Bóng Ma Thép Di Động
Bóng tối dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Làn sương độc lưu huỳnh màu vàng xám từ tầng trên rò rỉ xuống, len lỏi qua những kẽ nứt của dầm thép rỉ sét, tạo thành một màn sương mờ đục bốc mùi trứng thối nồng nặc. Trên chiếc phản sắt hoen rỉ trong toa tàu điện ngầm rách nát, Trần Thiết nằm thở dốc. Cơn sốt chì vừa lui đi sau trận chiến sinh tử với sát thủ Bóng Đồng, nhưng cái giá phải trả cho trạng thái quá nhiệt huyết mạch đang gặm nhấm cơ thể anh từng giây từng phút.
Cẳng tay phải của Trần Thiết—từ các đầu ngón tay ngược lên quá khớp khuỷu—giờ đây đã hóa cứng thành một khối đá than xám đen bóng. Mức độ hóa đá vĩnh viễn đã chạm ngưỡng mười lăm phần trăm. Vết rạn nứt sâu hơn ba centimet do loạt đạn đinh nén của Tào Tiểu Long để lại trước đó vẫn đang âm ỉ rỉ ra thứ dịch máu carbon màu xám đen đặc quánh như hắc ín. Mỗi khi một giọt máu đen rỏ xuống tấm ga giường rách, nó lại xèo xèo bốc lên một làn khói đỏ sậm đặc trưng, tỏa ra mùi lưu huỳnh khét lẹt.
Bên cạnh anh, Trần Tiểu Muội quỳ sụp dưới sàn sắt, đôi bàn tay gầy gò bọc trong lớp vải sợi đồng run rẩy sờ soạng khắp khuôn mặt lạnh ngắt của anh trai. Trán cô bé mù lòa mười hai tuổi vẫn còn vương vệt máu tươi đã khô sau cú gạt tàn nhẫn của gã sát thủ. Cô bé không có mặt nạ lọc khí mạ bạc do đã bị văng mất trong lúc hỗn loạn, chỉ biết ho sặc sụa, giọng nói khản đặc vì hít phải khói độc:
“Anh Thiết... anh Thiết... anh đừng nhắm mắt... Em sợ lắm...”
Trần Thiết cố gắng gượng dậy, nhưng bả vai trái bị bỏng axit sunfuric rách miệng đang rỉ ra thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét lạnh ngắt. Chất độc chì ngấm sâu vào hệ tuần hoàn khiến nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, run rẩy vô thức. Anh không thể cử động khớp vai trái, biến nó thành một khối thịt vô lực nặng nề.
Đột nhiên, tiếng bước chân rầm rập vang lên từ phía cửa toa tàu. Cánh cửa sắt bị đẩy mạnh ra, rít lên một tiếng chói tai. Lý Đại Hải lao vào, khuôn mặt gã khổng lồ cao hai mét xám xịt vì bụi than và mồ hôi. Cánh tay trái cơ khí bằng thép rỉ của gã rít lên những tiếng hơi nước dồn dập, các bánh răng ở khớp bả vai bị mài mòn vỡ vụn sau nỗ lực gồng đỡ dầm thép sập ở xưởng rác cũ, giờ đây chỉ còn treo lủng lẳng vô lực.
“Thiết! Nguy rồi!” Lý Đại Hải khàn giọng thở dốc, giọng nói gầm rú đầy lo âu. “Vương Sâm điên rồi! Gã đã mang siêu automaton chiến tranh 'Gã đồ tể thép' đến lối vào ga ngầm. Bọn cảnh vệ mỏ đang rải đinh nổ hơi nước khóa chặt các ngả đường ống thải. Chúng ta chỉ còn chưa đầy mười hai giờ trước khi cỗ máy hủy diệt đó san phẳng nơi này!”
Từ góc tối của toa tàu, Cố Giai Linh bước ra. Thiếu nữ lập dị đeo chiếc kính lúp nhiều tròng trên trán, mái tóc đuôi ngựa rối bù bám đầy muội than xanh. Cô không nhìn Lý Đại Hải, mà lao thẳng đến bên cạnh Trần Thiết, thô bạo giật phăng lớp băng gạc mỡ cừu cũ kỹ trên cánh tay phải hóa đá của anh.
“Nhìn xem này!” Giai Linh rít lên qua kẽ răng, đôi mắt rực lên vẻ cuồng nhiệt lẫn lo sợ. “Van xả áp khẩn cấp dã chiến may trên lớp giáp da bọc chì của anh đã bị nung chảy móp méo hoàn toàn sau đòn xả áp lực cao áp dứt điểm Bóng Đồng. Nếu không cấy ghép van mới chịu lực hơn ngay lập tức, mạch máu của anh sẽ nổ tung hoặc hóa đá hoàn toàn một trăm phần trăm khi anh cố kích hoạt súng Lửa Đỏ!”
Cô xoay người, lục lọi trong chiếc ba lô da bọc chì sờn rách, lôi ra một chiếc van đồng thau nhỏ tinh xảo—được chế tạo dựa trên Bản vẽ Bộ lọc huyết mạch sơ khai—và một vài tấm hợp kim chì-đồng phế liệu nhặt nhạnh từ bãi rác quân sự.
“Chúng ta không có thuốc tê, cũng không có phòng phẫu thuật cách ly của Viện Hàn lâm,” Giai Linh lạnh lùng nói, tay gạt nhẹ kính lúp nhiều tròng xuống mắt. “Anh phải tự chịu đựng cơn đau thấu xương này. Nếu anh gồng cơ bắp làm lệch mũi khoan, anh sẽ tự giết chết chính mình.”
Trần Thiết nhìn em gái Tiểu Muội đang co rúm người lại vì lạnh và sợ hãi, rồi nhìn vết rạn nứt sâu hoắm trên cánh tay phải của mình. Anh cắn chặt răng, với tay nhặt một thanh gỗ rỉ sét bám đầy mỡ bôi trơn dưới sàn toa tàu, nhét vào miệng. Đôi mắt anh rực sáng sắc đỏ nhạt của trạng thái quá nhiệt, gật đầu ra hiệu.
“Đại Hải, giữ chặt bả vai trái của cậu ta!” Giai Linh ra lệnh, tay phải cô đã cầm lấy một chiếc kim đồng thau dài dùng để đo độ dẫn nhiệt sinh học.
Lý Đại Hải bước tới, dùng cánh tay phải bằng thịt khỏe mạnh đè chặt lấy bả vai trái đang rỉ dịch xanh của Trần Thiết. Sức nặng của gã khổng lồ như một gọng kìm sắt khóa chặt cơ thể anh xuống phản sắt hoen rỉ.
Cuộc phẫu thuật dã chiến bắt đầu.
Cố Giai Linh dùng kim đồng thau chích mạnh vào các thớ thịt xám đen hóa đá trên cẳng tay phải của Trần Thiết. Mũi kim chạm vào thớ thịt cứng ngắc phát ra những tiếng “kít kít” chói tai như mũi khoan chạm vào đá tảng. Cô đang cố gắng tìm kiếm các mạch máu chưa bị carbon hóa hoàn toàn, những đường dẫn nhiệt sinh học duy nhất còn sót lại để kết nối với van đồng thau.
Cơn đau buốt thấu xương lập tức bùng phát. Trần Thiết trợn ngược mắt, toàn thân co giật dữ dội dưới sức đè của Lý Đại Hải. Thanh gỗ rỉ sét trong miệng anh bị răng nghiền nát phát ra tiếng kêu răng rắc. Khí áp kế sinh học đeo trên cổ tay phải rung lên bần bật, kim chỉ số màu đỏ vọt tăng lên sát ngưỡng báo động đỏ nguy hiểm hai mươi lăm phần trăm.
“Đừng gồng lực!” Giai Linh hét lớn, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán cô làm mờ cả thấu kính hổ phách. “Mạch máu của anh đang co rút lại vì lạnh và đau! Đưa bột thạch anh thô đây, nhanh lên!”
Tiểu Muội nghe tiếng hét của Giai Linh, dù mù lòa vẫn cuống cuồng sờ soạng góc giường, tìm thấy hũ bột thạch anh thô bám đầy muội than đưa cho cô. Giai Linh giật lấy hũ bột, rắc trực tiếp một nắm bột màu trắng xám vào vết rạn nứt sâu ba centimet trên tay Trần Thiết.
Bột thạch anh thô tiếp xúc với máu carbon đen nóng bỏng lập tức bùng lên một làn khói màu xám nhạt, làm mềm đi một phần biểu bì đã bị hóa đá cứng ngắc. Cơn đau giảm bớt đôi chút, nhưng ngay sau đó là một cảm giác rát bỏng tột cùng khi Giai Linh bắt đầu dùng mỏ hàn hơi nước cầm tay nung chảy các tấm hợp kim chì-đồng phế liệu để đúc vỏ bảo vệ van.
“Tôi sẽ siết van vào mạch máu chính!” Giai Linh khàn giọng cảnh báo.
Trong cơn đau đớn tột độ, Trần Thiết mất đi sự tỉnh táo tạm thời. Bản năng tự vệ của cơ thể khiến anh vô thức gồng mạnh cơ bắp cánh tay phải hóa đá. Sức mạnh bộc phát từ dòng máu carbon biến dị quá lớn khiến anh suýt nữa hất văng cả Lý Đại Hải.
*Rắc!*
Cơ thịt xung quanh vết thương bị rách toác ra. Dòng máu carbon đen sẫm nóng bỏng phun ra từ lỗ cắm cấy ghép, rỏ xuống sàn sắt xèo xèo.
“Đồ ngu!” Giai Linh thô bạo tát mạnh vào mặt Trần Thiết để kéo anh trở lại sự tỉnh táo. “Tôi đã bảo không được gồng lực! Anh muốn tự nổ tung cánh tay này sao?”
Trần Thiết thở dốc, mồ hôi trộn lẫn máu đen chảy dài trên má. Anh nhìn vết máu đen bốc khói xèo xèo dưới sàn, ép buộc bản thân phải thả lỏng các thớ cơ hóa đá. Anh biết mình không được phép thất bại. Nếu cánh tay này bị hủy hoại, ai sẽ bảo vệ Tiểu Muội trước lưỡi cưa máy của Gã đồ tể thép?
Giai Linh nhanh chóng dùng kìm siết lực nén để định vị lại van đồng thau khẩn cấp dã chiến vào sâu trong biểu bì bả vai phải của anh. Cô dùng mỏ hàn nung chảy hợp kim chì-đồng phế liệu, hàn bịt kín hoàn toàn các khớp nối ren xoắn để đảm bảo không bị rò rỉ áp suất hơi nước nóng khi quá tải.
Mùi da thịt cháy khét lẹt hòa quyện với mùi chì nóng chảy và mỡ cừu cách nhiệt bốc lên nghi ngút trong toa tàu chật hẹp. Giai Linh nhanh tay phủ một lớp mỡ cừu dày lên vùng da xung quanh cấy ghép để làm dịu vết bỏng nhiệt độ cao do mỏ hàn để lại.
“Xong rồi!” Giai Linh ngã gục xuống ghế gỗ, thở hổn hển. “Van xả áp khẩn cấp dã chiến đã được cấy ghép hoàn chỉnh vào hệ tuần hoàn của anh. Nhưng van này hoạt động bằng cơ chế lò xo chịu lực cực cao, nếu không có dầu thủy lực tinh luyện để bôi trơn định kỳ, nó sẽ bị kẹt cứng do vảy than rụng ra chỉ sau một lần xả khí nóng.”
Trần Thiết mệt mỏi buông thanh gỗ nát trong miệng ra, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay phải của anh giờ đây mang một vẻ ngoài kỳ dị: cẳng tay hóa đá đen bóng, bả vai phải được cấy ghép một chiếc van đồng thau nhỏ tinh xảo nối liền với các mạch máu bằng những đường hàn chì xám xịt dính đầy mỡ cừu bôi trơn. Anh khẽ cử động ngón tay phải, cảm giác đau đớn thấu xương đã biến mất, thay vào đó là một sự nặng nề lạnh ngắt của kim loại và đá than.
Anh chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thì một chấn động mạnh đột ngột dội xuống từ phía trên trần ga ngầm.
*RẦM... RẦM... RẦM...*
Tiếng động cơ hơi nước khổng lồ gầm rú chói tai dội xuống từ các đường ống ngầm phía trên ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town. Cả toa tàu điện ngầm rách nát rung chuyển bần bật. Bụi đất, rỉ sắt và cát đỏ rơi lả tả như một cơn mưa rào cơ học dọc theo các dầm chịu lực.
Tiếng rầm rập rùng rợn của xích sắt khổng lồ và tiếng lưỡi cưa máy thủy lực rít lên chói tai vang vọng từ phía lối vào ga ngầm, báo hiệu siêu automaton chiến tranh 'Gã đồ tể thép' đã phá vỡ rào chắn phòng thủ bên ngoài và đang tiến thẳng về phía họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!