Nhạc nềnKengeki

Âm mưu lò mổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông sa mạc gầm rú ngoài cửa sổ Duyệt Lai Tửu Quán rốt cuộc cũng bắt đầu ngớt nhẹ, để lại những tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái hiên mục nát xuống thềm đá lạnh buốt. Trong sảnh chính tối tăm, Chu Thông khẽ run rẩy cầm cây nến nhỏ, ánh lửa vàng vọt leo lét hắt lên vách tường gỗ loang lổ vết chém và những mảnh vụn bàn ghế nát vụn. Lão nhìn gã kiếm khách mù đứng chống thanh kiếm gãy rỉ sét giữa sảnh, vạt áo xám rách vai của y đã ướt sũng nước mưa lẫn máu tươi rỉ ra từ hổ khẩu tay phải.


“Sở huynh đệ... cậu thực sự phải đi ngay trong đêm nay sao?” Chu Thông khàn giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ lo âu ái ngại. “Gân chân của cậu đã rách sâu thêm, hốc mắt trái vẫn còn rỉ máu tươi chưa dứt. Tào Công Công của nha môn lại đang phát lệnh phong tỏa toàn thị trấn. Ra ngoài lúc này không khác nào tự nộp mạng cho Ám Lâu.”


Sở Ly không đáp. Cơ mặt bên trái của y hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt do di chứng bế quan sớm và tác dụng phụ của việc châm cứu khẩn cấp, khiến gương mặt y trông giống như một bức tượng đá vô hồn dưới ánh nến. Tai trái của y ù đặc, chỉ còn nghe thấy những tiếng ve kêu vo ve đầy nhiễu loạn, làm giảm đến năm mươi phần trăm thính lực nhạy bén vốn có. Đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm cũng hoàn toàn tê dại, mất đi tri giác do độc tố tích tụ của mật Thạch Hổ.


Nhưng y vẫn siết chặt chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết. Mùi tanh nồng đặc trưng của mực độc đỏ Huyết Mặc dính trên bức mật thư của Phong Vô Cực tỏa ra ngột ngạt, dội từng cơn phẫn nộ tột cùng vào đại não đang bị di chứng đau đầu mạn tính hành hạ.


“Y quán... gặp nguy,” Sở Ly thều thào, giọng nói khàn đặc như cát sa mạc cọ xát vào đá. “Độc Cô Hoài và A Mộc... đang ở đó. Phong Vô Cực đã phát hiện ra vị trí ẩn mật. Ta không thể chậm trễ một khắc nào.”


Y không đợi Chu Thông khuyên ngăn thêm, kéo lê chiếc chân phải tàn phế từng bước một hướng về phía cửa tửu quán. Mỗi bước đi, gân kheo cổ chân phải bị rách sâu lại co rút dữ dội, đau nhói đến tận xương tủy, nhưng y vẫn cắn chặt môi đến bật máu để giữ vững thăng bằng. Thanh kiếm gãy quấn vải thô xơ xác gõ xuống nền gỗ ẩm ướt tạo thành những tiếng động khô khốc, cô độc bước vào màn sương đêm lạnh buốt.


***


Cùng lúc đó, tại sào huyệt ngầm của Phân Đà Ám Lâu Thanh Hà Trấn—ẩn sâu dưới lòng một lò mổ bỏ hoang bốc mùi xú uế và máu tanh nồng nặc.


Phong Vô Cực đứng giữa sảnh đá ngầm rộng lớn, gương mặt hung dữ hằn sâu những vết sẹo chém chằng chịt co giật liên tục dưới ánh đuốc chập chờn. Hắn mất mắt phải, dải băng da đen xù xì quấn chặt hốc mắt càng làm tăng thêm vẻ tợn tạo bạo ngược. Cơn giận dữ tột độ khiến gã đà chủ Ám Lâu này không ngừng đập phá đồ đạc xung quanh. Thanh Hắc Thiết Quỷ Đao bản rộng rỉ sét đỏ sẫm cắm phập xuống bàn gỗ dày, chấn động kịch liệt.


“Lũ ăn hại! Cả Lão Ưng và Liệt Diễm đều thất bại dưới tay một gã mù tàn phế!” Phong Vô Cực gầm lên, giọng nói vang dội vách đá ngầm như tiếng sấm rền. “Kho vũ khí dự phòng bị thiêu rụi, Hắc Hổ Bang sụp đổ, ngay cả nha dịch tuần tra của nha môn cũng bị y chém giết như ngóe! Ám Lâu chúng ta từ bao giờ lại trở thành trò cười cho một gã ăn mày mù mang tàn kiếm?”


Quỳ rạp dưới đất là hàng chục sát thủ Đồng nhãn mang mặt nạ đồng lạnh lùng, cơ thể run rẩy không dám ngẩng đầu trước sát khí bạo liệt của đà chủ. Đứng bên cạnh Phong Vô Cực, một lão già gầy trơ xương, nhăn nheo bốc mùi hóa chất độc hại và thảo dược thối rữa khẽ bước ra. Da mặt lão thâm đen loang lổ vết bỏng độc dược, đôi mắt hí gian giảo lấp lánh tia sáng quỷ dị. Lão chính là Lão Độc Vật—dược sư độc quyền của Ám Lâu.


“Đà chủ bớt giận,” Lão Độc Vật lầu bầu, giọng nói rít qua kẽ răng sâu hoắm. “Gã mù Sở Ly đó tuy có kiếm pháp tàn khuyết cực nhanh và thính giác nhạy bén, nhưng đôi mắt của y đã bị hoại tử nhẹ do nhãn thuật cấm kỵ. Y buộc phải dùng thuốc dưỡng mắt đặc chế của thần y lập dị Độc Cô Hoài để duy trì chút ánh sáng mờ đục cuối cùng. Chỉ cần chúng ta triệt hạ Độc Cô Hoài, phá hủy y quán và nguồn thuốc dưỡng mắt, gã mù đó tự khắc sẽ chìm vào bóng tối vĩnh viễn.”


Phong Vô Cực nheo mắt độc nhãn lạnh lùng: “Ngươi có kế hoạch gì?”


Lão Độc Vật cười lạnh, rút từ trong tay áo bào đen rách nát ra một chiếc bình gốm đen chứa kịch độc khống chế thần kinh: “Ta đã bào chế ra loại kịch độc đặc biệt này từ máu độc trùng sa mạc. Chỉ cần đổ nó xuống nguồn nước thượng nguồn chảy quanh rừng trúc ngoại ô, độc khí bốc lên sẽ biến đổi hoàn toàn sương mù bảo vệ nhân tạo của Độc Cô Hoài thành màn độc sương màu tím đen chết chóc. Độc sương này sẽ ăn mòn võng mạc và tàn phá lục phủ ngũ tạng của bất kỳ ai hít phải trong vòng ba hơi thở.”


Hắn quay sang bóng đen đứng khuất sau cây cột đá ẩm ướt: “Địa Sát, đà chủ giao phi vụ này cho ngươi. Hãy thi triển thuật địa độn thâm nhập ngầm vào y quán, ám sát Độc Cô Hoài và bắt sống đứa trẻ câm dắt đường A Mộc về đây cho ta. Ta muốn dùng con nhóc đó làm mồi nhử dồn gã mù vào đường cùng.”


Từ bóng tối, một gã đàn ông lùn tịt nhưng vạm vỡ bước ra. Hắn mặc y phục da thú màu nâu đất dính đầy bùn đất cát bụi sa mạc, tay cầm cặp xẻng sắt ngắn sắc bén đúc bằng thép đen ròng. Đôi mắt ti hí của hắn lóe lên sự tàn nhẫn xảo quyệt. Hắn chính là sát thủ Thiết nhãn Địa Sát.


“Đà chủ yên tâm,” Địa Sát cười khẩy, giọng nói trầm đục dưới lòng đất. “Thuật địa độn của ta có thể lướt đi dưới lòng đất cát bụi mà không phát ra tiếng động hay dấu chân nào. Gã mù đó dù thính giác nhạy bén đến đâu cũng không thể nghe thấy tiếng động dưới sâu mười thước đất. Ta sẽ mang đầu Độc Cô Hoài và con nhóc câm về dâng đà chủ.”


Địa Sát cúi đầu nhận lọ kịch độc từ tay Lão Độc Vật, thân hình lùn vạm vỡ lập tức xoay tròn, dẫm mạnh chân xuống sàn đá ngầm. Lớp đất đá xung quanh bùng lên một làn khói xám, thân ảnh hắn biến mất hoàn toàn vào lòng đất cát bụi như một bóng ma lướt ngầm.


***


Sở Ly kéo lê chiếc chân phải tàn phế di chuyển qua các con hẻm tối tăm của Thanh Hà Trấn. Cơn mưa giông tuy đã ngớt nhưng gió lạnh sa mạc vẫn rít gào buốt xương tủy. Cơn đau buốt nhói dữ dội từ sâu trong đại não đột ngột dội lên từng cơn như búa bổ. Di chứng đau đầu mạn tính—hậu quả của việc cưỡng ép xuất quan sớm phá vỡ điều trị—đang tàn phá lý trí của y, khiến nửa cơ mặt bên trái vốn bị tê liệt nhẹ giật phập phồng liên tục. Tai trái của y ù đặc, chỉ còn nghe thấy những tiếng ve kêu vo ve đầy nhiễu loạn.


Sở Ly cắn chặt môi đến bật máu, bước chân lảo đảo suýt ngã quỵ xuống vũng bùn nước bẩn. Y dừng lại bên một vách tường đá mục nát, tay phải run rẩy rút ra một cây châm bạc dài ba tấc từ túi gấm cất trong ngực áo—Châm Định Thần do Độc Cô Hoài trao tặng. Bằng phản xạ xúc giác nhạy bén, Sở Ly tự châm sâu một tấc vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu.


*Ầm!*


Một luồng kình lực cực lạnh từ cây châm bạc lập tức kích thích hệ thần kinh trung ương bộc phát tiềm năng tinh thần, giữ vững lý trí tỉnh táo trước cơn đau đầu dữ dội. Sở Ly thở hắt ra một hơi lạnh buốt, máu tươi từ hốc mắt trái rỉ ra nhuộm đỏ một mảng dải băng vải đen quấn quanh đầu, chảy dài xuống gò má trái thành một vệt sẫm màu quỷ dị.


Y tiếp tục lết đi trong bóng tối. Nhưng nha môn Thanh Hà Trấn dưới sự chỉ huy của giám sát triều đình Tào Công Công đã dựng hàng loạt trạm gác kiểm soát nghiêm ngặt khắp các ngả đường chính. Ánh đuốc dầu hỏa lập lòe của các toán lính canh tuần tra dày đặc rọi sáng rực cả khu phố.


Sở Ly định đi đường tắt qua cổng gác chính của nha môn để tiết kiệm thời gian chạy về rừng trúc. Tuy nhiên, khi y vừa áp tai vào vách đá ngách hẻm lắng nghe, thính giác nhạy bén của y bắt được tiếng giáp sắt va chạm giòn giã và tiếng cung tên kéo căng của hàng chục lính canh tuần tra đang đứng gác nghiêm mật (failed attempt). Lực lượng phòng thủ quá dày đặc, nếu y dùng vũ lực đột phá lúc này trong tình trạng cơ thể tàn phế kiệt quệ, chắc chắn sẽ bị bao vây dồn vào thế tử lộ và làm mất thêm nhiều thời gian giải cứu.


Sở Ly buộc phải quay đầu, chấp nhận đi vòng qua con đường hẻm cát đá hiểm trở phía sau thị trấn. Con đường vòng này đầy những dốc đá trơn trượt và cát lún. Mỗi bước chân kéo lê chiếc chân phải tàn phế của y dẫm lên đá nhọn, gân kheo rách sâu thêm rỉ máu tươi thấm đỏ dải vải thô quấn quanh giày. Thể lực y tiêu hao dữ dội, lồng ngực phập phồng thở dốc giữa đêm lạnh.


Đột nhiên, giữa tiếng gió rít gào qua khe đá sa mạc, một âm thanh tần số cao cực kỳ mỏng, nhọn như kim châm xé rách không khí vang lên từ hướng đông bắc.


*Tít... Tít... Tít...*


Đó là âm thanh phát ra từ *Sáo trúc định âm*—công cụ truyền tin mật tần số cao mà Lâm Phong tự tay chế tạo. Âm thanh này người thường hoàn toàn không thể nghe thấy, nhưng đối với đôi tai nhạy bén cực hạn của Sở Ly dưới dải băng quấn, nó nổi bật lên rõ rệt giữa tiếng mưa gió bão bùng.


Nhịp điệu tiếng sáo dồn dập, đứt quãng báo hiệu nguy cấp tột độ: *Y quán bị đột kích. Kịch độc đầu độc nguồn nước. Địa Sát thâm nhập đất ngầm.*


Lâm Phong đã mạo hiểm tính mạng để đứng trên tháp canh bỏ hoang gửi tín hiệu cảnh báo khẩn cấp cho y. Lâm Phong dùng sáo trúc định âm tần số cao để tránh tai mắt tuần tra của lính nha môn triều đình, củng cố vai trò đồng minh hữu ích trong lòng địch.


“A Mộc... Độc Cô huynh!”


Sở Ly gầm khẽ một tiếng đầy phẫn nộ trong lồng ngực. Sự lo lắng nghẹt thở cho an nguy của đứa trẻ câm dắt đường và vị thần y lập dị xua tan hoàn toàn cảm giác đau đớn thể xác. Y không thể đi khập khiễng nữa. Sở Ly vận hành chân khí Tàn Dương bộc phát toàn diện xuống đan điền, ép luồng khí ấm lưu thông qua thập nhị kinh mạch để gia tăng sức chịu đựng đau đớn thể chất cực hạn.


Y dùng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết quấn vải thô đẩy mạnh xuống đất làm đòn bẩy, thân hình lướt đi mờ ảo sát mặt cát bụi bằng thân pháp *Tàn Tuyết Vô Ngân*. Mỗi lần vận kình lướt đi, vết thương vai trái bị bỏng nhẹ và vết thương vai cũ do xích sắt cào rách từ trận chiến trước lại bị rách nhẹ, rỉ máu tươi thấm đỏ vai áo xám thô (cost paid). Thể lực y suy kiệt trầm trọng, nhưng y vẫn điên cuồng chạy đua với tử thần hướng về phía rừng trúc ngoại ô.


***


Sau nửa canh giờ chạy đua nghẹt thở vượt qua hẻm cát đá hiểm trở, Sở Ly rốt cuộc cũng tiếp cận được bìa rừng trúc ngoại vi thị trấn Thanh Hà.


Y khựng bước chân, chống tàn kiếm đứng lặng giữa màn sương đêm lạnh buốt. Đôi tai dưới dải băng đen khẽ giật mạnh, khứu giác nhạy bén của y lập tức bắt được một mùi hương biến đổi bất thường.


Mùi sương độc bảo vệ nhân tạo bình thường của Độc Cô Hoài vốn có mùi thảo dược thanh mát, dễ chịu để xua đuổi dã thú và kẻ lạ. Nhưng lúc này, một mùi tanh nồng, hôi thối cực kỳ nguy hiểm của độc trùng và quặng hóa chất độc hại bốc lên ngột ngạt, lấn át hoàn toàn mùi trúc xanh.


Sở Ly khẽ đưa tay lên chạm vào dải băng vải đen dày quấn quanh đầu. Dưới dải băng quấn, hốc mắt trái rỉ máu tươi của y bỏng rát dữ dội do khói độc hỏa dược kích ứng từ trận chiến trước. Nhãn lực mờ đục hoàn toàn của y lúc này chỉ còn là một màn đêm tịch mịch màu xám đục không có tiêu cự. Y biết sương độc màu tím đen sậm trước mắt cực kỳ nguy hiểm cho phổi và mắt, nếu hít phải hoặc để tiếp xúc trực tiếp với vết thương hở sẽ gây hoại tử kinh mạch tức thì.


Y buộc phải đứng lại, vận chân khí Tàn Dương nóng ấm chạy dọc bảo vệ lục phủ ngũ tạng và phong tỏa các huyệt đạo quanh hốc mắt trước khi xông vào rừng trúc chiến đấu.


Nhưng thời gian không còn đợi y nữa. Địa Sát đã thâm nhập sâu vào lòng đất dưới nền nhà gỗ của Độc Cô Hoài, chuẩn bị ra tay ám sát thần y và bắt giữ A Mộc.


Sở Ly siết chặt chuôi thanh kiếm gãy rỉ sét phái Tàn Tuyết, đôi tai dưới dải băng đen khẽ giật mạnh hướng về phía màn sương độc sậm màu đen tím đang bao phủ hoàn toàn lối vào y quán trước mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!