Nhạc nềnBroken

Đột Kích Kho Phế Liệu Quân Sự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm ở thung lũng Sắt rít lên những âm thanh quái dị của sắt thép bị vặn xoắn. Cơn bão cát axit sunfuric quét qua Smog-Town, mang theo những hạt bụi rỉ sét sắc nhọn và màn sương axit nồng đặc mùi lưu huỳnh. Từng luồng gió rít bỏng rát quất mạnh vào những bức tường tôn rách nát của khu ổ chuột, tiếng pít-tông từ các nhà máy luyện kim của Nghiệp đoàn Hắc Thiết vẫn nện rầm rập đều đặn trong màn đêm như nhịp tim của một con quái vật cơ khí khổng lồ.


Trong bóng tối mịt mùng của cơn bão, hai bóng người khom lưng luồn lách qua những khe hở của hàng rào dây thép gai bọc chì bảo vệ vòng ngoài của Kho phế liệu quân sự bỏ hoang.


Trần Thiết kéo thấp chiếc mũ trùm của bộ giáp da phu mỏ sờn rách. Axit sunfuric trong không khí rơi xuống lộp bộp trên vai áo anh, rít lên những tiếng “xèo xèo” nhỏ xíu và để lại những vệt cháy xém màu vàng xám. Lớp biểu bì carbon hóa màu xám đen trên cánh tay phải của anh khẽ thắt lại, những vết rạn nứt sâu hoắm rỉ ra dịch máu carbon đen bóng đang tỏa ra nhiệt lượng âm ỉ để chống chọi với cái lạnh buốt giá của đêm bão. Bả vai trái của anh – nơi vừa trải qua ca phẫu thuật gắp đinh rỉ dã chiến của Lưu đại phu – nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương mỗi khi anh chuyển động gồng lực.


“Anh Thiết, bão cát axit đang mạnh lên. Lớp chì mỏng trên mặt nạ lọc độc của em bắt đầu bị ăn mòn rồi.”


A Ngưu khàn giọng nói qua lớp mặt nạ đồng thau chắp vá. Cậu thiếu niên mười sáu tuổi gầy gò khom người sát đất, chiếc kính bảo hộ một mắt bám đầy bụi đỏ rỉ sét. Tay cậu siết chặt chiếc xà beng bọc đồng, đôi mắt sáng quắc lo âu nhìn quanh những xác đại chiến xa khổng lồ nằm im lìm như những nấm mồ thép dưới màn mưa axit.


“Nín thở, đi sát sau lưng anh,” Trần Thiết trầm giọng ra lệnh, giọng nói khàn đặc qua bộ lọc khí bằng than hoạt tính mạ bạc đeo trên cổ. “Chúng ta cần tìm chiếc van xả áp khẩn cấp chịu lực cao trong buồng lái của chiến xa cổ đại trước khi bộ giáp da này bị axit ăn mòn hoàn toàn. Không có nó, súng hơi nước Lửa Đỏ sẽ nổ tung nòng ngay phát bắn đầu tiên.”


Họ tiến sâu vào trung tâm của bãi phế thải quân sự. Nơi đây từng là chiến trường của cuộc chiến tranh biên giới hai mươi năm trước, giờ chỉ còn là một nghĩa địa khổng lồ chứa hàng ngàn robot hơi nước hỏng hóc, những bánh răng rỉ sét cao bằng đầu người và các đường ống thủy lực nứt vỡ rỉ ra thứ dầu thải đen ngòm bốc mùi khét lẹt. Những dầm thép rỉ sét lơ lửng trên không trung thỉnh thoảng lại rên rỉ rầu rĩ dưới sức nặng của gió bão cát.


Đột nhiên, một tiếng “cạch” khô khốc vang lên dưới chân A Ngưu.


Cậu thiếu niên khựng cứng người lại, gương mặt dưới lớp kính bảo hộ lập tức cắt không còn một giọt máu. Ngay dưới đế ủng da rách nát của cậu, một chiếc đĩa đồng rỉ sét hơi lồi lên khỏi mặt cát rỉ, phát ra tiếng rít “xì xì” rợn người của áp suất hơi nước nén đang tăng vọt.


“Mìn hơi nước tự chế...” A Ngưu run rẩy, không dám nhúc nhích dù chỉ một ngón chân. “Ngòi nổ... ngòi nổ lò xo đã kích hoạt.”


“Đừng động đậy!” Trần Thiết gầm khẽ.


Anh biết rõ cơ chế tàn độc của những quả mìn hơi nước rỉ sét còn sót lại từ thời chiến tranh. Chúng hoạt động bằng một buồng nén khí mini chứa nước axit và bột than hoạt tính. Khi có lực đè lên, lò xo ngòi nổ sẽ nhả van xả khẩn cấp, ép nước axit phản ứng cực mạnh tạo ra vụ nổ áp suất thổi bay mọi thứ trong bán kính năm mét.


Trần Thiết khom người xuống, cánh tay phải hóa đá 10% của anh cứng ngắc và lạnh buốt như một khúc gỗ mun đen bóng. Anh không thể dùng bàn tay phải đang bị kẹt khớp linh hoạt để thực hiện các thao tác bẻ khóa vi mô. Anh siết chặt chiếc Búa thép rèn của cha bằng tay trái, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cơ bắp biến dị vào một đòn nện duy nhất.


“Rầm!”


Đầu búa thép rèn nặng mười cân giáng mạnh xuống ngay sát cạnh chiếc đĩa đồng rỉ sét, cắm sâu vào lớp cát rỉ và đá vụn chịu lực. Trần Thiết dùng búa tạ nén chặt vách thép của buồng nén mìn xuống đất đá, ép chặt tay gạt van xả áp ngòi nổ không cho lò xo bung ra. Tiếng rít “xì xì” áp suất dưới chân A Ngưu đột ngột khựng lại, rồi lịm dần khi luồng khí nén bị triệt tiêu lực đẩy ngược.


“Rút chân ra. Mau!” Trần Thiết nghiến răng, cơ vai trái quấn băng gạc rỉ máu đỏ sẫm do gồng lực đột ngột.


A Ngưu nhanh nhẹn lùi lại ba bước lớn, ngã gục vào một bánh răng khổng lồ bên cạnh, lồng ngực phập phồng thở dốc vì sợ hãi.


Ngay khi Trần Thiết từ từ nới lỏng lực búa để kiểm tra quả mìn đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn, một tiếng “cạch cạch cạch” nhịp nhàng và dồn dập vang lên từ phía đỉnh đống phế liệu phía sau họ. Đó không phải tiếng động của xích sắt tuần tra, mà là tiếng gõ giòn giã của kim loại mạ đồng thau nện xuống mặt thép rỉ.


“Kỹ nghệ rèn búa cộng hưởng tuyệt vời đấy, phu mỏ. Nén chặt van xả để triệt tiêu ngòi nổ lò xo, chỉ có thợ cả thung lũng Sắt mới nghĩ ra chiêu này.”


Từ trong sương mù axit vàng xám, một bóng người nhảy vọt xuống từ trên xác một automaton chiến đấu hỏng. Cậu thiếu niên tầm mười lăm tuổi, dáng người gầy guộc nhưng nhanh nhẹn như sóc, mặc chiếc áo khoác da bám đầy dầu mỡ bôi trơn và đeo cặp kính phi công to đùng che gần nửa khuôn mặt. Điểm kỳ dị nhất là đôi chân của cậu: từ đầu gối trở xuống đã được thay thế bằng đôi chân giả bằng bánh răng đồng thau tinh xảo, chuyển động bằng một động cơ cót lò xo chịu lực phát ra tiếng kêu “lách cách” nhịp nhàng sau mỗi bước nhảy.


“Tiền Tiểu Hào?” A Ngưu trợn mắt gọi tên đối thủ cạnh tranh nhặt phế liệu khét tiếng tại chợ đen Bánh Răng Rỉ. “Mày làm gì ở đây trong đêm bão axit này?”


“Cũng giống các người thôi, đi săn linh kiện quý,” Tiền Tiểu Hào lém lỉnh cười, đôi chân giả đồng thau khẽ xoay nhẹ một bánh răng truyền động để điều chỉnh độ cao chịu lực. “Nhưng xem ra, các người đang tìm chiếc van xả áp khẩn cấp của đại chiến xa cổ 'Kỷ Nguyên Thép' đúng không? Đáng tiếc, chiếc van đó nằm sâu trong buồng lái bọc chì dày 10 phân, xà beng bọc đồng của các người không cạy nổi đâu.”


Trần Thiết đứng dậy, vác chiếc búa thép rèn lên bả vai trái quấn băng gạc dính máu. Ánh mắt anh sắc lạnh nhìn chằm chằm vào đôi chân giả đồng thau của Tiểu Hào. Anh nhận ra cơ chế truyền động bánh răng mini của cậu bé rất tinh xảo, không hề bị rỉ sét dù hoạt động dưới mưa axit.


“Mày biết vị trí chiếc van đó?” Trần Thiết trầm giọng hỏi.


“Biết, và tao có thể giúp các người bẻ khóa buồng lái bọc chì,” Tiền Tiểu Hào nhún vai, chỉ tay vào đôi chân giả của mình. “Nhưng tao muốn đổi lấy năm tấm Hợp kim chì-đồng phế liệu chịu lực mà các người nhặt được ở khu mỏ phía Đông. Thỏa thuận chứ?”


Trần Thiết im lặng một chớp mắt, cảm nhận cơn đau nhói buốt dọc cánh tay phải hóa đá đang báo hiệu giới hạn chịu tải sinh học sắp quá mức. Anh không có thời gian để lãng phí.


“Thỏa thuận. Dẫn đường đi.”


Tiền Tiểu Hào cười lớn, đôi chân giả đồng thau lập tức kích hoạt nhịp lò xo nhảy vọt lách nhanh qua các bẫy dây kẽm gai rỉ sét bám đầy cát axit mà không hề chạm đất. Trần Thiết và A Ngưu bám sát phía sau, luồn lách qua những khe hẹp của mê cung phế liệu khổng lồ.


Sau mười phút di chuyển nghẹt thở, họ dừng lại trước xác một chiếc đại chiến xa cổ đại khổng lồ nằm nghiêng bên vách đá rỉ sét. Đó là một quái vật thép bọc chì dày cộp, vỏ ngoài đã bị axit ăn mòn tạo thành những mảng rỉ xanh rỉ đỏ loang lổ. Buồng lái của nó được khóa chặt bằng một cánh cửa bọc chì dày có cơ chế khóa bánh răng đục lỗ của quân đội đế quốc hoàng gia.


“Đây rồi,” Tiền Tiểu Hào nhảy lên nắp ca-pô chiến xa, chỉ vào ổ khóa cơ học đục lỗ bám đầy dầu mỡ đen bóng. “Khóa từ tính bảo vệ bằng lò xo kép. Nếu dùng sức mạnh cơ bắp đập phá, bẫy hơi tự hủy bên trong sẽ xả luồng hơi nóng 200 độ thiêu rụi buồng lái ngay lập tức.”


Trần Thiết bước tới, anh áp tai sát vào vách thép dày của buồng lái, nhắm mắt tập trung tinh thần tuyệt đối để áp dụng kỹ năng Lắng nghe pít-tông. Trong tiếng gầm rú dữ dội của bão cát axit bên ngoài, thính giác nhạy bén của anh bắt đầu bắt trọn những tần số dao động siêu vi của hệ thống bánh răng cơ học bên trong ổ khóa.


“Nhịp gõ bánh răng là 4-3-2-1,” Trần Thiết khàn giọng nói, tay trái anh cầm chiếc tuốc nơ vít đồng thau dã chiến cắm vào khe hở ổ khóa. “Hào, dùng chân giả của mày gạt trục khuỷu bên trái theo nhịp gõ búa của anh. A Ngưu, canh gác vòng ngoài.”


“Hiểu rồi!”


Trần Thiết dùng tay trái vung búa thép rèn gõ nhẹ vào thân ổ khóa theo nhịp gõ cộng hưởng nhịp nhàng: “Cộc... cộc cộc... cộc.”


Tiền Tiểu Hào phối hợp nhịp nhàng, đôi chân giả đồng thau của cậu xoay chuyển, ngón chân giả bằng thép mỏng luồn vào trục khuỷu gạt mạnh theo đúng tần số nhịp gõ của Trần Thiết. Tiếng bánh răng vi mô bên trong ổ khóa rít lên rào rào, rồi một tiếng “cạch” trầm đục vang lên.


Cánh cửa bọc chì dày cộp của buồng lái chiến xa từ từ mở ra, tỏa ra luồng không khí ngột ngạt bốc mùi dầu thủy lực tinh luyện và rỉ sét lâu năm.


Trần Thiết nhanh chóng chui vào bên trong buồng lái chật hẹp. Dưới ánh sáng mù mờ phát ra từ chiếc kính bảo hộ chống bụi tích hợp vòng đo áp suất đeo trên mắt, anh phát hiện ra chiếc van xả áp khẩn cấp chịu lực cao bằng hợp kim đồng thau mạ niken sáng bóng vẫn còn nguyên vẹn, nằm cố định trên bộ điều tốc thủy lực của chiến xa.


“Tìm thấy rồi!” Trần Thiết mừng rỡ, dùng kìm siết lực tháo rời các ren xoắn dày cộp bám đầy mỡ cừu bảo dưỡng để đoạt lấy chiếc van bảo mệnh.


Thế nhưng, ngay khi ngón tay anh chạm vào bề mặt mát lạnh của chiếc van đồng thau quý giá, một tiếng còi hơi nước áp lực lớn rít lên chói tai từ phía cổng chính của kho phế liệu, vang vọng qua màn đêm bão axit.


“Uuuu... xìííí!”


Đó là tiếng còi báo động hơi nước của Nghiệp đoàn Hắc Thiết. Tiếp theo là tiếng xích sắt nện rầm rập của những chiếc xe goòng tuần tra bọc thép và tiếng động cơ pít-tông đơn gầm rú dồn dập của lực lượng tuần tra cơ động Hắc Thiết Vệ.


“Anh Thiết! Tệ rồi!” A Ngưu hốt hoảng lao vào buồng lái, mặt cắt không còn giọt máu. “Đèn pha hơi nước quét từ tính của Hắc Thiết Vệ đang rọi thẳng về phía này. Chúng đang rải đinh hơi nước nổ để phong tỏa toàn bộ bãi phế thải quân sự!”


Trần Thiết siết chặt chiếc van xả áp vừa tháo được giắt vào thắt lưng da, tay trái nắm lấy chiếc búa thép rèn của cha, ánh mắt rực sáng đỏ nhạt dưới kính bảo hộ đầy quyết tâm sinh tồn dã chiến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!