Nhạc nềnKengeki

Tàn Kiếm Xuất Trần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió từ sa mạc phía Bắc thổi về Thanh Hà Trấn bao giờ cũng mang theo thứ cát vàng khô khốc, len lỏi vào từng kẽ tóc, bám chặt lấy lớp áo vải thô bạc màu của những kẻ lữ hành cô độc. Nơi biên thùy hoang dã này, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như một tờ giấy bản thấm sương đêm. Quan phủ nha môn chỉ là cái bóng bù nhìn nhận hối lộ, nhường lại quyền sinh sát thực tế cho các toán hắc bang lộng hành và những bóng ma ám sát ngầm từ bóng tối.


Cộc. Cộc. Cộc.


Tiếng gậy tre gõ đều đặn trên nền đất đá cứng của con đường mòn ngoại vi thị trấn. Tiếng gõ ấy thanh mảnh, giòn giã nhưng mang một nhịp điệu kỳ lạ, tựa như một chiếc la bàn định vị giữa màn sương bụi mịt mù. Người cầm gậy là một cô bé câm khoảng mười hai tuổi, dáng người gầy gò mảnh mai trong bộ áo vải xám tro vá víu nhiều mảnh. Tóc cô bé buộc hai bên lòa xòa trước trán, đôi mắt to tròn sáng ngời, lấp lánh thứ biểu cảm nhẫn nại vượt xa tuổi tác. Đó là A Mộc.


Ngay phía sau cô bé, bước đi không một tiếng động, là một thanh niên gầy nhưng săn chắc. Y mặc chiếc trường y màu xám rách vai dính đầy bụi đường biên ải. Gương mặt y góc cạnh, lặng lẽ như tạc từ đá núi, nhưng điểm kỳ dị nhất chính là dải băng vải trắng quấn chặt quanh đôi mắt. Hai bên thái dương y, dải băng loang lổ những vệt máu hồng nhạt đã khô, hằn sâu thành một vết sẹo đỏ sẫm dài xuống gò má. Bên hông y không mang trường kiếm vỏ bọc da cá mập bóng loáng của các kiếm sĩ danh môn, mà chỉ dắt một thanh sắt gãy rỉ sét lởm chởm, mất đi một phần ba lưỡi kiếm, quấn tạm bằng một dải vải thô xơ xác ở chuôi. Y là Sở Ly.


A Mộc khẽ dừng bước. Tiếng gậy tre dừng lại đột ngột. Cô bé xoay người, khẽ giật nhẹ vạt áo xám của Sở Ly, ngón tay nhỏ nhắn chỉ về phía trước.


Sở Ly không nói gì, đôi tai y khẽ giật nhẹ dưới dải băng trắng. Giữa tiếng gió rít gào qua những bụi gai sa mạc, y nghe thấy tiếng thở dồn dập, tiếng rên rỉ yếu ớt và cả mùi ẩm mốc của một ngôi miếu đổ nát nằm khuất sau sườn đồi cát. Đó là Miếu Hoang Ngoại Ô, nơi trú ẩn tạm thời duy nhất của những người dân tị nạn nghèo khổ trốn chạy khỏi chiến loạn biên ải.


"Vào thôi," giọng Sở Ly trầm thấp, khàn nhẹ như tiếng hai mảnh đá cọ sát vào nhau. Y không cần nhìn, nhưng từng bước đi của y chuẩn xác đến mức gót chân luôn đặt đúng vị trí mà đầu gậy tre của A Mộc vừa chạm tới.


Bên trong ngôi miếu hoang, mái ngói đã sụp đổ một nửa, để lộ khoảng trời xám xịt đầy mây bụi. Bức tượng thần vô danh trên bệ thờ bị vỡ mất đầu, phủ đầy mạng nhện và tàn tro mục nát. Dưới nền đất lạnh buốt, hơn mười người dân tị nạn – từ những ông lão gầy trơ xương đến những đứa trẻ ôm bụng đói – đang co quắp vào nhau để tìm kiếm chút hơi ấm tàn dư.


Sự xuất hiện của gã kiếm sĩ mù và đứa trẻ câm khiến đám đông khẽ xao động. Những ánh mắt đầy cảnh giác và sợ hãi đổ dồn về phía thanh tàn kiếm rỉ sét bên hông Sở Ly. Nhưng khi thấy A Mộc dịu dàng lôi từ trong chiếc túi gấm nhỏ ra mấy mẩu bánh ngô khô khốc, bẻ đôi chia cho một đứa trẻ đang khóc lả vì đói, bầu không khí ngột ngạt trong miếu mới khẽ giãn ra.


Sở Ly lặng lẽ ngồi xuống một góc khuất sát vách tường đá nứt nẻ. Y đặt thanh kiếm gãy lên đùi, những ngón tay thô ráp khẽ vuốt dọc theo đường nứt rỉ sét lởm chởm của lưỡi kiếm. Ký ức về đêm thảm sát phái Tàn Tuyết bỗng chốc dội về trong tâm trí y như một cơn thủy triều đỏ ngầu máu. Tiếng lửa cháy thiêu rụi tông môn, tiếng gào thét anh dũng của đại sư huynh Thẩm Ngọc, và bóng dáng nghiêm khắc của sư phụ Thẩm Thương Sinh trước khi bị gã sát thủ độc nhãn Phong Vô Cực chém đứt bản mệnh kiếm...


*"Ly nhi, giữ lấy tàn kiếm... Đạo tâm phải chính, kiếm xuất vì nghĩa, không được để hận thù ma hóa..."*


Sở Ly siết chặt chuôi kiếm, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Lòng hận thù tột cùng đối với Thập Phương Ám Lâu như một ngọn lửa đen thiêu đốt tâm can y mỗi ngày, nhưng lời dặn dò cuối cùng của sư phụ luôn là sợi dây xích lý trí kéo y lại trước bờ vực điên loạn. Y nhắm mắt – hay đúng hơn là tập trung tinh thần vào đôi mắt mù lòa dưới dải băng trắng. Y có thể cảm nhận thấy huyết mạch quanh hốc mắt đang giật phập phồng, nóng rát. Đó là cái giá của Huyết Nhãn cấm thuật. Mỗi lần y ép chân khí nghịch chuyển lên mắt để nhìn thấu dòng chảy chân khí của kẻ thù, nhãn cầu của y lại hoại tử thêm một phần vĩnh viễn.


Đột ngột, tiếng gậy tre của A Mộc gõ mạnh xuống nền đất.


Cộc! Cộc!


Nhịp gõ dồn dập, gắt gao. Đó là ám hiệu cảnh báo nguy hiểm cực độ.


Từ phía ngoài miếu hoang, tiếng vó ngựa dồn dập lẫn trong tiếng cười hô hố tàn bạo phá tan sự tĩnh lặng của hoàng hôn sa mạc. Cửa miếu bằng gỗ mục nát bị một cú đạp thô bạo đá văng, vỡ vụn thành nhiều mảnh bay tứ tung.


"Lục soát cho ta! Bang chủ có lệnh, tất cả những kẻ tị nạn không có giấy thông hành đều phải bắt giữ dâng nộp làm mộc nhân! Đứa nào chống cự, chém không tha!"


Giọng nói khàn đặc, đầy sát khí vang lên. Dẫn đầu toán côn đồ là một gã đàn ông trung niên mặt đầy nốt ruồi gian xảo, mặc áo giáp tuần tra của Hắc Hổ Bang, tay cầm chiếc roi da trâu bọc thép gai sắc nhọn. Đó là Triệu Vô Kỵ, một đầu mục tuần tra khét tiếng tàn bạo dưới quyền Bang chủ Hắc Hổ. Theo sau hắn là năm tên tay sai vạm vỡ, thô lỗ, tay lăm lăm đại đao sáng loáng.


Đám đông dân nghèo rú lên sợ hãi, co cụm lại sát bệ thờ đổ nát. Một ông lão gầy gò định bò ra van xin liền bị một tên tay sai thẳng chân đá văng vào góc tường, hộc máu tươi.


"Ồ, xem chúng ta tìm được gì này? Một con nhóc câm khá xinh xắn và một gã ăn mày mù dắt thanh sắt rỉ," Triệu Vô Kỵ bước tới, đôi mắt ti hí gian xảo dừng lại trên người A Mộc. Hắn vung roi da, đầu roi khảm gai sắt rít gió, chỉ thẳng vào mặt cô bé. "Con nhóc kia, đi theo ta. Còn gã mù kia... khôn hồn thì cút xéo trước khi ta dùng roi này quất nát mặt ngươi!"


A Mộc không lùi bước, cô bé đứng chắn trước mặt Sở Ly, hai tay nắm chặt cây gậy tre xanh, đôi mắt to tròn trừng lên giận dữ.


Sở Ly từ từ đứng dậy từ góc tối. Thanh kiếm gãy vẫn nằm im trong tay y, quấn vải thô xơ xác. Dù đôi mắt quấn băng kín mít, nhưng đầu y khẽ nghiêng nhẹ, định vị chính xác vị trí của Triệu Vô Kỵ và ba tên côn đồ đang bao vây y từ ba hướng sa mạc bụi cát dội vào.


"Thả người dân ra, rồi cút," Sở Ly lạnh lùng nói, giọng nói không mang theo một chút nhiệt độ nào.


Triệu Vô Kỵ sững sờ trong một khoảnh khắc, rồi phá lên cười sằng sặc như thể vừa nghe thấy một câu chuyện khôi hài nhất thiên hạ. "Một gã mù cầm thanh sắt gãy mà dám ra lệnh cho Hắc Hổ Bang? Bay đâu, bẻ gãy hai tay hắn, quăng ra ngoài cho sói sa mạc ăn!"


Ba tên côn đồ phàm căn sơ cảnh lập tức cười rộ lên, vung đao áp sát Sở Ly từ ba hướng. Chúng di chuyển thô bạo, bước chân dẫm sạt lên đất cát bụi bay mù mịt. Đối với chúng, một gã mù hoàn toàn không có khả năng phản kháng.


Nhưng chúng đã lầm.


Sở Ly đứng im lặng như một pho tượng đá cổ xưa giữa miếu hoang. Đôi tai y khẽ giật nhẹ dưới dải băng trắng. Trong tâm cảnh tĩnh lặng tuyệt đối của y, tiếng gió rít qua lưỡi đao, nhịp thở dồn dập của ba tên côn đồ, và cả hướng di chuyển của dòng khí tức thô thiển xung quanh đều hiện lên rõ ràng như một bức tranh mực tàu vẽ trên giấy trắng.


Tên cầm đầu bên phải vung đao chém dọc thẳng xuống đầu Sở Ly với lực chém thô bạo.


Sút!


Thân hình Sở Ly lướt nhẹ sang bên nửa bước như một bóng ma xám bằng thân pháp Tuyết Ảnh Bộ thực dụng. Lưỡi đao của tên côn đồ chém hụt vào không khí, cắm phập xuống đất cát bụi bay. Ngay trong khoảnh khắc đối thủ mất đà, Sở Ly không rút tàn kiếm ra khỏi vải quấn, mà chỉ vung mạnh tay phải, dùng chuôi tàn kiếm bằng đồng cổ nện thẳng vào xương cổ tay của hắn.


Rắc!


Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên kèm theo tiếng hét thảm thiết. Thanh đại đao rơi rụng xuống đất. Sở Ly xoay người nhẹ nhàng, chân phải đá mạnh vào ngực hắn, chấn văng gã côn đồ khổng lồ bay ra xa, đập sập một góc tường gạch mục nát.


"Cái gì?!" Triệu Vô Kỵ biến sắc mặt. Hắn không ngờ gã mù này lại có thân pháp nhanh nhẹn và lực đánh chuẩn xác đến thế.


"Thằng mù này có võ! Lên cùng lúc cho ta!" Triệu Vô Kỵ gầm lên, vung roi da xích sắt định đánh lén từ phía sau.


Hai tên côn đồ còn lại điên cuồng lao vào, một tên chém ngang hông, một tên đâm thẳng vào ngực Sở Ly. Đường kiếm của chúng thô thiển nhưng mang theo sát lực bạt mạng của kẻ quen thói chém giết.


Sở Ly vẫn giữ đạo tâm bình thản. Y lướt nhẹ né tránh đường chém ngang hông trong gang tấc, tàn kiếm gãy rỉ sét trong tay y bất ngờ xuất vỏ với một tiếng rít sắc bén xé rách không khí. Y không muốn dùng sát chiêu lấy mạng với những tên tiểu tốt này, chỉ muốn đánh lui chúng để bảo vệ người dân. Y dùng lưỡi kiếm gãy rỉ sét gạt phăng mũi đao của tên thứ hai, lực chấn động từ chân khí Tàn Dương nóng ấm truyền qua lưỡi kiếm khiến thanh đao của đối thủ mẻ sứt, văng ngược lại găm thẳng vào đùi hắn.


Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tên côn đồ thứ ba, kẻ bị gãy tay ban nãy, bất ngờ gầm lên điên cuồng. Hắn dùng tay trái còn lại rút từ trong ống tay áo ra một cây đoản châm tẩm kịch độc Chu Sa màu đỏ rực, đâm lén thẳng vào hốc mắt quấn băng của Sở Ly từ góc chết.


Sát khí kịch độc ập đến cận kề.


Sở Ly khẽ nhíu mày dưới dải băng trắng. Đạo tâm y khẽ động, sát ý dâng trào. Y buộc phải ra tay tàn nhẫn để tự vệ.


Nhất chiêu đoạt mệnh!


Lưỡi kiếm gãy rỉ sét phái Tàn Tuyết trong tay Sở Ly bỗng chốc đi nhanh chớp nhoáng, để lại một vệt sáng đỏ rực mờ nhạt như ánh mặt trời lặn trong không khí tối tăm của miếu hoang. Đường kiếm đi thẳng, chuẩn xác và tàn nhẫn tuyệt đối.


Phập!


Mũi kiếm gãy lởm chởm rỉ sét đã cắm thẳng vào cổ tay cầm đoản châm độc của gã côn đồ, xuyên qua xương cốt làm máu tươi phun trào. Gã côn đồ rú lên một tiếng đau đớn tột cùng, ngã quỵ xuống đất, cây độc châm rơi rụng sát chân Sở Ly.


Cùng lúc đó, dải băng quấn mắt của Sở Ly bị kình phong gió cát từ vụ va chạm thổi lỏng ra một chút. Dưới áp lực bộc phát chân khí nóng ấm để thi triển kiếm chiêu nhanh, huyết mạch quanh hốc mắt y bị kích thích dữ dội. Từ khóe mắt trái dưới dải băng trắng, một vệt máu hồng nhạt bắt đầu rỉ ra, chảy dài xuống má thành một vệt đỏ sẫm quỷ dị.


Sở Ly khẽ hít một hơi lạnh buốt, y vội vàng vận chân khí Tịnh Tâm Chú xoa dịu cơn rát bỏng như lửa thiêu ở hốc mắt, tay trái siết chặt dải băng quấn lại.


Triệu Vô Kỵ chứng kiến cảnh tượng ba tên tay sai đắc lực của mình bị hạ gục trong chớp mắt, một tên bị phế tay rỉ máu, hai tên nằm rên rỉ dưới đất, mặt hắn lập tức cắt không còn một giọt máu. Hắn lùi lại liên tiếp năm bước chân, chiếc roi da trâu bọc thép gai trong tay run lên bần bật.


"Ngươi... ngươi là kẻ nào? Kiếm pháp này... thanh kiếm gãy này..." Triệu Vô Kỵ lắp bắp, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào vệt máu hồng nhạt đang rỉ ra dưới dải băng quấn mắt của Sở Ly. Hắn chợt nhớ đến một tin đồn kinh hoàng gần đây về một kiếm khách mù mang Huyết Nhãn thuật chuyên săn lùng sát thủ Ám Lâu.


Sở Ly không trả lời, y từ từ tra thanh kiếm gãy rỉ sét vào bao vải thô bên hông. Tiếng kim khí chạm nhau lạch cạch vang lên giữa ngôi miếu hoang vắng lặng như tờ. Y đứng thẳng người, bóng lưng gầy gò của y dưới ánh hoàng hôn đỏ sẫm sa mạc hiện lên uy nghi, cô độc nhưng mang sát lực chấn nhiếp vô hình.


"Cút," Sở Ly lạnh lùng buông một chữ.


Triệu Vô Kỵ cắn chặt răng, cố nén sự sợ hãi đang dâng trào trong lồng ngực. Hắn biết mình không phải là đối thủ của gã mù quái dị này. Hắn giật mạnh dây cương ngựa ngoài cửa miếu, nhảy lên lưng ngựa, ngoái đầu lại hét lớn với giọng điệu căm hận tột cùng:


"Thằng mù thối tha! Ngươi có giỏi thì đợi đấy! Hắc Hổ Bang chúng ta có hàng trăm huynh đệ, Bang chủ Hắc Hổ và giáo đầu Tạ Độc sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu! Ta sẽ báo lại toàn bộ hành tung của ngươi và thanh tàn kiếm này cho Bang chủ! Ngươi và con nhóc câm đó sẽ không sống sót rời khỏi Thanh Hà Trấn này đâu!"


Dứt lời, Triệu Vô Kỵ điên cuồng quất roi thúc ngựa, cùng hai tên tay sai còn lết được tháo chạy trối chết vào màn đêm sa mạc đang buông xuống, để lại một làn bụi cát vàng mịt mù.


Trong miếu hoang, tiếng khóc nức nở của những người dân tị nạn dần im bặt. Họ nhìn Sở Ly với ánh mắt vừa kính sợ vừa biết ơn sâu sắc. Một ông lão gầy gò run rẩy định tiến đến dập đầu tạ ơn, nhưng Sở Ly đã khẽ giơ tay ngăn lại.


Y quay sang phía A Mộc. Cô bé câm nhanh nhẹn chạy đến bên cạnh y, đôi mắt to tròn đầy lo lắng nhìn vệt máu hồng nhạt đang rỉ ra bên khóe mắt y. A Mộc khẽ dùng dải lụa thô sạch thấm nước Tuyết Sơn Băng Lộ mang theo bên người, dịu dàng lau sạch vệt máu trên gò má Sở Ly, rồi gõ nhẹ gậy tre xuống đất như một tiếng thở phào nhẹ nhõm.


Sở Ly khẽ mỉm cười nhạt, một nụ cười thoáng qua rồi biến mất trên gương mặt đá núi lạnh lùng. Y biết, cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Việc Triệu Vô Kỵ rút lui báo cáo cho Bang chủ Hắc Hổ chắc chắn sẽ đánh động đến phân đà chủ Ám Lâu Phong Vô Cực – kẻ thù diệt môn số một của y.


Màn đêm biên thùy buông xuống lạnh buốt xương tủy. Gió sa mạc ngoài kia vẫn gầm rú như tiếng gào thét của vạn oan hồn phái Tàn Tuyết đang đòi nợ máu. Sở Ly siết chặt chuôi kiếm gãy, đứng lặng lẽ bên cửa miếu đổ nát, đôi tai nhạy bén lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất của bóng đêm dày đặc đang bao trùm lấy Thanh Hà Trấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!