Huyết Chiến Giếng Nước Ngầm
Tiếng xích sắt nặng nề nện rầm rập của đội tuần tra Nghiệp đoàn đã khóa chặt lối thoát hiểm duy nhất ngoài cửa hẻm. Trong màn đêm mù mịt của cơn bão tuyết lưu huỳnh, những luồng ánh sáng đỏ rực từ đèn pha từ tính của lính gác mỏ quét qua quét lại trên những vách tường tôn rỉ sét. Trần Thiết áp sát lưng vào bức tường gạch bám đầy muội than, tay trái siết chặt quai bao than đá chất lượng cao vừa đoạt được, tay phải rách nát rỉ máu carbon đen bóng đang ghì chặt lấy bả vai của A Ngưu để giữ cho cậu nhóc không phát ra tiếng động.
“Chúng nó đang khép vòng vây, anh Thiết,” A Ngưu thì thầm qua kẽ răng, chiếc kính bảo hộ một mắt của cậu phản chiếu tia sáng đỏ chết chóc đang quét sát mép hẻm. “Nếu bị bắt với bao than này, Vương Sâm sẽ chôn sống cả hai chúng ta dưới hầm mỏ số bốn.”
Cánh tay phải của Trần Thiết nhói buốt dữ dội. Dòng máu biến dị carbon hoạt hóa sau khi nhỏ vào van nạp để bẻ khóa kho than vẫn đang sôi sục trong huyết quản, đẩy nồng độ carbon của anh lên mức cực hạn. Lớp vảy xám đen bắt đầu cứng lại quanh khớp cổ tay, thô ráp và lạnh ngắt như đá than cổ. Anh biết mình không thể bộc phát sức mạnh thêm một lần nào nữa trong đêm nay nếu không muốn cả cánh tay bị hóa đá hoàn toàn.
“Nghe nhịp pít-tông,” Trần Thiết trầm giọng, áp tai sát vào đường ống dẫn hơi nước rỉ sét chạy dọc vách tường. Kỹ năng lắng nghe áp suất thiên bẩm giúp anh nhận ra nhịp đập của động cơ giáp tuần tra phía ngoài. “Ba pít-tông đơn, áp suất nén 80 psi. Chúng đang xả áp để rẽ vào hẻm bên cạnh. Đi!”
Nắm lấy khoảng trống một giây khi luồng đèn pha quét lệch hướng, Trần Thiết kéo A Ngưu băng qua bãi xỉ than lộ thiên, luồn lách qua những đường ống thải nóng bỏng để trở về lối thoát ngầm dẫn thẳng tới xưởng cơ khí rác của lão Tạ Tấn.
Khi bao than chất lượng cao được trút vào buồng đốt của chiếc lò hơi rỉ sét cổ đại dưới hầm ngầm, ngọn lửa xanh lam lập tức bùng lên rực rỡ, không hề tỏa ra một chút khói độc hay nhiệt lượng dư thừa nào ra môi trường xung quanh. Luồng hơi ấm tinh khiết nhanh chóng lan tỏa khắp căn hầm lạnh giá, xua đi cái lạnh vĩnh cửu của Smog-Town. Trần Tiểu Muội, lúc này đang co giật dữ dội trên chiếc phản gỗ mục, bắt đầu dịu dần cơn co thắt phế quản. Đôi môi xanh xao của cô bé mù dần lấy lại huyết sắc, nhịp thở trở nên đều đặn và sâu hơn dưới lớp Mặt nạ lọc khí mạ bạc.
Nhìn em gái dần ổn định, Trần Thiết mới run rẩy ngồi xuống bên đống phế liệu đồng thau, cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương từ cánh tay phải đang hóa đá. Nhưng sự bình yên của họ không kéo dài được bao lâu.
Sáng hôm sau, khi màn sương mù lưu huỳnh màu vàng xám vẫn còn bao phủ dày đặc khắp các ngả đường của khu ổ chuột, một tiếng hét kinh hoàng vang lên từ phía ngoài. Chu Thiết Đảm, người bạn nối khố của Trần Thiết, lảo đảo lao vào hầm ngầm, gương mặt ngăm đen dính đầy muội than hiện rõ vẻ hoảng loạn tột độ.
“Thiết! Hỏng rồi! Lưu Hắc Hổ dẫn quân cảnh vệ phong tỏa Giếng nước ngầm rỉ sét rồi!” Đảm thở hổn hển, bấu chặt lấy vai Trần Thiết. “Vương Sâm điên cuồng vì mất lô than tinh luyện đêm qua. Gã ra lệnh cho Lưu Hắc Hổ hạ độc sương lưu huỳnh trực tiếp vào nguồn nước ngầm để ép kẻ nổi loạn phải lộ diện. Trẻ em ở lán trại số 7 đang khát khô cổ, nhiều đứa nổi mụn xanh rỉ sét da thịt vì lỡ uống phải nước độc từ sáng sớm!”
Lòng ngực Trần Thiết thắt lại. Cơn giận dữ bùng lên như một lò hơi bị nén quá tải áp suất. Giếng nước ngầm rỉ sét là nguồn nước sinh hoạt duy nhất của hàng vạn cư dân nghèo khổ tại Khu ổ chuột Sương Lưu Huỳnh. Việc hạ độc nguồn nước này không khác gì một cuộc thảm sát thầm lặng nhằm vào những phu mỏ thấp cổ bé họng.
“Vương Sâm... Lưu Hắc Hổ...” Trần Thiết nghiến răng đến mức bật máu tươi. Anh đứng bật dậy, tay trái giật phăng chiếc Búa thép rèn của cha nặng mười cân giắt bên hông. Khối thép ròng nguyên khối khắc ký hiệu xưởng đúc cổ hoàng gia tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, phản chiếu ánh mắt rực lửa ý chí tự do của anh.
“Thiết, tay của mày đang hóa đá, mày không thể chiến đấu được!” Tạ Tấn mù khàn giọng cảnh báo từ góc hầm tối, tay lão vẫn đang sờ soạn những bánh răng của chiếc lò hơi cổ. “Lưu Hắc Hổ trang bị giáp thép rèn và roi điện từ, mày xông đến đó chỉ có con đường chết!”
“Tôi không thể nhìn trẻ em lán trại số 7 chết khát vì tôi,” Trần Thiết lạnh lùng đáp. “Cha tôi để lại chiếc búa này không phải để tôi trốn tránh dưới hầm ngầm.”
Bất chấp sự ngăn cản của lão Tạ Tấn, Trần Thiết vác búa thép rèn bước thẳng ra ngoài, Chu Thiết Đảm và một nhóm phu mỏ phẫn nộ cầm cuốc chim lặng lẽ bám theo sau.
Tại khu vực Giếng nước ngầm rỉ sét, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Mặt đất xung quanh giếng nước ngập tràn xỉ than đen bóng và những vũng nước thải loang lổ dầu thủy lực màu vàng óng. Một trạm gác bọc thép dã chiến của Nghiệp đoàn đã được dựng lên ngay cạnh miệng giếng. Lưu Hắc Hổ – gã đội trưởng cảnh vệ tàn nhẫn với vết sẹo đen xì trên mặt, vận bộ giáp thép rèn bọc đinh sắc nhọn – đang đứng nghênh ngang, tay lăm lăm chiếc roi da bọc thép gai điện rít lên những tia chớp từ tính xanh loét.
“Kẻ nào bước qua vạch vôi này, tao sẽ quất nát xương bọc đồng!” Lưu Hắc Hổ cười khành khạch, giọng nói vang lên qua bộ lọc âm của giáp nghe méo mó rợn người. Gã vừa dứt lời liền vung tay xả một loạt đạn từ khẩu súng bắn đinh hơi nước cầm tay.
“Hưu! Hưu! Hưu!”
Những cây đinh thép chịu lực dài 15cm bắn găm thẳng xuống đất, cày nát và đập vỡ vụn những chiếc thùng gỗ, thùng đất sét gánh nước của các phu mỏ nghèo đang xếp hàng từ xa. Tiếng khóc của trẻ em và tiếng la hét phẫn nộ của người dân vang vọng khắp không gian ngập sương độc.
“Lưu Hắc Hổ! Dừng tay lại!”
Một tiếng gầm đanh thép vang lên. Trần Thiết bước ra từ màn sương lưu huỳnh, chiếc búa thép rèn của cha vác trên vai, đôi mắt khóa chặt vào gã đội trưởng cảnh vệ.
“Ồ, hóa ra là con chuột nhắt Trần Thiết,” Lưu Hắc Hổ nhe răng cười, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam. “Vương Sâm đốc công đang lùng sục mày khắp nơi. Mày tự dẫn xác đến đây thì tốt quá, tao sẽ lột da bọc chì của mày để lập công!”
Trần Thiết không thèm phí lời. Anh gạt nút van xả áp đeo tay trái, bắn mạnh móc neo hơi nước về phía xà thép trên đỉnh giếng nước để đu mình áp sát cận chiến. Thế nhưng, Lưu Hắc Hổ đã cảnh giác từ trước. Gã vung chiếc roi da bọc thép gai điện quấn chặt lấy hệ thống xích sắt của giếng nước, giật mạnh khóa cứng đường cáp treo của móc neo.
“Cạch! Rắc!”
Dây cáp thép mảnh bị kẹt cứng vào xích sắt rỉ sét, lực nén thủy lực dội ngược khiến Trần Thiết bị khựng lại giữa chừng, không thể đu mình di chuyển tầm cao.
“Chết đi, thằng phu mỏ rác rưởi!” Lưu Hắc Hổ gầm lên, nâng khẩu súng bắn đinh hơi nước nã loạt đạn liên thanh về phía Trần Thiết.
“Hưu! Hưu! Hưu!”
Trần Thiết nhanh nhẹn lộn vòng trên mặt đất đầy cát rỉ sét để né tránh. Nhưng cự ly quá gần, một cây đinh thép nén áp lực cao vẫn bắn sượt qua bả vai trái của anh, xé toạc lớp giáp da bảo hộ sờn rách và găm sâu vào cơ thịt. Nhiệt lượng từ cây đinh nóng bỏng khiến bả vai trái của anh bỏng rát, máu đỏ sẫm tuôn ra ướt đẫm vai áo.
Không để Trần Thiết kịp thở, Lưu Hắc Hổ vung mạnh chiếc roi da bọc thép gai điện. Chiếc roi quất xé rách không khí, mang theo dòng điện từ tính xanh loét cuộn chặt định quấn lấy cổ họng Trần Thiết hòng siết cổ anh.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Trần Thiết biết mình không thể né tránh. Anh cắn răng đưa cẳng tay phải đã bị hóa đá ra chắn trước mặt.
“Keng! Xèo xèo!”
Chiếc roi điện quấn chặt lấy cẳng tay phải hóa đá xám đen của Trần Thiết. Dòng điện từ tính cực mạnh truyền qua các vảy carbon hóa phát ra những tiếng nổ lép bép rợn người. Thế nhưng, nhờ lớp biểu bì carbon hóa dày cộp có tính năng kháng nhiệt lượng và triệt tiêu lực giảm chấn vật lý, dòng điện không thể xâm nhập vào hệ thần kinh của anh. Trần Thiết hoàn toàn không cảm thấy đau đớn ở cánh tay phải, lực giật từ tính bị khóa chặt lại.
“Cái gì?! Tay của mày...” Lưu Hắc Hổ trợn tròn mắt kinh ngạc qua mặt nạ sắt bảo hộ.
“Đến lượt tao!”
Trần Thiết gầm lên. Anh mượn lực kéo của chiếc roi đang quấn chặt tay phải, xoay mạnh hông lấy đà, dùng tay trái lành lặn vung chiếc Búa thép rèn của cha giáng một đòn sấm sét trực diện.
“Binh!!!”
Cú đập tạ cực mạnh nện thẳng vào bộ lò hơi mini tích hợp trực tiếp sau lưng giáp thép của Lưu Hắc Hổ. Sức nặng mười cân của búa thép rèn nguyên khối kết hợp với lực cơ bắp biến dị carbon tạo ra một chấn động âm tần khủng khiếp, làm móp méo hoàn toàn vỏ bọc đồng bảo vệ lò hơi.
“Xì... xì... rít!!!”
Bộ van xả áp của lò hơi mini sau lưng Lưu Hắc Hổ bị vỡ nứt nghiêm trọng, luồng hơi nước siêu nhiệt dư thừa phun ra ngùn ngụt làm bỏng rộp phần lưng của gã dưới lớp giáp. Bộ giáp thép rèn của gã chập mạch điện từ, phát ra những tiếng kêu lách cách rồi kẹt cứng bánh răng truyền động.
“Áaaa! Lò hơi của tao! Tay của tao!” Lưu Hắc Hổ thét lên đau đớn khi luồng hơi nóng ăn mòn da thịt gã. Gã hoảng sợ buông roi điện, lảo đảo lùi lại rồi cùng đám lính gác mỏ tháo chạy hỗn loạn vào màn sương mù lưu huỳnh, bỏ lại trạm gác xả độc giếng nước bị đập tan hoang.
Cư dân khu ổ chuột reo hò vang dội. Chu Thiết Đảm cùng các phu mỏ lập tức xông vào khóa van xả độc, giải cứu nguồn nước sạch cho giếng nước ngầm.
Thế nhưng, Trần Thiết không thể nghe thấy tiếng reo hò đó nữa. Anh quỳ sụp xuống mặt đất cát rỉ sét, chiếc búa thép rèn rơi khỏi tay phát ra tiếng keng lạnh lẽo.
Cánh tay phải của anh – nơi vừa đỡ đòn roi điện từ – đang rạn nứt nghiêm trọng. Những vết nứt sâu hoắm chạy dọc từ cổ tay lên đến khuỷu tay, rỉ ra dòng huyết mạch carbon màu xám đen bóng bốc khói xèo xèo. Cơn đau thấu xương từ bả vai trái bị trúng đạn đinh và sự tê liệt điện giật tạm thời bắt đầu tàn phá cơ thể anh. Nồng độ carbon hoạt hóa trong huyết mạch vọt tăng vượt ngưỡng an toàn, đẩy quá trình hóa đá mạch máu của anh chính thức đạt mức Cấp 1 - Hóa đá cục bộ 10% vĩnh viễn.
“Thiết! Thiết! Mày tỉnh lại đi!” Tiếng gọi mờ mịt của Chu Thiết Đảm vang lên bên tai anh, trước khi tầm nhìn của Trần Thiết hoàn toàn chìm vào bóng tối ngột ngạt của sương độc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!