Nhạc nềnKengeki

Nghĩa trang bóng tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão sa mạc đã ngớt từ canh ba, nhưng Thanh Hà Trấn vẫn không có lấy một chút hơi ấm. Sương đêm lạnh buốt từ những cồn cát ngoài biên thùy tràn vào, quấn lấy những rặng trúc đen xơ xác, kết thành một màn sương mù xám đục, dày đặc che khuất cả lối đi.


Trên con đường mòn dẫn ra ngoại ô thị trấn, một bóng người gầy gò đang chật vật di chuyển trong bóng tối. Chiếc chân phải của Sở Ly kéo lê trên nền đất bùn nhão, vết rách ở gân kheo đau nhói lên từng cơn như có hàng vạn chiếc đinh sắt nung đỏ găm thẳng vào xương tủy. Mỗi bước đi, máu tươi ấm nóng lại rỉ ra, thấm qua lớp băng vải thô rồi nhanh chóng bị cái lạnh của sương đêm đông cứng lại. Tay phải y siết chặt lấy thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết, dùng nó làm điểm tựa để gánh đỡ cơ thể tàn phế. Ở đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm, cảm giác tê dại nhẹ do độc tố của mật Thạch Hổ bắt đầu lan rộng, khiến y khó lòng cảm nhận được độ nhám của chuôi kiếm quấn vải thô.


Nhưng đáng sợ nhất vẫn là cơn đau buốt nhói từ sâu trong đại não. Di chứng đau đầu mạn tính—hậu quả của việc cưỡng ép xuất quan sớm để giải cứu Bà Tôn—đang điên cuồng tàn phá lý trí của y. Cơn đau dữ dội dội lên từng cơn theo nhịp đập của mạch máu nơi thái dương, khiến nửa cơ mặt bên trái vốn bị tê liệt nhẹ của y giật phập phồng liên tục. Tai trái của y ù đặc, chỉ còn nghe thấy những tiếng ve kêu vo ve đầy nhiễu loạn, triệt tiêu đi một nửa khả năng thính giác nhạy bén vốn có.


“Sư huynh... cẩn thận vũng nước...”


Một tiếng động khẽ vang lên bên cạnh. Cô bé câm A Mộc dùng một tay đỡ lấy bả vai Sở Ly, tay kia cầm cây gậy tre xanh dẫn đường gõ nhẹ xuống đất. *Cộc. Cộc.* Tiếng gõ giòn giã dội lại từ vách đá, định hướng cho Sở Ly tránh khỏi vũng bùn sâu. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé mười hai tuổi gầy gò lấm lem nhọ nồi và cát bụi, đôi mắt to tròn ngập tràn lo âu khi cảm nhận được hơi thở dồn dập, nóng rực của Sở Ly. Y đang sốt, một cơn sốt do vết thương nhiễm trùng và chân khí nghịch chuyển.


Sở Ly không nói gì, chỉ khẽ gật đầu dưới dải băng quấn mắt dính máu khô. Y nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng xích sắt va chạm lách cách từ phía xa vọng lại. Tào Công Công đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ Thanh Hà Trấn. Cái chết của đầu mục tuần tra Triệu Vô Kỵ đã chọc giận Hắc Hổ Bang và nha môn hủ bại. Bọn lính canh trang bị thiết giáp đang lùng sục từng tấc đất, từng ngôi nhà tranh để tìm kiếm một gã kiếm sĩ mù mang tàn kiếm.


“Chúng ta... phải rời khỏi đường lộ,” Sở Ly thầm nghĩ, giọng nói khàn đặc nghẹn lại trong cổ họng. “Nếu bị bao vây trên đường trống, với chiếc chân tàn phế này, ta không thể bảo vệ được A Mộc.”


Quyết định đưa ra rất nhanh. Sở Ly nương theo tiếng gõ gậy của A Mộc, rẽ vào lối mòn dẫn thẳng về phía nghĩa địa hoang tàn ở ngoại ô thị trấn. Đó là Nghĩa Trang Biên Thùy, nơi duy nhất không có ánh đuốc của lính tuần tra, bởi người thường không ai dám bén mảng đến vùng đất đầy rẫy rết độc và tử khí này vào ban đêm.


***


Nghĩa Trang Biên Thùy hiện ra trong màn sương mù như một bãi tha ma khổng lồ với những bia đá đổ nát, vẹo vọ nằm ẩn hiện dưới những tán cây khô héo. Không khí nơi đây lạnh buốt xương tủy, nồng nặc mùi đất ẩm thối rữa và mùi cỏ dại úa tàn.


*Sột soạt... sột soạt...*


Giữa tiếng gió rít gào qua khe đá, một âm thanh đều đặn, chậm rãi vang lên từ sâu trong nghĩa địa. Sở Ly khẽ giật tai dưới dải băng trắng, y dừng bước, siết chặt chuôi kiếm gãy.


“Là tiếng chổi tre quét lá khô,” Sở Ly thầm phán đoán. “Nhịp bước đi rất nhẹ, hơi thở điều hòa đến mức gần như hòa vào tiếng gió. Đây là một nội gia cao thủ ẩn dật.”


Từ trong màn sương xám đục, một lão già gầy gò như bộ xương khô từ từ bước ra. Lão mặc một bộ y phục màu nâu đất rách nát, lưng gù nặng nề, da mặt nhăn nheo xám xịt như người chết. Trên tay lão cầm cây chổi tre lớn, quét dọn những chiếc lá khô rụng đầy trên các ngôi mộ hoang. Lão chính là Lão Diệp, người gác nghĩa trang lập dị của Thanh Hà Trấn.


Lão Diệp dừng chổi, đôi mắt đục ngầu không chút thần sắc nhìn lướt qua dải băng quấn mắt rỉ máu của Sở Ly, rồi dừng lại ở thanh kiếm gãy dắt bên hông y. Một tia sáng kỳ dị khẽ lóe lên trong mắt lão rồi biến mất nhanh chóng.


“Truyền nhân duy nhất của Thẩm Thương Sinh... lại thảm hại đến mức này sao?” Lão Diệp khàn khàn lên tiếng, giọng nói khô khốc như tiếng hai khúc gỗ mục cọ sát vào nhau. “Chân đứt gân, mắt hoại tử, chân khí đan điền hỗn loạn. Ngươi dẫn theo đứa trẻ câm này đến nghĩa trang của ta để tìm huyệt chôn cất trước sao?”


Sở Ly khẽ cúi đầu, dùng kiếm gãy chống xuống đất, ôm quyền nói: “Tiền bối nhận ra sư phụ con? Con bị truy binh của nha môn vây quét, gân chân tàn phế không thể di chuyển nhanh. Xin tiền bối cho mượn một nơi tạm lánh.”


Lão Diệp cười lạnh, tiếng cười nghe ghê rợn giữa nghĩa địa hoang vắng: “Ta chỉ là một kẻ quét mộ chờ chết, không muốn dính dáng đến ân oán giang hồ của các ngươi. Tào Công Công ngoài kia có hàng trăm quân binh, ta chứa chấp ngươi khác nào tự đào huyệt chôn mình?”


A Mộc thấy vậy, lập tức quỳ sụp xuống đất bùn lạnh buốt. Cô bé không thể nói, chỉ biết dập đầu liên tục xuống đá hộc, tiếng đầu va chạm vang lên chan chát. Cô bé giơ cây gậy tre xanh bằng hai tay dâng lên trước mặt Lão Diệp, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt và sự cầu xin van nài tột cùng.


Lão Diệp nhìn đứa trẻ câm quỳ dưới đất, rồi nhìn cây gậy tre xanh bọc đồng. Lão thở dài một tiếng, vung chổi tre gạt nhẹ: “Đứng lên đi. Thẩm Thương Sinh năm xưa từng có ân cứu mạng với gia đình ta. Khô Mộc Phùng Xuân Công của ta vốn ghét nhất việc nợ nần nhân quả. Đi theo ta.”


Lão gác nghĩa trang quay người dẫn đường, bước đi thong thả nhưng quỷ dị, không hề để lại dấu chân trên nền đất bùn. Sở Ly chật vật lê chân phải bám theo sau, lòng thầm kinh ngạc trước tu vi thâm tàng bất lộ của lão già gác mộ này.


***


Lão Diệp đưa họ đến một hầm mộ trống hoang tàn nằm sâu dưới lòng đất nghĩa trang. Lối vào hầm mộ ẩn sau một tấm bia đá khổng lồ bị rêu phong che phủ, phải dùng lực đẩy cơ quan đá mới mở ra một lối đi hẹp dẫn xuống dưới.


Căn hầm mộ tối tăm, ẩm ướt quanh năm không có ánh sáng mặt trời. Hơi lạnh buốt giá từ các vách đá xám rỉ ra, kết hợp với mùi ẩm mốc của đất đá tạo nên một bầu không khí ngột ngạt.


“Bọn lính tuần của Tào Công Công có cho kẹo cũng không dám chui xuống hầm mộ này,” Lão Diệp lạnh lùng nói, chỉ tay vào căn phòng đá trống trải. “Tiểu tử, ngươi bị thương nặng, nhưng kẻ thù của ngươi không cho ngươi thời gian để dưỡng thương đâu. Ta nghe ngóng được tin đồn, Ám Lâu đã phái sát thủ tiễn thuật Lão Ưng từ Trung Nguyên kéo đến. Gã đó chuyên bắn tỉa ám khí vô thanh từ khoảng cách trăm bước. Nếu ngươi không luyện được thính giác cực hạn, chỉ cần bước ra khỏi nghĩa trang này, một mũi tên vô thanh sẽ xuyên họng ngươi trước khi ngươi kịp nghe thấy tiếng gió.”


Sở Ly siết chặt chuôi kiếm gãy. Lời của Lão Diệp đánh trúng vào nỗi lo sợ lớn nhất trong lòng y. Nhãn lực mắt trái của y đang suy giảm nghiêm trọng, chỉ còn mờ đục xám tro. Nếu gặp phải sát thủ bắn tỉa tầm xa như Lão Ưng, y hoàn toàn là một tấm bia đỡ sống.


“Con muốn bế quan,” Sở Ly kiên định nói. “Con cần rèn luyện thính giác vượt qua giới hạn.”


Lão Diệp khẽ gật đầu: “Hầm mộ này là nơi tĩnh lặng tuyệt đối. Ta sẽ áp dụng Quy tắc Bế quan trong bóng tối tuyệt đối cho ngươi. Trong vòng mười ngày, ngươi không được nhìn thấy một chút ánh sáng nào, tự phong tỏa hoàn toàn nhãn lực phàm, chỉ dùng tai để cảm nhận thế giới. Nếu thành công, ngươi sẽ ngộ ra cảnh giới Thính phong đoán hướng. Nếu thất bại, tinh thần lực của ngươi sẽ sụp đổ, trở thành một phế nhân điên loạn vĩnh viễn.”


Lão Diệp quay sang nói với A Mộc: “Đứa nhỏ này sẽ ở ngoài nghĩa trang giúp ta cảnh giới và nấu thuốc dưỡng mắt cho ngươi. Khi nào bế quan xong, ta sẽ mở cửa đá.”


A Mộc khẽ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Sở Ly, dùng ngón tay viết nhanh lên lòng bàn tay y chữ “Đợi”. Sở Ly khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ vai cô bé: “Yên tâm, ta sẽ ra ngoài an toàn.”


*Ầm...*


Tấm bia đá khổng lồ từ từ khép lại, chặn đứng chút ánh sáng nhạt nhòa cuối cùng của sương đêm sa mạc. Bóng tối tuyệt đối, dày đặc và lạnh buốt bao trùm lấy toàn bộ hầm mộ trống.


***


Trong bóng tối tuyệt đối của hầm mộ, mọi giác quan của người bình thường sẽ nhanh chóng bị tước đoạt, đẩy tâm trí vào sự hoảng loạn tột cùng. Nhưng đối với Sở Ly, bóng tối chính là chiến trường quen thuộc của y.


Y tháo dải băng quấn mắt ra, để lộ đôi mắt mù tròng đục không có tiêu cự. Y quấn thêm một lớp vải đen dày quanh hốc mắt để đảm bảo không một tia sáng nào có thể lọt vào.


Sở Ly đứng im lặng giữa hầm mộ đá, tay cầm thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết. Y bắt đầu lắng nghe.


*Tách... tách... tách...*


Tiếng nước ngưng tụ trên trần đá ẩm ướt, nhỏ giọt xuống những vũng nước đục dưới sàn hầm mộ. Âm thanh vang lên đều đặn, giòn giã nhưng dội lại từ vách đá hẹp tạo thành những tiếng vọng chồng chéo đầy nhiễu loạn. Tai trái của y vẫn ù đặc, tiếng ve kêu vo ve liên tục làm méo mó tần số âm thanh của giọt nước.


Sở Ly muốn dùng kiếm để chém đứt giọt nước đang rơi giữa hư không.


Y vận chân khí Tàn Dương nóng ấm lên cánh tay phải, dù đầu ngón tay trỏ đang tê dại nhẹ. Y vung kiếm chém mạnh.


*Vút! Vút! Vút!*


Tiếng gió rít của lưỡi tàn kiếm gãy rít lên dữ dội, dội ngược vào vách đá hẹp của hầm mộ hẹp. Luồng kình phong mạnh mẽ từ kiếm chiêu tạo ra một áp suất không khí cực lớn, thổi bùng màn sương ẩm mốc xung quanh.


Nhưng ngay lập tức, Sở Ly nhận ra mình đã thất bại. Luồng gió kiếm mạnh mẽ do chính y tạo ra đã thổi tán loạn các giọt nước đang rơi trước khi lưỡi kiếm kịp chạm tới. Tệ hơn nữa, tiếng kiếm rít quá lớn dội vào vách đá hẹp đã phản phệ ngược lại màng nhĩ, khiến hai tai y hoàn toàn bị ù đặc, đau nhức dữ dội. Cơn đau đầu mạn tính lại bùng lên như búa bổ, khiến y lảo đảo suýt ngã xuống nền đá ẩm ướt.


“Không được... vung kiếm bừa bãi chỉ tự triệt tiêu thính giác của bản thân,” Sở Ly cắn chặt môi tự răn đe. “Kiếm pháp Tàn Tuyết thô lậu nhưng thực dụng sa trường, vung kiếm phải không tiếng động, thu kình lực vào trong lưỡi kiếm chứ không được phóng bừa bãi ra ngoài.”


Sở Ly ngồi xếp bằng xuống nền đá lạnh buốt xương tủy. Y nhắm mắt, hít thở điều hòa để ổn định chân khí đan điền đang hỗn loạn. Y bắt đầu vận hành khẩu quyết Tịnh Tâm Chú mười sáu chữ của Vô Danh Tăng:


*“Tâm nhược băng thanh, thiên sụp không kinh. Thần định khí nhàn, vạn vật quy tĩnh...”*


Theo nhịp thầm niệm khẩu quyết, sát ý cuồng bạo và lòng thù hận dồn nén trong tâm trí y từ từ dịu xuống. Nhịp tim đập chậm lại, điều hòa dòng máu nóng đang sôi sục lên não. Sở Ly nghịch chuyển chân khí Tàn Dương chạy dọc theo thập nhị kinh mạch, nhưng không đưa lên mắt nữa, mà tập trung dẫn dắt luồng khí ấm áp ấy lưu thông qua các huyệt đạo quanh tai: huyệt Thính Hội, Thính Cung và Ế Phong.


Luồng chân khí ấm áp thấm sâu vào hệ thần kinh thính giác bị tổn thương, làm dịu đi tiếng ù ù vo ve khó chịu ở tai trái. Từ từ, thế giới âm thanh u tối bên trong hầm mộ bắt đầu tái hiện rõ nét trong tâm cảnh của y.


Sở Ly không còn nghe thấy tiếng vang hỗn loạn nữa. Y nghe thấy nhịp điệu thực sự của hầm mộ.


*Tách... tách...*


Đó là tiếng giọt nước ngưng tụ trên kẽ đá trần hầm, rơi tự do qua không khí, chạm vào mặt nước sủi tăm dưới đất.


Y nghe thấy tiếng những con rết độc đang bò lổm ngổm qua các khe nứt đá vách tường, tiếng chân nhỏ xíu của chúng cọ xát vào đá khô tạo ra những âm thanh cực nhỏ.


Y nghe thấy tiếng gió rít gào dữ dội ngoài nghĩa trang, luồn qua khe hẹp của tấm bia đá khổng lồ tạo thành những tiếng hú dài lạnh lẽo.


Và y nghe thấy cả tiếng bước chân sột soạt đều đặn của Lão Diệp đang quét lá khô phía trên mặt đất, cách y ba trượng đất đá.


***


Ngày thứ năm của cuộc bế quan trong bóng tối tuyệt đối.


*Ầm...*


Tấm bia đá khổng lồ khẽ chuyển động mở ra một khe hẹp. Ánh sáng không lọt vào được hầm mộ tối, chỉ có bóng dáng gầy gò gù lưng của Lão Diệp bước xuống. Lão cầm theo một chiếc gùi tre nhỏ đựng những viên sỏi thô ráp nhặt được ngoài nghĩa trang.


Sở Ly đứng dậy từ nền đá lạnh, tay cầm tàn kiếm gãy, dải băng đen vẫn quấn chặt quanh mắt. Thần thái của y lúc này tĩnh lặng tuyệt đối như mặt nước hồ thu, không còn một chút sát khí hay sự nôn nóng báo thù nào lộ ra ngoài.


“Tiểu tử, thử nghiệm chút chứ?” Lão Diệp khàn khàn cười lạnh. “Nghe gió đoán hướng không phải là chuyện ngồi thiền mà ngộ ra được đâu. Nó được rèn luyện bằng máu và phản xạ sinh tử.”


Sở Ly đứng im lặng bất động, đầu hơi nghiêng nghiêng, hai tai khẽ giật nhẹ dưới lớp vải đen dày. Y không vận chân khí bộc phát, giữ cho cơ thể hoàn toàn thả lỏng.


“Chuẩn bị.”


Lão Diệp đột ngột vung tay. *Hưu!*


Một viên sỏi thô ráp được lão ném đi từ khoảng cách năm bước chân. Viên sỏi bay cực nhanh, cắt rách không khí tạo ra một tiếng rít gió khẽ và sắc bén hướng thẳng về phía thái dương bên trái của Sở Ly.


Sở Ly đứng yên bất động cho đến khi viên sỏi chỉ còn cách tai trái một gang tay. Nhờ thính giác thính phong đoán hướng cực hạn, y nghe thấy tần số rít gió của viên sỏi đang nén áp suất không khí lại.


Y khẽ nghiêng đầu sang phải đúng hai phân.


*Vút!*


Viên sỏi sượt qua vài sợi tóc mai của y, đập mạnh vào vách đá phía sau vỡ vụn thành cát bụi.


“Khá lắm, nhưng chưa đủ!” Lão Diệp trầm giọng quát. Lần này, lão vung tay ném liên tiếp hai viên sỏi cùng lúc từ hai hướng khác nhau. Một viên nhắm thẳng vào hốc mắt phải, viên còn lại nhắm vào khớp gối chân phải tàn phế của y.


Sở Ly không thể di chuyển nhanh do gân chân phải bị đứt. Y biết nếu nhảy tránh né sẽ lập tức mất thăng bằng ngã xuống sàn đá.


Y lấy tĩnh chế động.


Tai phải y nghe thấy viên sỏi thứ nhất bay tầm cao, tai trái ù đặc nghe thấy tiếng gió mỏng của viên sỏi thứ hai bay tầm thấp. Sở Ly không né tránh viên sỏi thứ nhất, y hơi hạ vai trái xuống để viên sỏi sượt qua vai. Đồng thời, tay phải y siết chặt chuôi kiếm gãy phái Tàn Tuyết, vận chân khí Tàn Dương nén chặt tại điểm gãy rỉ sét.


Y vung tàn kiếm chém ngang một đường cực nhanh không tiếng động.


*Coong!*


Đầu kiếm gãy chém trúng chính xác vào viên sỏi thứ hai giữa không trung từ khoảng cách một bước chân, đập vỡ vụn nó thành trăm mảnh đá nhỏ trước khi nó kịp chạm vào gối y.


Lão Diệp thu chổi tre lại, ánh mắt đục ngầu lộ ra sự tán thưởng hiếm hoi: “Ngộ tính của ngươi rất cao, đã biết thu kình lực vào kiếm để không làm nhiễu loạn thính giác. Cảnh giới Thính phong đoán hướng của ngươi bước đầu đã thành hình khi đứng yên một chỗ. Nhưng nhớ kỹ, chiến đấu thực chiến sa trường không ai đứng im cho ngươi nghe đâu. Khi di chuyển tốc độ cao, tiếng gió rít của chính y phục và hơi thở của ngươi sẽ vô hiệu hóa thính giác này vĩnh viễn.”


Sở Ly thu kiếm gãy vào hông, thở hắt ra một hơi nóng rực. Lồng ngực y phập phồng, tinh thần lực tiêu hao cực lớn khiến đầu y đau nhức dữ dội như búa bổ. Di chứng đau đầu mạn tính vẫn là một bóng ma đè nặng lên cơ thể tàn phế của y.


“Con hiểu,” Sở Ly khàn giọng nói. “Con cần thêm thời gian để hoàn thiện bộ pháp di chuyển.”


“Ngươi không có thời gian nữa đâu,” Lão Diệp đột ngột lạnh lùng ngắt lời. Lão xoay người nhìn lên phía lối ra hầm mộ đá.


***


Bên ngoài hầm mộ ngầm, tiếng chổi tre quét lá khô của Lão Diệp thường ngày đã ngưng bặt hoàn toàn. Nghĩa Trang Biên Thùy chìm vào một sự tịch mịch chết chóc đến rợn người.


Sương mù xám đục ngoài nghĩa địa đột ngột chuyển sang màu xanh nhạt quỷ dị, nhiệt độ xung quanh giảm xuống nhanh chóng. Hơi lạnh buốt giá thấu xương không phải của tự nhiên, mà là một luồng sát khí cực lạnh, mang theo tử khí lạnh lẽo đang âm thầm xâm nhập, bao phủ lấy từng ngôi mộ hoang.


A Mộc đứng ở bìa nghĩa trang bên cạnh gùi thuốc tre đang sôi sùng sục. Cô bé khẽ giật mình, đôi tai nhạy bén nghe thấy tiếng sương giá đang đóng băng mỏng trên các cành cây khô héo xung quanh. Cô bé vội vàng siết chặt cây gậy tre xanh dẫn đường, đôi mắt to tròn ngập tràn sự cảnh giác tột độ trước mối nguy hiểm vô hình đang áp sát.


Lão Diệp đứng ở lối ra hầm mộ đá, khẽ ghé tai vào khe hở tấm bia đá khổng lồ, thầm thì truyền âm xuống dưới hầm ngầm:


“Tiểu tử... có biến rồi. Một bóng đen mang sát khí cực lạnh đang âm thầm thâm nhập nghĩa trang. Luồng sát khí này... rất giống với kiếm pháp đóng băng chân khí của sát thủ Ám Lâu Trung Nguyên.”


Trong hầm mộ tối tăm tuyệt đối, Sở Ly đứng bật dậy. Bàn tay phải cầm kiếm của y siết chặt chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết đến mức hổ khẩu rỉ máu tươi. Đôi tai dưới dải băng đen khẽ giật mạnh, bắt đầu lắng nghe luồng gió rít lạnh buốt đang từ từ tràn xuống mật đạo ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!