Nhạc nềnKengeki

Huyết nhuộm quán trà

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa bão sa mạc gầm rú điên cuồng qua những rặng trúc đen xơ xác, cuốn theo cát bụi vàng đục và hơi lạnh buốt giá của vùng biên ải Thanh Hà Trấn. Trời đất nhập nhẹm trong một màu xám xịt, sấm sét thỉnh thoảng lại rạch đôi màn mây, chiếu sáng bóng hình một nam tử đang đơn độc bước đi trên con đường đất nhão nhoét đầy bùn lầy.


Y mặc chiếc trường bào màu xám thô rách vai, dải băng vải trắng quấn quanh hốc mắt đã loang lổ những vệt máu hồng nhạt đã khô. Dưới đuôi mắt trái, vệt sẹo đỏ sẫm dài xuống gò má hằn sâu như một vết chém của số phận. Mỗi bước đi của y là một sự tra tấn thực thể tột cùng. Gân chân phải bị thương nặng sau trận chiến đầm lầy co rút dữ dội, rỉ ra những giọt máu tươi ấm nóng nhanh chóng bị nước mưa xối sạch. Ở đầu ngón tay trỏ bên tay phải cầm kiếm, cảm giác tê dại nhẹ do độc tố của mật Thạch Hổ bắt đầu lan rộng, làm giảm đi sự nhạy cảm của xúc giác.


Chưa dừng lại ở đó, cơn đau buốt nhói từ sâu trong đại não đột ngột dội lên từng cơn như búa bổ. Di chứng đau đầu mạn tính—hậu quả của việc Sở Ly cưỡng ép xuất quan sớm, phá vỡ quá trình điều trị của Độc Cô Hoài—đang tàn phá lý trí của y. Cơn đau dữ dội đến mức khiến nửa cơ mặt bên trái vốn đã bị tê liệt nhẹ của y giật phập phồng, tai trái ù đi như có tiếng ong vo ve liên tục.


Sở Ly cắn chặt môi đến bật máu, dùng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết quấn vải thô làm gậy chống, kéo lê chiếc chân tàn phế từng bước tiến về phía trước. Nhãn giới mờ đục xám tro ở mắt trái—chỉ mới hồi phục được tám mươi phần trăm nhờ Tuyết Sâm biên thùy—giúp y lờ mờ nhận ra hình dáng tiêu điều của Quán Trà Bà Tôn ở đầu thôn Thanh Hà.


Nơi đó, những ánh đuốc dầu hỏa lập lòe trong mưa bão đang bao vây lấy ngôi nhà tranh rách nát. Tiếng cười hô hố tàn bạo của bọn côn đồ Hắc Hổ Bang và tiếng roi da quất mạnh vào da thịt yếu ớt vang lên rợn người, xé rách màn mưa.


***


Tại Quán Trà Bà Tôn, khung cảnh hoang tàn và đầy máu tanh phơi bày dưới ánh đuốc. Chiếc ấm trà bằng đất nung cũ kỹ sứt quai—kỷ vật duy nhất của quán trà nghèo—đã bị đập vỡ vụn thành trăm mảnh, nằm lăn lóc trong vũng bùn đất sũng nước.


Bà Tôn, ân nhân đã từng nấu cho Sở Ly từng bát trà gừng ấm nóng trong những ngày đầu trốn chạy đói khổ, đang bị trói chặt vào chiếc cột gỗ mục nát của quán trà. Mái tóc bạc trắng phơ của bà sũng nước mưa, bết chặt vào gương mặt đầy vết đồi mồi hiền từ nay đã loang lổ những vết lằn roi rỉ máu. Toàn thân bà run rẩy vì lạnh và đau đớn, nhưng đôi mắt già nua vẫn trừng trừng nhìn gã đàn ông đứng trước mặt.


Triệu Vô Kỵ, đầu mục tuần tra của Hắc Hổ Bang, tay cầm chiếc roi da trâu bọc thép gai sắc nhọn dính đầy máu tươi. Gã mặc chiếc áo giáp tuần tra của bang hội, khuôn mặt đầy nốt ruồi gian xảo co rúm lại đầy sadistic. Gã đang tận hưởng cảm giác thống trị tàn bạo này. Xung quanh gã, hơn ba mươi tên côn đồ bang hội trang bị đao kiếm sáng loáng đang đứng dàn trận, tiếng móng ngựa và tiếng vũ khí va chạm lách cách tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.


“Bà già chết tiệt, vẫn không chịu nói sao?” Triệu Vô Kỵ gầm lên, vung roi da quất mạnh xuống đất bùn, bắn nước bẩn tung tóe lên người Bà Tôn. “Gã kiếm sĩ mù mang tàn kiếm đang ẩn nấp ở đâu? Hôm nay nếu hắn không xuất hiện, ta sẽ treo cổ bà ngay trên cái xà nhà này!”


Bà Tôn ho dữ dội, nhổ ra một ngụm nước lẫn máu, giọng nói yếu ớt nhưng đầy khinh bỉ: “Ta... ta đã nói... ta chỉ bán trà cho người qua đường... Các ngươi... lũ ác quỷ... sẽ bị quả báo...”


“Quả báo? Ở cái Thanh Hà Trấn này, Hắc Hổ Bang và Ám Lâu chính là luật pháp!” Triệu Vô Kỵ cười sằng sặc xảo quyệt. Gã bất ngờ rút thanh đao bản rộng dắt bên hông ra, kề sát lưỡi đao lạnh buốt vào cổ họng gầy gò của Bà Tôn, bắt đầu rạch nhẹ một đường làm máu tươi chảy ra. “Để ta xem, khi cái đầu già nua này rơi xuống, gã mù kia có dám vác xác đến đây hay không!”


“Ngươi tìm ta?”


Một giọng nói trầm thấp, khàn nhẹ như tiếng hai mảnh đá sa mạc cọ sát vào nhau đột ngột vang lên từ màn mưa bão phía sau. Giọng nói không lớn, nhưng mang theo một luồng kình lực lạnh buốt, xuyên qua tiếng sấm sét rền vang dội thẳng vào màng nhĩ của từng tên côn đồ có mặt tại quán trà.


Triệu Vô Kỵ giật mình, vội vàng xoay người lại. Bọn côn đồ bang hội lập tức dạt ra hai bên, nâng đuốc dầu hỏa chiếu thẳng về phía con đường đất dẫn vào quán.


Từ trong màn mưa bão mịt mù, một dáng người gầy gò, mặc áo xám rách nát đang thong thả bước tới. Y đi rất chậm, chiếc chân phải kéo lê trên bùn tạo thành một vệt dài nặng nề. Tay trái y cầm cây gậy tre xanh dẫn đường gõ nhẹ xuống đất, tay phải nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết vẫn còn quấn vải thô xơ xác.


Dù cơ thể mang đầy thương tích và tàn phế, nhưng khí thế tỏa ra từ nam tử mù này lại lạnh lẽo tột cùng, khiến màn mưa xung quanh y như bị ngưng đọng lại. Đôi mắt trái mờ đục dưới dải băng quấn khẽ chớp nhẹ, phát ra một luồng sát ý đỏ rực nhạt nhòa trong đêm tối.


***


“Ha ha ha! Sở Ly! Cuối cùng ngươi cũng dám vác cái xác tàn phế này đến đây!” Triệu Vô Kỵ sau thoáng giật mình liền lấy lại sự kiêu ngạo tàn bạo thường ngày. Gã siết chặt lưỡi đao kề sát cổ Bà Tôn hơn, ép sát cơ thể mình sau lưng bà để làm lá chắn phòng thủ. “Ta biết ngay bà già này là điểm yếu của ngươi mà! Muốn cứu bà ta? Khôn hồn thì quỳ sụp xuống, tự phế bỏ kinh mạch tay trái rồi vứt thanh kiếm gãy kia đi! Nếu không, ta chỉ cần khẽ đưa tay, đầu bà già này sẽ rụng ngay lập tức!”


Sở Ly dừng bước, đứng im lặng giữa sân quán trà sũng nước, cách Triệu Vô Kỵ đúng mười bước chân.


Y khẽ nghiêng đầu, đôi tai dưới dải băng trắng giật nhẹ. Nhờ thính giác nhạy bén, y nghe thấy tiếng thở dồn dập đầy sợ hãi của Triệu Vô Kỵ, tiếng máu chảy tuần hoàn trong huyết mạch của gã, và cả tiếng lưỡi đao sắt đang run rẩy tì sát vào da thịt cổ Bà Tôn.


Trong nhãn giới mờ đục xám tro của y, hình ảnh Triệu Vô Kỵ hiện lên như một bóng đen mờ nhạt đang ẩn nấp hoàn hảo sau lưng Bà Tôn. Gã gian xảo này biết kiếm pháp của Sở Ly cực nhanh, nên đã dùng Bà Tôn làm con mồi khống chế và làm lá chắn sống che chắn toàn bộ tử huyệt ngực và cổ của mình.


*Nếu ta thi triển Nhất chiêu đoạt mệnh đâm thẳng trực diện,* Sở Ly thầm tính toán trong đầu, *Triệu Vô Kỵ chắc chắn sẽ dùng lực đao cắt đứt cổ Bà Tôn trước khi mũi kiếm của ta chạm tới người gã. Thể chất chân phải của ta đang bị thương nặng, không thể bộc phát tốc độ khinh công tối đa để áp sát bất ngờ. Hơn nữa, đầu ngón tay phải đang bị tê dại nhẹ do độc tố của mật Thạch Hổ, lực đâm thẳng có thể bị lệch một ly.*


Cơn đau đầu mạn tính lại dội lên dữ dội, khiến Sở Ly lảo đảo nhẹ. Y biết mình không có nhiều thời gian. Sự hủ bại quan phủ địa phương đã dung túng cho Hắc Hổ Bang lộng hành, y không thể trông chờ vào bất kỳ sự cứu trợ nào khác ngoài thanh kiếm gãy trong tay. Y phải dùng đến bài tẩy duy nhất có thể lật ngược thế cờ mà không làm tổn thương đến con tin: *Kiếm khí bẻ cong*.


“Sở Ly... đừng... đừng nghe lời chúng...” Bà Tôn thều thào khóc nấc lên trong mưa. “Rút kiếm... giết sạch lũ ác ôn này đi...”


“Câm miệng!” Triệu Vô Kỵ quát lớn, dùng chuôi đao nện mạnh vào vai bà, khiến bà đau đớn rên rỉ.


Chứng kiến cảnh tượng đó, sát ý chính nghĩa trong lòng Sở Ly bùng lên đến cực hạn. Y hít sâu một hơi lạnh buốt, vận hành khẩu quyết Tịnh Tâm Chú mười sáu chữ của Vô Danh Tăng để cưỡng ép nhịp tim chậm lại, giữ cho tâm cảnh hoàn toàn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu.


*“Tập trung tinh thần, kình khí nội liễm...”*


Sở Ly từ từ nâng thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết lên ngang ngực. Y không rút lớp vải thô quấn quanh lưỡi kiếm, mà chỉ vận chân khí Tàn Dương nóng ấm từ đan điền chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải, truyền thẳng vào điểm gãy lởm chởm rỉ sét của lưỡi kiếm. Kình lực nóng bỏng nén chặt tại điểm gãy, tạo ra một luồng áp suất không khí xoáy tròn cực mạnh, phát ra tiếng rít gió ‘o o’ siêu tần mà tai người thường khó lòng nghe thấy.


Triệu Vô Kỵ thấy Sở Ly nâng kiếm nhưng không hề lướt tới, gã cười lớn đầy đắc ý: “Vẫn muốn chống cự sao? Ta đếm đến ba! Nếu ngươi không vứt kiếm, ta sẽ chém...”


“Một.” Sở Ly trầm giọng ngắt lời.


“Mẹ kiếp! Ngươi dám...”


Sở Ly không đợi Triệu Vô Kỵ nói hết câu. Tay phải y đột ngột vung kiếm chém mạnh một đường xéo góc từ dưới lên không trung, hướng thẳng về phía khoảng không trống rỗng bên sườn trái của Bà Tôn.


*Hưu!*


Một luồng kiếm khí mỏng sắc bén như tơ nhện bắn ra từ điểm gãy của thanh kiếm, xé rách màn mưa rào. Nhưng kỳ dị thay, đường kiếm khí ấy không hề bay theo đường thẳng trực diện, mà khi vừa chạm đến khoảng không bên cạnh vai Bà Tôn, áp suất không khí xoáy tròn tại đầu kiếm lập tức tạo ra một lực khúc xạ cực mạnh, bẻ cong quỹ đạo bay của kiếm khí thành một đường bán nguyệt hoàn mỹ vòng qua vai bà, lao thẳng về phía lưỡi đao của Triệu Vô Kỵ.


*Keng! Rắc!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa tiếng sấm rền. Thanh đao bản rộng trên tay Triệu Vô Kỵ bị luồng kiếm khí bẻ cong chém trúng trực diện vào điểm yếu của thân đao, lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn bắn tung tóe. Lực chấn động cực mạnh từ kiếm khí khiến toàn bộ lòng bàn tay phải của Triệu Vô Kỵ rách nát, máu tươi phun ra xối xả.


“Aaa!” Triệu Vô Kỵ hét lên đau đớn tột cùng, gã hoảng sợ buông lỏng Bà Tôn, ôm lấy bàn tay phải đẫm máu thối lui liên tiếp ba bước về phía sau.


Bọn côn đồ xung quanh kinh hoàng bạt vía, không một ai hiểu nổi tại sao gã mù kia vung kiếm chém vào khoảng không mà lại có thể bẻ cong đường kiếm khí chém nát đao của đầu mục từ một góc độ không tưởng như vậy.


***


Lợi dụng khoảnh khắc Triệu Vô Kỵ hoảng loạn thối lui và mất đi binh khí khống chế, Sở Ly lập tức hành động.


Y không thể chạy nhanh do gân chân phải bị đứt, nhưng y có thể lướt. Sở Ly vận chân khí Tàn Dương nhẹ nhàng xuống hai bàn chân, thi triển thân pháp Tàn Tuyết Vô Ngân Bộ lướt sát mặt đất bùn lầy trơn trượt sũng nước. Thân ảnh y nhạt nhòa như một bóng ma xám trong mưa bão, lướt đi không để lại tiếng động hay dấu chân trên bùn đất.


Chỉ trong một hơi thở, Sở Ly đã vượt qua khoảng cách mười bước chân, áp sát ngay trước mặt Triệu Vô Kỵ.


Triệu Vô Kỵ trợn tròn mắt kinh hoàng, gã ngửi thấy mùi máu tanh nồng đặc trưng của mực độc đỏ Huyết Mặc tỏa ra từ tấm mật lệnh Ám Lâu dắt trong ngực Sở Ly, và cả mùi thảo dược lạnh buốt từ dải băng quấn mắt của y. Trong cơn tuyệt vọng, gã vung chiếc roi da trâu bọc thép gai bằng tay trái còn lại, quất mạnh nhắm thẳng vào đầu Sở Ly.


*Vút!*


Tiếng roi xé gió rít lên tàn độc. Nhưng Sở Ly không cần né tránh. Y nghiêng người nhẹ nhàng tránh né đường roi dựa trên thính giác cực hạn nghe gió đoán hướng. Đồng thời, tay phải y xoay ngược chuôi kiếm, vận kình bộc phát sát chiêu cận chiến tối hậu: *Nhất chiêu đoạt mệnh*.


Thanh kiếm gãy rỉ sét lởm chởm quấn vải thô đâm thẳng tới nhanh như chớp giật. Đường kiếm đi thẳng tắp, thực dụng đến tàn khốc, không một động tác thừa hay hoa mỹ giả tạo.


*Xoẹt!*


Lưỡi tàn kiếm gãy cắm ngập vào yết hầu của Triệu Vô Kỵ, xuyên thẳng ra sau gáy gã. Tiếng roi da vụt tắt ngay lập tức.


Triệu Vô Kỵ trợn trừng hai mắt, đôi môi gã mấp máy nhưng không thể phát ra tiếng động nào ngoài những tiếng ọc ọc của máu tươi đang trào ra cuồn cuộn từ cổ họng. Gã run rẩy đưa tay trái lên nắm lấy lưỡi kiếm gãy rỉ sét, nhưng kình lực Tàn Dương nóng ấm từ kiếm truyền vào kinh mạch đã triệt tiêu hoàn toàn chút sinh lực cuối cùng của gã.


Sở Ly đứng im lặng, mặt không chút cảm xúc dưới dải băng quấn mắt dính nước mưa sương gió. Y đột ngột rút mạnh thanh kiếm gãy ra.


*Phụt!*


Một luồng máu tươi đỏ sẫm phun bắn tung tóe lên nền đất bùn lầy của quán trà, nhuộm đỏ những mảnh vỡ sứ của chiếc ấm trà đất nung dưới đất. Thân hình vạm vỡ của Triệu Vô Kỵ đổ sụp xuống vũng bùn đất nhão nhoét như một khúc gỗ mục, đôi mắt gã vẫn mở trừng trừng đầy sợ hãi và không cam lòng.


***


Nhìn thấy đầu mục Triệu Vô Kỵ bị kết liễu tàn khốc chỉ trong một chiêu kiếm cận chiến của gã mù, hơn ba mươi tên côn đồ Hắc Hổ Bang hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Chúng kinh hoàng rú lên, vứt bỏ cả đao kiếm và đuốc dầu hỏa, giẫm đạp lên nhau tháo chạy điên cuồng vào bóng đêm mưa bão sa mạc để giữ mạng.


Quán trà đầu thôn trở lại sự tĩnh lặng tột cùng, chỉ còn tiếng mưa rơi rầm rập trên mái tranh mục nát và tiếng gió rít gào qua khe cửa gỗ.


Sở Ly run rẩy, cơn đau đầu mạn tính lại dội lên như búa bổ khiến y không thể đứng vững, phải chống kiếm gãy xuống đất bùn để giữ thăng bằng. Y ho nhẹ, một ngụm máu đen rỉ ra từ khóe môi—cái giá của việc vận chân khí bộc phát kiếm khí bẻ cong khi cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn.


Y chật vật lết đến bên cột gỗ quán trà, dùng lưỡi kiếm gãy nhẹ nhàng chém đứt những sợi dây thừng đang trói chặt Bà Tôn.


Bà Tôn ngã sụp vào vòng tay nâng đỡ của Sở Ly, bà khóc nấc lên, đôi bàn tay gầy guộc đầy sẹo roi da vuốt ve gương mặt sũng nước mưa của y: “Sở Ly... con... con dại dột quá... Sao lại vì bà già này mà mạo hiểm xuất quan... Bọn chúng... bọn chúng đông lắm...”


“Bà Tôn, con nợ bà một mạng sống, nợ bà những bát trà gừng ấm áp ngày đông,” Sở Ly khẽ thì thầm, giọng y khàn đục nhưng chứa đựng sự ấm áp hiếm hoi. “Nếu con không rút kiếm bảo vệ bà, thanh kiếm này của sư phụ... luyện để làm gì?”


Y đỡ Bà Tôn ngồi tựa vào vách tường quán trà còn nguyên vẹn, rồi dùng vải thô sạch lau nhẹ những vết thương trên người bà.


Tuy nhiên, Sở Ly biết rõ, cái chết của Triệu Vô Kỵ ngay tại quán trà đầu thôn này chính là một ngòi nổ tàn khốc. Hành động tự thực thi công lý này của y đã chính thức tuyên chiến với toàn bộ thế lực hắc bang Thanh Hà Trấn. Tin tức này chắc chắn sẽ nhanh chóng truyền đến tai Bang chủ Hắc Hổ và đà chủ Ám Lâu Phong Vô Cực, châm ngòi cho một cuộc vây quét đẫm máu quy mô lớn nhất từ trước đến nay đổ ập xuống thị trấn biên ải này.


Sự hủ bại quan phủ địa phương dưới sự thao túng của Tào Công Công chắc chắn cũng sẽ không để yên cho một gã kiếm sĩ mù mang lệnh truy nã đỏ lộng hành giết hại người của bang hội.


Sở Ly siết chặt chuôi thanh kiếm gãy phái Tàn Tuyết, đôi tai dưới dải băng trắng khẽ giật nhẹ hướng về phía bóng tối sa mạc mịt mù ngoài kia. Bóng tối đang khép chặt lại, và y biết, trận chiến sinh tử thực sự chỉ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!