Xích sắt khóa kiếm
Bóng tối dưới lòng đất Thanh Hà Trấn không mang màu đen thuần túy của màn đêm sa mạc, mà nó quánh lại, nhớp nháp và nồng nặc mùi máu thối rữa từ lò mổ bỏ hoang phía trên dội xuống.
Sở Ly bám chặt hai tay vào sợi dây thừng thô ráp, từ từ thả người xuống lòng Giếng Cổ Vô Danh. Mỗi lần cơ thể y dịch chuyển, cổ chân phải lại truyền đến một cơn đau buốt nhói thấu tận tâm can. Gân gót chân phải bị chém đứt lìa hoàn toàn trong trận huyết chiến ở y quán vẫn chưa thể khép miệng, nay gặp hơi lạnh ẩm ướt dưới lòng đất liền co rút lại, rỉ ra những vệt máu tươi ấm nóng thấm đẫm lớp băng gạc trắng. Y không thể dùng lực ở chân phải, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều phải dồn vào cánh tay trái dẻo dai và thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết dắt bên hông.
Nhấp nhô sát phía sau y, Lâm Phong lướt xuống nhẹ nhàng như một bóng ma xám. Vết sẹo dài chéo qua má trái của gã giật mạnh khi gã ghé sát tai Sở Ly, thầm thì bằng giọng khàn đục:
“Sư huynh, chạm đất rồi. Cẩn thận, bùn dưới đáy giếng rất sâu, phía trước là lối vào mật đạo ngầm của phân đà.”
Sở Ly không đáp. Đôi tai dưới dải băng quấn mắt màu đen của y khẽ giật nhẹ. Tai trái vốn bị ù giảm thính lực năm mươi phần trăm do di chứng châm cứu nay càng khó phân biệt tiếng động giữa không gian chật hẹp này. Y dùng tay phải mò mẫm vách đá giếng trơn trượt đầy rêu phong, kéo lê chiếc chân phải tàn phế, khập khiễng từng bước tiến vào lòng mật đạo ngầm.
Ở đầu ngón tay trỏ tay phải cầm kiếm, cảm giác tê dại lạnh ngắt do độc tố của mật Thạch Hổ đã ăn sâu đến khớp đốt thứ hai. Để không làm rơi binh khí, Sở Ly đã phải dùng một dải vải thô quấn chặt bàn tay vào chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét. Thanh kiếm ấy—di vật duy nhất của sư phụ Thẩm Thương Sinh—đang dính đầy máu khô của Địa Sát, lưỡi kiếm mẻ thêm một vết lởm chởm gần điểm gãy, rung lên bần bật theo từng nhịp thở dốc của y.
Lối mật đạo ngầm chật hẹp, ẩm ướt dẫn sâu vào lòng đất. Sở Ly chống thanh kiếm gãy xuống đất làm gậy gõ, nương theo những đường nét chữ nổi khắc trên tấm da dê mỏng trong tay trái để dò đường. Bản đồ mật đạo da dê của Lâm Phong chỉ ra rằng, đi hết đoạn đường hầm ngập nước này sẽ dẫn thẳng đến phòng giam giữ mộc nhân—nơi Phong Vô Cực đang giam giữ A Mộc.
“Sư huynh, mùi máu tanh nồng hơn rồi. Chúng ta đang tiếp cận sảnh phụ của phân đà.” Lâm Phong khẽ kéo vai Sở Ly, ra hiệu dừng lại.
Sở Ly nín thở. Khứu giác nhạy bén của y lập tức ngửi thấy mùi tanh nồng đặc trưng của mực độc đỏ Huyết Mặc tỏa ra từ phía trước. Đó không chỉ là mùi mực viết lệnh, mà là mùi của cái chết, của những mộc nhân vô tội bị Lão Độc Vật bắt làm thí nghiệm độc dược.
Y khập khiễng bước qua một khúc quanh hẹp bằng đá. Không gian đột ngột mở rộng ra thành một căn phòng ngầm rộng lớn, ẩm ướt. Sở Ly đứng im lặng, nhắm chặt đôi mắt mù dưới dải băng đen, tập trung toàn bộ thính giác và xúc giác để định hình không gian xung quanh.
Từ phía trần đá cao vút, có tiếng xích sắt va chạm khẽ khàng. Và rồi, một nhịp thở yếu ớt, quen thuộc truyền đến tai y.
Nhịp thở của A Mộc.
Sở Ly siết chặt chuôi kiếm gãy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Y cảm nhận được hướng gió phát ra từ trung tâm căn phòng. Ở đó, có một hố sâu chứa đầy những chiếc chông sắt rỉ sét tẩm kịch độc Thất Diệp thảo—Đầm Độc Long dưới lòng đất. Treo lơ lửng ngay trên hố chông độc ấy, trong một chiếc lồng sắt rỉ sét, là cô bé câm A Mộc. Cô bé bị xích sắt quấn chặt quanh người, miệng bị bịt kín bằng vải thô, chiếc gậy tre xanh dẫn đường quen thuộc đã bị bẻ gãy làm đôi vứt dưới đất bùn.
*Két... két...*
Tiếng ròng rọc cơ quan chuyển động khô khốc vang lên. Sở Ly nghe thấy tiếng một sợi dây thừng thô ráp đang từ từ trượt qua bánh răng sắt. Sức nóng từ một ngọn đuốc dầu hỏa đặt sát ròng rọc đang liếm láp, đốt cháy dần sợi dây treo lồng sắt của A Mộc. Chỉ cần sợi dây cháy đứt, chiếc lồng sẽ rơi thẳng xuống hố chông độc phía dưới.
“A Mộc...” Sở Ly khàn giọng, định lết chân phải tiến lên.
*Vút! Vút! Vút!*
Đột ngột, năm luồng sát khí lạnh buốt từ trên xà nhà cao tối tăm lao thẳng xuống. Sở Ly giật mình, cố gắng dồn lực vào chân trái để lách người né tránh, nhưng chiếc chân phải tàn phế không thể dùng lực khiến y mất thăng bằng, quỳ sụp xuống nền đá ẩm ướt.
Ngay trong khoảnh khắc đó, năm sợi xích sắt hắc thiết khổng lồ mang theo những móc câu nhọn hoắt vút bay xé gió từ trên cao, quấn chặt lấy cổ, bả vai và hai cánh tay của Sở Ly. Đó chính là trận pháp Xích sắt khóa cổ tàn độc của Phân đà Thiết Nhãn Ám Lâu.
“Ha ha ha! Sở ranh con! Cuối cùng mày cũng tự chui đầu vào rọ!”
Một tiếng cười lạnh lùng vang lên từ bóng tối phía trên. Năm sát thủ Thiết nhãn mang mặt nạ sắt đen xù xì đáp xuống các mỏm đá xung quanh. Chúng dùng hai tay siết chặt đầu xích sắt, vận kình lực nội gia dẻo dai kéo bổng thân thể tàn phế của Sở Ly lên không trung.
Sợi xích sắt mảnh nhưng cực kỳ dẻo dai quấn chặt lấy cổ Sở Ly, siết mạnh khiến y ngạt thở, lồng ngực thắt lại đau đớn. Thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết trong tay phải y bị hai sợi xích khóa cứng từ cổ tay đến lưỡi kiếm, hoàn toàn không thể vung chém hay thi triển bất kỳ kiếm chiêu nào.
“Khóa chặt kiếm của nó! Giật mạnh xích!” Đầu mục Thiết nhãn ra lệnh.
*Loảng xoảng! Loảng xoảng!*
Năm tên sát thủ đồng loạt rung mạnh sợi xích sắt hắc thiết. Âm thanh va chạm kim khí khổng lồ dội vào các vách đá chật hẹp của căn phòng ngầm, vang lên những tiếng gầm rú điếc tai liên tục dội thẳng vào màng nhĩ Sở Ly.
Cơn đau đầu mạn tính dữ dội lập tức bùng phát như một cơn bão lửa tàn phá đại não y. Tai trái vốn đã ù đi nay hoàn toàn mất đi tri giác, máu tươi rỉ ra từ lỗ tai thấm đẫm dải băng đen quấn đầu. Tiếng xích sắt gầm rú quá lớn đã vô hiệu hóa hoàn toàn thính giác thính phong đoán hướng của y. Sở Ly mất đi phương hướng, cơ thể bị treo lơ lửng giữa không trung, nghẹt thở và bất lực trước trận pháp xích sắt khóa cứng.
Sở Ly cố gắng dùng tai để định vị vị trí của các sát thủ, nhưng tiếng “loảng xoảng” dội vách đá quá lớn làm tai y chảy máu nhẹ, đầu óc quay cuồng. Y không thể nghe thấy tiếng gió rít hay tiếng mạch đập của kẻ thù nữa.
*Rắc... rắc...*
Từ phía trung tâm phòng ngầm, sợi dây thừng treo lồng sắt của A Mộc bị lửa đốt cháy đã bắt đầu đứt ra từng thớ vải thô. Chiếc lồng sắt chứa cô bé câm từ từ hạ xuống dưới sức nóng của ngọn đuốc, chỉ còn cách những mũi chông độc rỉ sét chưa đầy ba thước. A Mộc bị bịt miệng, chỉ có thể phát ra những tiếng ư ử nghẹn ngào trong cổ họng, đôi mắt to tròn đẫm lệ nhìn về phía Sở Ly đang bị treo lơ lửng giữa không trung.
Nhìn thấy cơ quan dây treo A Mộc đang từ từ hạ xuống dưới sức nóng hỏa tiễn, lòng Sở Ly dâng lên một nỗi tuyệt vọng và phẫn nộ tột cùng. Y biết, nếu không chém đứt toàn bộ xích sắt khóa kiếm ngay lập tức, A Mộc sẽ rơi xuống hố chông độc chết ngay trước mắt y.
Thế nhưng, thính giác đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn bởi tiếng ồn xích sắt. Y không thể nhìn thấy quỹ đạo của các sợi xích để chém đứt chúng.
Chỉ còn một con đường duy nhất.
Sở Ly gầm lên một tiếng đầy đau đớn từ sâu trong lồng ngực. Y quyết định phá vỡ giới luật tự thân nghiêm ngặt của Độc Cô Hoài—Kích hoạt Huyết Nhãn lần thứ ba trong tuần.
Chân khí Tàn Dương nóng ấm trong đan điền bị cưỡng ép nghịch chuyển bạo liệt, bốc ngược lên dọc theo kinh mạch cổ, lao thẳng vào hệ thần kinh thị giác bên hốc mắt trái với sức mạnh hủy diệt.
“Aaaa!”
Cơn đau rát dữ dội bùng lên như một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua võng mạc, tàn phá các tế bào thần kinh thị giác cuối cùng của Sở Ly. Mao mạch bên trong nhãn cầu trái vỡ tung dưới áp lực chân khí bạo liệt. Máu tươi đỏ sẫm tuôn tràn cuồn cuộn từ khóe mắt trái, nhuộm đỏ dải băng vải trắng quấn quanh mắt, chảy dài xuống gò má thành một vệt sẫm màu quỷ dị.
Dưới dải băng quấn dính máu, đôi mắt mù của Sở Ly mở trừng trừng. Thế giới bóng tối tịch mịch hoàn toàn biến mất, thay thế bằng một nhãn giới Huyết Nhãn cực hạn rực lửa màu đỏ máu.
Trong nhãn giới đỏ rực ấy, Sở Ly nhìn thấu hoàn toàn mọi thứ. Y nhìn thấy dòng chảy chân khí màu đỏ nhạt đang lưu thông bên trong kinh mạch của năm tên sát thủ Thiết nhãn. Y nhìn thấy điểm nén chân khí và quỹ đạo căng kéo của năm sợi xích sắt hắc thiết đang khóa chặt cơ thể mình.
Đặc biệt, y nhìn thấy thớ dây thừng treo lồng sắt của A Mộc chỉ còn một sợi chỉ mỏng manh cuối cùng chưa bị cháy đứt.
“Chết đi!”
Sở Ly vận kình lực chân khí Tàn Dương cực hạn vào cánh tay phải đang tê dại. Y xoay cổ tay, vung thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết chém ra một đường kiếm xoáy đầy uy lực—Kiếm ý tàn khuyết bộc phát.
*Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!*
Năm tiếng nổ kim khí vang lên đồng loạt. Đường kiếm gãy rỉ sét nương theo nhãn lực thấu thị chính xác đã chém thẳng vào năm điểm nén chân khí yếu nhất trên năm sợi xích sắt hắc thiết. Xích sắt bị chém đứt lìa hoàn toàn, vỡ vụn thành trăm mảnh sắt bắn tung tóe vào vách đá ngầm.
Thân thể Sở Ly rơi tự do từ trên cao xuống, y dùng chân trái tiếp đất, lảo đảo chống kiếm gãy để giữ thăng bằng trên nền đá trơn trượt.
Nhưng ngay khi y vừa tiếp đất, hốc mắt trái bỗng truyền đến một cơn đau buốt nhói dữ dội chưa từng có. Toàn bộ nửa bên trái nhãn giới đỏ rực bỗng chốc sụp đổ, chìm dần vào một màn sương mù màu xám đục, mờ mịt và vô tri. Thị lực mắt trái của y đã bị mất đi năm mươi phần trăm vĩnh viễn do bạo huyết nhãn cầu cực hạn.
Sở Ly lảo đảo quỳ sụp xuống một chân, máu tươi loang lổ trên dải băng quấn mắt chảy dài xuống cằm gân chân phải rách rỉ máu tươi đau nhói.
*Phựt!*
Tiếng sợi dây thừng treo lồng sắt của A Mộc đứt lìa hoàn toàn vang lên khô khốc giữa không gian tĩnh lặng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!