Thép Rỉ Đối Đầu Thép Nung
Tiếng cưa máy thủy lực rít lên chói tai ngay sát cửa toa tàu điện ngầm đổ nát. Âm thanh ấy không phải là tiếng kim loại cọ xát thông thường, mà là một chuỗi những tiếng rống xé tai, rùng rợn, được khuếch đại qua các ống xả áp suất nén của một cỗ máy hủy diệt hạng nặng. Trần Thiết nằm trên phản sắt hoen rỉ, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng thớ cơ trên người rung lên bần bật theo nhịp chấn động truyền qua nền đất ga ngầm bỏ hoang Smog-Town.
Mùi mỡ cừu cách nhiệt cháy khét lẹt quyện với mùi chì nóng chảy từ bả vai phải mới được cấy ghép van xả áp vẫn còn bốc khói nghi ngút. Cơn đau thấu xương từ ca phẫu thuật dã chiến không thuốc tê của Cố Giai Linh vẫn đang cào xé hệ thần kinh của anh. Cẳng tay phải của Trần Thiết đã hóa đá vĩnh viễn mười lăm phần trăm, thô ráp, xám xịt và lạnh ngắt như một khúc than đá cổ đại. Trên bề mặt thớ thịt hóa đá ấy, vết rạn nứt sâu hơn ba centimet vẫn đang âm ỉ rỉ ra thứ dịch máu carbon đen sẫm, đặc quánh như hắc ín, rỏ xuống sàn sắt xèo xèo. Ở phía đối diện, bả vai trái bị bỏng axit sunfuric từ trận chiến trước liên tục chảy ra thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét lạnh ngắt của trạng thái nhiễm độc chì tích lũy, khiến nửa thân người bên trái của anh tê dại, gần như mất đi cảm giác.
“Nó đến rồi! Gã đồ tể thép đã phá vỡ rào chắn phòng thủ tầng ngoài!” Giọng của Lý Đại Hải gầm lên ngoài toa tàu, át cả tiếng rít của hơi nước. Gã khổng lồ cao hai mét đang cố dùng cánh tay phải bằng thịt siết chặt lấy chiếc khiên bọc thép rèn dày cộp bám đầy muội than. Cánh tay trái cơ khí của gã đã bị hỏng hoàn toàn khớp bả vai sau nỗ lực gồng đỡ dầm thép sập ở xưởng rác cũ, giờ đây chỉ còn treo lủng lẳng vô lực như một đoạn ống nước rỉ sét.
Trong toa tàu chật hẹp, Cố Giai Linh vội vã vứt chiếc kìm siết lực nén vào ba lô da bọc chì, khuôn mặt nhếch nhác muội than xanh của cô lộ rõ vẻ hoảng loạn bối rối. Cô nhìn cánh tay phải hóa đá của Trần Thiết, rồi nhìn chiếc van đồng thau mới cấy ghép trên bả vai phải của anh.
“Thiết! Van xả áp mới chưa được bôi trơn bằng dầu thủy lực tinh luyện! Lò xo chịu lực bên trong cực kỳ khít, nếu anh cố tình kích hoạt dòng máu carbon để bộc phát áp suất lúc này, van sẽ bị kẹt cứng vĩnh viễn và mạch máu của anh sẽ nổ tung từ bên trong!” Giai Linh rít lên qua kẽ răng, giọng nói run rẩy đầy cảnh báo.
Trần Thiết không trả lời. Anh dùng bàn tay trái lành lặn bấu chặt vào thành phản sắt, ép cơ thể gầy gò của mình gượng dậy. Cơn sốt chì hành hạ khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, những quầng sáng đỏ nhạt chập chờn xuất hiện trước mắt. Anh nghe thấy tiếng khóc nấc khẽ của Trần Tiểu Muội ở góc toa tàu. Cô bé mù lòa mười hai tuổi đang co rúm người dưới tấm áo choàng bọc chì sờn rách, đôi bàn tay gầy gò bọc sợi đồng ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc móp méo của cha. Trán cô bé vẫn còn vương vệt máu tươi đã khô sau vụ đột kích trước đó.
“Tiểu Muội, đừng sợ. Có anh ở đây.” Trần Thiết khàn giọng nói, giọng nói khô khốc như tiếng hai bánh răng rỉ sét cọ vào nhau. Anh quay sang nhìn khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ đang giắt bên hông. Gioăng van mỡ cừu của súng đã bị nung chảy hoàn toàn sau phát bắn quá tải trước đó, khiến nó tạm thời trở thành một phế liệu vô dụng. Không thể bắn đinh chịu lực nếu không có gioăng van bịt kín áp suất.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu Trần Thiết. Anh dùng tay trái giật phăng một dải da bọc chì mỏng từ mép áo bảo hộ rách nát của mình, thọc ngón tay vào vết rạn nứt sâu ba centimet trên cẳng tay phải hóa đá, quệt lấy thứ dịch máu carbon đen đặc, dẻo quánh như nhựa đường. Anh dùng dải da thấm đẫm máu carbon dẻo này quấn chặt ba vòng quanh buồng nén khí của khẩu súng Lửa Đỏ, cưỡng bức tạo ra một lớp gioăng bịt kín dã chiến dẻo dai chịu nhiệt. Dòng máu carbon biến dị có nồng độ carbon hoạt hóa cực cao, khi gặp nhiệt độ nóng sẽ đông đặc lại như cao su lưu hóa, tạm thời bịt kín khe hở rò rỉ dưới áp suất lớn.
“Anh điên rồi! Máu của anh sẽ ăn mòn các vách đồng của súng!” Giai Linh hét lên khi thấy hành động tự sát của anh.
“Nếu không bắn, tất cả sẽ chết ở đây,” Trần Thiết lạnh lùng đáp. Anh giắt khẩu súng đã được vá dã chiến vào thắt lưng, tay trái nhặt lấy chiếc Búa thép rèn của cha nặng mười cân giắt bên hông, rồi bước ra khỏi toa tàu.
*ẦM!*
Một cú tông sấm sét đập nát vách ngăn bằng tôn của lối vào ga ngầm bỏ hoang Smog-Town. Đất đá, rỉ sắt đổ sập rào rào. Bước ra từ màn sương độc lưu huỳnh màu vàng xám là Gã đồ tể thép—siêu automaton chiến tranh khổng lồ cao hai mét rưỡi của Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết. Thân hình nó là một khối thép tấm dày cộp bọc chì xám xịt, loang lổ vết rỉ sét và muội than đen. Sau lưng nó, siêu lò đốt than nén áp suất cực đại gầm rú điên cuồng, phun ra những luồng khói đen ngùn ngụt cùng tàn lửa đỏ rực. Cánh tay phải của nó là một lưỡi cưa máy thủy lực khổng lồ quay tít với tốc độ chóng mặt, phát ra tiếng rít chói tai xé rách không khí. Cánh tay trái là một chiếc búa tạ hơi nước nặng nề bọc chì.
“Lũ chuột nhắt công đoàn! Hôm nay tao sẽ nghiền nát xương tụi mày làm than đốt lò!” Giọng nói ồm ồm của đốc công Vương Sâm vang lên từ bộ loa khuếch đại âm thanh gắn trên ngực automaton. Vương Sâm đang đứng từ xa điều khiển cỗ máy thông qua hệ thống dây cáp truyền tín hiệu đục lỗ.
Gã đồ tể thép bước tới một bước, xích sắt dưới chân nện rầm rập xuống đường ray rỉ sét. Lưỡi cưa máy thủy lực quét ngang một đường tàn bạo, dễ dàng cắt đôi một cột thép chịu lực chịu thế của ga ngầm. Cả trần hầm rung chuyển, đá tảng rơi xuống rầm rầm.
“Đội tự vệ! Lên!” Lý Đại Hải hét lớn, gương mặt gã khổng lồ đỏ gay vì phẫn nộ. Gã vác chiếc khiên bọc thép rèn dày cộp, dẫn đầu năm phu mỏ trẻ tuổi của Đội phu mỏ số 4 lao lên chặn đầu cỗ máy. Họ quai những chiếc cuốc chim hơi nước nén, xà beng bọc đồng nện liên tiếp vào chân automaton hòng phá hủy hệ thống truyền động bánh răng.
Nhưng lớp giáp chì dày cộp của Gã đồ tể thép quá vững chắc. Những cú nện cuốc chim chỉ tạo ra những tiếng “keng keng” chói tai và những tia lửa xám xịt, để lại vài vết xước nông trên vỏ thép bảo vệ.
*BÙM!*
Cỗ máy hủy diệt không hề suy suyển. Siêu lò đốt sau lưng nó rít lên một tiếng áp suất lớn, xả ra một luồng khí nóng lò đốt hừng hực lửa than thẳng vào phòng tuyến tự vệ. Luồng khí nóng hơn một trăm độ thổi bay hàng rào bao cát phòng thủ, hất văng hai phu mỏ ra xa, da thịt họ bị bỏng rộp đỏ rực.
Trần Thiết nấp sau xác một toa tàu cũ, áp tai trái vào vách sắt nóng bỏng. Kỹ năng Lắng nghe pít-tông nhạy bén giúp anh bắt trọn mọi tiếng rít siêu vi truyền qua khung thép của cỗ máy. Anh nhận ra tiếng động cơ thủy lực của lưỡi cưa máy hoạt động theo một nhịp điệu cố định: cứ sau ba nhịp nện pít-tông nén khí, hệ thống van phân phối dầu thủy lực ở khớp khuỷu tay trái của nó sẽ xả áp một lần để tránh quá nhiệt.
“Đó là điểm yếu của nó!” Trần Thiết thầm nghĩ. Nhưng anh không thể vung chiếc búa thép rèn của cha bằng cánh tay phải đang bị hóa đá cứng đờ và tê liệt nửa người trái. Anh chỉ còn một cơ hội duy nhất: sử dụng khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ đã được vá dã chiến.
Anh rút khẩu súng Lửa Đỏ ra bằng tay trái, nâng súng lên ngắm bắn. Khí áp kế sinh học đeo trên cổ tay phải của anh đang nhấp nháy chỉ số đỏ ngầu ở mức hai mươi phần trăm. Cánh tay phải hóa đá rạn nứt sâu đang tỏa nhiệt rát bỏng, sẵn sàng nổ tung mạch máu nếu áp suất tăng thêm.
Trần Thiết dùng răng cắn mạnh vào đầu ngón tay trái lành lặn, ép ra một giọt máu carbon đỏ sẫm dẻo quánh, nhỏ trực tiếp vào van nạp bên hông súng Lửa Đỏ. Giọt máu carbon tiếp xúc với buồng đốt nóng bỏng lập tức bùng cháy xèo xèo, tỏa ra một làn khói đỏ sậm đặc trưng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Lớp gioăng da bọc chì tẩm máu carbon quấn quanh buồng nén co rút lại dưới nhiệt độ cao, bịt kín hoàn hảo khe hở rò rỉ.
*XÌ... XÌ... XÌ...*
Áp suất hơi nước bên trong súng Lửa Đỏ vọt tăng lên mức cực hạn, nòng súng bằng ống đồng dày rung lên bần bật, phát ra ánh đỏ nhạt ấm áp.
“Chết đi!” Trần Thiết bóp cò.
*ĐOÀNG!*
Phát súng Kích nổ áp lực Lửa Đỏ nổ ra vang dội. Cây đinh thép chịu lực dài mười lăm centimet xé rách màn sương độc lưu huỳnh, bắn vút đi với tốc độ xuyên giáp cực mạnh ở cự ly hai mươi mét. Cú bắn chuẩn xác găm thẳng vào mắt kính cảm biến siêu âm của Gã đồ tể thép.
*XOẢNG!*
Mắt kính cảm biến bằng thạch anh dày của automaton bị bắn vỡ vụn, bắn ra những tia lửa điện từ xám xịt. Cỗ máy khổng lồ khựng lại một nhịp, hệ thống định vị tự động bị nhiễu loạn khiến nó vung lưỡi cưa máy chém loạn xạ vào không trung, cắt đứt hàng loạt đường ống dẫn hơi nước sưởi ấm bên hông ga ngầm. Hơi nước nóng phun ra mù mịt làm mờ mịt cả chiến trường.
“Thằng khốn mang máu xúc tác! Mày đây rồi!” Giọng Vương Sâm gầm lên điên cuồng qua loa khuếch đại. Gã đồ tể thép tự động xoay người lại, lò đốt sau lưng phun lửa than đỏ rực, hướng thẳng về phía toa tàu nơi Trần Thiết đang đứng.
“Thiết! Tránh ra!” Lý Đại Hải hét lớn. Gã khổng lồ không màng đến cánh tay trái đang bị hỏng, dùng tay phải nâng chiếc khiên bọc thép rèn dày cộp lao ra chắn ngang trước mặt Trần Thiết.
Nhưng Gã đồ tể thép đã lấy lại được thăng bằng cơ học. Lưỡi cưa máy thủy lực khổng lồ của nó gầm rú điên cuồng, quét một đường hình vòng cung tàn bạo từ trên xuống dưới.
*XOẸT... XOẸT... XOẸT...*
Tiếng kim loại ma sát chói tai vang lên nhức nhối thấu xương. Lưỡi cưa máy khổng lồ của Gã đồ tể thép xé toạc tấm khiên bọc thép của đội tự vệ, Lý Đại Hải bị đánh văng vào đống phế liệu, cỗ máy gầm rú tiến thẳng về phía lán tạm của Tiểu Muội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!