Nhạc nềnBroken

Đường Thoát Trong Ống Thải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm rú của lưỡi cưa máy thủy lực xé toạc không khí ẩm mốc của ga ngầm bỏ hoang Smog-Town. Đó không còn là âm thanh cơ khí thông thường, mà là tiếng gầm thét của một con quái vật bằng thép ròng rỉ sét đang khát máu. Lưỡi cưa khổng lồ đường kính hơn nửa mét quay tít với tốc độ kinh hoàng, quét qua vách toa tàu cũ, bắn ra những cơn mưa tia lửa xám xịt và những mảnh thép vụn nóng bỏng.


Phía sau lưỡi cưa máy ấy, Gã đồ tể thép lừng lững tiến tới. Siêu lò đốt than nén áp suất cực đại sau lưng nó phun ra những luồng khói đen đặc bốc mùi lưu huỳnh khét lẹt. Hệ thống cảm biến siêu âm trên đầu nó đã bị phát bắn của khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ phá hủy hoàn toàn, khiến cỗ máy khổng lồ cao hai mét rưỡi này chuyển động điên cuồng, vung vẩy vũ khí vô định hướng nhưng cực kỳ tàn bạo.


“Lũ chuột nhắt! Tao sẽ nghiền nát tất cả tụi mày!” Giọng nói méo mó, ồm ồm của đốc công Vương Sâm vang lên từ bộ loa gắn trên ngực cỗ máy.


Lưỡi cưa máy khổng lồ quét ngang một đường tàn bạo, bổ thẳng về phía lán tạm bằng tôn rách ở góc ga ngầm. Bên trong lán tạm ấy, Trần Tiểu Muội đang co rúm người lại. Cô bé mù mười hai tuổi gầy gò không thể nhìn thấy tử thần đang cận kề, chỉ biết ôm chặt chiếc hộp nhạc móp méo của cha, đôi tai nhạy cảm nghe tiếng rít gió sắc lẹm của lưỡi cưa đang lao tới. Trán cô bé vẫn còn vương vệt máu khô từ cuộc đột kích trước.


“Tiểu Muội!”


Trần Thiết gầm lên một tiếng xé lòng. Cơn sốt chì hành hạ khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, nửa thân người bên trái hoàn toàn tê liệt do vết thương bỏng axit sunfuric ở bả vai trái liên tục rỉ ra thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét lạnh ngắt. Khớp bả vai trái cứng đờ, anh không thể nhấc nổi cánh tay trái để vung chiếc Búa thép rèn của cha. Khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ giắt bên hông thì đang rỉ khói đen, gioăng van bị vá dã chiến bằng da bọc chì tẩm máu carbon đã rạn nứt hoàn toàn sau phát bắn quá tải, kẹt cứng pít-tông và không thể sử dụng.


Trong khoảnh khắc sinh tử, Trần Thiết không màng đến tính mạng. Anh gạt phăng Cố Giai Linh đang cố giữ mình lại, lấy đà lao phóng tới trước lán tạm. Không thể dùng búa, không thể bắn súng, anh chỉ còn một lựa chọn duy nhất để che chắn cho em gái.


Anh đưa cẳng tay phải đã bị hóa đá mười lăm phần trăm ra chặn đứng đường đi của lưỡi cưa máy.


*KENG... XOÈO... XOÈO...*


Tiếng kim loại nghiến vào đá than vang lên chói tai, rùng rợn thấu xương. Lưỡi cưa máy thủy lực nện trực tiếp vào cẳng tay phải hóa đá xám đen của Trần Thiết. Sức ma sát kinh hoàng bắn ra những tia lửa xám xịt rực rỡ. Lớp biểu bì carbon hóa dày cộp như vảy than đá giúp anh không bị chém đứt lìa cánh tay ngay lập tức, nhưng răng cưa bằng thép hợp kim siêu cứng của cỗ máy bắt đầu nghiền sâu vào thớ thịt hóa đá.


“A... A... A!”


Trần Thiết thét lên đau đớn. Cơn đau thấu xương tủy bùng phát dọc theo hệ thần kinh bả vai phải. Vết rạn nứt sâu ba centimet cũ trên cẳng tay phải bị lực ma sát nén cực hạn xé rách rộng ra, rỉ ra dòng máu carbon đen sẫm, đặc quánh như hắc ín. Dòng máu biến dị tiếp xúc với lưỡi cưa nóng bỏng lập tức sôi lên xèo xèo, bốc lên những làn khói đỏ sậm bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.


“Thiết! Đừng gồng lực nữa! Van xả bả vai phải chưa được bôi trơn bằng dầu thủy lực tinh luyện! Nó sẽ kẹt cứng và nổ tung mạch máu của anh đấy!” Cố Giai Linh hét lên trong tuyệt vọng. Cô vừa đeo ba lô da bọc chì lên vai, vừa cố gắng bò về phía Lý Đại Hải đang nằm bất tỉnh trong đống phế liệu sắt rỉ sau cú đánh văng của automaton.


Nhưng Trần Thiết không thể buông tay. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu môi, dồn toàn bộ lực lượng carbon hóa còn sót lại để giữ chặt lưỡi cưa máy đang điên cuồng quay tít, tạo ra một lá chắn bọc chì sống bảo vệ Tiểu Muội phía sau.


Đúng lúc áp suất trong bả vai phải của Trần Thiết đạt đến ngưỡng quá nhiệt đỏ rực, một bóng người từ bóng tối lao ra. Đó là Tào A Bình, thợ sửa đường ống của Nghiệp đoàn. Gã đeo mặt nạ sắt bảo hộ che kín mặt, bàn tay phải quấn băng gạc dính muội than xanh run rẩy nắm chặt lấy một chiếc cờ lê thủy lực cỡ đại.


“Tránh ra!” Tào A Bình khàn giọng hét lớn. Gã lao sát vào vách tường ga ngầm, dùng cờ lê quai mạnh vào một đường ống xả áp phụ dẫn khí ngưng lạnh heli nằm ngay sát khớp nối thủy lực của cỗ máy.


*PHÙ... XÌ... XÌ...*


Luồng khí ngưng lạnh heli cực lạnh phun rào rào ra ngoài, tạo thành một màn sương giá đóng băng bao phủ lấy lưỡi cưa máy thủy lực của Gã đồ tể thép. Nhiệt độ giảm đột ngột khiến dầu bôi trơn trong xích truyền động của lưỡi cưa đông đặc lại, các bánh răng cơ khí rít lên tiếng kim loại kẹt cứng rồi dừng hẳn. Lực ma sát trên cánh tay Trần Thiết biến mất, anh đổ gục xuống đất, cẳng tay phải hóa đá nứt toác, rỉ máu carbon đen bóng khói rực.


“Đi lối này! Nhanh lên!” Tào A Bình dùng bàn tay bỏng rát kéo Trần Thiết gượng dậy, chỉ tay về phía một miệng cống bọc chì khổng lồ ẩn sau vách ga ngầm đổ nát. “Đó là Đường ống xả áp thải độc! Lối đi ngầm duy nhất dẫn xuyên qua hệ thống phòng thủ của Nghiệp đoàn để ra ngoài biên giới!”


“Nhưng trong đó đầy hơi nước siêu nhiệt và sương độc lưu huỳnh!” Cố Giai Linh vừa đỡ Lý Đại Hải đang nửa tỉnh nửa mê vừa lo lắng nói.


“Không đi thì tất cả sẽ bị cưa máy của Vương Sâm nghiền nát!” Triệu Hùng từ phía sau lao tới, bả vai gã thợ rèn trẻ bám đầy muội than, tay giắt đầy những ống đồng chứa bột lưu huỳnh nén dã chiến. Gã gầm lên đầy quyết tâm, không còn vẻ kiêu ngạo đố kỵ ngày trước.


A Ngưu nhanh nhẹn bắn móc neo hơi nước từ cổ tay trái, sợi cáp thép mảnh bám chặt vào khung sắt toa tàu rách, gồng lực kéo Lý Đại Hải đang bất tỉnh vào miệng đường ống thải hẹp. Cố Giai Linh và Tào A Bình nhanh chóng đẩy Trần Thiết và Tiểu Muội vào trong lòng ống tối đen, ngập tràn sương độc màu vàng xám bốc mùi trứng thối.


Phía sau họ, Gã đồ tể thép khựng lại vài giây do hệ thống cưa máy bị đóng băng. Nhưng siêu lò đốt sau lưng nó nhanh chóng tăng nhiệt lượng, nung đỏ cả vách thép rỉ sét để rã đông xích truyền động. Bộ loa khuếch đại của Vương Sâm lại gầm rú:


“Chúng nó trốn vào ống thải! Lũ cảnh vệ mỏ, khóa chặt van xả áp trung tâm! Tao sẽ thiêu sống tụi nó trong ống thải!”


Cơ thể khổng lồ của automaton bắt đầu chuyển động trở lại, nện xích sắt rầm rập đuổi sát theo dấu vết máu carbon đen bóng rỉ ra từ tay Trần Thiết trên nền gạch.


“Triệu Hùng! A Ngưu! Che mắt nó!” Trần Thiết khàn giọng ra lệnh khi vừa bò vào lòng ống thải ẩm ướt. Nhờ trạng thái Áp suất phổi thích nghi, phế quản của anh bắt đầu tiết ra lớp màng bảo vệ màu xám carbon, giúp anh tạm thời thở được trong làn sương lưu huỳnh nồng nặc mà không bị ngạt thở.


“Để tụi em!” Triệu Hùng gầm lên. Gã cùng A Ngưu phối hợp ăn ý. Triệu Hùng rút từ thắt lưng ra ba túi bột lưu huỳnh trộn than hoạt tính dã chiến, ném mạnh thẳng vào lò đốt than đang rực đỏ sau lưng Gã đồ tể thép đang áp sát miệng cống.


*BÙM... XOÀNG...*


Bột lưu huỳnh tiếp xúc với lửa lò nung lập tức kích nổ áp suất nhẹ, giải phóng ra một màn khói độc màu xám vàng dày đặc bốc mùi hăng nồng ăn mòn mắt kính cảm biến của cỗ máy. Thủ đoạn Phun sương lưu huỳnh dã chiến tạo ra màn sương độc che khuất hoàn toàn tầm nhìn và làm nhiễu loạn bộ cảm biến siêu âm của cỗ máy, khiến nó vung búa hơi nước nện loạn xạ vào vách đá cửa cống.


Nhóm nổi dậy tận dụng vài giây ngắn ngủi bứt phá bò sâu vào Đường ống xả áp thải độc. Trần Thiết dùng cánh tay trái lành lặn ôm chặt Tiểu Muội vào lòng ngực bọc chì, cằm anh tựa lên bả vai cô bé, cảm nhận cơ thể nhỏ bé đang run rẩy dữ dội vì sợ hãi.


“Anh Thiết... lạnh quá... tiếng gì ghê thế anh?” Tiểu Muội khóc nấc khẽ, đôi bàn tay bọc sợi đồng ôm chặt chiếc hộp nhạc móp méo.


“Đừng sợ, Tiểu Muội. Nhắm mắt lại, có anh ở đây rồi,” Trần Thiết thì thầm bên tai em gái, cố giữ giọng nói không run rẩy dù cẳng tay phải hóa đá của anh đang đau buốt thấu xương, từng giọt máu carbon đen bóng vẫn rỉ ra xèo xèo dọc theo đường ống.


Nhưng tuyệt lộ vẫn chưa buông tha họ.


*UỲNH... UỲNH... UỲNH...*


Những chấn động kinh hoàng dội xuống từ phía sau. Gã đồ tể thép, dù bị sương mù lưu huỳnh che mắt, vẫn điên cuồng vung chiếc búa tạ hơi nước nặng nề bọc chì nện liên tiếp vào cấu trúc vách ống thải ngầm rỉ sét để tìm lối vào.


Sức tàn phá cơ học cực đại của cỗ máy làm rạn nứt hệ thống dầm đỡ chịu lực bằng thép rỉ phía trên đường ống thải. Đất đá, trần hầm sạt lở dữ dội rào rào ngay trước mặt nhóm nổi dậy.


*ẦM!*


Một khối đá tảng khổng lồ nặng hàng tấn sụp xuống, kéo theo hàng loạt xà thép rỉ sét đổ ập, chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm phía trước của họ trong đường ống thải tối đen.


Nhóm nổi dậy khựng lại trước bức tường đá sập kiên cố. Phía sau họ, tiếng xích sắt nện rầm rập và tiếng rít xì áp suất hơi nước của Gã đồ tể thép đang tiến sát, hơi nóng từ siêu lò đốt của nó đã bắt đầu nung đỏ cả khúc cua đường ống thải rỉ sét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!