Nhạc nềnKengeki

Địa độn kích sát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương độc màu tím đen sậm đặc như một bức tường vô hình, quấn chặt lấy từng gốc trúc già ngoại vi y quán. Gió sa mạc thổi qua, không còn mang theo tiếng xạc xào thanh nhã của lá trúc, mà chỉ có tiếng rít rên rỉ, nhớp nháp của những thân cây đang bị độc tính ăn mòn, rỉ ra thứ nhựa xám xịt, bốc mùi tanh nồng tột độ. Sở Ly đứng tựa lưng vào một gốc trúc lớn, dải băng vải đen quấn quanh mắt y lúc này đã thấm đẫm một vệt máu tươi đỏ sẫm, loang lổ dọc theo vết sẹo hằn sâu dưới đuôi mắt trái kéo dài xuống tận gò má.


Cơn đau buốt nhói từ sâu trong đại não lại dội lên từng cơn như búa bổ. Di chứng đau đầu mạn tính—hậu quả của việc cưỡng ép xuất quan sớm để cứu Bà Tôn—đang điên cuồng cào xé lý trí của y. Cây Châm Định Thần cắm sâu một tấc trên huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu rung nhẹ, tỏa ra luồng hàn khí buốt giá tạm thời đóng băng cơn điên loạn, nhưng tai trái của y vẫn ù đặc, chỉ còn nghe thấy tiếng ve kêu vo ve đầy hỗn loạn, làm giảm đến năm mươi phần trăm thính lực. Ở đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm, cảm giác tê dại lạnh ngắt do độc tố của mật Thạch Hổ đã ăn sâu đến khớp đốt thứ hai, khiến y phải dùng lực siết thật chặt chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết quấn vải thô xơ xác để không làm rơi binh khí.


Kéo lê chiếc chân phải tàn phế với gân kheo đang rách sâu rỉ máu, Sở Ly nín thở, vận chuyển chân khí Tàn Dương nóng ấm chạy dọc bảo vệ lục phủ ngũ tạng trước khi bước qua ranh giới độc sương. Y không thể chạy, mỗi bước đi là một lần gân chân co rút đau đớn thấu xương, nhưng y vẫn lướt đi sát mặt đất bằng thân pháp Tàn Tuyết Vô Ngân, lặng lẽ như một bóng ma xám tiến thẳng vào khuôn viên Y Quán Độc Cô.


Bên trong y quán gỗ, ngọn đèn dầu lạc leo lét hắt ra ánh sáng vàng vọt qua khe cửa sổ. Độc Cô Hoài đang đứng bên bàn thuốc, tay cầm chiếc gối châm cứu, gương mặt lập dị lấm lem nhễ nhại mồ hôi. Ngay phía sau lão, cô bé câm A Mộc gầy gò mảnh mai đang ngồi ôm chặt cây gậy tre xanh dẫn đường, đôi mắt to tròn ngập tràn sự cảnh giác và lo âu tột độ.


“Độc Cô huynh... mang A Mộc lui lại!” Sở Ly khàn giọng đẩy cửa bước vào, tiếng chuông đồng trên cửa chưa kịp vang lên thì sàn nhà gỗ dưới chân y đã khẽ rung nhẹ một nhịp quỷ dị.


Sở Ly lập tức nhận ra nguy hiểm, y định dùng lực chân phải để nhảy lùi né tránh (failed attempt). Thế nhưng, gân chân phải vốn đã bị rách nặng từ trước, nay gặp kình lực vận đột ngột liền đứt phựt một tiếng khô khốc bên trong cổ chân. Cơn đau tột cùng ập đến khiến Sở Ly lảo đảo, mất hoàn toàn điểm tựa thăng bằng.


*Rắc! Rầm!*


Nền nhà gỗ sồi dày cộp dưới chân Sở Ly đột ngột nổ tung thành trăm mảnh vụn. Từ dưới lòng đất tối tăm, một luồng cát bụi sa mạc bùng lên dữ dội. Thân ảnh lùn tịt nhưng vạm vỡ của sát thủ Thiết nhãn Địa Sát bất ngờ trồi lên như một con quỷ đất. Cặp xẻng sắt ngắn đúc bằng thép đen ròng của hắn vung lên một đường vòng cung tàn nhẫn, thi triển sát chiêu Địa độn kích sát. Lưỡi xẻng sắc bén lạnh buốt chém sượt qua cổ chân phải của Sở Ly, cắt đứt hoàn toàn gân gót chân của y.


Sở Ly quỳ sụp xuống sàn gỗ, máu tươi tuôn tràn xối xả đỏ rực cả một góc nhà. Gân chân phải đứt lìa hoàn toàn, y không còn khả năng đứng vững hay di chuyển tự do.


“Thằng ranh con mù lòa! Chết đi!” Địa Sát cười khẩy đầy xảo quyệt, cặp xẻng sắt lại xoay tròn định chém tiếp vào gáy Sở Ly.


“Địa Sát tặc tử! Nhận độc dược của ta!” Độc Cô Hoài hét lên từ góc phòng, nhanh tay ném một lọ bột độc Chu Sa phòng thủ về phía hắn.


Thế nhưng, Địa Sát cực kỳ gian xảo. Hắn không thèm đỡ gạt, thân hình lùn vạm vỡ lập tức lộn nhào, lướt ngầm thâm nhập ngược trở lại xuống cái hố đất sâu hoắm dưới nền nhà gỗ vừa bị phá vỡ, tránh né hoàn toàn lọ độc dược của Độc Cô Hoài trong chớp mắt.


Không gian y quán rơi vào sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng máu tươi của Sở Ly nhỏ giọt xuống sàn gỗ ẩm ướt, và mùi sương độc tím đen từ ngoài cửa đang theo gió luồn qua những khe hở tràn vào khoang mũi.


Sở Ly quỳ một chân trên đất, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy dài dưới dải băng quấn mắt đen. Y biết rõ, trong tình trạng chân phải tàn phế hoàn toàn và tai trái bị ù ù giảm thính lực, y không thể di chuyển để né tránh hay đuổi theo một sát thủ ẩn nấp dưới lòng đất. Nếu y cố gắng đứng dậy, đó sẽ là sơ hở tử huyệt để đối phương trồi lên dứt điểm. Cách duy nhất để sinh tồn lúc này là biến mình thành một bia đỡ tĩnh lặng tuyệt đối, dùng Tâm nhãn sơ bộ để định vị kẻ thù.


Sở Ly nhắm mắt lại dưới dải băng quấn, thở hắt ra một hơi lạnh buốt để tịnh tâm. Y cắm mạnh mũi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết xuống sàn gỗ sồi, dùng nó như một cột thu lôi dẫn truyền chân khí. Y truyền một luồng chân khí Tàn Dương nhẹ nhàng, mỏng như tơ nhện từ lòng bàn tay phải, chạy dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét, xuyên qua thớ gỗ truyền thẳng xuống lòng đất cát bụi xung quanh trong phạm vi năm bước chân.


Thế giới bóng tối của y lúc này bỗng hiện lên những luồng sóng rung động mờ nhạt. Tiếng mạch đập của Độc Cô Hoài đang dồn dập ở góc phòng, tiếng thở run rẩy của A Mộc phía sau tủ thuốc... Và đột nhiên, dưới lớp đất cát sâu năm thước bên vách gỗ phía bên trái, có một luồng chấn động cực nhỏ, đang di chuyển chậm rãi, lướt ngầm hướng thẳng về phía chân giường của Độc Cô Hoài.


“Ngay đó!”


Sở Ly mở trừng hốc mắt trái mờ đục rỉ máu dưới dải băng đen. Y không cần nhìn bằng mắt phàm. Toàn bộ chân khí Tàn Dương nóng ấm trong đan điền được y điên cuồng nén vào điểm gãy lởm chởm rỉ sét của thanh kiếm gãy. Lưỡi kiếm rung lên bần bật, phát ra tiếng rít gió xoáy xé rách không khí ghê rợn.


Sở Ly vung kiếm chém thẳng xuống nền gỗ bên trái bằng chiêu Kiếm ý tàn khuyết.


*Oành!*


Luồng kiếm khí xoáy xé rách không khí cực mạnh phóng ra từ điểm gãy của thanh kiếm, chém nứt toác ba phiến gỗ sồi dày cộp, xuyên thẳng xuống lòng đất tối tăm phía dưới.


Một tiếng thét thảm thiết, nghẹn họng vang lên từ dưới lòng đất. Máu tươi đen ngòm phun ngược lên qua khe gỗ nứt, nhuộm đỏ cả vách tường y quán. Sàn nhà sụp đổ hoàn toàn, để lại một hố sâu hoắm, nơi thân thể của sát thủ Thiết nhãn Địa Sát bị kiếm ý tàn khuyết chém đứt đôi làm hai nửa, cặp xẻng sắt ngắn rớt sang hai bên vũng máu.


Sở Ly thu kiếm, cơ thể kiệt quệ hoàn toàn ngã sụp xuống sàn. Châm Định Thần trên đầu y rơi ra, cơn đau đầu dữ dội lại ập đến tàn phá đại não.


Y quán gỗ lúc này đã bị phá hủy hoàn toàn. Độc sương màu tím đen từ ngoài rừng trúc đang ồ ạt tràn vào qua các lỗ hổng trên sàn nhà và cửa sổ, ăn mòn vách gỗ bốc lên những làn khói xám chết chóc.


Độc Cô Hoài vội vã lao đến, dùng kim châm bạc Định Huyết châm mạnh vào các huyệt đạo quanh cổ chân Sở Ly để cầm máu tạm thời. Lão nhìn vết thương gân chân đứt lìa, nghiến răng rủa sả: “Mẹ kiếp cái lũ Ám Lâu tàn độc! Sở ranh con, gân gót chân phải của mày đứt lìa rồi, tao có thể nối lại nhưng mày sẽ phải chịu di chứng bước đi khập khiễng vĩnh viễn! Nơi này không thể ở lại được nữa, độc sương của Lão Độc Vật đã làm ô uế toàn bộ thảo dược của tao rồi!”


Độc Cô Hoài quay sang ôm lấy cô bé câm A Mộc đang khóc không ra tiếng, dứt khoát nói với Sở Ly: “Chúng ta phải dời đi ngay lập tức. Tao biết một nơi ẩn náu an toàn mới trong thị trấn—nhà của nha hoàn cũ Xuân Mai, người từng hầu hạ sư muội Thẩm Dao của mày. Hãy đưa A Mộc đến đó trốn trước, tao sẽ giúp mày bảo dưỡng vết thương chân!”


Sở Ly dùng tàn kiếm làm gậy chống, cắn chặt môi đến bật máu để đứng dậy giữa làn độc sương tím đen đang khép chặt xung quanh y quán đổ nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!