Nhạc nềnBroken

Ngọn Lửa Than Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng thở dốc yếu ớt của Trần Thiết hòa lẫn trong tiếng bước chân vội vã của phu mỏ đang cõng anh chạy về phía phòng thuốc của Lưu đại phu. Nhưng nửa đường, tiếng xích sắt của lính tuần tra Nghiệp đoàn nện rầm rập phía xa buộc Chu Thiết Đảm phải rẽ hướng, đưa anh quay trở lại hầm ngầm của xưởng cơ khí rác của lão Tạ Tấn. Bóng tối ngột ngạt dưới lòng đất Smog-Town bốc mùi dầu máy thải, muội than và sương lưu huỳnh nồng nặc.


Trần Thiết được đặt nằm trên một phản gỗ mục nát cạnh chiếc lò hơi rỉ sét cổ đại. Ngọn lửa xanh lam bên trong lò hơi vẫn đang cháy êm dịu, tỏa ra luồng hơi ấm tinh khiết duy nhất che chở cho Trần Tiểu Muội đang ngủ say ở góc hầm. Đôi mắt mù của cô bé phủ một lớp màng đục như sương, gương mặt nhỏ nhắn hơi giãn ra dưới lớp mặt nạ lọc khí mạ bạc.


“Lão Tạ! Cứu thằng Thiết với! Tay nó... tay nó sắp nứt ra rồi!” Chu Thiết Đảm hớt hải gọi, gương mặt ngăm đen dính đầy mồ hôi và bụi than xám xịt.


Lão Tạ Tấn mù khịt mũi, ngửi thấy mùi máu carbon biến dị nồng nặc bốc lên từ người Trần Thiết. Lão không nói lời nào, chỉ dùng đôi bàn tay chằng chịt vết bỏng sẹo của mình sờ soạng dọc theo cẳng tay phải của anh. Khi chạm vào lớp vảy xám đen cứng ngắc như đá than cổ đang rỉ ra thứ dịch lỏng sẫm màu, lão giật mình rút tay lại, khàn giọng nói:


“Nồng độ carbon trong máu nó đã vượt quá giới hạn chịu tải. Nếu không gắp đinh rỉ ra khẩn cấp, mạch máu của nó sẽ bị đông cứng hoàn toàn. Đảm, chạy đến tiệm trà Hoa Hồng Sắt tìm Lưu đại phu, bảo lão mang theo hộp dụng cụ phẫu thuật bằng bạc. Đi mau!”


Nửa giờ sau, Lưu đại phu – y sĩ nghèo duy nhất của Smog-Town – vội vã bước xuống hầm ngầm. Lão già gầy gò khoác chiếc áo dài vải sờn rách, tay xách chiếc hộp dụng cụ bằng bạc chống rỉ sét. Nhìn thấy cánh tay phải hóa đá 10% của Trần Thiết đang tỏa ra nhiệt lượng rát bỏng, chân mày lão nhíu chặt lại.


“Lão Tạ, trường hợp này ta chưa từng thấy bao giờ. Biểu bì của nó đã carbon hóa hoàn toàn, cứng như thép rèn nhưng bên trong mạch máu lại sôi sục áp suất.” Lưu đại phu lầm bầm, mở hộp dụng cụ lấy ra một hũ thuốc mỡ bôi trơn làm dịu bỏng thông thường.


Lão múc một ít thuốc mỡ, định xức vào những vết rạn nứt sâu hoắm trên cánh tay phải của Trần Thiết để làm mềm biểu bì. Thế nhưng, ngay khi chất sáp mỡ vừa chạm vào vết nứt rỉ máu carbon, một tiếng “xèo” sắc nhọn vang lên.


Luồng nhiệt lượng cực đại từ dòng máu biến dị lập tức nung nóng và bốc hơi khô khốc chất thuốc mỡ chỉ trong vòng một chớp mắt, để lại những vệt khói xám nhạt bốc mùi lưu huỳnh hăng nồng. Lưu đại phu kinh hãi rụt tay lại, hũ thuốc mỡ trên tay suýt rơi xuống đất.


“Không được! Thuốc mỡ thông thường không thể chịu nổi nhiệt lượng huyết mạch của nó. Thuốc bị bốc hơi ngay lập tức!” Lưu đại phu lắc đầu bất lực. “Ta phải phẫu thuật gắp mảnh đinh rỉ dã chiến ở bả vai trái của nó trước khi độc chì ăn sâu vào phổi. Thằng nhóc này phải chịu đựng đau đớn không có thuốc tê, vì bất kỳ loại dung dịch giảm đau nào cũng sẽ bị máu của nó nung chảy.”


Trần Thiết gượng mở đôi mắt rực sáng đỏ nhạt của Ngưỡng quá nhiệt. Anh cắn chặt vào một thanh gỗ rỉ sét do lão Tạ Tấn đưa cho.


“Cứ... làm đi...” Trần Thiết khàn giọng qua kẽ răng.


Lưu đại phu hít một hơi thật sâu, dùng chiếc kẹp bằng bạc gắp sâu vào vết thương đẫm máu ở bả vai trái của anh. Tiếng kim loại va chạm vào xương thịt vang lên ghê rợn. Trần Thiết gồng chặt cơ thể, bắp thịt nổi cuồn cuộn, cánh tay phải hóa đá nện mạnh xuống nền đất cát rỉ sét phát ra tiếng “cộc cộc” khô khốc. Mồ hôi hòa lẫn máu carbon đen bóng chảy ròng ròng dọc theo gò má góc cạnh của anh. Mỗi lần kẹp gắp ra một mảnh đinh rỉ, cơ thể anh lại run lên bần bật, nhưng anh tuyệt đối không phát ra một tiếng rên rỉ nào để tránh làm thức giấc em gái Tiểu Muội đang ngủ ở góc hầm.


“Xong rồi.” Lưu đại phu thở phào, thả mảnh đinh rỉ cuối cùng vào chiếc khay đồng. Lão nhanh chóng dùng sáp mỡ cừu cách nhiệt – thứ mỡ đặc chịu nhiệt được Cố Giai Linh mang đến – để đắp lên vết thương, giúp làm dịu biểu bì và ngăn chặn rò rỉ hơi nóng.


Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập vang lên từ phía lối vào hầm ngầm. Một luồng áp suất hơi nước mạnh mẽ ập vào, mang theo tiếng rít xì xì chói tai của một động cơ pít-tông lớn.


Một bóng người khổng lồ cao gần hai mét bước xuống hầm. Gã cạo trọc đầu, lồng ngực đầy sẹo bỏng hơi nước, và cánh tay trái được thay thế bằng một chi giả cơ khí thô ráp bằng thép rỉ đang phun khói xám nhạt. Đó là Lý Đại Hải, thủ lĩnh khổng lồ của Công đoàn nổi dậy Ngọn Lửa Than.


“Lão Tạ! Thằng Thiết vẫn còn sống chứ?” Giọng nói hào sảng, vang dội như tiếng búa nện của Lý Đại Hải làm rung rinh những đường ống đồng treo trên trần hầm.


Nhìn thấy Trần Thiết đang nằm thở dốc trên phản gỗ, bả vai quấn đầy băng gạc dính máu, Lý Đại Hải bước tới, cánh tay thép rỉ của gã khẽ rít lên một nhịp áp suất gạt sang bên hông.


“Vương Sâm đang điên cuồng càn quét lán trại số 7 để tìm mày, Thiết ạ,” Lý Đại Hải trầm giọng, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. “Lưu Hắc Hổ bị mày đập móp lò hơi sau lưng, giờ đang nằm liệt giường. Nhưng Nghiệp đoàn sẽ không bỏ qua chuyện này. Chúng tao cần mày, Thiết. Công đoàn nổi dậy Ngọn Lửa Than cần kỹ nghệ rèn đúc dã chiến của mày để chế tạo vũ khí hơi nước tự vệ chống lại quân cảnh vệ bọc thép của Vương Sâm. Hãy gia nhập với chúng tao.”


Trần Thiết lầm lì nhìn Lý Đại Hải, ánh mắt lạnh lùng dưới hàng lông mày bám đầy muội than. Anh khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc đầy mệt mỏi:


“Tôi không gia nhập công đoàn nào cả. Tôi chỉ là một phu mỏ. Tôi muốn bảo vệ Tiểu Muội. Gia nhập phong trào của các anh chỉ kéo con bé vào vòng xoáy bạo lực và chiến tranh hơi nước. Nghiệp đoàn sẽ san phẳng bất kỳ nơi nào có các anh.”


“Mày nghĩ mày trốn được sao?” Một giọng nói sắc sảo, có phần lập dị vang lên từ góc tối của hầm ngầm.


Cố Giai Linh bước ra từ bóng tối. Cô gái lập dị đeo chiếc kính lúp nhiều tròng trên trán, mái tóc buộc đuôi ngựa rối bù bám đầy dầu mỡ bôi trơn, mặc chiếc áo khoác da rộng thùng thình sờn rách. Cô nhìn chằm chằm vào cánh tay phải hóa đá của Trần Thiết với ánh mắt cuồng nhiệt của một nhà khoa học điên.


“Nhân danh cựu nghiên cứu viên của Viện Hàn lâm, ta bảo đảm với ngươi: Vương Sâm đã thu thập mẫu máu rỉ sét của ngươi trên sàn kho than tinh luyện từ đêm đột kích trước. Hắn biết ngươi mang dòng máu biến dị carbon độc nhất vô nhị. Ngươi không có đường lui nữa đâu, Trần Thiết.”


Cố Giai Linh bước tới cạnh khay đồng chứa máu carbon rỉ ra từ vết thương của Trần Thiết. Cô dùng một chiếc ống nghiệm đồng thau nhỏ, hút lấy một giọt máu màu đỏ sẫm đang bốc khói nhẹ.


“Để ta cho các ngươi thấy thứ năng lượng mà các ngươi đang sở hữu,” Cố Giai Linh nói, tay cô thoăn thoắt gạt một chiếc van vi mô trên nắp ống nghiệm, kết nối nó với một pít-tông áp lực mini bằng đồng thau.


Cô nhỏ giọt máu carbon trực tiếp vào van nạp của ống nghiệm.


“Xèo! Xèo!”


Ngay khi giọt máu chạm vào bề mặt kim loại nóng, một hiện tượng kỳ dị xảy ra. Ống nghiệm đồng thau đột ngột phát sáng đỏ nhạt. Không hề có lò đốt than, không hề có nguồn nhiệt lượng bên ngoài, áp suất nén tự phát bên trong ống nghiệm tăng vọt với tốc độ chóng mặt. Chiếc kim đo áp suất cơ học nhỏ xíu trên ống nghiệm quay tít, vượt qua vạch chỉ số an toàn.


“Cạch! Đoàng!”


Một tiếng nổ nhỏ vang lên chói tai. Chiếc pít-tông mini bằng đồng thau bị áp suất nén cực đại bắn văng ra ngoài, đập mạnh vào vách tường đá hầm ngầm và vỡ vụn thành nhiều mảnh bánh răng nhỏ. Khói màu đỏ sậm bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc tỏa ra từ miệng ống nghiệm.


Lý Đại Hải trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng đó, cánh tay thép rỉ của gã khẽ rung lên vì chấn động. Gã nhìn Trần Thiết như thể nhìn thấy một siêu lò hơi di động có thể vận hành cả một đại chiến xa cổ đại.


“Mày thấy chưa, Thiết?” Lý Đại Hải bước tới một bước, gã đặt lên bàn gỗ một chiếc Ống đồng áp lực cao dày cộp có ren xoắn – linh kiện kỹ thuật chính quy chịu lực cực cao tháo trộm từ máy khoan hơi nước của Nghiệp đoàn – cùng một hũ mỡ cừu cách nhiệt tinh luyện. “Công đoàn nổi dậy có thể cung cấp cho mày những linh kiện áp lực cao này để mày rèn đúc súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ bảo thân. Chúng tao hứa sẽ dùng toàn bộ lực lượng bọc thép của công đoàn để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho em gái Tiểu Muội của mày ngầm dưới lòng đất Smog-Town. Đổi lại, mày phải cống hiến kỹ nghệ rèn và dòng máu xúc tác của mày cho phong trào kháng chiến.”


Trần Thiết nhìn chiếc ống đồng áp lực cao, rồi quay sang nhìn Trần Tiểu Muội đang nằm ngủ yếu ớt ở góc hầm. Anh hiểu rõ sức mạnh cá nhân của mình là quá nhỏ bé trước quân cảnh vệ mỏ bọc thép của Vương Sâm. Nếu không có lá chắn bọc thép của công đoàn nổi dậy che chở hậu phương, anh và em gái sẽ sớm bị Nghiệp đoàn xé xác.


“Được,” Trần Thiết cắn răng, tay trái siết chặt lấy chiếc búa thép rèn của cha giắt bên hông. “Tôi đồng ý liên minh. Tôi sẽ rèn vũ khí cho các anh, nhưng các anh phải giữ đúng lời hứa bảo vệ Tiểu Muội.”


“Thỏa thuận thành công!” Lý Đại Hải hào sảng cười lớn, cánh tay thép rỉ của gã đập mạnh xuống bàn gỗ phát ra tiếng động lớn.


Thế nhưng, Cố Giai Linh không hề cười. Cô kéo chiếc kính lúp nhiều tròng xuống mắt, nhìn thẳng vào Trần Thiết với gương mặt nghiêm nghị, lạnh lùng đến đáng sợ. Giọng nói của cô vang lên như một bản án tử hình treo lơ lửng:


“Đừng vội mừng, Trần Thiết. Ta phải cảnh báo ngươi điều này. Dòng máu biến dị carbon của ngươi quả thực có thể kích nổ lò hơi đạt công suất gấp mười lần mà không tỏa nhiệt dư ra ngoài. Thế nhưng, cơ thể sinh học của ngươi không được thiết kế để chịu đựng áp suất nén cực đại đó. Mỗi giọt máu ngươi hiến tế sẽ đẩy nhanh quá trình hóa đá mạch máu. Ngươi chỉ có thể sống sót nếu có một bộ lọc sinh-cơ học cổ đại điều hòa dòng chảy carbon trong huyết quản.”


Cố Giai Linh từ từ rút ra một tấm đồng mỏng đục lỗ – Bản vẽ Bộ lọc huyết mạch sơ khai – đặt lên bàn rỉ sét.


“Nếu không tìm thấy bộ lọc cổ đại này để tiến hành cấy ghép điều hòa, với tốc độ hóa đá hiện tại trên cánh tay phải của ngươi... ngươi sẽ biến thành một bức tượng đá than vô tri, lạnh ngắt và chết đứng trong vòng ba tháng tới. Đó là cái giá vĩnh viễn của huyết mạch lò hơi.”


Lời cảnh báo của Cố Giai Linh rơi vào không gian hầm ngầm lạnh lẽo như một gáo nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa hy vọng vừa nhen nhóm. Trần Thiết im lặng nhìn cánh tay phải đã hóa đá 10% xám đen của mình, cảm nhận rõ cơn đau nhói buốt rạn nứt đang âm thầm lan rộng lên phía bả vai.


Trong khi đó, ở phía trên mặt đất, ẩn sau những đống phế liệu bánh răng rỉ sét bên ngoài xưởng rác, Trần Hải – gã học việc đố kỵ với cặp mắt ti hí – đang lén lút rình rập qua khe hở tôn rách, đôi tai gã cố gắng lắng nghe tiếng rít xì áp suất phát ra từ dưới hầm ngầm để tìm kiếm chứng cứ báo cáo lên đốc công Vương Sâm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!