Nhạc nềnKengeki

Đột kích kho vũ khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm sa mạc bao trùm lên Thanh Hà Trấn như một tấm vải liệm khổng lồ dệt bằng cát bụi và tử khí. Gió bấc rít gào qua những khe đá nứt nẻ, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng biên ải hoang dã.


Sâu trong một gian hầm đất bỏ hoang nằm ở rìa thị trấn, Sở Ly ngồi xếp bằng trên một chiếc chiếu rách. Dải băng vải đen quấn chặt quanh hốc mắt y đã khô máu, nhưng cơn đau buốt nhói từ sâu trong đại não vẫn âm ỉ giật từng cơn theo nhịp đập của mạch máu nơi thái dương. Di chứng của việc cưỡng ép bộc phát Huyết Nhãn sơ giác hai lần liên tiếp trong đêm trước đang tàn phá lý trí y. Tai trái y ù đặc, chỉ còn nghe thấy những tiếng vo ve nhiễu loạn của gió độc, triệt tiêu đi một nửa thính lực nhạy bén. Tệ hơn nữa, khi Sở Ly khẽ cử động bàn tay phải đang đặt trên chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết, y cảm nhận rõ rệt một luồng khí lạnh ngắt, tê dại đang lan rộng từ đầu ngón tay trỏ lên đến khớp đốt thứ hai.


“Độc tính của mật Thạch Hổ đang tích tụ nhanh hơn ta tưởng,” Sở Ly thầm nghĩ, gương mặt góc cạnh dưới dải băng đen không một chút biểu cảm. Cơ mặt bên trái của y vẫn bị tê liệt nhẹ do tác dụng phụ của châm cứu, khiến y trông càng thêm lạnh lùng, cô độc như một bức tượng đá vô hồn.


*Cộc... cộc...*


Tiếng gậy tre xanh gõ nhẹ xuống nền đất ẩm. Cô bé câm A Mộc lặng lẽ bước đến bên cạnh y. Gương mặt nhỏ nhắn gầy gò của cô bé loang lổ những vệt nhọ nồi ngụy trang, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi lo âu không lời. Cô bé khẽ đặt một mảnh vải thấm nước giếng lạnh lên trán Sở Ly, giúp y làm dịu cơn sốt âm ỉ do bạo huyết nhãn cầu.


Đột nhiên, tiếng đất cát xào xạc vang lên từ lối vào hầm. Tiểu Hắc—con chó đen trung thành đang nằm cảnh giới ở góc tối—khẽ dựng đứng lông tơ dọc sống lưng, nhưng không sủa. Nó ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.


Một bóng người gầy gò, lụp xụp trong chiếc áo choàng rách nát lẻn vào hầm. Đó là Lâm Phong. Gã tiểu sát thủ hoàn lương của Ám Lâu đang ôm chặt lấy lồng ngực bị gãy xương sườn do vết thương cũ, gương mặt tái nhợt dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu lạc.


“Sư huynh... có biến rồi,” Lâm Phong thều thào, hơi thở dồn dập đầy đau đớn. “Tai mắt của ta ở phân đà vừa truyền tin khẩn cấp. Sát thủ hỏa công Liệt Diễm đã phát điên sau cái chết của Quỷ Ảnh. Hắn biết huynh đang ẩn nấp quanh đây nhưng không tìm ra vị trí chính xác. Mật lệnh bằng Huyết Mặc đã được phê duyệt... Liệt Diễm chuẩn bị dùng toàn bộ hỏa dược dự phòng để thiêu rụi Trại tị nạn biên thùy ở ngoại ô vào đêm mai. Hắn muốn thiêu sống hàng trăm thường dân vô tội để ép huynh phải lộ diện.”


Bàn tay phải của Sở Ly siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết. Vải thô quấn quanh chuôi kiếm lạo xạo dưới lực bóp cực mạnh của y. Sát khí bỗng chốc dâng cao lạnh buốt cả gian hầm ngầm, khiến ngọn lửa đèn dầu lạc khẽ chao đảo.


“Thiêu rụi trại tị nạn?” Giọng Sở Ly khàn nhẹ, lạnh lẽo như băng tuyết sa mạc. “Bà Tôn và những người dân ở đó không liên quan đến ân oán này. Ám Lâu quả nhiên là một lũ súc sinh không tính người.”


“Liệt Diễm là một kẻ điên cuồng say mê lửa,” Lâm Phong ho khục khặc, máu đen rỉ ra nơi khóe miệng. “Hắn đã vận chuyển hàng chục thùng hỏa dược nổ cực mạnh từ Phân kho vũ khí Ám Lâu về lò mổ ngầm. Nhưng phần lớn nguồn cung hỏa dược và hỏa tiễn dầu hỏa vẫn đang được cất giấu tại chính phân kho vũ khí đó. Kho ngầm này ẩn sâu dưới lòng đất của một xưởng thuộc da bỏ hoang ở phía đông Thanh Hà Trấn, được bảo vệ nghiêm ngặt bởi các sát thủ Đồng nhãn.”


Sở Ly đứng dậy, kéo lê chiếc chân phải tàn phế. Vết rách gân kheo cổ chân phải đau nhói, máu tươi khẽ thấm qua lớp băng gạc cũ rách. Y dùng thanh kiếm gãy làm gậy chống, đứng vững vàng giữa gian hầm.


“Chúng ta phải hủy diệt kho vũ khí đó trước khi Liệt Diễm kịp vận chuyển số hỏa dược còn lại,” Sở Ly đưa ra quyết định nhanh chóng, thực dụng. “Cắt đứt nguồn cung hỏa dược của hắn, Trại tị nạn biên thùy mới có cơ hội sống sót.”


“Nhưng gân chân của huynh đang bị rách nặng, mắt trái lại mờ đục, một mình huynh thâm nhập kho vũ khí được canh phòng cẩn mật là tự sát,” Lâm Phong lo lắng ngăn cản. “Ta lại bị gãy xương sườn, không thể hỗ trợ huynh chiến đấu trực diện.”


“Huynh ấy không đi một mình.”


Một giọng nói nữ tử thanh tao nhưng cương trực đột ngột vang lên từ bóng tối lối vào hầm đất.


Tiểu Hắc không sủa, bởi Sở Ly đã khẽ giơ tay ra hiệu từ trước. Y đã nghe thấy tiếng bước chân khinh công nhẹ nhàng như chim yến đáp xuống cát từ khoảng cách mười bước chân.


Một nữ tử bước ra khỏi màn đêm. Cô mặc bộ y phục da bó sát màu đỏ sậm rực rỡ, mái tóc đen dài buộc cao năng động thành đuôi ngựa, sau lưng mang song đoản kiếm Phi Yến sắc lẹm chém sắt như chém bùn. Đó là Liễu Phi Yến—nữ hiệp chuyên đi săn tiền thưởng nổi danh vùng biên ải. Cô nhìn Sở Ly với ánh mắt đầy tôn trọng nhưng cũng không kém phần ái ngại trước thân hình tàn khuyết của y.


“Ta đã theo dõi các chuyến xe chở hắc thiết và hỏa dược của Ám Lâu suốt ba ngày qua,” Liễu Phi Yến tiến lại gần, vỗ nhẹ vào chuôi song đoản kiếm của mình. “Xưởng thuộc da bỏ hoang đó là một cái dằm cắm vào mắt ta từ lâu. Ta muốn nhổ nó, nhưng lực lượng của chúng quá đông. Kiếm khách mù, ngươi có gan đột kích cùng ta đêm nay không?”


Sở Ly khẽ nghiêng đầu, đôi tai dưới dải băng đen phân tích nhịp tim và nhịp thở của Liễu Phi Yến. Nhịp tim của cô mạnh mẽ, chính trực, không mang theo bất kỳ tia sát ý ngầm hay sự dối trá nào.


“Được,” Sở Ly đáp gọn gàng. “Lâm Phong, đệ ở lại đây bảo vệ A Mộc và Bà Tôn. Ta và Liễu cô nương sẽ đi.”


Để chuẩn bị cho cuộc đột kích, Sở Ly đã lấy ra toàn bộ số Bạc vụn biên ải tích lũy được từ xác bọn côn đồ Hắc Hổ Bang. Y giao số bạc này cho Lâm Phong để nhờ mua hai bộ áo choàng đen ngụy trang dầy cộp và ba vò dầu hỏa loại mạnh từ chợ đen Thanh Hà Trấn. Số bạc vụn này là toàn bộ tài sản còn lại của y và A Mộc, nhưng để đổi lấy sự an toàn cho hàng trăm thường dân vô tội, Sở Ly không hề do dự một ly.


Một canh giờ sau, dưới sự dẫn đường của thính giác nhạy bén của Sở Ly và sự linh hoạt của Liễu Phi Yến, hai bóng đen khoác áo choàng rộng lặng lẽ áp sát xưởng thuộc da bỏ hoang ở phía đông thị trấn.


Mùi da thuộc ẩm mốc, thối rữa của mỡ động vật và hóa chất ngâm da nồng nặc bốc lên trong không khí, che giấu hoàn toàn mùi mồ hôi của hai người. Sở Ly chống gậy tre dẫn đường của A Mộc—vật phẩm y mượn tạm để dò đường thay vì rút kiếm gãy quá sớm. Y kéo lê chân phải khập khiễng trên nền đất cát, mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng để không phát ra tiếng động lớn.


“Lối vào kho vũ khí ngầm nằm dưới một chiếc bể ngâm da thuộc lớn ở gian nhà chính,” Liễu Phi Yến khẽ thì thầm bên tai Sở Ly, hơi thở ấm áp của cô làm dịu đi cái lạnh buốt sa mạc trong chốc lát. “Có hai tên sát thủ Đồng nhãn gác cổng. Chúng ta phải hạ chúng trong im lặng.”


Sở Ly đứng im lặng trong bóng tối của bức tường đổ nát. Y tập trung tinh thần lực cực hạn vào đôi tai. Dù tai trái bị ù ù giảm thính lực 50%, tai phải của y vẫn hoạt động vô cùng xuất sắc. Y nghe thấy tiếng thở điều hòa của hai kẻ đứng cách đó mười bước chân. Tiếng kim loại va chạm nhẹ khi chúng đổi tư thế gác đao.


“Đợi đã,” Sở Ly khẽ giữ vai Liễu Phi Yến lại. “Có bẫy dây chuông đồng chắn ngang lối đi ở khoảng cách ba bước chân trước mặt. Sợi dây mảnh được quấn sát mặt đất cát, chỉ cần chạm nhẹ, chuông đồng treo ở xà nhà sẽ báo động.”


Liễu Phi Yến kinh ngạc nhìn gã mù bên cạnh. Trong bóng tối dày đặc của xưởng thuộc da, ngay cả mắt phàm của cô cũng khó lòng nhìn thấy sợi tơ mảnh màu đen đó. Cô khẽ gật đầu đầy khâm phục.


Sở Ly dùng đầu gậy tre khẽ rà sát mặt đất, cảm nhận lực căng cực nhỏ của sợi dây. Y khẽ nâng gậy, dẫn dắt Liễu Phi Yến nhẹ nhàng bước qua chướng ngại vật mà không hề làm lay động sợi dây dù chỉ một milimet.


Khi đã tiếp cận được khoảng cách ba bước chân phía sau hai tên lính gác Đồng nhãn, Liễu Phi Yến không đợi thêm một giây nào. Thân hình cô lướt đi nhẹ nhàng như một bóng ma đỏ sẫm bằng Phi Yến Khinh Công.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Hai đường dao sắc bén của cặp đoản kiếm Phi Yến vạch hai đường vòng cung hoàn mỹ trong bóng tối. Máu tươi ấm nóng phun ra từ yết hầu hai tên sát thủ Đồng nhãn, tiếng gurgle nghẹn ngào bị bàn tay dầy của Liễu Phi Yến bịt chặt. Chúng ngã sụp xuống đất bùn ẩm ướt không một tiếng động báo động.


Sở Ly bước tới, dùng tay rờ lên nắp bể ngâm da thuộc bằng đá hắc thiết nặng nề. Y vận chân khí Tàn Dương nóng ấm vào hai lòng bàn tay, phối hợp cùng lực nâng của Liễu Phi Yến để từ từ đẩy nắp đá ra mà không gây ra tiếng rít xát rợn người.


Một lối hầm tối tăm, ẩm ướt dẫn thẳng xuống lòng đất lộ ra trước mặt họ. Mùi hôi thối của da thuộc lập tức bị thay thế bởi mùi nồng nặc của lưu huỳnh, than củi và thuốc súng—mùi đặc trưng của Phân kho vũ khí Ám Lâu.


“Chúng ta vào thôi,” Sở Ly khẽ nói, dắt thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết chặt hơn bên hông. Y kéo lê chiếc chân phải tàn phế, từng bước đi xuống bậc thang đá ẩm ướt, trơn trượt của kho ngầm.


Dưới lòng đất, không gian rộng lớn ngoài sức tưởng tượng của Liễu Phi Yến. Hàng chục chiếc giá gỗ lớn xếp đầy những bó độc tiễn tẩm sương mai, những bộ giáp nhẹ hắc thiết xếp chồng lên nhau, và đặc biệt là ở gian phòng chính giữa—hàng trăm thùng gỗ tròn chứa đầy hỏa dược nổ cực mạnh được xếp ngăn nắp dọc theo vách đá.


“Nhiều hỏa dược thế này... đủ để san phẳng cả một góc Thanh Hà Trấn chứ đừng nói là trại tị nạn,” Liễu Phi Yến rùng mình, gương mặt thanh tú biến sắc dưới ánh đuốc dầu hỏa thắp dọc lối đi.


“Nhanh lên, rải dầu hỏa,” Sở Ly ra lệnh, giọng nói dứt khoát hối thúc.


Liễu Phi Yến lập tức tháo ba vò dầu hỏa mua từ chợ đen biên ải, tưới đẫm lên các thùng hỏa dược và các giá gỗ chứa cung tên. Sở Ly đứng ở giữa phòng, tay cầm sẵn một mồi lửa chuẩn bị phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ nguồn cung của kẻ thù.


Đột nhiên, đôi tai của Sở Ly giật mạnh.


*Cạch... rắc... rắc...*


Tiếng cơ quan đá chuyển động khô khốc, dồn dập vang lên từ sâu trong vách đá ẩm ướt của căn phòng. Âm thanh chuyển động quá nhanh, quá dồn dập, báo hiệu một sát cục cơ quan khổng lồ vừa bị kích hoạt từ xa.


“Liễu cô nương, chạy mau!” Sở Ly hét lớn, kéo lê chân phải lướt nhanh về phía lối ra.


Liễu Phi Yến kinh hoàng, lập tức vứt vò dầu rỗng, lướt khinh công nhanh như chớp giật hướng thẳng về phía cửa đá hầm ngầm.


Tuy nhiên, ngay khi họ vừa chạm chân đến ngưỡng cửa, một tấm cửa sắt hắc thiết khổng lồ, dầy cộp từ trên trần đá đột ngột sập xuống với tốc độ kinh người.


*Rầm!*


Tấm cửa sắt hắc thiết nặng hàng ngàn cân sập mạnh xuống sàn đá hầm ngầm, tạo ra một chấn động kinh hoàng khiến bụi đất cát rơi lả tả từ trần hầm, chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất của hai người.


Liễu Phi Yến phẫn nộ tột cùng, vung cặp đoản kiếm Phi Yến chém liên tiếp vào khe hở của cửa sắt hắc thiết hòng phá hủy chốt khóa ngầm (failed attempt). Tiếng kim loại va chạm chan chát vang lên dội vách đá nhức óc, những tia lửa bắn ra tung tóe trong bóng tối, nhưng tấm cửa sắt hắc thiết quá dầy, quá kiên cố, hoàn toàn không hề suy suyển dù chỉ một milimet.


“Không được, cửa hắc thiết này được rèn đúc nguyên khối, đoản kiếm của ta không thể lay chuyển nổi!” Liễu Phi Yến thở dốc, mồ hôi nhễ nhại trên trán, gương mặt lộ rõ vẻ tuyệt vọng.


Sở Ly đứng im lặng sau lưng cô. Y không cố gắng chạy ra cửa sắt, bởi tai phải y vừa nghe thấy tiếng rít gió cực nhỏ của một hệ thống bẫy chông ngầm bằng sắt nhọn hoắt vừa trồi lên ngay dưới chân ngưỡng cửa sắt sập. Nếu lúc nãy y và Liễu Phi Yến cố tình lao ra để vượt qua cửa sắt đang sập, cả hai chắc chắn đã bị chém đứt chân và găm chặt vào bẫy chông độc chết ngay tại chỗ.


*Ha... ha... ha...*


Một tiếng cười điên loạn, khàn đục và chói tai đột ngột vang lên từ phía trên trần hầm ngầm, dội qua một khe hở thông gió nhỏ có bọc lưới sắt kiên cố.


“Kiếm khách mù! Ngươi nghĩ hành tung của ngươi có thể qua mắt được Thập Phương Ám Lâu sao?” Giọng nói của Liệt Diễm vang lên đầy đắc ý, nồng nặc mùi lưu huỳnh và tàn tro hỏa dược. “Quỷ Ảnh chết đi là một kẻ vô dụng, nhưng hắn đã hoàn thành nhiệm vụ dẫn dụ ngươi vào cái bẫy hoàn hảo này. Phân kho vũ khí này... hôm nay sẽ là ngôi mộ chôn sống ngươi và con nhạn đỏ bên cạnh!”


Sở Ly khẽ ngẩng đầu lên hướng về phía khe thông gió trên trần đá. Dưới dải băng đen quấn mắt, một vệt máu tươi đỏ sẫm loang lổ bắt đầu rỉ ra nhẹ từ khóe mắt trái do áp lực tinh thần dâng cao dữ dội.


Y nghe thấy tiếng diêm quẹt lửa xè xè từ phía trên, và cả mùi dầu hỏa nóng bỏng đang chuẩn bị được Liệt Diễm phóng hỏa tiễn thiêu rụi toàn bộ kho thuốc nổ ngầm này để chôn sống họ trong biển lửa bạo liệt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!