Nhạc nềnBroken

Kế Hoạch Đảo Ngược Dòng Dầu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi đá và rỉ sắt đổ xuống rào rào từ trần của đường ống xả áp thải độc. Phía sau bức tường đá sụp kiên cố chặn đứng lối thoát hiểm phía trước, bóng tối đặc quánh của lòng đất ngầm Smog-Town như đang nén chặt lấy lồng ngực của từng người. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh hăng hắc và hơi nước siêu nhiệt rít lên qua những khe hở rạn nứt của hệ thống đường ống công nghiệp. Mỗi nhịp thở lúc này đều bỏng rát như có người đang đổ tàn than hồng trực tiếp vào phế quản.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Những cú nện búa hơi nước hạng nặng của Gã đồ tể thép dội liên hồi vào vách ống thải từ phía sau, làm rung chuyển cả hệ thống dầm đỡ chịu lực rỉ sét phía trên đầu họ. Tiếng kim loại nghiến rùng rợn vang vọng trong không gian chật hẹp, báo hiệu tử thần bọc thép đang tàn phá mọi chướng ngại vật để áp sát.


Trần Thiết quỳ sụp dưới nền đất ẩm ướt dính đầy dầu thải đen bóng. Cơn sốt chì dữ dội đang hành hạ đại não anh, khiến tầm nhìn nhòe đi thành những mảng sáng tối chập chờn. Nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét chứa độc chì liên tục rỉ ra từ bết thương bỏng axit ở bả vai trái, thấm đẫm lớp giáp da bọc chì rách nát. Nhưng nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng thấm thía gì so với sự lạnh ngắt đang lan dần dọc cánh tay phải.


Cẳng tay phải của anh đã hóa đá vĩnh viễn mười lăm phần trăm. Khớp khuỷu tay cứng đờ như một khúc gỗ mục bọc quặng than xám đen bóng. Sau cú chặn đứng lưỡi cưa máy của cỗ máy hủy diệt ở ga ngầm, những vết rạn nứt sâu hoắm trên thớ thịt hóa đá của anh đang mở rộng, rỉ ra dòng máu carbon đặc quánh như hắc ín, bốc khói xèo xèo và tỏa mùi lưu huỳnh nồng nặc.


“Anh Thiết... anh nóng quá... cánh tay anh đang bốc khói...”


Một bàn tay nhỏ bé, gầy gò run rẩy sờ soạng dọc theo cẳng tay nóng bỏng của Trần Thiết. Trần Tiểu Muội quỳ sát bên anh trong bóng tối của đường ống thải ngầm. Đôi mắt mù lòa của cô bé phủ một lớp màng đục như sương lưu huỳnh, hướng về phía anh với sự hoảng loạn tột độ. Cô bé ôm chặt chiếc hộp nhạc bằng đồng thau móp méo vào lòng ngực nhỏ bé, nước mắt lăn dài làm nhòe đi vệt máu khô trên trán.


“Ngoan, Tiểu Muội... Anh không sao. Đừng chạm vào đó kẻo bỏng,” Trần Thiết khàn giọng nói, giọng nói của anh khô khốc như tiếng hai bánh răng rỉ sét cọ sát dưới áp suất cao. Anh cố gắng dùng bàn tay trái lành lặn nhẹ nhàng đẩy tay em gái ra, nhưng hơi nóng tỏa ra từ các vảy carbon trên biểu bì của anh đã hun đỏ cả lớp vải sợi đồng bọc tay cô bé.


Cố Giai Linh vội vàng bước tới, đôi bàn tay bám đầy mỡ bôi trơn và muội than xanh của cô đè chặt bả vai phải của Trần Thiết. Cô nhìn vào chiếc Khí áp kế sinh học đeo tay trên cổ tay phải của anh. Kim đo cơ học đang rung lên bần bật, chỉ số nồng độ carbon hoạt hóa trong máu đã vọt sát ngưỡng nguy hiểm hai mươi lăm phần trăm.


“Thiết! Em đã cảnh báo anh rồi!” Giai Linh rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy đầy hoảng sợ. “Van xả áp khẩn cấp dã chiến mới cấy ghép trên bả vai phải của anh chưa được bôi trơn bằng dầu thủy lực tinh luyện! Lò xo chịu lực bên trong cực kỳ khít. Nếu anh tiếp tục kích hoạt dòng máu carbon để bộc phát áp suất, van đồng thau sẽ bị kẹt cứng vĩnh viễn, và toàn bộ mạch máu trong người anh sẽ nổ tung!”


Tào A Bình, thợ sửa đường ống của Nghiệp đoàn, đang đỡ lấy Lý Đại Hải đang nửa tỉnh nửa mê. Gã thợ sửa ống nước đeo mặt nạ sắt bảo hộ khẽ thở dốc, giọng khàn đặc qua bộ lọc khí:


“Phía trước bị đá sập chặn vĩnh viễn rồi. Muốn dọn đống đá này cần ít nhất ba giờ quai búa tạ. Nhưng Gã đồ tể thép chỉ cần ba mươi nhịp pít-tông nữa là sẽ nghiền nát khúc cua đường ống này để chôn sống tất cả chúng ta.”


Không khí trong đường ống thải ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Triệu Hùng đứng tựa lưng vào vách ống rỉ sét, bả vai gã thợ rèn trẻ bám đầy muội than. Đôi mắt gã cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào khoảng tối phía sau, nơi ánh sáng đỏ nhạt từ lò đốt của automaton đang chập chờn chiếu tới. Sự đố kỵ và kiêu ngạo trước đây của gã đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ.


“Để tôi làm mồi nhử,” Triệu Hùng đột ngột lên tiếng. Gã rút từ thắt lưng ra ba ống đồng chứa bột lưu huỳnh nén dã chiến, siết chặt chiếc găng tay đánh lửa bằng đá lửa tự chế. “Tôi đã đưa anh em sập bẫy ở cầu treo, khiến công đoàn chịu tổn thất lớn. Lần này, để tôi dẫn dụ cỗ máy đó vào ngách hẹp đường ống thải phía Tây. Các người tranh thủ thời gian dọn đá thoát thân.”


“Không được! Cậu không có giáp bảo hộ bọc chì, luồng hơi nước 300 độ từ van xả của nó sẽ thiêu rụi cậu chỉ trong ba giây!” Lý Đại Hải nửa tỉnh nửa mê gầm lên khàn khàn, cố gượng dậy nhưng vết cưa chém rách ngực lại rỉ máu tươi.


“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác, Đại Hải đại ca,” Triệu Hùng cười khổ, ánh mắt gã nhìn về phía Trần Thiết. “Thiết, anh mang dòng máu của cha anh, anh là ngọn lửa thực sự của công đoàn. Anh phải sống để đưa Tiểu Muội ra ngoài.”


Trần Thiết im lặng. Đại não anh đang hoạt động hết công suất để phân tích các thông số cơ học truyền qua thính giác. Anh áp tai sát vào đường vách thép rỉ sét của ống thải, sử dụng kỹ thuật Lắng nghe pít-tông để chẩn đoán cấu trúc chuyển động của kẻ thù phía sau.


*Xịch... Xịch... Rầm... Xì...*


Tiếng pít-tông thủy lực của Gã đồ tể thép nện nhịp nhàng theo chu kỳ ba nhịp nén khí đơn. Trần Thiết nhận ra hệ thống chuyển động cưa máy và chân xích của nó vận hành bằng dầu nén áp suất cao cực mạnh dẫn từ lò hơi trung tâm sau lưng.


“Tiểu Hào, lại đây,” Trần Thiết đột ngột ra hiệu.


Tiền Tiểu Hào, cậu thiếu niên mồ côi cụt hai chân, nhanh nhẹn di chuyển lại gần nhờ đôi chân giả bằng bánh răng đồng thau tự chế phát ra tiếng cạch cạch nhịp nhàng.


“Anh Thiết, anh phát hiện ra điều gì sao?” Tiểu Hào hỏi, đôi mắt lanh lợi dưới kính bảo hộ một mắt sáng lên.


“Gã đồ tể thép sử dụng hệ thống pít-tông thủy lực vận hành bằng dầu nén áp suất cao để truyền lực cho lưỡi cưa và chân xích. Điểm yếu của nó nằm ở đường ống dẫn dầu chính chạy dọc dưới khớp khuỷu tay trái,” Trần Thiết chỉ tay lên hệ thống ống xả áp thải độc phía trên đầu họ. “Nếu chúng ta tháo các ren xoắn đường ống dầu thải ở ngách hẹp phía trước, tạo ra một vũng dầu trơn trượt cực lớn, chân xích của nó sẽ bị kẹt cứng bánh răng xoay. Khi nó bị mất đà, tôi sẽ áp sát dùng năng lực Đảo ngược dòng chảy thủy lực để khóa chặt lưỡi cưa của nó.”


“Ý tưởng điên rồ!” Cố Giai Linh rít lên. “Để áp sát nó, anh phải kích hoạt trạng thái Cấp 1 - Ngưỡng quá nhiệt để đạt tốc độ và sức mạnh cực đại. Nhưng không có dầu thủy lực tinh luyện bôi trơn van bả vai, anh sẽ tự sát!”


“Tôi sẽ chịu đựng được,” Trần Thiết kiên định nói. Anh nhìn vào Khí áp kế sinh học đeo tay, rồi nhìn sang Tiểu Muội đang run rẩy ôm chiếc hộp nhạc. Lời hứa bảo vệ em gái và di sản của cha rực cháy trong lồng ngực anh như một lò than nung đỏ. “Triệu Hùng, cậu làm mồi nhử, nhưng tuyệt đối không được đối đầu trực diện. Chỉ cần dẫn dụ nó vào đúng vị trí vũng dầu trơn trượt ở ngách hẹp. Tiểu Hào, dùng kìm siết lực tháo các ren xoắn đường ống dầu thải ngay lập tức!”


“Rõ!” Tiền Tiểu Hào gật đầu quyết liệt. Cậu gạt nhẹ trục khuỷu vi mô trên chân giả, nhảy lò cò vút lên thanh dầm chịu lực phía trên, tay cầm chiếc kìm siết lực nén bắt đầu tháo dỡ các khớp nối ống dẫn dầu thải.


Trần Thiết cắn chặt răng, đưa cánh tay phải hóa đá rạn nứt lên sát miệng van nạp của súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ đeo bên hông. Anh dùng dao găm rạch mạnh một đường dọc theo vết thương cũ trên tay phải, ép dòng máu carbon hoạt hóa rỉ ra đỏ sẫm.


Khi dòng máu biến dị tiếp xúc với van nạp nóng bỏng, nó lập tức sôi lên ở nhiệt độ 45 độ C, tỏa ra làn khói đỏ sậm đặc trưng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Toàn bộ cơ thể Trần Thiết bắt đầu rực đỏ, làn da tỏa khói sương hơi nước mờ nhạt, nhịp tim vọt tăng lên 200 nhịp/phút. Anh chính thức bước vào trạng thái Cấp 1 - Ngưỡng quá nhiệt bất chấp kim khí áp kế sinh học đeo tay đang rung lên báo động đỏ nguy hiểm sát ngưỡng 25%.


*UỲNH!*


Cú nện búa hơi nước cuối cùng của Gã đồ tể thép đã đập sập hoàn toàn khúc cua đường ống phía sau. Tiếng xích sắt nặng nề gầm rú của cỗ máy hủy diệt đã vang lên ngay sát ngách rẽ đường ống thải ngầm, hơi nóng từ siêu lò đốt than nén sau lưng nó tỏa ra hầm hập, làm nung đỏ cả vách thép rỉ sét xung quanh họ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!