Vết Máu Đầu Ngõ
Sương mai trên sa mạc biên ải chưa kịp tan đã bị cái nắng hanh hao của ngày mới thiêu đốt thành những làn hơi bảng lảng. Thanh Hà Trấn thức giấc trong tiếng gầm rú của gió cát và tiếng lao xao hỗn tạp từ phía khu chợ cũ. Nơi đây là điểm giao thoa của đủ loại hạng người dưới đáy giang hồ: từ những thương nhân buôn lậu dược liệu độc, lũ tiêu sư thô kệch, cho đến bọn tai mắt của hắc bang địa phương.
Cộc. Cộc. Cộc.
Tiếng gậy tre của A Mộc gõ đều đặn trên những phiến đá sứt mẻ của con ngõ dẫn vào chợ cũ Thanh Hà. Cô bé mười hai tuổi lặng lẽ bước đi, đôi mắt to tròn lanh lợi không ngừng quan sát xung quanh, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy vạt áo xám tro dính đầy bụi cát của Sở Ly.
Sở Ly bước đi ngay phía sau cô bé. Hôm nay, dải băng vải trắng quấn quanh hốc mắt y đã được buộc chặt hơn, nhưng ở khóe mắt trái, vệt máu hồng nhạt từ trận chiến đêm qua ở miếu hoang đã thấm qua lớp vải thô, khô lại thành một vệt sẫm màu quỷ dị dài xuống gò má. Cơn đau rát từ dây thần kinh thị giác vẫn âm ỉ giật từng cơn theo nhịp đập của mạch máu nơi thái dương. Chân khí trong đan điền của y có phần đình trệ nhẹ sau khi bộc phát tốc độ rút kiếm nhanh cận chiến để đánh đuổi toán tuần tra của Triệu Vô Kỵ.
"Yên tâm, ta không sao," Sở Ly khẽ cúi đầu, giọng nói khàn nhẹ như tiếng cát sa mạc cọ sát vào đá. Y cảm nhận được cái giật tay đầy lo lắng của đứa trẻ câm dắt đường.
Y cần tìm mua một ít thảo dược làm mát hốc mắt tại các hiệu thuốc đông y chợ đen trước khi Hắc Hổ Bang phong tỏa toàn bộ thị trấn. Triệu Vô Kỵ sau khi tháo chạy chắc chắn sẽ báo cáo hành tung của gã kiếm sĩ mù mang tàn kiếm cho Bang chủ Hắc Hổ. Áp lực thời gian đang đè nặng lên từng bước đi của hai thầy trò.
Khu chợ cũ Thanh Hà đón chào họ bằng một thứ âm thanh đập mạnh vào màng nhĩ. Tiếng rao bán thịt cừu sống bốc mùi nồng nặc, tiếng đập sắt chan chát từ lò rèn của những gã thợ rèn thô kệch, tiếng mặc cả oán thán của thường dân nghèo khổ, và cả mùi ẩm mốc của những gian hàng xập xệ. Đối với một người mù như Sở Ly, thế giới không được dựng lên bằng màu sắc, mà bằng một mạng lưới âm thanh và mùi hương cực kỳ chi tiết. Y có thể phân biệt được tiếng bước chân khập khiễng của một gã phu khuân vác, tiếng bánh xe ngựa rít lạch cạch vì thiếu dầu mỡ, và cả mùi rỉ sét quen thuộc phát ra từ thanh tàn kiếm bên hông mình.
A Mộc dắt y dừng lại trước một sạp hàng nhỏ bốc mùi thảo dược khô ngai ngái. Đó là một gian hàng chợ đen tồi tàn nằm khuất sau dãy bán gia súc. Sở Ly móc từ trong túi áo ra vài mảnh bạc vụn biên ải loang lổ – số tiền ít ỏi y có được từ việc giúp Thiết Ngưu vận chuyển một chuyến tiêu lậu tuần trước.
"Lấy cho ta nửa cân hạt dành dành khô và một lạng bạc hà," Sở Ly nói với gã chưởng quầy có giọng nói khàn đục vì nghiện thuốc lào.
"Bạc vụn này thô quá, nhưng thôi... biên ải có gì dùng nấy," gã chưởng quầy cằn nhằn, gạt những mảnh bạc vào rương gỗ.
Trong lúc gã chưởng quầy đang cân thuốc, đôi tai của Sở Ly dưới dải băng trắng khẽ giật nhẹ.
Nhịp tim của khu chợ vốn đang hỗn loạn bỗng nhiên xuất hiện những khoảng lặng bất thường. Từ hướng lối vào chợ, có ba luồng khí tức đang áp sát. Bước chân của chúng cực nhẹ, gót chân không hề kéo lê trên cát bụi sa mạc như người thường, mà đặt xuống dứt khoát, nhẹ nhàng. Đó là bước chân của những kẻ luyện khinh công ngoại gia.
Quan trọng hơn, Sở Ly nghe thấy tiếng mạch máu đập đều đặn, lạnh lùng của chúng. Nhịp tim của ba kẻ này duy trì ở mức năm mươi nhịp một phút – một trạng thái tĩnh lặng đáng sợ chỉ có ở những sát thủ chuyên nghiệp đã trải qua hàng vạn lần rèn luyện trong bóng tối.
*Ám Lâu Đồng nhãn.*
Sở Ly lập tức nhận diện ra thân phận của kẻ bám đuôi. Mùi mực độc đỏ (Huyết Mặc) đặc trưng dùng trong các mật lệnh ám sát phả vào mũi y qua làn gió ngược chiều. Chúng đã tìm thấy y nhanh hơn y tưởng. Triệu Vô Kỵ chắc chắn đã bán thông tin cho phân đà chủ Phong Vô Cực.
Sở Ly khẽ chạm tay vào vai A Mộc. Cô bé câm giật mình, nhưng ngay lập tức hiểu ý qua cái siết nhẹ của ngón tay y. Cô bé không gõ gậy tre nữa, mà lặng lẽ chuyển hướng, dắt Sở Ly đi vòng qua sạp bán cừu, hướng thẳng về phía con Hẻm Hắc Ám ẩm ướt nằm khuất sau khu chợ cũ.
Sở Ly không muốn ra tay giữa khu chợ đông đúc. Đạo tâm của y, lời răn dạy của sư phụ Thẩm Thương Sinh luôn là ranh giới đỏ: kiếm xuất vì nghĩa, tuyệt đối không được làm tổn hại đến thường dân vô tội. Nếu chiến đấu bùng nổ ở đây, đao kiếm vô tình của Ám Lâu sẽ biến những người nghèo khổ kia thành lá chắn thịt.
Bước vào con Hẻm Hắc Ám, tiếng ồn ào náo nhiệt của khu chợ lập tức bị dập tắt, thay vào đó là một sự im lặng ngột ngạt đến rợn người. Con hẻm cụt chật hẹp, tối tăm, hai bên là những bức tường đất cao vút nứt nẻ, dưới nền đất là những vũng nước thải ẩm ướt bốc mùi hôi thối. Gió sa mạc không thể lùa vào đây, khiến không khí trở nên đặc quánh, lạnh lẽo.
A Mộc dừng lại sát vách tường đá. Sở Ly đứng im lặng, thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết vẫn nằm yên trong bao vải thô xơ xác bên hông. Y có thể cảm nhận thấy ba luồng sát khí đã chặn đứng lối ra duy nhất của con hẻm.
Từ đầu ngõ, tiếng bước chân kéo lê khập khiễng vang lên. Một gã đàn ông trung niên rách rưới, y phục thô mộc đầy vết rách bẩn thỉu, gầy gò nhợt nhạt đang ôm lấy lồng ngực rên rỉ bò vào trong hẻm.
"Cứu... cứu mạng... Hắc Hổ Bang đang truy sát ta... kiếm khách mù đại nhân, xin cứu mạng..."
Giọng nói của gã run rẩy, đầy vẻ sợ hãi tột cùng của một thường dân bị dồn vào đường cùng. Gã bò sạt dưới đất, hướng thẳng về phía chân Sở Ly.
Nếu là một kiếm khách trẻ tuổi háo danh nghĩa hiệp thông thường, chắc chắn sẽ lập tức tiến lên đỡ gã dậy. Nhưng Sở Ly vẫn đứng im như một pho tượng đá cổ xưa.
Đôi tai y dưới dải dải băng trắng khẽ nghiêng nhẹ. Y không nghe lời van xin giả tạo kia, y đang nghe *mạch máu* của gã.
Một kẻ thực sự bị trọng thương, hoảng sợ tột cùng sẽ có nhịp tim đập dồn dập trên trăm nhịp, hơi thở đứt quãng, huyết dịch lưu thông hỗn loạn, yếu ớt. Nhưng gã "thường dân" đang bò dưới đất kia lại có nhịp tim cực kỳ ổn định ở mức năm mươi nhịp. Từng dòng máu chảy trong kinh mạch gã mạnh mẽ, dồi dào của một cao thủ Ngoại Gia Lục Trọng (Thông Kinh Cảnh). Hơn thế nữa, Sở Ly ngửi thấy mùi sáp ong dịch dung thô sơ bên dưới lớp bùn đất trên mặt gã, và mùi thép nguội của cặp đoản đao răng sói giấu kín trong tay áo rách.
*Quỷ Ảnh.* Sát thủ Đồng nhãn thạo thuật dịch dung của Ám Lâu.
"Đừng đóng kịch nữa," Sở Ly lạnh lùng buông một câu, tay phải y khẽ đặt lên chuôi tàn kiếm.
Quỷ Ảnh đang bò dưới đất bỗng khựng lại. Khuôn mặt nhợt nhạt rách rưới của gã co rúm lại thành một nụ cười tàn độc, xảo quyệt. Gã biết mình đã bị lộ hành tung trước thính giác quái dị của gã mù.
"Khốn kiếp! Chết đi!"
Quỷ Ảnh bất ngờ bật dậy như một con báo sa mạc, đôi chân lướt khinh công áp sát cực nhanh không tiếng động. Hai tay áo gã vung mạnh, không phải là đoản đao răng sói, mà là một nắm bột đỏ sẫm được rải ra với lực chấn khí cực mạnh, tạo thành một màn sương độc bao phủ toàn bộ không gian chật hẹp của con hẻm.
Bột độc Chu Sa!
Thứ kịch độc bào chế từ quặng chu sa và nọc độc rắn sa mạc của Ám Lâu vút bay trong gió. Chỉ cần một hạt bụi độc này chạm vào võng mạc, giác mạc của Sở Ly sẽ bị bỏng rát dữ dội và mù lòa vĩnh viễn trong vòng ba canh giờ, triệt tiêu hoàn toàn chút thị lực mờ đục còn lại của y.
Màn sương độc đỏ sẫm ập đến nhanh như chớp, khóa chặt mọi lối né tránh trong con hẻm chật hẹp. Thính giác của Sở Ly bị tiếng gió rít của bột độc cản trở nhẹ, y không thể định vị chính xác vị trí của Quỷ Ảnh đang áp sát phía sau màn sương.
Lần thứ nhất trong tuần... Sở Ly buộc phải phá vỡ giới luật cấm kỵ.
Y cắn chặt răng, vận hành cấm thuật nghịch chuyển chân khí từ đan điền, ép luồng khí nóng ấm đi ngược lên thập nhị kinh mạch, xông thẳng lên thần kinh thị giác hốc mắt.
*Huyết Nhãn sơ giác – Khai!*
Dưới dải băng quấn trắng, tròng mắt trái của Sở Ly lập tức chuyển sang màu hồng nhạt, các mạch máu quanh thái dương nổi lên giật phập phồng dữ dội. Một cơn đau rát như lửa thiêu, như ngàn cây kim châm thẳng vào não bộ bùng phát khiến y suýt chút nữa thét lên. Một giọt máu tươi đỏ sẫm từ khóe mắt trái rỉ ra, thấm đẫm dải băng quấn trắng rồi chảy dài xuống má.
Nhưng đổi lại cái giá tàn khốc đó, thế giới bóng tối của Sở Ly lập tức biến mất.
Trong nhãn giới của y lúc này, mọi thứ được dựng lên bằng một tông màu đỏ rực và đen xám quỷ dị. Y nhìn xuyên qua màn bột độc Chu Sa màu đỏ đang lơ lửng trong không khí, nhìn thấy rõ ràng từng hạt bụi độc đang chuyển động chậm chạp. Và nổi bật nhất giữa màn sương độc là dòng chảy chân khí màu đỏ nhạt đang lưu thông cuồn cuộn trong kinh mạch của Quỷ Ảnh.
Quỷ Ảnh đang lướt tới từ phía bên trái, tay phải giấu đoản đao răng sói tẩm độc Thất Diệp đâm thẳng vào hông Sở Ly.
Sở Ly không lùi mà tiến. Y lướt nhẹ Tuyết Ảnh Bộ, thân hình mờ ảo lách qua khe hở của màn sương bột độc Chu Sa trong gang tấc.
Keng!
Sở Ly vung tàn kiếm đỡ gạt nhát đâm của Quỷ Ảnh. Tiếng kim khí va chạm chói tai vang dội vách đá. Lực chấn động cực mạnh từ thanh đoản đao bằng thép tốt của Ám Lâu truyền qua lưỡi kiếm gãy rỉ sét khiến Sở Ly tê mỏi cổ tay. Thanh tàn kiếm rỉ sét của y suýt chút nữa bị mẻ thêm một mảng lớn trước thép tốt của đối thủ.
Quỷ Ảnh kinh hoàng khi thấy gã mù không những né được bột độc Chu Sa mà còn đỡ gạt chính xác nhát đâm tử lộ của mình. "Ngươi... ngươi nhìn thấy?! Đôi mắt đó..."
Sở Ly không cho gã cơ hội thốt lên lời thứ hai. Nhãn lực Huyết Nhãn sơ giác giúp y nhìn thấy rõ điểm yếu chân khí đang đình trệ ở khớp vai phải của Quỷ Ảnh sau cú đâm hụt.
Nhất chiêu đoạt mệnh!
Thanh kiếm gãy rỉ sét trong tay Sở Ly bộc phát tốc độ nhanh chớp nhoáng cận chiến. Một vệt sáng đỏ rực mờ nhạt tựa như ánh hoàng hôn tàn khốc vạch một đường cong tuyệt mỹ trong ngõ tối ẩm ướt.
*Roẹt.*
Đường kiếm gãy sắc bén chém đứt sương độc, vạch một đường lạnh lùng ngang qua cổ họng Quỷ Ảnh.
Máu tươi phun trào. Quỷ Ảnh trợn tròn mắt, hai tay ôm chặt lấy cổ họng đang rỉ máu dữ dội, thanh đoản đao răng sói rơi rụng xuống vũng nước thải lạch cạch. Gã đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục nát, cơ thể co giật vài nhịp rồi im bặt vĩnh viễn.
Cùng lúc đó, hai sát thủ Đồng nhãn còn lại ẩn nấp ở đầu ngõ chứng kiến đồng bọn bị hạ gục trong chớp mắt, lập tức gầm lên điên cuồng, vung đại đao lao vào vây sát Sở Ly hòng cứu viện.
Nhưng Huyết Nhãn sơ giác của Sở Ly vẫn chưa tắt. Dù hốc mắt trái đang nóng rát như bị nung đỏ, y vẫn nhìn thấu quỹ đạo di chuyển thô sơ của hai tên sát thủ còn lại trong phạm vi ba bước chân.
Y xoay người, tránh né đường chém đại đao của tên bên phải, tàn kiếm đâm thẳng nhanh như chớp xuyên qua giáp ngực, kết liễu hắn ngay tại chỗ. Tên còn lại hoảng sợ định lùi bước, nhưng đường kiếm gãy của Sở Ly đã vạch một đường chéo góc chém đứt gân tay cầm đao của hắn, rồi xoay chuôi kiếm nện mạnh vào huyệt thái dương khiến hắn ngã gục, bất tỉnh nhân sự.
Trận chiến hẻm hắc ám kết thúc nhanh chóng, tàn nhẫn và gọn gàng trong vòng chưa đầy mười hơi thở.
Sút!
Sở Ly lập tức thu hồi chân khí nghịch chuyển. Huyết Nhãn sơ giác biến mất, thế giới màu đỏ rực sụp đổ trở lại vào bóng tối tuyệt đối quen thuộc.
"Hộc... hộc..."
Sở Ly ngã quỵ một chân xuống nền đất ẩm ướt của con hẻm, tay phải chống thanh tàn kiếm xuống đất để giữ thăng bằng. Cơn đau dội ngược từ hốc mắt trái lên đỉnh đầu dữ dội như muốn xé rách sọ não y. Máu tươi từ khóe mắt trái tuôn tràn nhiều hơn, nhuộm đỏ một mảng lớn dải băng quấn trắng bên thái dương, nhỏ từng giọt xuống nền đất đá lạnh buốt.
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gậy tre của A Mộc vang lên dồn dập đầy hoảng sợ. Cô bé câm lao nhanh đến bên cạnh Sở Ly, quỳ sụp xuống vũng đất cát. Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé run rẩy lôi từ trong túi gấm ra lọ sứ chứa Tuyết Sơn Băng Lộ lạnh buốt, nhẹ nhàng thấm vào dải lụa thô lau sạch những vệt máu tươi đang tuôn chảy trên gương mặt nhợt nhạt vì kiệt sức của Sở Ly.
Hơi lạnh của băng lộ thấm thấu qua lớp da, làm dịu đi cơn đau rát như thiêu đốt ở hốc mắt y. Sở Ly khẽ thở dốc, đưa tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay của A Mộc để trấn an cô bé.
"Ta không sao... nhặt đoản đao của chúng lên, rồi kiểm tra xác," Sở Ly thầm thì, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng mệnh lệnh dứt khoát.
A Mộc gật đầu, cô bé nhanh nhẹn lục soát trên thi thể của Quỷ Ảnh đang nằm bất động dưới đất. Bàn tay nhỏ nhắn của cô bé chợt chạm phải một vật cứng giấu trong túi áo ngực của gã sát thủ dịch dung.
Cô bé kéo vật đó ra, khẽ gõ nhẹ đầu gậy tre xuống đất hai tiếng ngắn để báo hiệu cho Sở Ly.
Sở Ly đưa tay nhận lấy vật phẩm từ tay A Mộc. Đó là một thẻ tre sơn đen bóng loáng, chật hẹp và lạnh buốt. Khi những ngón tay thô ráp của y miết nhẹ lên bề mặt thẻ tre, y cảm nhận được những nét chữ nổi được khắc sâu một cách tinh xảo.
Chữ "SÁT" (Kill).
Đặc biệt, nét chữ khắc sâu đó vẫn còn dính một lớp mực đặc quánh, tỏa ra mùi tanh nồng đặc trưng của máu độc trùng trộn lẫn với kim loại rỉ sét.
Mật lệnh Ám Lâu viết bằng mực độc đỏ (Huyết Mặc).
Mùi tanh độc môn của Huyết Mặc phả vào khứu giác nhạy bén của Sở Ly, báo hiệu một sự thật tàn khốc: Mật lệnh này mới được phát ra chưa đầy một ngày, mục tiêu ghi rõ chính là danh tính của gã kiếm khách mù mang tàn kiếm phái Tàn Tuyết.
Sở Ly siết chặt tấm thẻ mật lệnh Ám Lâu trong lòng bàn tay, nét chữ sắc nhọn khía nhẹ vào da thịt y đau nhói. Mùi Huyết Mặc từ tấm thẻ tre này chính là manh mối sống dẫn lối thính giác của y tìm ra sào huyệt phân đà ngầm của Phong Vô Cực ẩn sau lò mổ bỏ hoang.
Nhưng mùi độc dược nồng nặc này cũng báo hiệu một cuộc truy quét quy mô lớn hơn, tàn bạo hơn từ các sát thủ Thiết nhãn tinh nhuệ sắp sửa đổ ập xuống đầu hai thầy trò trong những ngày tới.
"Đi thôi," Sở Ly đứng dậy, dắt thanh tàn kiếm rỉ sét vào hông, dải băng quấn mắt loang lổ vết máu mới vẫn còn rỉ nhẹ.
A Mộc nắm chặt gậy tre dẫn đường, dắt Sở Ly bước nhanh ra khỏi con Hẻm Hắc Ám ẩm ướt, để lại ba xác chết sát thủ nằm cô độc trong vũng máu đen đang dần đông đặc dưới cái lạnh buốt của gió sa mạc biên thùy.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!