Huyết Nhục Đấu Thép Ròng
Tiếng xích sắt nặng nề gầm rú xé toạc màn sương độc lưu huỳnh đặc quánh. Sức nóng từ siêu lò đốt than nén sau lưng Gã đồ tể thép phả ra hầm hập, nung đỏ cả những mảng dầm thép rỉ sét bám đầy muội than trên trần đường ống thải. Khúc cua hẹp của hầm ngầm tối tăm bỗng chốc bị nhuộm trong thứ ánh sáng đỏ rực, ma mị phát ra từ lồng ngực bọc chì của cỗ máy hủy diệt.
“Thiết! Nó đến rồi!”
Triệu Hùng hét lên, giọng gã thợ rèn trẻ lạc đi giữa tiếng gầm rú của pít-tông thủy lực. Gã vung mạnh chiếc găng tay đánh lửa tự chế, tạo ra một loạt tia lửa phốt pho đỏ chói mắt ngay trước mũi Gã đồ tể thép để thu hút sự chú ý của nó. Lưới thép gai bọc chì dưới chân gã rít lên ken két dưới bánh xích khổng lồ của cỗ máy.
Cỗ automaton chiến đấu cao hai mét rưỡi không hề có cảm xúc. Bộ não cơ học của nó chỉ nhận lệnh tàn sát. Lưỡi cưa máy thủy lực ở cánh tay phải của nó quay tít với tốc độ kinh hoàng, phát ra tiếng rít siêu âm chói tai, chém đứt đôi một toa xe goòng rỉ sét chắn đường như chém một khúc gỗ mục. Những tia lửa xám bắn ra tung tóe, soi rõ khuôn mặt đầy tàn nhang và muội than của Triệu Hùng.
“Dụ nó vào ngách Tây! Mau lên!”
Trần Thiết khàn giọng gầm lên từ góc tối. Toàn thân anh lúc này đang rung chuyển dữ dội dưới tác động của trạng thái Cấp 1 - Ngưỡng quá nhiệt. Dòng máu carbon hoạt hóa bên trong hệ tuần hoàn của anh đang sôi sục ở nhiệt độ gần năm mươi độ C, dồn dập đẩy nhịp tim lên mức hai trăm nhịp một phút. Làn da anh đỏ rực như than nung, hơi nước nóng bốc lên nghi ngút từ các lỗ chân lông, mang theo mùi lưu huỳnh hăng nồng đặc trưng.
Khí áp kế sinh học đeo tay trên cổ tay phải của anh liên tục phát ra những tiếng bíp bíp rung động dồn dập, kim chỉ số cơ học màu đỏ đã vọt quá ngưỡng an toàn hai mươi lăm phần trăm, tiến sát đến vạch tử vong. Van xả áp khẩn cấp dã chiến mới cấy ghép trên bả vai phải—do thiếu dầu thủy lực tinh luyện bôi trơn—đang rít lên xì xì, tỏa ra hơi nóng rát bỏng làm bỏng sạm cả mảng da thịt xung quanh vùng hàn chì xám.
Ở phía sau anh, Trần Tiểu Muội đang co rúm người lại sát vách đá sập. Cô bé mù lòa mười hai tuổi ôm chặt chiếc hộp nhạc bằng đồng thau móp méo vào lồng ngực nhỏ bé, đôi tai nhạy cảm nghe tiếng xích sắt nện rầm rập của cỗ máy tiến sát mà không thể làm gì ngoài việc khóc nấc không thành tiếng. Vết thương nhẹ trên trán cô bé vẫn còn rỉ ra vệt máu tươi đã khô, dính bết vào mái tóc bám bụi than.
“Tiểu Hào! Chuẩn bị!” Trần Thiết hét lớn qua đường ống truyền âm.
Trên thanh dầm thép chịu lực lơ lửng phía trên ngách hẹp, Tiền Tiểu Hào cụt hai chân đang bám chặt bằng đôi chân giả bánh răng đồng thau. Cậu thiếu niên lanh lợi gạt mạnh chiếc cờ lê thủy lực cỡ đại, tháo rời khớp nối cuối cùng của đường ống dẫn dầu thải công nghiệp.
*Phụt!*
Một luồng dầu thải đen ngòm, trơn trượt phun rào rào xuống mặt sàn sắt rỉ sét của ngách hẹp, tạo thành một vũng dầu lớn loang lổ ngay trước đường tiến của cỗ máy hủy diệt.
Triệu Hùng vung búa tạ dã chiến nện mạnh vào xích sắt của automaton rồi lập tức lộn người nhào về phía sau vũng dầu. Gã đồ tể thép gầm rú, bánh xích khổng lồ của nó lao sầm sầm vào ngách hẹp.
*Rắc! Rắc! Két... két...*
Đúng như Trần Thiết tính toán, khi bánh xích bọc thép dày cộp bám đầy bụi than của cỗ máy chạm vào vũng dầu trơn trượt, lực ma sát lập tức biến mất. Hệ thống truyền động bánh răng xích của nó quay tít vô vọng trong vũng dầu đen, phát ra tiếng kim loại mài mòn chói tai. Toàn bộ thân hình khổng lồ nặng gần một tấn của automaton bị trượt nghiêng, đập sầm vào vách ống thải rỉ sét, làm đất đá phía trên đổ xuống rào rào.
Nhưng cỗ máy tàn sát không dừng lại. Lưỡi cưa máy thủy lực ở tay phải của nó vẫn quay điên cuồng, do quán tính trượt dài, nó bổ thẳng về phía lán tạm bằng tôn rách nơi Trần Tiểu Muội đang trốn chạy vô vọng.
“Tiểu Muội!”
Cơn giận dữ tột cùng xé toạc lý trí của Trần Thiết. Anh không thể vung chiếc Búa thép rèn của cha bằng cánh tay trái, bởi bả vai trái bị bỏng axit sunfuric từ trận chiến trước đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét lạnh ngắt của độc chì, làm tê liệt hoàn toàn nửa thân người bên trái của anh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Trần Thiết bứt phá khỏi bóng tối. Khoác trên mình bộ Giáp da bọc chì rách nát, anh lao ra như một vệt lửa đỏ sậm.
*Keng! Keng! Keng!*
Loạt đạn đinh thép nén từ súng hơi tự chế của lính tuần tra còn sót lại găm thẳng vào ngực anh, nhưng tấm chì dày của giáp da và lớp biểu bì carbon hóa dày cộp đã làm chệch hướng đạn. Trần Thiết áp sát cỗ máy khổng lồ trong vòng một phần mười giây.
Lưỡi cưa máy thủy lực quay tít chém ngang sườn anh. Trần Thiết không né tránh. Anh đưa cẳng tay phải đã bị hóa đá mười lăm phần trăm của mình ra đỡ trực tiếp.
*RẮC... RẮC... KENG!*
Tiếng kim loại nghiến vào đá than vang lên rùng rợn. Lưỡi cưa máy thủy lực bằng thép hợp kim siêu cứng chém sâu vào cẳng tay phải xám đen của anh. Những vảy carbon cứng ngắc bị mài mòn, bắn ra những mảng vụn đá than đen bóng lấp lánh như cát cháy. Vết rạn nứt cũ sâu ba centimet trên tay phải của anh bị xé rách toác, dịch máu carbon đen bóng đặc quánh như hắc ín rỉ ra liên tục, bốc khói xèo xèo xèo khi tiếp xúc với lưỡi cưa nóng bỏng.
Cơn đau thấu xương dội thẳng vào đại não, nhưng Trần Thiết không hề lùi bước. Nhờ cẳng tay phải đã hóa đá hoàn toàn mất đi cảm giác đau sinh học và có độ cứng kháng vật lý cực cao, anh đã dùng xương thịt biến dị của mình kẹp chặt, khóa cứng hoàn toàn đà quay của lưỡi cưa máy thủy lực khổng lồ. Lưỡi cưa rít lên vô vọng, động cơ thủy lực bên trong cánh tay automaton bắt đầu chập mạch, rít lên những tiếng kèn kẹt chói tai.
“Triệu Hùng! Giữ chân nó!” Trần Thiết hét lớn, miệng trào ra một ngụm máu đen bốc mùi lưu huỳnh.
Triệu Hùng từ dưới đất bò dậy, gầm lên một tiếng dũng cảm. Gã vung chiếc búa tạ đặc ruột nặng bốn mươi cân, dồn toàn bộ sức lực quai một nhát sấm sét thẳng vào khớp nối chân xích bên trái của cỗ máy, khiến bánh răng truyền động của nó bị móp méo vỡ vụn.
Trần Thiết chớp lấy thời cơ. Anh dùng bàn tay trái lành lặn bóp chặt lấy đường ống dẫn dầu chính bằng đồng thau chạy dọc dưới khớp khuỷu tay trái của Gã đồ tể thép.
Anh nhắm mắt, dồn toàn bộ ý chí và năng lượng carbon đang sôi sục trong lồng ngực vào cánh tay trái. Dòng máu carbon hoạt hóa từ lòng bàn tay rách nát của anh rỉ ra, phát sáng đỏ nhạt dưới áp suất cực đại, thẩm thấu trực tiếp qua các khe hở ren xoắn của ống dẫn thủy lực.
Năng lực đặc dị: Đảo ngược dòng chảy thủy lực kích hoạt!
Áp suất máu biến dị tăng vọt gấp mười lần công suất thiết kế, cưỡng bức dòng dầu thủy lực bên trong ống dẫn của automaton chuyển động ngược chiều. Các pít-tông thủy lực của cỗ máy khổng lồ bắt đầu rít lên điên cuồng, chuyển động ngược chiều thiết kế một cách cưỡng ép.
*Rắc... rắc... uỳnh!*
Bộ điều tốc thủy lực của Gã đồ tể thép bị chập mạch rít lên chói tai. Những tiếng nổ áp suất nhỏ liên tục phát ra bên trong các đường ống đồng dẫn dầu. Toàn bộ hệ thống khớp cơ khí của cỗ máy khổng lồ bị khóa cứng hoàn toàn, rơi vào trạng thái liệt cơ học tạm thời. Lưỡi cưa máy dừng quay hoàn toàn, chỉ còn khói đen bốc lên nghi ngút từ các bánh răng chập mạch.
Trần Thiết ngã quỵ xuống sàn sắt, cánh tay phải hóa đá bốc khói khét lẹt, rỉ máu đen bóng lả tả. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn.
Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng động rùng rợn khác lại vang lên từ phía sau cỗ máy.
*Tích... Tích... Tích...*
Đèn cảnh báo áp suất trên siêu lò đốt than nén sau lưng Gã đồ tể thép đột ngột chuyển sang màu đỏ rực dồn dập. Bộ điều tốc thủy lực bị chập mạch đã khiến toàn bộ lượng hơi nước nén áp suất cực đại không thể xả thoát ra ngoài, dội ngược trở lại buồng đốt khổng lồ sau lưng nó.
Lò hơi sau lưng cỗ máy phình to ra một cách bất thường, những vết nứt nhiệt lượng rực đỏ nhạt bắt đầu lan rộng dọc theo vỏ thép dày bọc chì. Tiếng pít-tông rít lên chói tai như tiếng thét của một con quái vật bị dồn vào đường cùng.
“Nó chuẩn bị tự phát nổ áp suất cực đại!” Cố Giai Linh hét lên kinh hoàng từ phía sau dầm thép sập. “Sức nổ của siêu lò hơi này sẽ thổi bay toàn bộ ngách hầm ngầm trong vòng ba mươi giây nữa!”
Ánh sáng đỏ nhạt từ lò đốt của Gã đồ tể thép bỗng rực sáng rực đỏ nhạt, chuẩn bị tự phát nổ áp suất cực đại để hủy diệt cả khu vực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!