Mùa Đông Đóng Băng
Lồng ngực của chiếc lò hơi cổ đại dưới hầm ngầm vẫn rung lên những nhịp đập êm ái, tỏa ra thứ nhiệt lượng đỏ nhạt, dịu nhẹ xua đi cái lạnh buốt của bóng đêm. Lão thợ máy mù Tạ Tấn vẫn đứng đó, bàn tay gầy gò, chằng chịt vết bỏng sẹo của lão run rẩy chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng thau rỉ sét trên cổ Trần Thiết.
“Chiếc đồng hồ này... và lò hơi này... Mày... Mày thực sự là con trai của Trần Vô Kỵ?” Giọng lão nghẹn lại, hơi thở dồn dập lẫn trong tiếng xì khẽ của van áp suất.
Trần Thiết im lặng một lúc lâu. Cánh tay phải của anh đang co rút đau đớn, lớp vảy carbon xám đen bóng đã lan rộng lên đến mười phần trăm cơ thịt, tỏa ra thứ nhiệt lượng rát bỏng như bàn ủi nung. Anh hít một hơi sâu, nén cơn đau thấu xương, khàn giọng trả lời:
“Phải. Trần Vô Kỵ là cha tôi. Ông ấy đã nằm lại dưới hầm mỏ số bốn mười năm trước.”
Tạ Tấn mù buông lỏng tay, lùi lại một bước, gương mặt già nua run lên bần bật. Lão khịt mũi, ngửi mùi dầu máy thải và dòng máu carbon đang rỉ ra từ tay phải của Thiết. “Quả nhiên... dòng máu xúc tác của gia tộc họ Trần. Trần Vô Kỵ năm xưa đã giấu chiếc lò hơi dã chiến này dưới xưởng của tao, hy vọng có ngày mày tìm thấy nó. Nhưng mày có biết mày vừa đánh thức một con quái vật không, thằng nhóc? Sóng âm tần siêu vi từ chiếc lò hơi này sẽ sớm thu hút bầy chuột máy do thám của Nghiệp đoàn.”
“Tôi không có lựa chọn,” Trần Thiết nhìn về phía góc hầm, nơi Trần Tiểu Muội đang nằm co rúm dưới tấm áo choàng bọc chì sờn rách. Đôi mắt mù của cô bé phủ một lớp màng đục như sương lưu huỳnh, đôi môi xanh xao run rẩy. “Nếu không có hơi ấm của lò hơi này, Tiểu Muội sẽ chết cóng.”
Tạ Tấn thở dài, tiếng thở dài khàn đặc như tiếng pít-tông rỉ sét thiếu dầu. Lão không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng chỉ tay về phía đống phế liệu đồng thau góc hầm, ra hiệu cho Trần Thiết bắt đầu dọn dẹp. Đó là sự chấp nhận im lặng.
Nhưng mùa đông vĩnh cửu của Smog-Town không cho họ thời gian để thở.
Chỉ ba ngày sau, thảm họa thực sự đổ ập xuống Khu ổ chuột Sương Lưu Huỳnh.
Để ép buộc phu mỏ tăng sản lượng khai thác quặng lậu dưới lòng đất sâu, đốc công Vương Sâm đã ra lệnh cho Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết cắt giảm hoàn toàn nguồn hơi nước sưởi ấm công cộng dẫn đến khu ổ chuột. Các đường ống dẫn hơi sưởi rỉ sét dọc theo các con phố ngầm vốn luôn rít lên nóng hổi giờ đây lạnh ngắt, bám đầy những lớp băng giá màu xám xịt của sương độc lưu huỳnh ngưng tụ.
Nhiệt độ dưới lòng đất tụt dốc không phanh. Khu ổ chuột Sương Lưu Huỳnh biến thành một nghĩa địa băng giá khổng lồ. Người già và trẻ em nghèo khổ co rúm lại trong các lán trại lợp tôn rách nát, da thịt họ bắt đầu nổi lên những mụn xanh rỉ sét do nhiễm độc chì và cái lạnh ăn mòn. Tiếng ho khan rách phổi và tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp các ngách hẻm tối tăm.
Trong căn hầm ngầm của xưởng rác, Trần Tiểu Muội bắt đầu lên cơn co giật dữ dội.
“Anh Thiết... lạnh... lạnh quá...” Cô bé rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy ngực.
Phổi của Tiểu Muội bị nhiễm độc lưu huỳnh nặng, khi gặp cái lạnh cực hạn liền biến chứng co thắt phế quản. Từng cơn ho dồn dập khiến cô bé trào ra những ngụm đờm đen lẫn máu. Chiếc lò hơi cổ đại trong xưởng rác dù chạy hết công suất nhưng do thiếu nhiên liệu chất lượng cao – chỉ hoạt động bằng những mẩu than rác ẩm ướt – nên nhiệt lượng tỏa ra không đủ để sưởi ấm cho căn hầm đang bị cái lạnh từ bên ngoài xâm lấn.
Trần Thiết quỳ bên cạnh em gái, bàn tay trái lành lặn siết chặt lấy bả vai gầy gò của cô bé. Cánh tay phải hóa đá của anh đau nhói dữ dội, mạch máu carbon như muốn nổ tung dưới áp suất nội tại. Anh biết, nếu không có Than đá chất lượng cao để duy trì lò sưởi, Tiểu Muội sẽ không thể qua khỏi đêm nay.
Đột nhiên, một bóng người khổng lồ bước xuống cầu thang hầm ngầm. Đó là Lý Đại Hải, thủ lĩnh của Công đoàn nổi dậy Ngọn Lửa Than. Cánh tay trái cơ khí bằng thép rỉ của gã rít lên những tiếng kịch kịch nhịp nhàng khi chuyển động.
“Thiết, chúng ta không thể chờ chết được nữa,” Lý Đại Hải trầm giọng, gương mặt sạm đen đầy sẹo bỏng hiện rõ vẻ phẫn nộ. “Vương Sâm đã khóa chặt toàn bộ các van điều áp. Nhưng tao biết Nghiệp đoàn vừa vận chuyển một lô Than đá chất lượng cao về kho chứa tạm thời sát Trạm gác số bốn. Công đoàn nổi dậy quyết định sẽ đột kích cướp kho than đó để cứu dân nghèo. Tao cần mày, Trần Thiết. Chỉ có mày mới bẻ được hệ thống khóa van hơi nước bảo vệ của kho than đó.”
Trần Thiết nhìn Tiểu Muội đang lịm đi trong cơn co giật, rồi nhìn chiếc Búa thép rèn của cha giắt bên hông. Ánh mắt anh lạnh lùng, rực lên ý chí tự do quyết liệt.
“Tôi đi,” Trần Thiết đứng dậy, giọng nói đanh thép như tiếng búa nện lên đe rèn. “Nhưng A Ngưu phải đi cùng tôi để cảnh giới.”
“Được, tao sẽ bố trí người của công đoàn nghi binh ở hướng khác,” Lý Đại Hải siết chặt cánh tay thép rỉ, gật đầu.
Đêm đó, cơn bão tuyết lưu huỳnh ngoài thung lũng Sắt thổi rít qua các khe hở của khu mỏ, tạo nên những tiếng hú rợn người. Trần Thiết khoác bộ giáp da phu mỏ sờn rách bám đầy bụi than, đeo chiếc Mặt nạ lọc khí mạ bạc do Tạ Tấn tặng để chống chọi với màn sương độc lưu huỳnh lạnh giá. Anh cùng A Ngưu lặng lẽ xuất phát, len lỏi qua những đường ống thải rỉ sét dẫn đến kho chứa than tinh luyện của Nghiệp đoàn.
Kho chứa than là một tòa nhà bọc thép kiên cố, nằm biệt lập sát Trạm gác số bốn. Toàn bộ khuôn viên được bao bọc bởi hàng rào bọc chì dày cộp để ngăn chặn bức xạ năng lượng và chống trộm.
“Anh Thiết, lính tuần tra vừa đi qua ngả phía Đông. Chúng ta có năm phút,” A Ngưu thì thầm qua ống nghe đồng, đôi mắt cảnh giác nhìn xuyên qua chiếc kính bảo hộ một mắt.
Trần Thiết gật đầu. Anh khom lưng, lách qua khe hẹp hàng rào bọc chì của kho than dưới sự cảnh giới nghiêm ngặt của A Ngưu. Cát rỉ sét dưới chân sắc nhọn, cứa vào đôi ủng da cũ kỹ phát ra tiếng động sột soạt khẽ khàng.
Ngay khi Trần Thiết vừa đặt chân vào khoảng sân bên trong, một tiếng rít áp suất siêu vi vang lên từ phía bức tường bọc thép.
“Rít... rít...”
Hệ thống van xả áp tự động của kho than đã phát hiện ra nhiệt lượng cơ thể đột ngột xâm nhập. Kim khí áp kế sinh học đeo trên tay Trần Thiết nhảy vọt lên vạch đỏ báo động.
“Bẫy cảm biến nhiệt từ tính!” Trần Thiết biến sắc. Nếu hệ thống van này kích hoạt hoàn toàn, còi báo động hơi nước công cộng của trạm gác sẽ vang lên, thu hút toàn bộ quân cảnh vệ bọc thép gần đó.
“A Ngưu, giữ khoảng cách!” Trần Thiết ra lệnh khẩn cấp qua ống nghe.
Anh nhanh chóng rút từ thắt lưng ra một chiếc hộp thiếc nhỏ. Bên trong là bầy Chuột cơ khí dây cót Rỉ Sét do anh tự tay chế tạo từ bánh răng đồng thau phế liệu. Trần Thiết vặn chặt dây cót bằng tay gạt dưới bụng chuột, rồi thả chúng lên đường ống dẫn áp suất chạy dọc bức tường.
Bầy chuột máy di chuyển nhanh chóng, chân bánh răng của chúng phát ra tiếng kêu lạch cạch nhịp nhàng để triệt tiêu tiếng động cơ học. Hai con chuột máy bò sát vào hộp điều khiển từ tính, dùng răng thép nhỏ xíu cắn đứt dây cáp cảm biến từ tính dẫn dòng điện từ.
“Xẹt! Xẹt!”
Những tia lửa điện màu xanh lam bắn ra. Hệ thống cảnh báo nhiệt lượng bị vô hiệu hóa tạm thời. Kim khí áp kế sinh học của Thiết hạ xuống.
Trần Thiết thở phào, áp sát vào cánh cửa bọc thép của kho than. Giữa cánh cửa là một hệ thống van khóa thủy lực nén áp suất kép phức tạp. Anh rút chiếc đồng hồ quả quýt của cha ra, đối chiếu các nhịp đục lỗ trên nắp đồng hồ với cơ cấu xoay của van khóa.
Bằng bàn tay trái lành lặn, anh khéo léo gạt nhẹ tay van, lắng nghe tiếng nhấp nhô của pít-tông bên trong.
“Cạch... cạch... rắc!”
Cửa kho từ từ hé mở, để lộ những bao Than đá chất lượng cao đen bóng, tỏa ra mùi carbon tinh khiết ấm áp bên trong.
Nhưng ngay khi Trần Thiết vừa định bước vào, một tiếng “rắc” lớn vang lên từ phía trần kho chứa.
Hệ thống pít-tông hơi nước nén áp suất cao tự động của kho than bất ngờ kích hoạt cơ chế phòng thủ độc lập. Cánh cửa bọc thép khổng lồ sầm xuống, khóa chặt lối ra duy nhất của Trần Thiết bên trong kho chứa. Đồng thời, các van xả áp trên trần nhà tự động mở tối đa, phun ra luồng sương độc lưu huỳnh màu vàng xám có nhiệt độ lên đến 150 độ C.
“Sập bẫy rồi!” Trần Thiết gầm lên trong lòng.
Màn sương độc nóng bỏng tràn ngập kho chứa trong vòng vài giây, ăn mòn lớp kính bảo hộ của anh và bốc mùi trứng thối nồng nặc. Trần Thiết lập tức nín thở, siết chặt dây đai da bọc chì của chiếc Mặt nạ lọc khí mạ bạc sau gáy. Màng lọc than hoạt tính ngâm dung dịch bạc rít lên xèo xèo khi tiếp xúc với sương độc cực đoan, tạm thời giữ cho phổi anh không bị thiêu rụi.
Trong làn khói độc mù mịt, Trần Thiết cố gắng dùng chiếc búa thép rèn của cha đập mạnh vào đường ống xả khí độc để ngăn dòng khí phun ra.
“Binh! Binh!”
Tiếng búa nện rầm rầm rực lửa xám xịt vang lên chói tai, nhưng lớp thép bọc chì của đường ống quá dày, không hề sứt mẻ một li. Áp suất khí độc xả ra ngày càng mạnh, nhiệt độ trong phòng tăng vọt khiến cơ thể Trần Thiết bắt đầu quá nhiệt, da thịt cánh tay phải hóa đá nhói buốt dữ dội.
Anh buộc phải thay đổi chiến thuật.
Trần Thiết áp tai sát vào vách thép, lắng nghe nhịp chuyển động của hệ thống xả thải. Kỹ thuật Lắng nghe pít-tông giúp anh nhận ra dòng khí xả thải hoạt động theo chu kỳ mười giây của nhịp pít-tông nén khí một chiều. Cứ mỗi mười giây, van xả sẽ đóng lại trong vòng một giây để nạp lại áp suất.
“Phải canh đúng giây thứ chín để áp sát van ngắt khẩn cấp,” Trần Thiết tính toán nhanh trong đầu.
Anh đếm nhịp thở rát bỏng của mình.
“Một... hai... ba...”
Sương độc nóng bỏng bắt đầu rò rỉ qua màng lọc bão hòa của mặt nạ, khiến cổ họng anh bỏng rát.
“Tám... chín!”
Ngay giây thứ chín, khi luồng hơi nóng vừa khựng lại trong tích tắc, Trần Thiết lao vút ra như một bóng ma đen. Anh dùng tay trái tóm chặt lấy tay gạt của van ngắt khẩn cấp dã chiến gắn trên vách thép rỉ sét, dồn toàn bộ sức nặng cơ thể kéo mạnh xuống.
Nhưng hệ thống van đã bị rỉ sét lâu năm, kẹt cứng không chịu lực.
Để tăng thêm lực nén, Trần Thiết buộc phải nhỏ một giọt máu carbon từ lòng bàn tay phải đang rỉ máu trực tiếp vào van nạp điều áp của hệ thống thủy lực van khóa. Giọt máu đỏ sẫm bùng cháy xèo xèo, kích hoạt áp suất dội ngược cực mạnh.
“Rắc... rắc... CẠCH!”
Van ngắt khẩn cấp bị cưỡng bức đóng lại hoàn toàn. Luồng sương độc lưu huỳnh ngừng phun xả.
Trần Thiết quỵ xuống sàn kho chứa, thở dốc dữ dội qua chiếc mặt nạ lọc khí đã bám đầy muội lưu huỳnh màu vàng xám. Cánh tay phải hóa đá của anh run rẩy, lớp vảy carbon rạn nứt rỉ ra những giọt huyết đen bóng rát bỏng.
Cái giá phải trả vô cùng đắt: một nửa số Chuột cơ khí dây cót Rỉ Sét của anh trên đường ống dẫn đã bị luồng hơi nước siêu nhiệt xịt hỏng nát, các bánh răng truyền động đồng thau bị nung chảy méo mó hoàn toàn dưới sức nóng cực đoan.
Bên ngoài cửa kho bọc thép, tiếng gõ cửa dồn dập của A Ngưu vang lên:
“Anh Thiết! Cửa mở rồi! Mau bốc than thôi!”
Trần Thiết gượng dậy, cắn răng dùng tay trái kéo bao Than đá chất lượng cao nặng trĩu ra ngoài cửa kho vừa hé mở. Hơi ấm từ những viên than tinh khiết hứa hẹn sẽ cứu sống Tiểu Muội và hàng trăm người dân nghèo tại Khu ổ chuột Sương Lưu Huỳnh.
Nhưng ngay khi họ vừa định rút lui vào bóng tối đường ngầm, một tiếng còi hơi nước áp lực lớn vang lên rùng rợn từ phía đầu hẻm.
“Rít... rít... rít...!!!”
Đó là tiếng còi báo động của đội tuần tra cơ động Nghiệp đoàn. Tiếng xích sắt nặng nề nện rầm rập xuống lòng đường sắt rỉ đang tiến về phía kho chứa với tốc độ cực nhanh. Luồng ánh sáng quét từ tính màu đỏ của đèn pha tuần tra đã rọi thẳng vào góc tường bọc chì nơi họ đang đứng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!