Nhạc nềnBroken

Kích Hoạt Lò Hơi Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa sắt bọc chì dày cộp của xưởng cơ khí rác đóng sầm lại trước mắt Trần Thiết, để lại một tiếng "sầm" nặng nề vang vọng trong ngách hẻm tối tăm của Chợ đen Bánh Răng Rỉ. Không khí xung quanh đặc quánh sương lưu huỳnh màu vàng xám, lạnh lẽo và nồng nặc mùi mỡ bò bôi trơn rò rỉ. Trần Thiết quỳ sụp xuống mặt đất cát rỉ sét, bả vai khòm xuống dưới sức nặng của em gái Trần Tiểu Muội đang cõng trên lưng. Phổi anh bỏng rát như bị hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào, mỗi hơi thở là một lần anh phải cắn chặt răng để ngăn cơn ho khan dữ dội bộc phát.


“Anh Thiết...” Giọng nói yếu ớt của Tiểu Muội vang lên qua màng lọc đồng thau của chiếc Mặt nạ lọc khí mạ bạc. Cô bé mù lòa mười hai tuổi đang run rẩy, hai bàn tay gầy gò bám chặt vào vai anh. “Em nghe thấy tiếng chân... nhiều lắm...”


Thính giác nhạy bén của Trần Thiết lập tức căng ra. Anh áp tai sát vào nền đất cát rỉ sét.


“Cộc... cộc... cộc... xẹt...”


Đó là tiếng pít-tông thủy lực nện dồn dập và tiếng móng vuốt kim loại cào xuống lòng đường sắt rỉ. Chó máy dò âm tần của Nghiệp đoàn Hắc Thiết. Chúng đã đánh hơi thấy mùi dầu máy thải và vệt máu carbon biến dị rỉ ra từ cánh tay phải của anh dọc đường ống ngầm. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy hai trăm mét. Đội tuần tra cơ động số 3 đang khép chặt vòng vây ngõ hẹp này.


“A Ngưu, canh gác!” Trần Thiết khàn giọng ra lệnh, đôi mắt rực sáng đỏ nhạt dưới ánh đèn bão chập chờn của chợ đen.


“Để em!” Cậu thiếu niên mồ côi mười sáu tuổi nhanh nhẹn giắt chiếc xà beng bọc đồng vào thắt lưng, lách người núp sau đống phế liệu máy khoan rỉ sét bên ngoài xưởng, đôi mắt cảnh giác nhìn chăm chăm ra đầu hẻm.


Trần Thiết quay lại nhìn cánh cửa sắt bọc chì khóa chặt. Giữa tấm bia đồng rỉ sét là một ổ khóa cơ học đục lỗ 12 ký tự khổng lồ, một thiết bị bảo vệ dã chiến phức tạp của giới thợ máy hoàng gia cũ.


Từ phía bên kia cánh cửa, giọng nói khàn đặc, lạnh lùng của lão thợ máy mù Tạ Tấn lại vang lên qua khe hở lưới thép bọc chì:


“Tao đã nói rồi, xưởng của tao không chứa chấp tai họa. Nhưng nếu mày mang dòng máu họ Trần và chiếc búa của Trần Vô Kỵ... tao sẽ cho mày một cơ hội. Trong vòng ba phút, trước khi lũ chó máy của Vương Sâm xé xác mày, hãy tự mở cánh cửa này. Nếu không thể giải mã được ổ khóa đục lỗ 12 ký tự này bằng tay trái của mày, thì hãy chết ở ngoài đó đi.”


Cơn đau từ cánh tay phải bộc phát dữ dội. Trần Thiết nhìn xuống cẳng tay phải của mình. Toàn bộ vùng da thịt từ cổ tay lên đến khớp khuỷu tay đã bị hóa đá 7%, chuyển sang màu xám đen bóng như một khối than đá nguội lạnh. Khớp xương cứng ngắc, các ngón tay phải co rút lại không thể cử động linh hoạt. Triệu chứng của Cấp 1 - Nhiễm độc chì tích lũy đang tàn phá nửa thân người bên phải của anh.


Anh chỉ còn một tay trái lành lặn.


“Ba phút...” Trần Thiết lẩm bẩm. Anh không có thời gian để tuyệt vọng.


Anh quỳ một gối xuống đất, để Tiểu Muội tựa lưng vào tấm bia đá rỉ sét cạnh cửa hiệu. Trần Thiết nhắm mắt lại, áp tai trái sát vào bề mặt lạnh ngắt của ổ khóa bọc chì. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa nhịp thở rát bỏng của mình, triệt tiêu mọi tiếng động cơ học từ cơ thể để đạt đến trạng thái tĩnh lặng tối đa.


Kỹ thuật Lắng nghe pít-tông kích hoạt.


Trong bóng tối của tâm trí Trần Thiết, tiếng ồn ào của chợ đen và tiếng chó máy đang đến gần lùi xa dần. Thay vào đó, một thế giới âm thanh cơ học siêu vi hiện lên rõ nét. Bên trong ổ khóa đồng thau dày cộp kia, hệ thống bánh răng vi mô đang chuyển động với những nhịp gõ cực nhỏ. Tiếng lò xo lá kéo căng, tiếng các chốt thép rít lên khẽ khàng khi chịu lực nén.


Trần Thiết rút từ túi da bảo hộ ra một đoạn dây đồng mảnh dài khoảng mười xăng-ti-mét. Bằng bàn tay trái run rẩy vì kiệt sức, anh uốn cong đầu dây đồng thành một chiếc móc nhỏ, lách nhẹ vào khe hở đục lỗ của ổ khóa.


“Cạch... rít...”


Âm thanh đầu tiên vang lên. Chốt thứ nhất đã khớp. Nhưng ngay sau đó, một luồng hơi nóng xì ra từ khe khóa, cảnh báo cơ chế tự hủy bằng khí nóng sắp kích hoạt nếu giải mã sai ký tự tiếp theo. Trán Trần Thiết vã mồ hôi hột trộn lẫn muội than đen sẫm.


“Bánh răng thứ hai có đường kính lớn hơn, nhịp gõ chậm hơn 0.5 giây,” Trần Thiết suy luận trong đầu. Anh cảm nhận rõ ràng lực cản từ lò xo lá bên trong. Anh khéo léo gạt nhẹ dây đồng sang trái, tạo ra một lực nén vừa đủ để khớp nhả bánh răng thứ hai.


“Cạch!”


“Một ký tự...” Trần Thiết lẩm bẩm.


Bên ngoài ngõ hẹp, tiếng sủa kim loại rít chói tai của lũ chó máy đã vang lên ngay sát giàn giáo phế liệu. A Ngưu đang run rẩy, tay siết chặt chiếc xà beng, mồ hôi chảy ròng ròng dọc thái dương.


“Anh Thiết! Chúng đến đầu ngõ rồi! Ba con chó máy dò âm tần bọc thép rỉ!” A Ngưu hét lên thì thầm.


Trần Thiết không trả lời. Anh dồn toàn bộ tinh thần vào đôi tai trái đang áp sát cửa sắt. Nhịp tim của anh tăng vọt lên 120 nhịp/phút, cộng hưởng với nhịp pít-tông nện của hệ thống lò sưởi công cộng chợ đen từ xa vọng lại. Anh dùng ngón tay trái gẩy nhẹ, cảm nhận tần số rung động của từng ký tự đục lỗ.


“Ký tự thứ ba... khớp nhả xoay phải... Ký tự thứ tư... lò xo nén kép...”


“Cạch! Cạch! Cạch!”


Năm ký tự đầu tiên trôi qua trong vòng một phút. Cánh tay phải hóa đá của anh bắt đầu xuất hiện những cơn co rút đau đớn thấu xương dọc theo đường gân xám đen, như thể dòng máu carbon biến dị đang bị nghẽn lại tại khớp bả vai. Trần Thiết cắn chặt môi đến rỉ máu, vị sắt tanh nồng tràn vào khoang miệng giúp anh giữ được sự tỉnh táo.


“Ký tự thứ sáu... chốt thép bọc chì chặn lực... Phải dùng lực quai búa nhẹ để kích hoạt...”


Trần Thiết không thể dùng tay phải vung búa thép rèn của cha. Anh dùng vai trái tì mạnh vào chuôi búa giắt ở thắt lưng, mượn quán tính của cơ thể húc nhẹ vào ổ khóa đồng thau.


“Binh! Cạch!”


Chốt chặn bọc chì bị đẩy lùi. Hệ thống bánh răng bên trong xoay tròn liên tục phát ra tiếng động lạch cạch nhịp nhàng.


“Còn bốn ký tự cuối cùng!” A Ngưu hoảng hốt kêu lên khi ánh đèn pha quét từ tính màu đỏ của lũ chó máy đã rọi thẳng vào đống sắt vụn chắn lối. Tiếng xích sắt rít rầm rập xé rách màn sương lưu huỳnh.


Trần Thiết nhắm mắt, mồ hôi chảy vào khóe mắt cay xè. Anh nghe thấy tiếng lò xo kéo căng của ký tự thứ chín. Nó đang rung lên ở tần số cực cao, sẵn sàng xả khí độc lưu huỳnh nén nếu anh sơ sẩy một li.


“Không được sai... Cha ơi...”


Trần Thiết nhớ lại những buổi đêm ngồi xem cha rèn đúc dưới hầm mỏ cổ mười năm trước. Nhịp gõ búa của cha luôn có một tần số cộng hưởng hoàn hảo, loại bỏ mọi tạp chất trong thép ròng. Anh uốn nắn đoạn dây đồng theo đúng nhịp gõ ký ức đó.


“Cạch! Cạch! Cạch!”


Ba ký tự liên tiếp khớp nhả hoàn hảo. Chỉ còn một ký tự cuối cùng.


Nhưng lúc này, một tiếng gầm rú kim loại vang lên dồn dập. Một con chó máy dò âm tần khổng lồ, thân hình bằng thép tấm dày cộp bám đầy rỉ đồng xanh, đã nhảy vọt qua đống phế liệu đổ nát. Đôi mắt làm từ bóng đèn dây tóc của nó rực sáng đỏ, họng phun ra luồng hơi nóng bốc mùi dầu thải khét lẹt. Nó há ngoác cái mồm đầy răng cưa thép, lao thẳng về phía Trần Tiểu Muội đang ngồi co rúm cạnh cửa.


“Tiểu Muội!” A Ngưu hét lên, lao ra vung xà beng nện mạnh vào đầu con chó máy.


“Keng!”


Cú nện chỉ làm móp nhẹ lớp giáp bọc đồng của nó. Con chó máy vung móng vuốt bọc chì hất văng A Ngưu vào vách tôn rỉ sét, rồi tiếp tục lao tới Tiểu Muội.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Trần Thiết không màng đến cơn đau hóa đá mạch máu. Anh dùng tay trái giật phắt sợi dây đồng ra khỏi khe khóa, đồng thời gạt mạnh chốt khóa cuối cùng bằng một nhịp gõ búa cộng hưởng cực mạnh của bàn tay trái chịu lực.


“Rắc... rắc... CẠCH!”


Hệ thống xích sắt khóa trong của cánh cửa sắt nặng nề rít lên chói tai rồi tự động rút lại. Cánh cửa sắt bọc chì dày cộp từ từ hé mở.


Trần Thiết lao ra như một tia chớp đen, dùng bả vai trái bọc giáp da húc mạnh vào thân hình kim loại nặng nề của con chó máy ngay trước khi móng vuốt của nó chạm vào Tiểu Muội. Cả hai lăn lộn trên đất cát rỉ sét. Con chó máy gầm rú, hàm răng cưa thép ngoạm chặt vào lớp giáp da bọc chì bảo vệ vai trái của anh, phát ra tiếng nghiến rợn người.


“Cút đi!”


Trần Thiết dùng tay trái giật phắt chiếc búa thép rèn của cha nặng mười cân giắt ở thắt lưng, giáng một cú đập tạ sấm sét thẳng vào bộ van xả áp rỉ sét trên lưng con chó máy.


“Bùm!”


Bộ van xả áp bị đập nát vụn, luồng hơi nước nén áp suất cao phun ra xì xì làm mờ mịt không gian. Con chó máy bị mất áp lực hệ thống pít-tông, bốn chân kim loại quỵ xuống, đôi mắt đèn dây tóc tắt ngóm rụng xuống đất.


Một bàn tay gầy gò, chằng chịt vết bỏng sẹo và bám đầy mỡ bò bôi trơn thò ra từ bên trong cánh cửa xưởng rác, tóm chặt lấy cổ áo Trần Thiết kéo mạnh anh và Tiểu Muội vào trong. A Ngưu cũng nhanh chân luồn qua khe cửa ngay trước khi hai con chó máy còn lại lao tới nện móng vuốt rầm rầm lên tấm thép bọc chì bên ngoài.


“Rầm! Cạch!”


Cánh cửa sắt bọc chì đóng sầm lại, hệ thống xích sắt khóa trong tự động sập xuống nghiêm ngặt, chặn đứng mọi tiếng sủa kim loại và tiếng súng bắn đinh hơi nước vang vọng từ ngoài hẻm.


Bên trong xưởng rác tối tăm, ngập tràn mùi dầu thải bôi trơn và tiếng pít-tông nện đều đặn từ các máy móc dã chiến. Lão thợ máy mù Tạ Tấn đứng im lặng trong bóng tối. Lão đeo một chiếc tạp dề da dày bám đầy muội than, tai đeo ống nghe áp suất rỉ sét có kết nối trực tiếp với dây thần kinh đồng ở tai. Lão khịt mũi, khẽ gật đầu:


“Một phút năm mươi giây. Mày bẻ khóa nhanh hơn tao nghĩ, thằng nhóc họ Trần. Nhưng từ nay mày sẽ là thợ học việc không lương của tao. Ở đây không có chỗ cho kẻ lười biếng hay kẻ chỉ biết khóc lóc.”


Trần Thiết thở dốc, quỳ sụp xuống sàn gỗ bám đầy dầu mỡ, lồng ngực phập phồng đau đớn. Anh đỡ Tiểu Muội xuống, tháo chiếc Mặt nạ lọc khí mạ bạc cho cô bé dễ thở.


“Cảm ơn sư phụ Tạ...” Trần Thiết khàn giọng nói.


“Đừng cảm ơn tao sớm thế. Muốn sống sót qua đêm nay, mày phải tự rèn vũ khí phòng thân. Đi xuống hầm ngầm phía dưới đi, ở đó có đống phế liệu đồng thau mà mày cần,” Tạ Tấn mù lạnh lùng nói, rồi quay lưng bước về phía lò rèn công cộng của xưởng, tay cầm chiếc búa rèn gõ nhịp nhàng lên đe sắt.


Trần Thiết cõng Tiểu Muội, cùng A Ngưu đi theo lối cầu thang gỗ rỉ sét dẫn xuống hầm ngầm tối tăm của xưởng cơ khí rác.


Dưới hầm ngầm, không gian rộng lớn và lạnh ngắt, ngổn ngang những đống bánh răng rỉ sét, ống đồng và những xác robot hơi nước hỏng hóc từ thời chiến tranh biên giới. Trần Thiết đặt Tiểu Muội ngồi tạm lên một tấm nệm da cũ, rồi cầm đèn bão hơi nước đi lùng sục các góc tối để tìm kiếm vật liệu rèn vỏ súng hơi nước tự vệ.


Đột nhiên, bước chân của Trần Thiết dừng lại trước một góc khuất nhất của hầm ngầm, được che phủ bởi một tấm bạt da bọc chì bám đầy bụi than dày cộp.


Anh dùng bàn tay trái lành lặn giật phắt tấm bạt da ra.


Một chiếc lò hơi mini rỉ sét rỉ dầu cổ đại hiện ra dưới ánh sáng vàng mờ nhạt của đèn bão. Chiếc lò hơi có thân hình tròn trịa bằng đồng thau tinh xảo, đường kính khoảng năm mươi xăng-ti-mét, chằng chịt những ống dẫn áp suất mảnh mai và những chiếc kim chỉ số áp lực cơ học rỉ sét rỉ dầu đen bóng. Trên nắp lò hơi có khắc một ký hiệu xưởng đúc cổ hoàng gia – ký hiệu giống hệt như vệt khắc trên chiếc búa thép rèn của cha anh.


Nguồn gốc chiếc lò hơi rỉ sét rỉ dầu.


Trần Thiết quỳ xuống, dùng ngón tay trái vuốt ve những đường vân bánh răng vi mô trên thân lò hơi. Trái tim anh đập dồn dập. Đây không phải là một chiếc lò hơi phế thải thông thường. Đây là di sản dã chiến của cha anh - Trần Vô Kỵ - chế tạo riêng để thử nghiệm công nghệ sinh-cơ học cổ đại.


“Lò hơi này... có van nạp đặc biệt,” Trần Thiết lẩm bẩm. Anh phát hiện ra bên hông lò hơi có một chiếc van nạp nhiên liệu nhỏ bằng đồng đỏ, có ren xoắn tinh xảo tương thích hoàn hảo với cấu trúc huyết mạch của anh.


Để rèn vỏ buồng nén chịu áp lực cao cho khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ, anh cần một nguồn nhiệt lượng cực lớn và áp suất nén ổn định. Than đá rác thông thường dưới hầm ngầm quá ẩm ướt và tạp chất lưu huỳnh quá nhiều, không thể nung chảy phôi hợp kim chì-đồng phế liệu.


Anh phải mạo hiểm.


Trần Thiết siết chặt tay trái vào chuôi dao găm dã chiến. Anh nhìn xuống cánh tay phải đang bị hóa đá 7% đau nhói.


“Máu biến dị carbon...”


Anh dùng dao găm rạch một đường nhỏ ở lòng bàn tay phải hóa đá. Cơn đau buốt thấu xương ập đến, nhưng dòng máu màu đỏ sẫm chứa các hạt carbon hoạt hóa siêu nhỏ bắt đầu rỉ ra, đặc quánh và tỏa nhiệt lượng nhẹ bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.


Trần Thiết áp lòng bàn tay phải trực tiếp vào chiếc van nạp nhiên liệu của chiếc lò hơi cổ đại. Nhỏ máu điều áp.


“Xèo... xèo... xèo...”


Những giọt máu carbon sẫm màu vừa tiếp xúc với van đồng đỏ nóng nhẹ liền bùng cháy dữ dội, tỏa ra một vệt khói đỏ sậm đặc trưng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Dòng máu xúc tác nhanh chóng chảy dọc theo các ống dẫn đồng vi mô, đi vào buồng đốt trung tâm của lò hơi.


“Rầm... rầm... rầm...”


Chiếc lò hơi cổ đại rỉ sét rỉ dầu bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Các kim chỉ số áp lực cơ học vốn đã chết rỉ sét từ lâu đột ngột nhảy vọt từ vạch đen lên vạch đỏ nguy hiểm. Áp suất lò hơi vọt tăng vượt giới hạn thiết kế gấp mười lần công suất thông thường.


Nhưng điều kỳ lạ nhất là chiếc lò hơi không hề phát ra tiếng gầm rú chói tai hay tỏa ra nhiệt lượng dư thừa làm bỏng rát không gian hầm ngầm. Nó hoạt động cực kỳ êm ái, nhịp pít-tông nện nghe chỉ như một tiếng thở dài khẽ khàng của một sinh vật sống. Toàn bộ thân lò hơi bằng đồng thau phát sáng đỏ nhạt ấm áp, tỏa ra hơi ấm dịu nhẹ xua tan cái lạnh đóng băng của hầm ngầm.


Cảnh giới Cấp 1 - Xúc tác trung cấp bộc phát.


Cánh tay phải của Trần Thiết nổi rõ những đường gân carbon hóa rực đỏ nhiệt lượng, các mảng vảy cứng màu xám đen bắt đầu lan rộng thêm quanh khớp khuỷu tay phải, nâng mức độ hóa đá lên sát bả vai. Cơ thể anh suy kiệt thể xác thực tế, đau đớn tột cùng nhưng đôi mắt anh rực sáng ý chí tự do.


“Keng... keng... keng...”


Tiếng gõ búa nhịp nhàng từ phía trên cầu thang gỗ bỗng nhiên dừng lại.


Lão thợ máy mù Tạ Tấn chậm rãi bước xuống cầu thang gỗ rỉ sét. Đôi tai đeo ống nghe áp suất của lão khẽ giật giật, hướng về phía chiếc lò hơi đang phát sáng đỏ nhạt. Gương mặt già nua của lão biến đổi hoàn toàn, từ lạnh lùng chuyển sang kinh ngạc tột độ.


Lão bước lại gần, run rẩy đưa bàn tay chằng chịt vết bỏng sẹo sờ nhẹ vào lồng ngực của chiếc lò hơi cổ đại đang chạy êm không tỏa nhiệt dư.


“Không có tiếng rít rò rỉ... Không tỏa nhiệt lượng thừa... Áp suất nén đạt mức cực đại nhưng động cơ lại hoạt động êm ái như nhịp tim...” Tạ Tấn mù lẩm bẩm, giọng nói run rẩy dữ dội. Lão xoay người lại, bàn tay gầy gò đưa lên, sờ nhẹ vào chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng thau rỉ sét đeo trên cổ Trần Thiết.


Lão thợ máy mù run rẩy hỏi Trần Thiết:


“Chiếc đồng hồ này... và lò hơi này... Mày... Mày là con trai của Trần Vô Kỵ?”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!