Nhạc nềnBroken

Kích Nổ Lò Hơi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít chói tai phát ra từ siêu lò đốt than nén sau lưng Gã đồ tể thép đã vượt quá ngưỡng tần số mà tai người có thể chịu đựng. Dưới lòng đất tối tăm của ga ngầm Smog-Town, những dầm thép rỉ sét rung lên bần bật, trút xuống từng trận mưa bụi than và đá vụn. Không khí ngột ngạt bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc, nóng bỏng và khô khốc như thể cả ngách hầm này đang biến thành một buồng đốt khổng lồ.


“Tích... Tích... Tích...”


Nhịp báo động đỏ rực từ hệ thống tự hủy của cỗ automaton chiến đấu vang lên dồn dập, mỗi nhịp đập là một lần lò hơi sau lưng nó phình to thêm một vòng. Lớp vỏ thép bọc chì dày cộp bắt đầu rạn nứt, để lộ ra những khe sáng đỏ rực nhạt của ngọn lửa than nén áp suất cực đại bên trong. Gã đồ tể thép tuy đã bị Trần Thiết dùng năng lực Đảo ngược dòng chảy thủy lực khóa cứng hệ thống pít-tông, nhưng nguồn năng lượng dư thừa dội ngược lại buồng đốt đang biến nó thành một quả bom hơi nước khổng lồ. Sức công phá của vụ nổ này đủ sức san phẳng toàn bộ ga ngầm bỏ hoang, chôn sống hàng chục phu mỏ nghèo khổ và quan trọng nhất—nó sẽ cướp đi mạng sống của Trần Tiểu Muội.


“Không... không kịp nữa rồi!” Cố Giai Linh hét lớn, khuôn mặt nhếch nhác muội than xanh trắng bệch dưới ánh sáng đỏ rực. Cô cố gắng vặn chặt các khớp nối trên chiếc kính lúp nhiều tròng, nhưng các chỉ số áp suất hiển thị trên máy đo dao động cơ học đã vượt ngưỡng cảnh báo đỏ. “Áp suất lò đốt đã vượt quá 800 psi! Nó sẽ nổ tung trong vòng mười lăm giây nữa! Trần Thiết, chạy mau!”


Nhưng Trần Thiết không chạy. Anh không thể chạy.


Phía sau anh, trong lán tạm bằng tôn rách nát, Trần Tiểu Muội đang co rúm người lại sát vách đá sập. Cô bé mù lòa mười hai tuổi ôm chặt chiếc hộp nhạc bằng đồng thau móp méo vào lồng ngực nhỏ bé, đôi tai nhạy cảm nghe tiếng xích sắt nện rầm rập và tiếng rít của lò hơi đang phình to. Cô bé không nhìn thấy gì, nhưng khứu giác nhạy bén ngửi thấy mùi máu carbon biến dị nồng nặc bốc lên từ lòng bàn tay rách nát của anh trai, hòa lẫn với mùi lưu huỳnh chết chóc.


“Anh Thiết... anh Thiết... đừng bỏ em...” Tiếng khóc nấc yếu ớt của Tiểu Muội như một chiếc dầm thép nặng nề nện thẳng vào lồng ngực Trần Thiết.


Lời hứa bảo vệ em gái nuôi mù lòa khỏi sự truy quét tàn bạo của Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết rống lên trong tâm trí anh. Trần Thiết cắn chặt răng đến mức máu đen chảy ra từ kẽ môi. Toàn thân anh lúc này đang rung chuyển dữ dội dưới tác động của trạng thái Cấp 1 - Ngưỡng quá nhiệt. Dòng máu carbon hoạt hóa bên trong hệ tuần hoàn của anh đang sôi sục ở nhiệt độ gần năm mươi độ C, dồn dập đẩy nhịp tim lên mức hai trăm nhịp một phút. Làn da anh đỏ rực như than nung, hơi nước nóng bốc lên nghi ngút từ các lỗ chân lông.


“Triệu Hùng! Tiền Tiểu Hào! Lùi lại phía sau dầm bọc chì ngay!” Trần Thiết khàn giọng gầm lên, giọng nói của anh khô khốc và đứt quãng như tiếng hai bánh răng rỉ sét cọ sát vào nhau dưới áp suất cao.


Triệu Hùng dũng cảm quai búa tạ định xông lên hỗ trợ: “Thiết! Để tao đập vỡ van xả áp sau lưng nó!”


“Lùi lại! Búa của mày không xuyên nổi giáp chì của nó đâu!” Trần Thiết hét lớn.


Không đợi Triệu Hùng phản ứng, Trần Thiết gồng lực chân phu mỏ, vác chiếc Búa thép rèn của cha bằng tay trái—cánh tay lành lặn duy nhất còn hoạt động được. Bả vai trái bị bỏng axit sunfuric từ trận chiến trước liên tục chảy ra thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét lạnh ngắt của trạng thái nhiễm độc chì tích lũy, khiến nửa thân người bên trái của anh tê dại, nhưng ý chí tự do rực cháy đã cưỡng bức cơ bắp hoạt động.


Anh vung búa tạ giáng một cú cực mạnh thẳng vào bộ van xả áp phía sau lưng bả vai của Gã đồ tể thép.


*KENG...*


Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp hầm ngầm. Nhát búa nặng mười cân bọc thép ròng dội ngược trở lại dữ dội. Lớp giáp chì dày cộp bảo vệ lò hơi của automaton quá dày, nhát búa chỉ để lại một vết móp nông trên bề mặt rỉ sét. Lực phản hồi cực mạnh chấn động ngược lại bả vai trái rách thịt của Trần Thiết, làm rạn nứt xương cổ tay trái của anh. Tiếng rắc khẽ vang lên đau đớn, chiếc búa thép tuột khỏi tay anh rơi xuống đất cát rỉ sét.


Thất bại! Sức mạnh vật lý thông thường hoàn toàn vô tác dụng trước siêu lò hơi bọc chì dày cộp của Nghiệp đoàn.


“Tích... Tích... Tích...”


Chỉ còn mười giây. Lò hơi sau lưng automaton đã phình to như một bong bóng kim loại sắp vỡ, những tia lửa than nung đỏ rực bắn ra từ các khe nứt rạn. Áp suất dội ngược sắp đạt đỉnh điểm hủy diệt.


Trần Thiết nhìn cẳng tay phải của mình. Cánh tay phải—từ các ngón tay ngược lên quá khớp khuỷu—giờ đây đã hóa cứng thành một khối đá than xám đen bóng mười lăm phần trăm. Khớp khuỷu tay cứng đờ, mất hoàn toàn cảm giác đau sinh học. Vết rạn nứt sâu ba centimet trên thớ thịt hóa đá đang rỉ ra thứ dịch máu carbon đen sẫm, đặc quánh như hắc ín, bốc khói xèo xèo và tỏa mùi lưu huỳnh nồng nặc.


“Nếu không thể xả áp từ bên ngoài... tao sẽ kích nổ mày từ bên trong!”


Một quyết định tàn nhẫn, điên cuồng bừng sáng trong ánh mắt rực lửa của Trần Thiết. Anh hiểu rằng chỉ có dòng máu xúc tác carbon của mình mới có khả năng đẩy nhanh tốc độ nén áp suất lò hơi vượt giới hạn chịu tải của nó trong vòng vài giây, cưỡng bức lò hơi nổ tung cục bộ từ bên trong trước khi thuật toán tự hủy kích nổ toàn bộ ga ngầm.


Trần Thiết cúi đầu, dùng hàm răng siết chặt rạch mạnh vào lòng bàn tay phải hóa đá. Anh cắn rách thớ thịt cứng ngắc như đá than, cố gắng ép dòng máu carbon hoạt hóa rỉ ra đỏ sẫm, đặc quánh và bốc khói rát bỏng.


Anh mạo hiểm thọc thẳng cánh tay phải hóa đá của mình qua khe hở rạn nứt của lớp giáp bọc chì, luồn sâu vào bên trong van nạp nhiên liệu nóng bỏng của Gã đồ tể thép.


Sức nóng hơn ba trăm độ C bên trong buồng đốt lập tức liếm láp da thịt anh. Da thịt Trần Thiết bốc khói xèo xèo, nhưng nhờ năng lực Kháng nhiệt lượng của lớp biểu bì carbon hóa và cánh tay hóa đá mười lăm phần trăm, anh vẫn cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương dội thẳng vào đại não.


Dòng máu carbon hoạt hóa từ lòng bàn tay rách nát của anh nhỏ trực tiếp vào ngọn lửa than nung bên trong lò hơi.


Năng lực bộc phát sinh mệnh: Kích nổ lò hơi bằng máu kích hoạt!


Ngay khi những giọt máu đỏ sẫm chứa các hạt carbon hoạt hóa siêu nhỏ tiếp xúc với ngọn lửa than nén, một phản ứng hóa học cơ khí kinh hoàng bùng phát. Máu carbon bùng cháy dữ dội, phát sáng đỏ rực rỡ bên trong lò hơi của automaton. Nó hoạt động như một chất xúc tác siêu cấp, giải phóng toàn bộ nhiệt lượng nén địa nhiệt vĩnh cửu chỉ trong vòng một phần mười giây.


Áp suất bên trong lò hơi của Gã đồ tể thép vọt tăng lên một cách điên cuồng—800 psi... 1200 psi... rồi 2000 psi! Công suất nén khí tăng vọt gấp mười lần giới hạn chịu tải tối đa của thiết bị.


*RẮC... RẮC... KÉT...*


Các van xả áp bị kẹt rỉ sét của automaton không thể giải phóng kịp luồng khí nóng siêu áp lực. Chiếc lò hơi khổng lồ sau lưng nó phình to ra như một quả bóng da bị bơm quá căng, các đường ren xoắn đồng thau bị kéo giãn nứt toác, đinh tán bọc chì bắn ra rào rào như đạn lạc.


“Nó quá tải rồi! Tránh ra!” Triệu Hùng hét lên, dùng thân mình che chắn cho Tiền Tiểu Hào dưới dầm thép bọc chì.


Trần Thiết dùng chút lực tàn cuối cùng gạt mạnh van xả áp khẩn cấp dã chiến trên bả vai phải của mình để giải phóng luồng hơi nóng dội ngược bảo vệ huyết mạch khỏi bị vỡ tung. Luồng khí nóng phun vút ra ngoài xì xì từ bả vai anh, tạo thành một màn sương mờ mịt.


Và rồi, giới hạn vật lý của thép ròng sụp đổ.


*UỲNH...!!!*


Một vụ nổ sóng xung kích hơi nước cực đại bùng phát từ bên trong Gã đồ tể thép. Chiếc lò hơi sau lưng nó nổ tung thành hàng vạn mảnh vỡ thép rỉ và chì nóng chảy. Luồng hơi nước siêu nhiệt hơn ba trăm độ phun ra rầm rầm, thổi bay toàn bộ hệ thống bánh xích và lưỡi cưa máy khổng lồ của cỗ máy hủy diệt. Siêu automaton chiến đấu bọc thép của đốc công Vương Sâm bị xé toạc thành một đống phế liệu sắt vụn vô hại chỉ trong một chớp mắt.


Sóng xung kích từ vụ nổ khổng lồ hất văng Trần Thiết đi xa hơn năm mét. Thân hình gầy gò khoác bộ Giáp da bọc chì rách nát của anh đập sầm vào vách đá rạn nứt của ga ngầm.


*Rắc... rắc... uỳnh...*


Vách đá chịu chấn động mạnh bắt đầu sụp lún, đất đá và dầm thép rỉ sét đổ xuống rào rào, tạo thành một bức tường đổ nát che khuất hoàn toàn tầm nhìn của mọi người. Màn sương độc lưu huỳnh và hơi nước trắng xóa bao phủ khắp ngách hầm ngầm, dập tắt mọi nguồn ánh sáng đỏ rực nhạt của lò đốt.


Trần Thiết quỳ sụp dưới đất cát rỉ sét. Anh đã tiêu tốn hơn một trăm năm mươi mililít máu carbon hoạt hóa cho đòn kích nổ cưỡng bức vừa rồi. Huyết mạch của anh nguội lạnh nhanh chóng. Làn da anh trắng bệch, lạnh ngắt như xác chết. Nhịp tim của anh tụt giảm nghiêm trọng, từ hai trăm nhịp xuống chỉ còn ba mươi nhịp một phút yếu ớt.


Cánh tay phải của anh—sau khi tiếp xúc trực tiếp với nhiệt độ cực hạn và mất máu quá mức—bắt đầu bị hóa đá mạch máu một cách điên cuồng. Màu xám xịt lạnh lẽo lan rộng từ khuỷu tay lên sát bả vai phải, biến toàn bộ cánh tay thành một khối đá than nứt nẻ xám ngoét. Anh rơi vào trạng thái Cấp 1 - Suy kiệt huyết mạch lâm sàng, ranh giới giữa sự sống và cái chết cận kề trong gang tấc.


Trong làn sương khói mịt mù, Lý Đại Hải gầm lên đau đớn, dùng cánh tay phải bằng thịt gạt phăng những tảng đá đổ nát, lao đến đỡ lấy Trần Thiết trước khi anh ngã gục xuống nền đất lạnh.


“Thiết! Thiết! Tỉnh lại đi em!” Lý Đại Hải khàn giọng gọi, đôi bàn tay vạm vỡ run rẩy ôm chặt lấy thân hình lạnh ngắt của người huynh đệ.


Cố Giai Linh và Lưu đại phu cũng từ sau dầm thép lao tới. Nhìn thấy tình trạng của Trần Thiết, khuôn mặt Lưu đại phu biến sắc: “Huyết mạch nó lạnh ngắt rồi! Nhịp tim đang tắt dần! Mau lấy Quặng nhiệt thạch thô ra sưởi ấm huyết mạch cho nó! Giai Linh, chuẩn bị Bột thạch anh thô để thanh lọc carbon hoạt hóa ngay!”


A Ngưu cuống cuồng chạy lại, lôi từ trong ba lô bọc chì ra khối Quặng nhiệt thạch thô phát sáng xanh lam vĩnh cửu. Luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ tỏa ra nhiệt lượng ấm áp rực rỡ, bao phủ lấy cơ thể đang đóng băng của Trần Thiết.


Lưu đại phu nhanh chóng rải bột thạch anh thô lên các vết nứt nẻ rỉ máu carbon trên cánh tay phải của anh để làm dịu sự hóa đá mạch máu, trong khi Lý Đại Hải ôm chặt lấy anh, cố gắng truyền hơi ấm cơ thể giữ lại nhịp tim yếu ớt.


Vách đá sụp đổ che khuất tầm nhìn, Trần Thiết ngã gục vào lòng Lý Đại Hải, toàn thân lạnh ngắt rơi vào trạng thái Cấp 1 - Suy kiệt huyết mạch lâm sàng, cánh tay phải hóa đá lan rộng lên sát bả vai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!