Nhạc nềnBroken

Chạy Trốn Vào Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù lưu huỳnh dâng lên từ những khe nứt địa tầng Smog-Town mỗi lúc một dày đặc, nhuộm cả không gian rách nát của lán trại số 7 thành một màu vàng xám ảm đạm. Trong góc lều, Trần Thiết cắn chặt một mảnh giẻ rách, cố không để tiếng rên rỉ thoát ra ngoài khi dùng mảnh vải thô thấm dầu máy lau đi những vệt máu carbon đen bóng đang rỉ ra từ cánh tay phải. Cánh tay ấy giờ đây trông thật đáng sợ. Lớp vảy cứng xám đen như đá than đã lan rộng lên 7% cơ thịt, thô ráp và lạnh ngắt, trong khi các đường gân nổi cộm lên như những đường ống dẫn hơi nước quá tải. Mỗi nhịp đập của tim dồn máu qua đó đều mang theo một cơn đau nhói buốt thấu xương.


Tấm lưng anh cũng chẳng khá hơn. Vết thương rách da do đòn roi của Mã Sâm vẫn rỉ máu đỏ tươi, xót rát tột cùng dưới bầu không khí đậm đặc axit sunfuric của khu mỏ. Trần Thiết khom người, bàn tay trái lành lặn run rẩy nhặt chiếc hộp nhạc bằng đồng thau bị móp méo của Trần Tiểu Muội dưới đất cát rỉ sét. Những bánh răng vi mô bên trong đã vỡ văng ra ngoài, nằm im lìm như những mảnh vụn của một gia đình đã tan vỡ. Anh cẩn thận bọc chiếc hộp nhạc cùng bao than sưởi ấm chất lượng cao vào một tấm da bảo hộ cũ, giắt chiếc Búa thép rèn của cha nặng mười cân vào thắt lưng.


“Anh Thiết... chúng ta phải đi sao?” Giọng nói yếu ớt của Tiểu Muội vang lên từ góc phản gỗ. Cô bé mù lòa mười hai tuổi gầy gò, làn da xanh xao vì thiếu ánh nắng và phổi bị tàn phá bởi sương độc lưu huỳnh, đang co rúm người lại dưới tấm áo choàng bọc chì sờn rách.


“Phải đi, Tiểu Muội. Mã Sâm đã trốn thoát, gã chắc chắn sẽ báo cáo với đốc công Vương Sâm. Lính tuần tra bọc thép sẽ san phẳng nơi này trước khi trời sáng.” Trần Thiết trầm giọng, cố giữ cho giọng nói của mình không run rẩy.


Đột nhiên, một tiếng huýt sáo siêu âm rất khẽ, sắc nhọn như tiếng rít của van xả áp vi mô vang lên từ phía ngoài lều. Trần Thiết lập tức cảnh giác, tay trái siết chặt chuôi búa thép rèn.


“Xoạt!”


Tấm bạt lều bị vén lên, một bóng người gầy gò nhanh nhẹn như sóc luồn vào. Đó là A Ngưu, cậu thiếu niên mồ côi mười sáu tuổi, cặp kính bảo hộ một mắt mạ đồng thau của cậu vẫn còn bám đầy dầu mỡ bôi trơn.


“Anh Thiết! Nguy rồi!” A Ngưu thở dốc, giọng nói thì thầm đầy hoảng loạn. “Em lén nghe lén tần số vô tuyến của bọn lính tuần tra mỏ. Mã Sâm đã gặp đốc công Vương Sâm ở Trạm gác số 4. Vương Sâm điên tiết vì Triệu Đầu Gấu bị phế cánh tay bọc đồng. Gã đã phái Đội tuần tra cơ động số 3 trang bị giáp thép rèn và chó máy dò tìm âm tần tiến về lán trại số 7 này! Chúng ta phải rút ngay lập tức!”


Trần Thiết không chần chừ. Anh đỡ Tiểu Muội dậy, cõng cô bé lên lưng. Nhưng ngay khi bước ra cửa lều, một luồng sương lưu huỳnh nồng nặc bỗng ùa vào, khiến Tiểu Muội ho rũ rượi, lồng ngực gầy gò của cô bé phập phồng đau đớn. Trần Thiết nhìn quanh, trong lều chỉ còn lại duy nhất một chiếc Mặt nạ lọc khí mạ bạc – món quà bảo mệnh mà lão thợ máy mù Tạ Tấn đã tự tay rèn tặng anh năm xưa.


Không một chút do dự, Trần Thiết áp chiếc mặt nạ lọc khí lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Muội, siết chặt dây đai da bọc chì sau gáy cô bé.


“Anh Thiết, còn anh thì sao?” Tiểu Muội thảng thốt hỏi qua màng lọc đồng thau.


“Phổi của anh là phổi của phu mỏ ba đời, quen hít bụi than và sương độc rồi, không sao đâu.” Trần Thiết nói dối.


Ngay khi bước chân ra khỏi lều, luồng khí lưu huỳnh đặc quánh ập thẳng vào mũi miệng Trần Thiết. Phổi anh lập tức bỏng rát như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào. Cơn ho khan dữ dội ập đến, anh phải dùng tay trái bịt chặt miệng để không phát ra tiếng động, lồng ngực thắt lại đau đớn. Triệu chứng của Cấp 1 - Nhiễm độc chì tích lũy bắt đầu bộc phát, khiến nửa thân người bên phải của anh thỉnh thoảng tê dại đi.


“Đi lối nào, A Ngưu?” Trần Thiết khàn giọng hỏi.


“Lối cầu treo Đồng Thau đã bị lính tuần tra bọc thép khóa chặt bọc chì hoàn toàn từ Trạm gác số 4. Chúng ta chỉ có một con đường duy nhất: đi qua đường ống thải ngầm dẫn thẳng xuống Chợ đen Bánh Răng Rỉ!” A Ngưu nói, tay chỉ về phía nắp cống bằng đồng đỏ rỉ sét nằm khuất sau đống phế liệu xỉ than.


Nhưng trước khi họ kịp tiến lại gần nắp cống, tiếng pít-tông dồn dập rầm rập của động cơ hơi nước đã vang vọng từ đầu con hẻm sương mù. Những luồng ánh sáng quét từ tính bọc chì từ đèn pha của lính tuần tra rọi xuyên qua màn sương lưu huỳnh, xé toạc bóng tối.


“Keng! Keng! Keng!”


Tiếng chuông cảnh báo bằng đồng thau của khu mỏ vang lên dồn dập. Tiếng xích sắt nện xuống đất cát rỉ sét rùng rợn dội lại. Đội tuần tra cơ động số 3 đã đến.


“Chúng ở kia! Bắt sống thằng biến dị carbon!” Tiếng gầm thét của tên đội trưởng tuần tra vang lên qua loa phóng thanh hơi nước.


“Đoành! Đoành!”


Những tiếng nổ áp suất lớn chói tai vang lên. Lính tuần tra xả súng bắn đinh hơi nước hạng nặng càn quét dữ dập. Những cây đinh thép chịu lực dài 15cm xé gió vút vút bay tới, cắm phầm phập vào những vách tường tôn rỉ sét ngay sát đầu Trần Thiết, bắn ra những tia lửa xám rực đỏ.


Trần Thiết cõng Tiểu Muội, bước chân loạng choạng dưới sức nặng của em gái và cơn rát phổi tột cùng. Thấy lính tuần tra bọc thép đang dùng chiến xa hơi nước nện xích rầm rập áp sát, chặn đứng lối vào nắp cống, Trần Thiết gầm lên một tiếng. Anh dồn chút lực tàn vào cánh tay trái lành lặn, vung chiếc búa thép rèn nặng mười cân của cha giáng một đòn sấm sét vào cột chống chịu lực của giàn giáo phế liệu bằng thép rỉ bên cạnh.


“Rầm! Rắc rắc!”


Giàn giáo khổng lồ chứa hàng tấn sắt vụn đổ sập xuống, tạo thành một bức tường phế liệu chắn ngang con hẻm hẹp. Chiếc chiến xa hơi nước của lính tuần tra bị kẹt cứng xích kéo trong đống phế liệu đổ nát, động cơ rít lên chói tai rồi xả khói đen ngùn ngụt.


“Nhanh lên, anh Thiết!” A Ngưu hét lớn, dùng xà beng nậy mạnh nắp cống đồng đỏ.


Trần Thiết lao tới, dùng cẳng tay phải hóa đá cứng ngắc hỗ trợ A Ngưu đẩy nắp cống ra. Cả ba người tuột nhanh xuống lòng đất tối tăm ngay khi loạt đạn đinh tiếp theo bắn nát vụn miệng cống.


Bên dưới đường ống thải ngầm, không gian tối đen như mực và ngập tràn nước thải axit sủi bọt. Mùi mỡ bò bôi trơn rò rỉ trộn lẫn với sương lưu huỳnh độc hại khiến Trần Thiết liên tục ho ra những vệt muội than đen sẫm. Phổi anh như bị thiêu rụi hoàn toàn, nửa thân người bên phải tê liệt đến mức anh gần như phải kéo lê chiếc chân phải đi trong bùn thải. Nhưng lời hứa bảo vệ Tiểu Muội và ý chí kiên cường của một phu mỏ đã giữ cho anh không ngã quỵ.


Sau gần một giờ luồn lách qua mê cung đường ống ngầm hiểm trở, tránh né những luồng hơi nước siêu nhiệt xả thải định kỳ, họ cũng thoát ra được một ngách nhỏ dẫn vào Chợ đen Bánh Răng Rỉ. Đây là vùng đất ngầm tự do, nơi ánh sáng đỏ nhạt từ những lò nung than khổng lồ phản chiếu lên hàng vạn bánh răng, ống đồng và những biển hiệu rỉ sét của các tiệm cầm đồ.


A Ngưu dẫn Trần Thiết xuyên qua những ngõ hẻm ngập sương độc của chợ đen, tiến về góc khuất nhất, nơi đặt Xưởng cơ khí rác của lão Tạ Tấn. Đó là một tòa nhà chắp vá bằng những tấm thép bọc chì dày cộp, xung quanh ngổn ngang các đống phế liệu máy khoan và robot hơi nước hỏng.


Trần Thiết loạng choạng tiến đến trước cánh cửa sắt nặng nề của xưởng rác. Anh dùng búa thép rèn gõ mạnh ba tiếng ‘cộc... cộc... cộc...’ lên tấm bia đồng gõ cửa.


Cánh cửa sắt khẽ chuyển động, một khe hở nhỏ bọc lưới thép mở ra. Lão thợ máy mù Tạ Tấn đứng phía sau. Lão không có mắt, nhưng chiếc tai đeo ống nghe áp suất rỉ sét của lão khẽ giật giật. Lão khịt mũi, ngửi ngửi bầu không khí ngột ngạt xung quanh Trần Thiết.


“Mùi dầu máy thải rẻ tiền... mùi máu carbon biến dị... và cả mùi súng bắn đinh của lính tuần tra Nghiệp đoàn Hắc Thiết.” Giọng nói của lão Tạ Tấn lạnh lùng và khàn đặc như tiếng hai mảnh thép rỉ cọ xát vào nhau.


“Sư phụ Tạ... cứu em gái tôi... lính tuần tra đang truy đuổi...” Trần Thiết khàn giọng cầu xin, lồng ngực đau đớn như vỡ vụn.


Lão Tạ Tấn mù khẽ lắc đầu, gương mặt già nua chằng chịt vết bỏng sẹo không một chút biểu cảm. Lão lạnh lùng nói:


“Xưởng rác của tao chỉ chứa phế liệu, không chứa chấp những kẻ mang tai họa. Cút đi trước khi chó máy của đốc công Vương Sâm đánh hơi thấy mùi máu của mày ở cửa hiệu của tao.”


“Sầm!”


Tấm lưới thép đóng sầm lại tàn nhẫn trước mắt Trần Thiết, để lại anh đứng lặng người trong màn sương lưu huỳnh lạnh giá của chợ đen, trong khi tiếng chó máy tuần tra bắt đầu sủa vang vọng từ xa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!