Nhạc nềnKengeki

Quỷ ảnh trong mộ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm mộ Nghĩa Trang Biên Thùy không phải là một khoảng không trống rỗng, mà là một thực thể đặc quánh, lạnh buốt và nồng nặc tử khí. Tiếng nước ngưng tụ trên trần đá ẩm ướt rơi xuống những vũng nước đục dưới sàn—tách... tách... tách...—đều đặn như nhịp đập của một trái tim hấp hối.


Sở Ly đứng im lặng giữa lòng hầm mộ tối tăm tuyệt đối. Y đã tháo dải băng vải trắng quấn quanh mắt, để lộ đôi mắt mù tròng đục không có tiêu cự. Lúc này, y quấn thêm một lớp vải đen dày bên ngoài để ngăn chặn hoàn toàn mọi khả năng tiếp xúc với ánh sáng, ép buộc bản thân phải chìm sâu vào thế giới của âm thanh. Chân phải y hơi co lại, kéo lê nhẹ trên nền đá lạnh. Vết rách sâu ở gân kheo chân phải vẫn âm ỉ rỉ máu tươi, mỗi lần vận kình là một cơn đau buốt nhói dội thẳng lên đại não.


Nhưng điều khiến Sở Ly lo ngại nhất lúc này không phải là chiếc chân tàn phế, mà là đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm của y. Một cảm giác tê dại, lạnh ngắt như có hàng vạn cây kim băng đang găm sâu vào da thịt bắt đầu lan rộng từ đầu ngón tay lên đến khớp đốt thứ hai. Đây chính là di chứng đáng sợ từ độc tố khoáng cực mạnh của mật Thạch Hổ mà thần y Độc Cô Hoài từng cảnh báo. Mật Thạch Hổ tuy giúp làm mát hốc mắt, kiềm chế bạo huyết nhãn cầu, nhưng cái giá phải trả là sự hoại tử dần dần của các đầu ngón tay cầm kiếm nếu sử dụng quá giới hạn.


“Chỉ mới hơn một tuần... mà độc tính đã bắt đầu ăn vào kinh mạch cổ tay,” Sở Ly thầm nghĩ, bàn tay phải siết chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết quấn vải thô xơ xác. Y cảm nhận rõ vết mẻ lởm chởm ở gần điểm gãy của lưỡi kiếm rỉ sét—vết tích để lại sau trận huyết chiến với Độc Lang. Y buộc phải quấn thêm một dải vải thô quanh bàn tay để tăng độ bám, ngăn không cho thanh kiếm tuột khỏi những ngón tay đang dần mất đi cảm giác.


Đột nhiên, một luồng sát khí lạnh buốt tràn xuống mật đạo hầm mộ, cắt đứt dòng suy nghĩ của Sở Ly. Luồng sát khí này không mang tính bộc phát cương mãnh như quỷ đao của Phong Vô Cực, mà âm u, rình rập và lạnh lẽo đến gai người.


*Gừ... gừ...*


Tiếng gầm gừ rất nhỏ, trầm thấp phát ra từ góc tối hầm mộ. Đó là Tiểu Hắc. Con chó đen thông minh được Sở Ly nuôi dưỡng đang rạp mình sát đất, lông dọc sống lưng dựng đứng lên như những chiếc gai nhọn. Đôi mắt lấp lánh thông minh của nó găm chặt vào lối vào mật đạo tối tăm. Tiểu Hắc cực kỳ nhạy bén với mùi máu lạ và sát khí ẩn giấu. Nó đã đánh hơi thấy một mùi hương bất thường—mùi sáp ong ẩm ướt trộn lẫn với bột màu hóa trang, che giấu bên dưới mùi máu tanh nồng của một người bị thương nặng.


*Cộc... cộc...*


Từ phía trên lối vào hầm mộ, tiếng bước chân khập khiễng, nặng nề vang lên, kèm theo tiếng thở dốc đứt quãng và những tiếng rên rỉ thảm thiết của một người đàn ông:


“Cứu... cứu mạng... Có ai không... Triều đình vây quét nghĩa trang rồi... cứu tôi với...”


Sở Ly khẽ giật nhẹ đôi tai dưới dải băng vải đen dày. Thính giác Thính phong đoán hướng sơ cấp của y lập tức hoạt động, phân tích từng tần số âm thanh dội lại từ vách đá hẹp. Tiếng bước chân nghe có vẻ loạng choạng, kéo lê như một thường dân bị thương nặng ở chân trái. Tiếng khóc lóc van xin đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng.


Tuy nhiên, trong tâm cảnh tĩnh lặng của Sở Ly, y nhận ra một điểm bất thường chí mạng. Nhịp tim của kẻ đang tiến vào tuy dồn dập, nhưng nhịp thở lại vô cùng điều hòa, sâu và dài—đây là biểu hiện của một kẻ có nội công thông mạch sâu dày, hoàn toàn không giống với một thường dân đang hấp hối vì mất máu. Hơn nữa, mùi sáp ong ẩm mốc bốc lên từ cơ thể kẻ đó ngày càng nồng nặc, lấn át cả mùi tử khí của nghĩa trang.


Đó là Thuật dịch dung thô sơ của Ám Lâu.


“Sư huynh... cẩn thận...” Giọng nói khàn đặc của Lâm Phong truyền âm khẽ khàng từ vách đá phía sau. Lâm Phong đang ngồi tịnh dưỡng xương sườn bị gãy, nhưng gã cựu sát thủ Đồng nhãn lập tức nhận ra thủ đoạn quen thuộc của tổ chức. “Kẻ vào không phải thường dân... Hắn là Quỷ Ảnh... sát thủ ngụy trang của phân đà.”


Sở Ly không đáp, y khẽ đưa tay ra hiệu cho Lâm Phong giữ im lặng. Chiếc chân phải tàn phế của y không thể di chuyển nhanh, nếu y chủ động tấn công, tiếng gió rít của cơ thể sẽ lập tức làm lộ vị trí và sơ hở cho đối thủ. Y bắt buộc phải lấy tĩnh chế động, đóng giả làm một gã mù vô hại đang hoang mang trong bóng tối.


Bóng đen khập khiễng bước xuống hầm mộ đá. Dưới ánh sáng mờ nhạt từ khe hở bia đá phía trên dội xuống, kẻ đó hiện ra với khuôn mặt rách nát, máu thịt be bét như vừa bị roi da bọc thép gai của lính nha môn quật trúng. Hắn run rẩy bò sát đất, hướng về phía Sở Ly, tay trái ôm chặt lấy vết thương ở bụng, còn tay phải giấu kín trong tay áo rộng:


“Kiếm khách mù... có phải ngài là kiếm khách mù cứu Bà Tôn không? Cứu tôi... bọn lính tuần đang lùng sục ngoài kia...”


Khoảng cách giữa hai bên thu hẹp dần. Năm bước. Bốn bước.


Khi chỉ còn cách Sở Ly ba bước chân, gã thường dân bị thương đột ngột biến đổi thần thái. Sự yếu ớt, sợ hãi biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một ánh mắt sắc lạnh như dao cạo. Từ trong tay áo rộng của hắn, một cặp đoản đao răng sói màu xanh lục tẩm kịch độc Thất Diệp thảo vút ra, đâm thẳng vào ngực Sở Ly với tốc độ nhanh như chớp giật.


Sở Ly đã cảnh giác từ trước. Y định dùng tay không vặn khớp cổ tay đối phương để khống chế (failed attempt). Tuy nhiên, ngay khi y vừa đưa tay ra, khứu giác nhạy bén của y lập tức ngửi thấy mùi kịch độc tanh nồng, nóng rát tỏa ra từ lưỡi đao độc. Bản năng mách bảo y rằng chỉ cần một vết xước nhỏ từ chất độc Thất Diệp này cũng đủ làm đông cứng kinh mạch toàn thân trong ba hơi thở. Y buộc phải thu tay lại, lùi nhanh một bước về phía sau. Chiếc chân phải tàn phế đau nhói khiến y mất đà, suýt ngã quỵ.


Đúng lúc đường đao độc sắp xuyên thủng ngực Sở Ly, một bóng đen khổng lồ lao ra từ góc tối.


*Gâu!*


Tiểu Hắc dũng cảm phóng tới, đôi hàm răng sắc nhọn cắn chặt lấy ống quần của Quỷ Ảnh, dùng hết sức mạnh của một con chó săn kéo giật mạnh về phía sau. Sự can thiệp bất ngờ của Tiểu Hắc làm chệch đường đao độc của Quỷ Ảnh đi ba tấc, mũi đao chỉ kịp sượt qua rách một mảng áo xám của Sở Ly, cắm phập vào vách đá ẩm ướt tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn do độc tố ăn mòn đá.


“Súc sinh!” Quỷ Ảnh phẫn nộ quát lên, vung chân trái đá mạnh bay Tiểu Hắc vào góc tường đá. Hắn nhanh chóng xoay chuyển cổ tay, cặp đoản đao độc vung ngang tạo thành một luồng gió độc màu xanh nhạt, bao vây lấy toàn bộ không gian chật hẹp xung quanh Sở Ly, chặn đứng mọi đường rút lui của y.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Sở Ly biết thính giác đơn thuần không thể giúp y phân biệt được quỹ đạo của cặp đoản đao cực nhanh trong không gian chật hẹp này. Y bắt buộc phải nhìn thấy.


Y bấm mạnh ngón tay vào huyệt Thái Dương bên trái, vận hành Huyết Nhãn cấm thuật nghịch chuyển chân khí Tàn Dương từ đan điền đi ngược lên đại não.


*Ực...*


Một cơn đau buốt nhói dữ dội dội lên như có một thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào võng mạc trái. Mao mạch bên trong mắt trái của y lập tức rách vỡ dưới áp lực chân khí bạo liệt. Máu tươi ấm nóng, đặc quánh rỉ ra từ khóe mắt trái, nhanh chóng thấm đẫm dải băng vải đen dày, nhuộm đỏ một mảng gò má của y. Cơn đau đầu mạn tính kết hợp với bạo huyết nhãn cầu khiến Sở Ly lảo đảo, nhưng y vẫn nghiến răng chịu đựng, không để bản thân chìm vào điên loạn.


Dưới lớp vải đen quấn chặt, nhãn giới Huyết Nhãn sơ giác đột ngột mở ra. Thế giới bóng tối biến mất, thay thế bằng một nhãn giới monochrome màu xám đục trong phạm vi ba bước chân. Trong nhãn giới đó, Sở Ly nhìn thấy rõ ràng dòng chảy chân khí màu đỏ nhạt đang vận hành điên cuồng dọc theo kinh mạch hai cánh tay của Quỷ Ảnh, tập trung cao độ ở hai cổ tay cầm đao.


Hơn thế nữa, nhãn thuật cấm kỵ giúp y nhìn thấu lớp sáp ong và bột màu hóa trang trên mặt đối thủ. Bên dưới lớp máu thịt giả tạo kia là một khuôn mặt nhợt nhạt, sắc sảo của một sát thủ chuyên nghiệp.


“Kinh mạch cổ tay trái của hắn vận khí chậm hơn cổ tay phải một nhịp... Đó là sơ hở!” Sở Ly thấu thị hoàn toàn điểm yếu của kẻ thù.


Quỷ Ảnh vung đao chém ngang cực nhanh, tạo luồng gió độc rít gầm rú. Sở Ly không lùi nữa. Y nương theo dòng chân khí đỏ nhạt đang chuyển động của đối thủ, nghiêng người lướt chéo góc một cách quỷ dị bằng thân pháp Tàn Tuyết Vô Ngân Bộ, lách qua sát sạt lưỡi đao độc trong gang tấc.


Bàn tay phải cầm kiếm của y—dù đang tê dại nhẹ—bỗng bộc phát một lực lượng kinh người. Chân khí Tàn Dương nóng ấm nén chặt tại điểm gãy rỉ sét của thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết.


*Hưu!*


Nhất chiêu đoạt mệnh!


Một vệt sáng đỏ rực mờ nhạt lóe lên trong bóng tối hầm mộ ẩm ướt. Thanh kiếm gãy rỉ sét đâm thẳng nhanh chớp nhoáng xuyên qua luồng gió độc, cắm ngập vào yết hầu của Quỷ Ảnh trước khi hắn kịp thu đao về phòng thủ.


*Khục...*


Quỷ Ảnh trừng to mắt, đôi đoản đao độc tuột khỏi tay rơi loảng xoảng xuống sàn đá. Hắn không thể tin nổi một gã mù tàn phế lại có thể nhìn thấu lớp dịch dung hoàn hảo và đâm trúng tử huyệt của mình một cách chính xác đến vậy. Máu tươi đen ngòm phun ra từ cổ họng hắn, nhuộm đỏ cả lưỡi kiếm gãy rỉ sét.


Sở Ly lạnh lùng rút kiếm. Thân xác của Quỷ Ảnh đổ sụp xuống đất bùn hầm mộ không một tiếng động, co giật vài cái rồi cứng đờ vĩnh viễn.


*Phù...*


Sở Ly quỳ sụp xuống, dùng kiếm gãy chống đỡ cơ thể đang run rẩy dữ dội. Mắt trái y đau rát như bị thiêu đốt, máu tươi vẫn tiếp tục rỉ ra dưới dải băng đen. Y thở dốc đứt quãng, chân khí đan điền hao tổn nặng nề sau khi cưỡng ép bộc phát nhãn thuật trong trạng thái cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn.


Tiểu Hắc khập khiễng bò dậy từ góc tường, lết đến bên cạnh Sở Ly, khẽ liếm lấy bàn tay phải đang tê dại của y như muốn chia sẻ nỗi đau. A Mộc từ phía trên hầm mộ cũng vội vàng chạy xuống, cô bé câm mếu máo, nhanh chóng lấy ra lọ Tuyết Sơn Băng Lộ cực lạnh, nhẹ nhàng thấm vào dải lụa để lau sạch vết máu trên khóe mắt Sở Ly.


Sở Ly khẽ xoa đầu A Mộc, ra hiệu mình vẫn ổn. Y chống kiếm gãy gượng đứng dậy, bước đến bên xác của Quỷ Ảnh. Y cúi xuống, dùng thính giác và xúc giác rà soát trên người gã sát thủ quá cố.


Từ trong túi áo ngực của Quỷ Ảnh, ngón tay tê dại của Sở Ly chạm vào một vật thể dẹt, thô ráp bằng tre. Y rút nó ra.


Đó là một tấm Mật lệnh Ám Lâu sơn đen. Ngay khi cầm tấm mật lệnh trên tay, khứu giác nhạy bén của Sở Ly lập tức ngửi thấy một mùi tanh nồng đặc trưng, lạnh lẽo tỏa ra từ những nét chữ khắc nổi dính Huyết Mặc (mực độc đỏ).


“Mùi mực độc đỏ... Đây là mật lệnh trực tiếp từ phân đà chủ Phong Vô Cực,” Lâm Phong bước đến gần, sắc mặt nghiêm trọng khi nhìn thấy tấm mật lệnh tre. “Sư huynh, Quỷ Ảnh chết ở đây, Hắc Hổ Bang và Ám Lâu sẽ sớm phát hiện ra. Nếu chúng không tìm thấy hắn, Phong Vô Cực chắc chắn sẽ phái sát thủ hỏa công Liệt Diễm đến san phẳng nghĩa trang này để tìm xác.”


Sở Ly siết chặt tấm mật lệnh tre đen dính đầy vết mực độc đỏ trong tay, đôi tai dưới dải băng đen khẽ giật mạnh hướng về phía bóng tối sa mạc mịt mù ngoài kia. Bóng tối đang khép chặt lại, hành tung của y tại nghĩa trang đã bị bại lộ một phần, và y biết, một trận hỏa công tàn khốc sắp sửa đổ ập xuống đầu họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!