Nhạc nềnKengeki

Huyết mặc mật lệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bao trùm lấy gian buồng nhỏ của Xuân Mai, đặc quánh và lạnh lẽo như nước dưới đáy giếng sâu. Sở Ly tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên không phải là ánh sáng, mà là một cơn đau búa bổ dội thẳng từ đỉnh đầu xuống tận hốc mắt trái. Di chứng đau đầu mạn tính do cưỡng ép xuất quan sớm từ hầm mộ nghĩa trang đang điên cuồng cào xé đại não y. Cây Châm Định Thần vốn dùng để đóng băng sát ý trên huyệt Bách Hội nay đã rơi mất, để lại một khoảng trống rỗng buốt nhói, khiến nửa cơ mặt bên trái của y co giật nhẹ một cách vô thức. Y khẽ cử động tay phải, nhưng năm đầu ngón tay—đặc biệt là ngón trỏ cầm kiếm—đã tê dại hoàn toàn đến khớp đốt thứ hai. Độc tố tích tụ từ mật Thạch Hổ đang âm thầm gặm nhấm kinh mạch của y, lạnh buốt và vô tri.


Sở Ly khẽ thở hắt ra một hơi, định gọi một tiếng quen thuộc. Nhưng y khựng lại.


Không gian xung quanh tịch mịch đến đáng sợ. Thường ngày, chỉ cần y khẽ cựa mình, tiếng gõ gậy tre “cộc cộc” giòn giã của cô bé câm A Mộc sẽ lập tức vang lên bên mép giường tre, mang theo mùi sương mai lạnh buốt của Tuyết Sơn Băng Lộ để rửa mắt cho y. Nhưng lúc này, chỉ có tiếng gió sa mạc Thanh Hà Trấn lọt qua khe cửa gỗ mục nát, rít lên những tiếng u uất như tiếng quỷ khóc.


Linh cảm xấu như một lưỡi dao băng đâm xuyên qua lồng ngực. Sở Ly chống tay xuống phản gỗ, cố gắng dùng chân trái làm trụ để đứng dậy. Thế nhưng, ngay khi y vừa dồn lực, cổ chân phải liền truyền đến một cơn đau nhói thấu tận xương tủy. Gân gót chân phải bị Địa Sát chém đứt lìa hoàn toàn trong trận huyết chiến ở y quán vẫn chưa kịp khép miệng, nay gặp kình lực vận đột ngột liền rách toác ra. Sở Ly lảo đảo, mất hoàn toàn thăng bằng, ngã sụp xuống sàn đất nện ẩm ướt.


“A Mộc...”


Giọng nói của y khàn đặc, khô khốc như cát sa mạc cọ xát vào đá. Y không bò dậy nổi, đành phải kéo lê thân thể tàn phế bằng hai tay, mò mẫm trên nền đất lạnh tối tăm. Bàn tay phải tê dại của y quờ quạng khắp nơi, chạm phải những mảnh gỗ vụn của chiếc bàn ăn đổ nát, rồi đột ngột khựng lại khi ngón tay chạm vào một thứ gì đó mềm mại nhưng ướt sũng.


Đó là một dải băng vải thô quấn mắt.


Sở Ly run rẩy đưa dải băng lên gần mũi. Mùi mồ hôi non nớt của cô bé mười hai tuổi hòa lẫn với mùi máu tươi đặc quánh, ấm nóng vẫn chưa kịp khô hoàn toàn. Trên thớ vải thô ráp ấy, những vết máu loang lổ hằn sâu thành một hình thù quỷ dị. Đây chính là dải băng quấn trán che vết thương cũ của A Mộc. Đôi mắt mù của Sở Ly mở trừng trừng dưới dải băng đen quấn quanh đầu, hốc mắt trái mờ đục rỉ ra một vệt máu hồng nhạt, thấm đẫm thái dương.


“Sở... Sở thiếu gia...”


Từ góc buồng tối tăm, một tiếng khóc nấc nghẹn ngào vang lên. Xuân Mai—nha hoàn cũ của Thẩm Dao—đang ngồi co rúm bên cạnh chiếc tủ gỗ sứt mẻ. Đầu tóc cô rũ rượi, khóe miệng dính đầy máu khô, y phục xanh nhạt bị xé rách vài mảng loang lổ vết bầm tím. Cô vừa bò vừa khóc bò về phía Sở Ly, dập đầu xuống đất đến mức trán rỉ máu.


“Tôi vô dụng... Tôi không bảo vệ được A Mộc... Là Vương Đồ... gã đồ tể khốn nạn đó...” Xuân Mai nghẹn ngào, giọng nói đầy sự hãi hùng tột độ. “Hắn giả vờ mang đậu phụ đến cho chúng tôi, nhưng thực chất là dẫn đường cho toán sát thủ mang mặt nạ sắt của Ám Lâu đột kích vào đây. Chúng đông lắm... Chúng bẻ gãy gậy tre của A Mộc, trói cô bé lại rồi mang đi trong đêm tối...”


Sở Ly siết chặt dải vải thô dính máu của A Mộc trong lòng bàn tay phải đến mức hổ khẩu nứt rách, máu tươi của chính y rỉ ra, hòa lẫn vào vết máu đã khô của cô bé. Vương Đồ. Gã đồ tể chợ Thanh Hà vốn là kẻ thạo tin chợ đen, Sở Ly từng tha mạng cho hắn khi hắn giả vờ giúp đỡ y mua châm bạc. Không ngờ, lòng nhân từ tạm thời ấy lại đổi lấy sự phản bội tàn độc nhất. Gã đã bán đứng vị trí ẩn náu của Xuân Mai để nhận túi tiền bạc hối lộ của Ám Lâu.


*Vút! Phập!*


Một tiếng xé gió sắc lẹm vang lên giữa không trung. Một mũi tên sắt đen từ ngoài cửa sổ bắn xuyên qua màn đêm, cắm ngập ba tấc vào cây cột gỗ sồi giữa nhà. Đuôi tên vẫn còn rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu u uất.


Sở Ly không cần nhìn, khứu giác nhạy bén của y lập tức bắt được một mùi hương quỷ dị tỏa ra từ mũi tên. Đó là một mùi tanh nồng, lạnh ngắt của máu độc trùng hòa lẫn với quặng chu sa—mùi đặc trưng của Mực độc đỏ (Huyết Mặc), thứ mực chuyên dùng để viết mật lệnh ám sát tối cao của Thập Phương Ám Lâu.


“Độc Cô huynh... nhổ mũi tên ra.” Sở Ly khàn giọng ra lệnh.


Từ bóng tối ngoài hiên, thần y Độc Cô Hoài bước vào, gương mặt lập dị của lão xám xịt vì giận dữ và mệt mỏi. Lão nhanh tay rút mũi tên sắt ra khỏi cột gỗ, tháo mảnh giấy da dê mỏng quấn ở đuôi tên. Trên mảnh giấy, những nét chữ màu đỏ rực như máu tươi vẽ nên những ký tự ngoằn ngoèo, tỏa ra sát khí lạnh buốt.


“Mực độc đỏ... Huyết Mặc mật lệnh của Phong Vô Cực.” Độc Cô Hoài nghiến răng, giọng lão run lên vì phẫn nộ khi đọc những dòng chữ viết trên giấy. “Hắn viết: ‘Sở ranh con. Muốn cứu đứa con gái câm, hãy tự mình bò đến Phân Đà Ám Lâu Thanh Hà Trấn dưới lòng đất lò mổ bỏ hoang. Đi qua lối Giếng Cổ Vô Danh ngoại ô vào giờ Tý đêm nay. Chỉ được đi một mình, không mang theo binh khí. Nếu quá giờ hoặc có người đi cùng, ta sẽ mổ bụng đứa trẻ làm mộc nhân thí nghiệm độc dược ngay lập tức’.”


“Mộc nhân...” Sở Ly thầm lặp lại hai tiếng ấy, lồng ngực y phập phồng dữ dội. Ký ức đau đớn về đêm thảm sát phái Tàn Tuyết lại hiện về. Sư muội Thẩm Dao nhỏ bé của y cũng từng bị Phong Vô Cực hạ độc thủ tàn nhẫn trước khi chết. Giờ đây, hắn lại dùng chính thủ đoạn tàn độc đó nhắm vào A Mộc—đôi mắt thứ hai, người thân duy nhất còn lại bên cạnh y.


Sở Ly dùng tay trái bám vào vách tường gỗ sồi, cố gắng vận chân khí Tàn Dương nóng ấm xuống chân để đứng dậy. Thế nhưng, ngay khi y vừa nhấc chân phải lên, cơn đau đứt gân lại dội lên đại não khiến y ngã quỵ xuống lần thứ hai. Máu tươi từ cổ chân phải tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ cả lớp băng gạc trắng mà Độc Cô Hoài vừa băng bó.


“Mày điên rồi, Sở ranh con!” Độc Cô Hoài lao đến, đè chặt bả vai Sở Ly xuống sàn. Lão rút bộ kim châm Định Huyết ra, định châm vào huyệt vị để phong tỏa chân khí của y. “Gân gót chân của mày đứt lìa hoàn toàn! Mày di chuyển lúc này là tự hủy hoại đôi chân vĩnh viễn! Hơn nữa, đầu ngón tay phải của mày đã tê liệt do độc tố mật Thạch Hổ, mày cầm kiếm bằng niềm tin à? Phong Vô Cực đang bày sẵn thiên la địa võng dưới lò mổ để chờ mày tự nộp mạng!”


“Tránh ra.”


Sở Ly gầm lên một tiếng trầm thấp từ trong lồng ngực. Sát ý cuồng bạo bộc phát từ người y mạnh mẽ đến mức hất văng cả hộp kim châm bạc trên tay Độc Cô Hoài rơi xuống đất. Đôi mắt mù dưới dải băng đen của y phát ra luồng khí lạnh lẽo. Y dùng tay phải cầm lấy thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết quấn vải thô dắt bên hông, cắm mạnh mũi kiếm xuống sàn đất nện để làm điểm tựa chống đỡ cơ thể.


“Sư phụ dạy... kiếm xuất vì nghĩa, bảo vệ người vô tội.” Sở Ly nghiến răng đến mức khóe môi rỉ máu tươi. “A Mộc vì ta mà mạo hiểm leo Tuyết Sơn hái sâm cứu mắt. Nếu ta vì đôi chân tàn phế này mà bỏ mặc nàng, thanh tàn kiếm này giữ lại làm gì?”


Y dùng tàn kiếm làm gậy chống, kéo lê chiếc chân phải hoàn toàn không có lực, khập khiễng từng bước lết ra phía cửa sổ hướng ra sa mạc Thanh Hà Trấn mịt mù cát bụi. Mỗi bước đi là một lần xương khớp rên rỉ đau đớn, nhưng bước chân của y kiên định như đá tảng núi tuyết.


Độc Cô Hoài đứng nhìn theo bóng lưng gầy gò khập khiễng của Sở Ly, lão thở dài một tiếng đầy cay đắng, nhặt bộ kim châm bạc dưới đất lên rồi nhét vào ngực áo y một lọ sứ nhỏ: “Uống viên Định Thần Đan này khi mắt mày bạo huyết dữ dội. Tao sẽ ở lại đây điều trị cho Xuân Mai. Sở ranh con... mày phải sống sót mang đứa nhỏ về cho tao!”


Sở Ly không quay đầu lại, y bước ra khỏi nhà Xuân Mai, chìm vào màn đêm lạnh buốt của vùng biên thùy Thanh Hà. Gió sa mạc thổi cát bụi quất mạnh vào dải băng quấn mắt của y, mùi máu tanh nồng của Huyết Mặc mật lệnh vẫn thoang thoảng trong gió dẫn đường.


Khi Sở Ly lết thân thể tàn phế đến bìa rừng trúc hoang vắng ngoại ô, cách Giếng Cổ Vô Danh khoảng trăm bước chân, một bóng đen đột ngột lướt xuống từ ngọn trúc cao, chặn ngay trước mặt y.


Sở Ly lập tức dừng bước, tay phải siết chặt chuôi kiếm gãy dính máu khô, đôi tai giật mạnh lắng nghe nhịp thở của đối phương. Nhịp thở dồn dập nhưng mang theo sự quen thuộc của kiếm pháp Tàn Tuyết.


“Sư huynh! Là đệ... Lâm Phong!”


Gã tiểu sát thủ hoàn lương quỳ sụp xuống trước mặt Sở Ly, gương mặt gầy gò đầy vết xước cát bụi sa mạc, vết sẹo dài chéo qua má trái giật nhẹ vì lo lắng. Lâm Phong thò tay vào ngực áo rách nát, dâng lên một tấm da dê mỏng vẽ chi tiết sơ đồ ngầm.


“Đệ biết tin Vương Đồ phản bội liền tức tốc bám theo toán Thiết Nhãn sát thủ.” Lâm Phong vội vã nói, giọng thầm thì sát tai Sở Ly. “Phong Vô Cực đã bố trí năm mươi sát thủ Đồng nhãn và mười sát thủ Thiết nhãn sử dụng trận pháp xích sắt khóa kiếm ngay cửa chính lò mổ. Sư huynh đi lối đó là tự sát! Đây là bản đồ mật đạo ngầm dẫn từ Giếng Cổ Vô Danh thẳng vào phòng giam giữ mộc nhân của phân đà. Lối này chật hẹp và ẩm ướt, nhưng có thể giúp huynh đột kích bất ngờ giải cứu A Mộc!”


Sở Ly nhận lấy tấm da dê từ tay Lâm Phong, ngón tay tê dại của y cảm nhận những đường vẽ chữ nổi khắc sâu trên da thú. Một kế hoạch đột kích sào huyệt ngầm bắt đầu hình thành trong tâm cảnh tĩnh lặng của kiếm khách mù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!