Nhạc nềnBroken

Vượt Thoát Bằng Móc Neo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt nặng nề nện rầm rập lên những tấm thép rỉ sét ngoài hành lang kho phế liệu vang lên mỗi lúc một gần, kéo theo những rung chấn dữ dội làm cát bụi rơi lả tả từ trần cabin đại chiến xa cổ đại "Kỷ Nguyên Thép". Cơn bão cát axit sunfuric bên ngoài vẫn gầm rú điên cuồng, từng luồng gió rít mang theo những hạt bụi đỏ rỉ sét quất mạnh vào lớp vỏ bọc chì dày cộp của quái vật thép cổ xưa, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng móng vuốt của quỷ dữ đang cào xé vách ngăn.


Bên trong buồng lái chật hẹp, ngột ngạt và nồng nặc mùi dầu thủy lực tinh luyện cùng rỉ đồng xanh, ba bóng người đang nín thở ẩn nấp. Trần Thiết quỳ rạp dưới sàn cabin bọc chì cách ly, tay trái siết chặt chiếc búa thép rèn của cha, tay phải – vốn đã bị hóa đá vĩnh viễn mười phần trăm – cứng đờ như một khúc gỗ mun xám đen bóng, đang tì mạnh xuống sàn để giữ thăng bằng. Những vết rạn nứt sâu hoắm trên cẳng tay phải của anh đang âm ỉ rỉ ra thứ dịch máu carbon đen sẫm, tỏa ra nhiệt lượng rát bỏng để chống chọi với cái lạnh buốt giá của đêm bão biên thùy. Giắt chặt bên hông anh là chiếc Van xả áp khẩn cấp chịu lực cao bằng hợp kim đồng thau mạ niken sáng bóng vừa đoạt được – linh kiện mấu chốt để anh hoàn thiện khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ.


“Anh Thiết... chúng đang khép chặt vòng vây rồi,” A Ngưu khàn giọng thì thầm qua lớp mặt nạ lọc khí mạ bạc chắp vá. Đôi mắt cậu thiếu niên mười sáu tuổi gầy gò rực lên vẻ hoảng sợ dưới cặp kính bảo hộ một mắt bám đầy bụi đỏ. Tay cậu siết chặt chiếc xà beng bọc đồng, cả cơ thể run lên bần bật khi nghe tiếng rít chói tai của áp suất hơi nước từ những bộ giáp thép rèn của kẻ thù đang áp sát.


Tiền Tiểu Hào ngồi bệt bên cạnh, đôi chân giả bằng bánh răng đồng thau tự chế của cậu khẽ phát ra tiếng “lách cách” nhịp nhàng khi cậu lén gạt nhẹ một trục khuỷu vi mô để nén chặt lò xo chịu lực ở khớp gối. Cậu thiếu niên cụt chân không hề tỏ ra hoảng loạn, đôi mắt lém lỉnh sau cặp kính phi công to đùng vẫn lấp lánh vẻ phấn khích của một kẻ thích mạo hiểm.


“Khóa từ tính bảo vệ bằng lò xo kép của cửa buồng lái đã bị tao vô hiệu hóa, nhưng nếu chúng ta xông thẳng ra ngoài, súng bắn đinh hơi nước của Hắc Thiết Vệ sẽ bắn chúng ta thành cái rổ lọc than ngay lập tức,” Tiền Tiểu Hào thì thầm, ngón tay gầy gò chỉ lên trần cabin. “Chúng ta chỉ có một con đường duy nhất: đi lên.”


Đột nhiên, một luồng ánh sáng quét từ tính bọc chì màu đỏ rực từ đèn pha hơi nước của xe goòng tuần tra Nghiệp đoàn quét mạnh qua khe hở của cánh cửa bọc chì đang khép hờ, rọi thẳng vào buồng lái tối tăm.


“Có vết dầu thải mới! Kẻ trộm linh kiện chắc chắn đang ở bên trong chiến xa cổ đại! Bao vây buồng lái! Chuẩn bị xả súng bắn đinh hơi nước!”


Tiếng gầm rú lạnh lùng của tên Đội trưởng tuần tra Hắc Thiết Vệ vang lên chói tai qua bộ loa đồng thau gắn trên mũ bảo hộ bọc sắt dày. Ngay sau đó là tiếng rít dữ dội của pít-tông nén khí khi lính gác mỏ gạt van nạp súng trường hơi nước hạng nặng.


“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”


Hàng loạt cây đinh thép chịu lực dài mười lăm phân xé rách không khí, nện rầm rầm vào cánh cửa bọc chì của chiến xa cổ đại. Sức mạnh của luồng hơi nước áp lực cực đại khiến những tấm kính cường lực bọc chì của cabin vỡ vụn, bắn ra hàng ngàn mảnh vụn lấp lánh như mưa sa. Một cây đinh thép sượt qua bả vai trái của Trần Thiết, xé rách lớp giáp da bảo hộ đã bị axit ăn mòn, khiến vết thương phẫu thuật gắp đinh rỉ cũ của anh nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc quấn sáp mỡ cừu dã chiến.


“A!” A Ngưu hét lên một tiếng nhỏ, vội vàng khom người lùi sâu vào góc tối cabin để tránh những mảnh kính vỡ đang văng tung tóe.


Trần Thiết nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau rát bỏng ở bả vai trái và sự tê dại đang lan dần dọc cánh tay phải hóa đá. Anh biết mình không thể chần chừ thêm một giây nào nữa. Áp tai vào vách thép rỉ sét, kỹ năng Lắng nghe pít-tông thiên bẩm giúp anh bắt trọn nhịp đập cơ học của xe goòng tuần tra đối phương: ba pít-tông đơn đang hoạt động ở công suất nén khí chín mươi psi, chuẩn bị xả luồng hơi nóng sấy ngắm bắn tỉa lần thứ hai.


“Hào! Chuẩn bị lực nhảy lò xo của chân cơ khí!” Trần Thiết khàn giọng ra lệnh, tay trái anh nhanh chóng gạt chốt an toàn của thiết bị Móc neo hơi nước đeo ở cổ tay trái.


“Đã nén chặt lò xo chịu lực cực đại! Sẵn sàng bay!” Tiền Tiểu Hào gầm khẽ, đôi chân giả đồng thau của cậu rít lên tiếng dây cót căng thẳng, bốn bánh răng truyền động vi mô khớp chặt vào nhau sẵn sàng bộc phát lực đẩy.


Trần Thiết nhắm chuẩn khoảng hở trên trần cabin đã bị bão cát axit làm mục nát rạn nứt. Anh dồn toàn bộ lực cơ bắp biến dị của tay trái, nhấn mạnh nút gạt cổ tay.


“Phập! Xìííí!”


Chiếc móc neo bằng thép rèn bắn vút ra từ bình nén khí mini đeo hông, kéo theo sợi dây cáp bằng sợi thép mảnh xé rách màn sương lưu huỳnh dày đặc, bám chặt vào một thanh dầm thép treo lơ lửng ở độ cao mười lăm mét trên trần kho phế liệu quân sự.


“Hào! Nhảy!” Trần Thiết hét lớn.


Tiền Tiểu Hào lập tức giải phóng bộ khóa lò xo ở khớp gối chân giả. “Cạch cạch rắc!” Đôi chân giả đồng thau bộc phát một lực đẩy khổng lồ dội ngược xuống sàn cabin bọc chì, đẩy cơ thể cậu và Trần Thiết bay vút lên không trung qua khoảng hở trần cabin rách nát. Trần Thiết dùng tay trái kẹp chặt lấy eo A Ngưu, kéo cậu thiếu niên gầy gò cùng bay lên theo.


Ngay khoảnh khắc ba người rời khỏi buồng lái, chiếc xe goòng tuần tra bọc thép của Hắc Thiết Vệ rầm rập lao tới, dùng bánh răng sắt khổng lồ và xích kéo nghiền nát hoàn toàn cabin của chiếc đại chiến xa cổ đại thành một đống sắt vụn móp méo. Tiếng kim loại bị vặn xoắn, đè bẹp vang lên chói tai dưới mặt đất cát rỉ sét.


Lơ lửng giữa không trung cao mười lăm mét, Trần Thiết cảm nhận rõ ràng sợi dây cáp thép mảnh đang rít lên tiếng “kít... kít...” căng thẳng dưới tải trọng kép của ba người. Khớp bả vai trái quấn băng gạc của anh đau nhói như bị xé rách, máu rỉ ra đẫm áo da bảo hộ. Cánh tay phải hóa đá mười phần trăm hoàn toàn không thể cầm nắm, khiến anh phải dùng toàn bộ lực tàn của tay trái để bám giữ sợi cáp và ôm chặt A Ngưu.


“Chúng ở trên cao! Đèn pha hơi nước hướng lên trần hầm! Xả hơi sấy ngắm bắn tỉa!”


Tên Đội trưởng tuần tra Hắc Thiết Vệ thét lên dưới đất. Luồng ánh sáng quét từ tính màu đỏ rực lập tức rọi thẳng lên dầm thép cao, khóa chặt bóng dáng ba người đang treo lơ lửng. Đồng thời, hệ thống lò đốt của xe tuần tra rít lên điên cuồng, dâng cao một luồng hơi nước siêu nhiệt nóng bỏng một trăm năm mươi độ C phun thẳng lên cao, hòng nung chảy sợi dây cáp thép và thiêu rụi da thịt nhóm nổi dậy.


“Nóng quá! Anh Thiết, cáp sắp đứt rồi!” A Ngưu hét lên trong đau đớn khi luồng hơi nóng siêu nhiệt quét qua chân cậu, làm mục nát lớp ủng da bảo hộ.


Trần Thiết cắn răng chịu đựng luồng hơi nóng đang bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc ăn mòn mắt kính bảo hộ. Anh nhận thấy thấu kính hồng ngoại của giáp Hắc Thiết Vệ đang sáng lên màu xanh lam để định vị mục tiêu trong bóng tối. Chúng hoạt động dựa trên cảm biến ngắm bắn cơ học.


“Mìn lưu huỳnh nén... Hào! Giúp tao giật ngòi nổ!” Trần Thiết hét lên giữa tiếng rít của hơi nước.


Tiền Tiểu Hào nhanh nhẹn dùng ngón tay cơ khí bằng thép mỏng giật mạnh chiếc chốt lò xo của quả Mìn hơi nước tự chế đang giắt bên hông Trần Thiết. Quả mìn bằng đồng thau nhồi bột than hoạt tính và lưu huỳnh lập tức rít lên tiếng áp suất vỡ bình dữ dội.


“Nhận lấy này, lũ chó săn Nghiệp đoàn!”


Trần Thiết dùng tay trái vung mạnh, ném quả mìn lưu huỳnh nén thẳng xuống họng xả khí của xe goòng tuần tra bọc thép bên dưới.


“Bùm!”


Một tiếng nổ áp suất cực mạnh vang dội cả kho phế liệu bỏ hoang. Vụ nổ không tạo ra lửa đỏ rực, nhưng lực nén khí khổng lồ đã thổi bay nắp lò đốt của xe tuần tra, đồng thời giải phóng một màn khói sương lưu huỳnh màu xám vàng dày đặc, mù mịt bùng phát dữ dội (Phun sương lưu huỳnh). Màn khói độc hại bốc mùi hăng nồng lập tức ăn mòn và bám dính chặt vào các thấu kính ngắm bắn hồng ngoại, làm mù hoàn toàn hệ thống định vị cảm biến cơ học của giáp Hắc Thiết Vệ.


“Khói độc! Ta không thấy gì cả! Lau kính bảo hộ mau!” Tiếng la hét hỗn loạn của lính tuần tra vang lên dưới mặt đất cát rỉ sét khi chúng nổ súng bắn đinh vô tội vạ vào bóng tối khói sương.


Lợi dụng màn sương lưu huỳnh che khuất tầm nhìn, Trần Thiết dùng lực đẩy của móc neo hơi nước đu mình mạnh mẽ, đưa cả nhóm đáp xuống một giàn giáo thép rỉ sét nối liền với đường ống dẫn thải ngầm của kho phế liệu. Ngay khoảnh khắc chân họ vừa chạm đất, sợi dây cáp thép mảnh của móc neo – vốn đã bị mài mòn và rạn nứt gần như đứt hoàn toàn sau cuộc đu mình chịu tải nặng – đứt phăng ra với một tiếng “phựt” khô khốc.


“Suýt chút nữa thì làm mồi cho xỉ than nóng rồi,” Tiền Tiểu Hào huýt sáo một tiếng, đôi chân giả đồng thau của cậu nện xuống sàn thép phát ra tiếng kêu giòn giã. Cậu đỡ lấy Trần Thiết đang quỳ sụp xuống vì kiệt sức.


Cánh tay phải của Trần Thiết run rẩy dữ dội, các đường gân carbon hóa màu xám đen nổi cộm cứng ngắc lan rộng thêm dọc theo bắp tay, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng nhưng bên trong lại lạnh ngắt tê liệt. Vệt máu carbon biến dị màu đen bóng rỉ ra từ các vết nứt trên da thịt nhỏ xuống sàn sắt rỉ sét, bốc khói xèo xèo mùi lưu huỳnh đặc trưng.


“Anh Thiết... anh không sao chứ?” A Ngưu lo lắng đỡ lấy vai anh, cố gắng bôi một ít sáp mỡ cừu cách nhiệt lên bả vai trái đang rỉ máu đỏ sẫm để làm dịu cơn đau bỏng nhiệt.


“Đi mau... lính tuần tra sẽ sớm khôi phục cảm biến,” Trần Thiết khàn giọng nói, giọng nói yếu ớt rít qua bộ lọc khí mạ bạc đã bị bám đầy muội than đen. Anh siết chặt chiếc van xả áp khẩn cấp mạ niken giắt bên hông. “Chúng ta phải rút lui về xưởng rác của sư phụ Tạ Tấn trước khi trời sáng.”


Nhóm ba người nhanh chóng luồn lách qua các ngách hẹp của đường ống dẫn thải ngầm, bỏ lại sau lưng tiếng gầm rú điên cuồng vô vọng của Hắc Thiết Vệ trong màn sương lưu huỳnh mù mịt. Đôi chân giả đồng thau của Tiền Tiểu Hào chuyển động nhịp nhàng, nâng đỡ cơ thể gầy gò của cậu vượt qua các chướng ngại vật một cách dẻo dai phi thường.


Thế nhưng, họ không hề hay biết rằng, từ một góc tối khuất của đống phế liệu chiến xa cổ đại bên ngoài, một cặp mắt ti hí đầy mưu mô đố kỵ đang âm thầm quan sát toàn bộ cuộc vượt thoát.


Trần Hải – tên thợ học việc phản đồ của khu mỏ – đang crouching dưới một tấm tôn rách nát bọc chì để tránh bão cát axit. Gã nhìn chằm chằm vào hướng tẩu thoát của Trần Thiết, ánh mắt dừng lại ở vệt chất lỏng sẫm màu rỉ ra từ túi áo da của anh dọc theo đường ống ngầm.


Gã bước tới, quỳ xuống dùng ngón tay quệt một chút chất dịch đen bóng bốc mùi khét lẹt đưa lên mũi ngửi. Một nụ cười tàn độc nở ra trên khuôn mặt nhợt nhạt dính đầy bụi than của gã.


“Máu carbon biến dị... và vết dầu thải của chiếc lò hơi cổ đại hoạt động không tỏa nhiệt lượng dư thừa,” Trần Hải lẩm bẩm đầy đắc ý, bàn tay gã siết chặt bản vẽ cấu trúc lò hơi dã chiến ăn cắp được của cha Trần Thiết. “Trần Thiết, mày trốn không thoát đâu. Đốc công Vương Sâm sẽ rất vui lòng ban thưởng cho tao một vị trí kỹ sư phụ tá chính thức khi tao dâng cái đầu của mày và vị trí xưởng rác của lão Tạ Tấn mù cho gã.”


Gã phản đồ lén lút quay người, lướt nhanh vào màn đêm bão tuyết hướng về phía trạm điều áp trung tâm để mật báo cho Vương Sâm, chuẩn bị cho một cơn bão lửa tàn khốc sắp đổ ập xuống xưởng rác tội nghiệp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!