Tuyệt Lộ Của Gã Bạo Chúa
Ánh sáng xanh lam dịu nhẹ từ khối Quặng nhiệt thạch thô đặt trên lồng ngực là thứ đầu tiên kéo ý thức của Trần Thiết trở lại từ cõi tăm tối của cơn sốt chì. Hơi ấm từ khối quặng cổ xưa từ từ thấm qua lớp giáp da rách nát, len lỏi vào hệ tuần hoàn đang lạnh ngắt của anh, ép nhịp tim từ ba mươi nhịp mỗi phút chậm chạp nhích dần lên. Trần Thiết hé mắt, nhưng tầm nhìn của anh bị che phủ bởi một màn sương mù xám vàng của ga ngầm bỏ hoang và mùi lưu huỳnh hăng nồng quen thuộc.
Anh định chống tay ngồi dậy, nhưng một cơn đau buốt thấu xương lập tức dội ngược từ cổ tay trái thẳng lên đại não. Vết rạn xương cổ tay trái—hậu quả từ cú va đập dữ dội khi vung búa tạ nện vào siêu lò hơi bọc chì của Gã đồ tể thép—vẫn chưa hề lành lặn. Cổ tay trái của anh sưng húp, rỉ ra vài vệt máu tươi thấm đỏ lớp băng gạc dính đầy muội than. Chưa dừng lại ở đó, cánh tay phải của anh lúc này nặng nề như một khúc gỗ mục đúc bằng chì rỉ. Trần Thiết nhìn xuống và tim anh thắt lại: lớp vảy cứng màu xám đen bóng của carbon hóa sinh đã lan rộng vượt quá khớp khuỷu tay, bò sát lên tận bả vai phải. Mức độ hóa đá vĩnh viễn đã chạm ngưỡng hai mươi phần trăm, tước đoạt hoàn toàn khả năng cử động của khớp cánh tay phải, biến nó thành một chiếc khiên đá vô tri, lạnh ngắt.
“Anh Thiết! Anh tỉnh rồi!”
Một tiếng khóc nấc yếu ớt vang lên sát bên phản sắt. Trần Tiểu Muội, em gái nuôi mù lòa của anh, đang quỳ sụp dưới nền đất rỉ sét. Đôi bàn tay nhỏ bé gầy gò của cô bé bọc trong lớp vải sợi đồng run rẩy sờ soạng khắp khuôn mặt hốc hác của anh trai. Trán Tiểu Muội vẫn còn dán một miếng gạc mỏng dính vệt máu tươi đã khô—vết thương do bị gã sát thủ Bóng Đồng xô ngã trước đó. Đôi mắt mù lòa phủ màng đục của cô bé không thể nhìn thấy ánh sáng xanh lam của quặng cổ, nhưng khứu giác nhạy bén của cô bé lập tức ngửi thấy mùi máu carbon biến dị đang rỉ ra từ các vết nứt sâu trên cánh tay hóa đá của anh.
“Tiểu Muội... anh đây... đừng khóc...” Trần Thiết khàn giọng nói, giọng nói của anh khô khốc như tiếng hai bánh răng rỉ sét cọ sát vào nhau dưới áp suất cao. Anh dùng bàn tay trái đau đớn vuốt nhẹ mái tóc rối bám đầy bụi than của em gái, cố che giấu đi sự suy kiệt tột cùng của cơ thể.
Lưu đại phu từ góc tối bước ra, tay vẫn cầm chiếc chày giã thuốc bằng thạch anh xám. Ông thở dài, khói thuốc từ tẩu thuốc than tỏa ra mờ mịt: “Cậu mạng lớn nhờ khối quặng nhiệt thạch cổ này sưởi ấm huyết mạch, nếu không hệ tuần hoàn của cậu đã bị đóng băng vĩnh viễn sau cú bộc phát quá tải lò hơi đó rồi. Nhưng bả vai trái của cậu đang bị bỏng axit sunfuric rách miệng nghiêm trọng, dịch xanh rỉ sét chứa độc chì liên tục rỉ ra. Nếu cậu còn tiếp tục gồng lực sử dụng máu carbon, chất độc chì sẽ ngấm thẳng vào tim.”
Cửa toa tàu điện ngầm rách nát đột ngột bị đẩy mạnh. Lý Đại Hải bước vào, bước chân khổng lồ của gã nện rầm rầm xuống sàn sắt. Cánh tay trái cơ khí của gã đã bị hỏng hoàn toàn khớp bả vai sau trận chiến trước, giờ đây chỉ còn treo lủng lẳng vô lực như một đoạn ống nước rỉ sét. Khuôn mặt sẹo bỏng của gã thủ lĩnh công đoàn nổi dậy lúc này xám xịt vì giận dữ và lạnh giá.
“Thiết! Cậu tỉnh rồi thì tốt!” Lý Đại Hải khàn giọng gầm lên, hơi thở thoát ra ngoài hóa thành những luồng khói trắng xóa vì cái lạnh. “Vương Sâm đã điên cuồng rồi! Sau khi Gã đồ tể thép bị cậu kích nổ tiêu diệt, gã bạo chúa đó đã dẫn toàn bộ lực lượng cảnh vệ mỏ chiếm đóng Trạm điều áp trung tâm khu mỏ. Hắn đã khóa chặt toàn bộ các van sưởi sấy của khu ổ chuột Sương Lưu Huỳnh!”
Trần Thiết biến sắc, cố nén cơn đau từ bả vai trái gượng ngồi dậy: “Khóa van sưởi? Ngoài trời đang có bão tuyết lưu huỳnh cực hạn, không có hơi sưởi, cả khu ổ chuột sẽ bị đóng băng hoàn toàn!”
“Đúng thế!” Lý Đại Hải siết chặt nắm tay phải bằng thịt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. “Nhiệt độ dưới hầm ngầm đang tụt giảm xuống mức âm độ. Người già và trẻ em ở lán trại số 7 cũ đang ho hen suy kiệt nặng, nhiều đứa trẻ đã bắt đầu bị rỉ sét da thịt do lạnh giá và ngạt thở. Chưa hết, tên bạo chúa Vương Sâm còn xả súng bắn đinh hơi nước đuổi cổ lão Lý trưởng khi lão cố gắng đến thương lượng hòa bình. Hắn đe dọa nếu trong vòng mười hai giờ tới, công đoàn không giao nộp cậu và chiếc đồng hồ quả quýt mật mã của cha cậu, hắn sẽ gạt van xả ngược toàn bộ khí độc lưu huỳnh nén vào hệ thống thông khí để bức tử hàng vạn dân nghèo!”
“Chúng coi mạng phu mỏ chúng ta không bằng một cân than đá dơ bẩn!” Trần Thiết gầm lên, cơn phẫn nộ tột cùng dâng lên lồng ngực làm các đường gân carbon hóa trên cánh tay phải của anh phát sáng đỏ rực dưới lớp băng gạc mỡ cừu. Anh hiểu rằng Trạm điều áp trung tâm chính là yết hầu năng lượng của cả Smog-Town. Nếu không đánh chiếm được nó trước khi Vương Sâm xả độc, toàn bộ cư dân tầng đáy sẽ biến thành những tượng đồng lạnh ngắt vùi sâu dưới lòng đất.
“Không thể chờ chết được nữa!” Trần Thiết nhìn thẳng vào mắt Lý Đại Hải, ánh mắt rực lửa ý chí tự do. “Đại ca, tập hợp toàn bộ huynh đệ. Chúng ta bãi công bạo động! Đánh chiếm trạm điều áp!”
Tin tức lan truyền khắp các ngõ hẻm ngập sương độc của khu ổ chuột như một mồi lửa ném vào kho thuốc súng. Giai cấp công nhân phu mỏ nghèo khổ, những người quanh năm bị vắt kiệt sức lao động dưới tầm roi của Nghiệp đoàn, giờ đây đứng trước tuyệt lộ của cái chết cóng và khí độc, đã đồng loạt bùng phát ý thức phản kháng.
“Bãi công! Buông búa quai sắt!”
Tiếng hét vang dội khắp vương quốc ngầm. Hàng ngàn phu mỏ vạm vỡ, nước da ngăm đen bóng dầu than đồng loạt buông những chiếc cuốc chim khai thác xuống đường ray rỉ sét. Họ không rèn thép cho Nghiệp đoàn nữa. Họ cầm lên những thanh xà beng đặc ruột, những ống đồng dẫn áp suất cắt vạt nhọn và vũ khí hơi nước tự chế thô sơ.
Tại căn hầm ngầm Lửa Đỏ, không khí rực lửa rèn đúc dã chiến hoạt động ngày đêm. Trương Lò Than và đội phu kéo xe dũng cảm vận hành các xe goòng hơi nước dã chiến lén lút vận chuyển các thùng dầu thủy lực tinh luyện cướp được từ kho phụ để tiếp tế nhiên liệu cho công đoàn. Đoàn Thiết Tráng dẫn đầu đội tự vệ, dựng hàng rào khiên hơi nước chống đạn đinh dã chiến dày cộp quanh vòng ngoài lán trại để bảo vệ Tiểu Muội và những người thương tật.
Trần Thiết đứng trước lò rèn dã chiến của Hàn Thiết Cơ. Anh dùng tay trái rạn xương đau đớn quấn chặt thêm nhiều vòng băng gạc thấm mỡ cừu cách nhiệt quanh cánh tay phải hóa đá cứng đờ để cố định cấu trúc rạn nứt. Anh kiểm tra khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ đeo bên hông, nạp đầy các cây đinh thép rèn chịu lực dài mười lăm phân vào băng đạn. Trên cổ anh, chiếc Đồng hồ quả quýt của cha khẽ đập lách cách nhịp nhàng—anh biết, sơ đồ đục lỗ mật mã ẩn dưới nắp đồng hồ chính là chìa khóa duy nhất để hack mở hệ thống khóa van bọc chì kiên cố của trạm điều áp.
“Đi thôi, đại ca. Đã đến lúc gã bạo chúa Vương Sâm phải trả nợ máu!” Trần Thiết trầm giọng, tay trái siết chặt chiếc búa thép rèn nặng mười cân của cha, dẫn đầu đoàn quân phu mỏ nổi dậy tiến về phía ánh sáng đỏ rực của trạm điều áp.
Cùng lúc đó, tại phòng làm việc bọc chì của Trạm điều áp trung tâm, đốc công Vương Sâm đang vận bộ giáp hơi nước khổng lồ rỉ sét, lưng đeo lò đốt than phun khói đen ngùn ngụt. Gã bạo chúa đang điên cuồng nện búa thủy lực xuống bàn làm việc, chửi bới đám tay sai vì chưa tìm thấy Trần Thiết.
Đột nhiên, cánh cửa phòng hé mở. Trần Hải—gã kỹ sư phản đồ mang cặp mắt ti hí đầy mưu mô—lẻn vào, quỳ rạp xuống dưới chân bộ giáp bọc thép của Vương Sâm.
“Đốc công đại nhân! Tôi đã tìm ra bí mật lớn nhất của tên phu mỏ Trần Thiết!” Trần Hải hèn hạ dâng lên một bản sao bản vẽ đục lỗ cũ rách. “Chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng thau rỉ sét đeo trên cổ hắn chính là di vật của Trần Vô Kỵ. Bên trong nắp kép của nó chứa dải băng đồng đục lỗ mật mã thuật toán cơ học cổ đại. Đó là thứ duy nhất có thể bẻ khóa và vận hành hệ thống van điều áp trung tâm của toàn bộ đế quốc!”
Vương Sâm khựng lại, bộ giáp hơi nước của gã rít lên một tiếng xả áp chói tai. Gã bạo chúa nhìn chằm chằm vào bản vẽ, rồi đột ngột ngửa cổ cười lớn đầy đắc ý, tiếng cười ồm ồm khuếch đại qua bộ loa đồng vang vọng khắp căn phòng bọc chì: “Ha ha ha! Khóa mật mã trung tâm sắp nằm trong tay tao rồi! Trần Thiết, mày đã tự dẫn xác đến tuyệt lộ!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!