắm sâu xuống đất để giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Máu từ mắt trái y tuôn ra xối xả, dải băng đen quấn mắt ướt sũng máu tươi, thị lực mắt trái hoàn toàn chìm vào bóng tối mờ đục tạm thời. Cơn đau đầu dữ dội tàn phá đại não khiến y muốn ngất đi.
Nhưng trước khi ý thức của Phong Vô Cực hoàn toàn tan biến, cái đầu rơi trên sàn đá ngầm khẽ giật mạnh, đôi môi đầy máu của hắn mấp máy phát ra những tiếng thều thào yếu ớt cuối cùng:
“Sở... Ly... ngươi... đừng đắc ý... Sở Phong... em trai ngươi... chưa chết... Nó không bị giết... mà bị bắt làm mộc nhân đặc biệt... đưa về... tổng đàn Trung Đô... Ha ha... ngươi... sẽ phải sống cả đời... trong bóng tối...”
Nói xong, tròng mắt của Phong Vô Cực đờ đẫn, tắt thở vĩnh viễn.
Sở Ly như bị sét đánh ngang tai. Bàn tay phải đang tê dại của y siết chặt lấy chuôi kiếm gãy đến mức các khớp xương kêu răng rắc.
“Sở Phong... em trai ta... vẫn còn sống?”
Giọng nói của y run rẩy, chứa đựng một nỗi xúc động và hy vọng mãnh liệt bùng lên giữa lòng thù hận tột cùng. Manh mối sống về người thân duy nhất còn sống sót chính là ngọn hải đăng cứu rỗi linh hồn y khỏi sự sa đọa vào sát đạo.
“Sư huynh! Phòng ngầm sắp sụp đổ rồi! Lão Độc Vật đã kích hoạt hỏa dược tự hủy phân đà!” Lâm Phong hớt hải chạy đến, một tay bế cô bé câm A Mộc, tay kia dìu lấy bả vai Sở Ly.
Từ phía trần đá cao vút, những tảng đá khổng lồ bắt đầu nứt toác, rơi xuống ầm ầm. Khói độc và lửa đỏ từ các mật thất ngầm bắt đầu lan tỏa nồng nặc.
Sở Ly nén chịu đau đớn thể xác cực hạn, gật đầu lạnh lùng: “Đi! Giải cứu Thạch Đầu ở hầm giam bên cạnh, rồi thoát ra ngoài!”
Lâm Phong cõng Thạch Đầu—cậu sư đệ út gầy gò, đờ đẫn do trúng độc mộc nhân vừa được giải cứu khỏi mật thất—mở đường máu chạy trước. Sở Ly ôm chặt lấy A Mộc vào lòng, dùng thanh kiếm gãy làm gậy chống, kéo lê chiếc chân phải tàn phế từng bước khập khiễng chạy đua với đá lở và lửa cháy phía sau.
Họ thoát ra ngoài qua lối Giếng Cổ Vô Danh hoang phế ngay trước khi toàn bộ phân đà ngầm dưới lò mổ nổ tung thành một hố sâu tro tàn.
***
Nửa đêm muộn, sương mù lạnh buốt bao phủ mặt sông biên giới Thanh Hà Trấn.
Tại bến sông vắng lặng của Bến đò Thanh Hà, dòng nước xiết cuộn chảy đục ngầu dưới ánh trăng mờ nhạt. Sở Ly, A Mộc, Lâm Phong và Thạch Đầu vừa đến được bờ sông thì bước chân khựng lại đột ngột.
Từ trong màn sương mù dày đặc của bến sông, hàng chục ngọn đuốc dầu hỏa lập lòe thắp sáng cả một góc trời. Hàng loạt đệ tử tuần tra của Linh Ảnh Kiếm Phái, trang bị trường kiếm vỏ sắt đen sáng loáng, đang xếp thành kiếm trận nghiêm ngặt phong tỏa toàn bộ đường thủy.
Dẫn đầu toán truy binh là Trương Thiết—đệ tử chấp pháp mặt sắt lạnh lùng của Linh Ảnh phái. Hắn đứng trên mũi một chiếc thuyền nhẹ, tay cầm thanh chấp pháp kiếm đúc bằng thép tốt, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn thẳng vào gã kiếm khách mù rách rưới đang chống kiếm gãy đứng bên bờ cát.
“Sở Ly! Ngươi dám sát hại phân đà chủ Ám Lâu, gây náo loạn biên thùy!” Giọng nói của Trương Thiết vang lên lạnh lùng, át cả tiếng sóng vỗ mạn thuyền. “Linh Ảnh Kiếm Phái chấp pháp tại biên ải, hôm nay ngươi không có lối thoát sang Trung Nguyên đâu!”
Sở Ly đứng chống kiếm gãy trên bãi cát lạnh, máu tươi từ hốc mắt trái vẫn rỉ ra loang lổ dải băng quấn đen, chân phải run rẩy rỉ máu tươi. Y khẽ nghiêng đầu lắng nghe tiếng sóng vỗ và tiếng rút kiếm đồng loạt của kẻ thù trước mặt, chuẩn bị cho một cuộc huyết chiến đường thủy đầy hiểm họa mới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!