Tiễn vũ vô thanh
Mùi tro tàn hỏa dược nồng nặc từ phía phân kho vũ khí bị thiêu rụi vẫn bám chặt lấy vạt áo xám rách vai của Sở Ly, dẫn đường cho y kéo lê chiếc chân phải tàn phế băng qua những con hẻm tối tăm, lạnh buốt của Thanh Hà Trấn. Trên lưng y, Liễu Phi Yến đã hôn mê sâu, hơi thở đứt quãng, vai phải dập nát rỉ máu thấm đẫm tấm áo đỏ sẫm. Mỗi bước di chuyển của Sở Ly là một sự tra tấn thực thể tàn khốc. Gân kheo cổ chân phải bị rách sâu từ trận chiến trước co rút lại dữ dội, đau nhói đến tận xương tủy mỗi khi gót chân chạm đất. Y không thể đi nhanh, chỉ có thể dùng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết quấn dải vải thô xơ xác làm gậy chống, từng bước tiến về phía Duyệt Lai Tửu Quán.
Không chỉ có chân phải tàn phế, nửa cơ mặt bên trái của Sở Ly hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt do di chứng bế quan sớm và tác dụng phụ của việc châm cứu khẩn cấp. Tai trái của y ù đặc, chỉ còn nghe thấy những tiếng ve kêu vo ve đầy hỗn loạn, làm giảm đến năm mươi phần trăm thính lực nhạy bén vốn có. Hốc mắt trái dưới dải băng vải đen dày quấn quanh đầu bỏng rát như có lửa đốt, máu tươi rỉ ra liên tục thấm đỏ một mảng vải, dội từng cơn đau buốt nhói vào đại não. Đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm cũng hoàn toàn tê dại, mất đi tri giác do độc tố tích tụ của mật Thạch Hổ.
“Sư phụ dặn, kiếm xuất vì nghĩa, không sát hại kẻ vô tội... Ta phải giữ mạng cho cô ấy,” Sở Ly thầm nghĩ, hàm răng nghiến chặt đến bật máu để áp chế cơn đau đầu dữ dội đang tàn phá lý trí. Y biết Liệt Diễm đã trốn thoát và chắc chắn sẽ báo tin cho phân đà chủ Phong Vô Cực. Duyệt Lai Tửu Quán của Chu Thông là nơi duy nhất y có thể tạm thời gửi gắm Liễu Phi Yến.
Khi Sở Ly đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của Duyệt Lai Tửu Quán bước vào, tiếng chuông đồng treo trên cửa khẽ vang lên khô khốc. Quán trà lúc này đã vắng khách, chỉ còn lại những ngọn đèn dầu hỏa leo lét hắt bóng lên những bức tường gỗ cổ kính. Chu Thông, chủ tửu quán gù lưng nhẹ, đang gảy bàn tính gỗ mun bọc đồng tanh tách sau quầy, lập tức ngẩng đầu lên. Đôi mắt lão sau gọng kính đồng nhỏ nheo lại, lộ rõ vẻ hoảng hốt khi nhìn thấy gã kiếm khách mù rách nát, người đầy máu và tro tàn hỏa dược.
“Sở huynh đệ! Trời đất ơi, cậu gặp phải chuyện gì thế này?” Chu Thông vội vã chạy ra, đỡ lấy Liễu Phi Yến từ trên lưng Sở Ly. Lão ngửi thấy mùi máu tanh nồng lẫn mùi lưu huỳnh khét lẹt.
“Đưa cô ấy xuống hầm rượu... nhanh,” Sở Ly thều thào, giọng nói khàn đặc như cát sa mạc cọ xát vào đá. Y đứng tựa lưng vào một cây cột gỗ lớn trong quán, chân phải run rẩy không thể đứng vững nếu không có thanh kiếm gãy chống đỡ.
Chu Thông là người thận trọng nhưng trọng nghĩa khí, không hỏi thêm lời nào, lập tức bế Liễu Phi Yến lướt nhanh ra phía sau quầy, mở cánh cửa sập bí mật dẫn xuống hầm rượu ngầm ẩm ướt. Lão đặt cô nằm lên một tấm phản gỗ, đắp tạm chiếc chăn dạ cũ rồi vội vã trở lại sảnh chính.
Nhưng ngay khi Chu Thông vừa bước lên bậc thềm cuối cùng, một luồng gió lạnh buốt từ ngoài cửa sổ bất ngờ thổi thốc vào quán. Tiếng gió rít khẽ qua những khe hở của cánh cửa sổ gỗ đã mục nát.
*Vút!*
Một âm thanh cực kỳ mỏng, gần như vô thanh xé rách màn đêm. Sở Ly không nhìn thấy, nhưng đôi tai dưới dải băng đen của y khẽ giật mạnh. Tai trái ù đặc của y không nghe thấy gì, nhưng tai phải còn lại đã bắt được một luồng áp suất không khí biến đổi đột ngột từ phía cửa sổ đối diện.
*Phập!*
Một mũi tên đen xám cắm phập vào cây cột gỗ ngay sát tai phải Sở Ly, chỉ cách da thịt y đúng một thốn. Lực bắn mạnh đến mức đuôi tên bằng sừng trâu vẫn còn rung lên bần bật, tỏa ra một mùi kịch độc tanh nồng của rắn rết sa mạc. Điều đáng sợ là, mũi tên này hoàn toàn không phát ra tiếng rít gió thông thường khi bay qua không trung. Đó là sát chiêu *Tiễn vũ vô thanh*.
“Có phục kích! Lão Chu, tắt đèn!” Sở Ly quát nhẹ, cơ mặt trái tê liệt không thể biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng sát khí quanh người y đã bùng lên lạnh buốt.
Chu Thông kinh hoàng, tay gạt mạnh chiếc bàn tính gỗ mun, dập tắt ngọn đèn dầu hỏa duy nhất trên quầy. Sảnh chính của Duyệt Lai Tửu Quán lập tức chìm vào bóng tối tuyệt đối. Chỉ còn ánh chớp từ cơn mưa giông ngoài trời thỉnh thoảng hắt qua khe cửa sổ gỗ bị bắn nát.
Sở Ly đứng im lặng giữa sảnh tối, nhắm mắt hoàn toàn dưới dải băng đen. Chân phải tàn phế của y cắm chặt xuống nền gỗ để giữ thăng bằng. Y biết rõ đối thủ của mình là ai. Sát thủ tiễn thuật Lão Ưng của Ám Lâu—kẻ có khả năng bắn tỉa tầm xa từ các mái nhà cao không tiếng động. Với nhãn lực mờ đục hoàn toàn do khói nóng hỏa dược kích ứng từ trận chiến trước, Sở Ly không thể sử dụng Huyết Nhãn cấm thuật lúc này. Y buộc phải dựa hoàn toàn vào kỹ năng *Thính phong đoán hướng* để sinh tồn.
Y hơi nghiêng đầu sang bên phải, dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào chiếc tai phải dẻo dai. Giữa tiếng mưa rơi rào rào ngoài phố và tiếng gió rít qua khe cửa, Sở Ly cố gắng lọc bỏ mọi tạp âm, tìm kiếm một tần số rung động cực kỳ nhỏ.
*Phựt. Phựt. Phựt.*
Ba tiếng động cực khẽ, như tiếng sợi tơ mảnh bị đứt, vang lên từ nóc tòa nhà đối diện cách tửu quán đúng một trăm bước chân. Đó là tiếng dây cung sừng trâu của Lão Ưng co giãn khi bắn liên tiếp ba mũi tên độc.
“Đến rồi!”
Sở Ly không thể di chuyển nhanh nhẹn do gân chân phải rách nát đau nhói. Y không né tránh bằng cách nhảy lùi hay lướt khinh công. Y lấy tĩnh chế động. Nương theo hướng gió và áp suất không khí biến đổi của ba mũi tên đang lao tới nhắm thẳng vào ngực mình, Sở Ly khẽ nghiêng người sang trái nửa bước.
*Vút! Phập! Phập!*
Hai mũi tên đầu tiên sượt qua mép áo xám của y, cắm phập vào bức tường phía sau, lực bắn mạnh đến mức xuyên thủng cả vách gỗ dày, làm vỡ nát hàng loạt vò rượu lâu năm xếp trên kệ. Mùi rượu nếp nồng nặc lập tức lan tỏa khắp quán.
Mũi tên thứ ba lao thẳng vào giữa tim y. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Sở Ly vung thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết bằng tay phải đang tê dại đầu ngón tay. Chân khí Tàn Dương nóng ấm từ đan điền được y ép chảy dọc kinh mạch cánh tay, dù hổ khẩu tay phải đang nứt rách rỉ máu tươi. Y chém mạnh chéo góc từ dưới lên.
*Keeng!*
Lưỡi kiếm gãy rỉ sét sứt mẻ chạm trán chính xác với mũi tên thép độc giữa không trung. Một tia lửa lóe lên trong bóng tối. Mũi tên bị chém làm đôi, rơi rụng xuống sàn gỗ. Nhưng phản lực cực mạnh từ cú bắn của Lão Ưng chấn động ngược lại chuôi kiếm, khiến vết rạn nứt ở chuôi kiếm gãy của Sở Ly rộng thêm một chút, máu tươi từ hổ khẩu y chảy ra thấm đỏ dải vải thô quấn quanh tay.
Sở Ly lảo đảo lùi lại nửa bước, gân chân phải đau nhói như bị xé rách thêm. Y biết mình không thể kéo dài trận chiến phòng thủ thụ động này. Không gian quán quá chật hẹp, gỗ mục và bàn ghế xung quanh đang bị bắn nát vụn dưới cơn mưa tên vô thanh của Lão Ưng. Y cần phải phản công.
Sở Ly định vận chân khí thi triển *Kiếm khí bẻ cong* để chém trả lên mái nhà đối diện. Tuy nhiên, khoảng cách một trăm bước chân là quá xa đối với tầm đánh của tàn kiếm, và những xà gồ gỗ dày cộp trên trần tửu quán cùng vách tường dày đã cản trở hoàn toàn quỹ đạo bẻ cong của kiếm khí (failed attempt). Luồng kiếm khí phóng ra chỉ chém đứt một góc xà nhà gỗ quý giá của Chu Thông, rơi rụng đất đá mù mịt.
“Phải dùng Ngự khí tầm ngắn,” Sở Ly thầm tính toán. Y buộc phải nén chân khí đan điền đến mức cực hạn, phóng ra một luồng khí mỏng sắc bén từ mũi kiếm gãy để đả thương đối thủ từ xa.
Y nhắm mắt, đứng bất động giữa sảnh quán đổ nát. Tai phải y giật mạnh, bắt lấy tiếng thở khẽ và nhịp tim đập chậm rãi của Lão Ưng trên mái nhà đối diện sau khi bắn xong loạt tên thứ hai. Lão Ưng đang chuẩn bị lắp loạt tên thứ ba.
Sở Ly nín thở. Y dồn toàn bộ chân khí Tàn Dương còn lại vào đầu mũi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết. Lưỡi kiếm rỉ sét rung lên bần bật, phát ra những tiếng rít gió xoáy cực mạnh tại điểm gãy lởm chởm. Đầu ngón tay trỏ tê dại của y khẽ run lên dưới áp lực kình lực khổng lồ.
*Phựt!*
Tiếng dây cung sừng trâu của Lão Ưng lại vang lên từ xa.
Chính là lúc này!
Sở Ly gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, vung kiếm chỉ thẳng về hướng tiếng dây cung vừa phát ra. Một luồng kiếm khí tơ nhện mỏng sắc bén như sợi tơ trắng bắn ra nhanh như chớp từ mũi kiếm gãy, xé rách màn mưa giông, bay xuyên qua ô cửa sổ gỗ đã vỡ nát của tửu quán, lao thẳng sang tòa nhà đối diện.
*Phựt! Rắc!*
Một tiếng đứt gãy giòn giã của sợi dây cáp dẻo dai vang lên giữa không trung cách đó trăm bước. Luồng ngự khí tầm ngắn của Sở Ly đã chém đứt đôi sợi dây cung bằng sừng trâu cổ của Lão Ưng ngay khi lão vừa kéo căng cung. Cú đứt dây đột ngột tạo ra lực phản phệ cực mạnh, quật thẳng vào mặt Lão Ưng khiến lão rú lên một tiếng đau đớn, ngã nhào trên mái ngói trơn trượt.
Lão Ưng kinh hoàng nhận ra gã kiếm khách mù không chỉ né được tên vô thanh mà còn có khả năng phản sát tầm xa chuẩn xác đến mức đáng sợ. Cây cung sừng trâu quý giá bị hủy, lão biết mình đã mất đi lợi thế chiến đấu tầm xa.
*Vút!*
Trước khi lướt khinh công tẩu thoát vào bóng đêm sa mạc, Lão Ưng dùng tay trái phóng ra một mũi tên cuối cùng bằng lực ném ngoại gia. Mũi tên không mang sát lực đoạt mệnh, nhưng bay thẳng qua cửa sổ, cắm phập xuống nền gỗ ngay dưới chân Sở Ly.
Sở Ly đứng im lặng, nghe tiếng bước chân lướt mái ngói của Lão Ưng xa dần rồi biến mất hoàn toàn. Y thở hắt ra một hơi, thanh kiếm gãy cắm xuống sàn gỗ để đỡ lấy cơ thể đang suy kiệt tột cùng. Máu tươi từ hốc mắt trái vẫn rỉ ra ấm nóng, thấm đẫm dải băng đen quấn quanh đầu.
Chu Thông từ dưới hầm rượu vội vã chạy lên, tay cầm cây nến nhỏ. Lão nhìn sảnh quán hoang tàn, cửa sổ vỡ nát, bàn ghế gỗ mun quý giá bị bắn nát vụn, vò rượu vỡ loang lổ khắp sàn nhà mà không khỏi xót xa. Nhưng ánh mắt lão lập tức bị thu hút bởi mũi tên cuối cùng dưới chân Sở Ly.
“Sở huynh đệ... trên mũi tên này có buộc một mảnh giấy da dê,” Chu Thông run rẩy nói, cúi xuống rút mũi tên lên.
Sở Ly không cần nhìn, nhưng khứu giác nhạy bén của y đã ngửi thấy một mùi tanh nồng đặc trưng tỏa ra từ mảnh giấy. Đó là mùi *Mực độc đỏ (Huyết Mặc)* của Ám Lâu.
“Lão Chu... đọc đi,” Sở Ly khàn giọng nói, đầu y đau nhức như có kim châm vào não.
Chu Thông mở mảnh giấy da dê ra dưới ánh nến leo lét. Gương mặt lão lập tức biến sắc, run rẩy đọc từng chữ:
“*Sở Ly. Ngươi phá hủy kho vũ khí của ta, ta sẽ dùng máu của thần y Độc Cô Hoài để tế đàn. Ta đã biết vị trí y quán ẩn mật trong rừng trúc của hắn. Muốn cứu hắn và mộc nhân Thạch Đầu, hãy mang Huyết Nhãn đến lò mổ Thanh Hà gặp ta. — Phong Vô Cực.*”
Nghe đến đó, bàn tay phải cầm kiếm của Sở Ly siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc. Sát ý tột cùng bùng lên trong lòng y, xua tan đi phần nào cơn đau đầu dữ dội. Phong Vô Cực đã biết vị trí y quán của Độc Cô Hoài—nơi A Mộc và Độc Cô Hoài đang trú ngụ.
Tính mạng của đôi mắt thứ hai của y, và cả ân nhân cứu mạng y, đang nằm trên thớt chém của Ám Lâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!