Ám Sát Trong Sương Mù
Bóng tối dưới đáy ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town đặc quánh và lạnh ngắt, tựa như một tấm liệm bằng chì đè nặng lên lồng ngực. Trong toa tàu rách nát, mùi rỉ đồng ẩm ướt trộn lẫn với thứ sương lưu huỳnh màu vàng xám tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở. Trần Thiết nằm đó, bất động trên chiếc phản sắt hoen rỉ. Ý thức của anh đang chìm sâu vào một ảo ảnh tăm tối của cơn sốt chì hành hạ.
Trong giấc mộng mị rực lửa nén, anh thấy mình đứng dưới lòng hầm mỏ cổ số 4 mười năm trước. Tiếng pít-tông của những cỗ máy khoan khổng lồ gầm rú chói tai, dầm thép rạn nứt rầm rập, và gương mặt dính đầy muội than của cha anh—Trần Vô Kỵ—đang mờ dần sau làn khói nổ áp suất cực đại. Cha gào lên, đẩy anh vào khoang an toàn bọc chì trước khi cả thế giới thép ròng sụp đổ. Anh muốn vươn tay ra giữ lấy cha, nhưng cánh tay phải của anh nặng trĩu, cứng ngắc và lạnh lẽo như một tảng đá than vĩnh cửu.
Nhưng ảo ảnh của quá khứ đột ngột bị xé rách bởi một cảm giác lạnh buốt thực tế ở ngay cổ họng.
Đó là lưỡi dao găm khí nén thủy lực của Bóng Đồng. Lưỡi dao bằng thép hợp kim siêu cứng đang rung lên với tần số siêu vi, áp sát vào làn da cổ bỏng rát của Trần Thiết. Chỉ cần một nhịp tời thủy lực cực nhỏ từ gã sát thủ, huyết quản của anh sẽ bị cắt đứt trong vòng một phần mười giây.
Bóng Đồng đứng sừng sững bên giường bệnh như một bóng ma đúc bằng chì xám. Chiếc mặt nạ đồng thau không có khe hở mắt của hắn hướng thẳng xuống mục tiêu. Bộ cảm biến siêu âm cấy ghép trực tiếp ở tai hắn đang vẽ nên một sơ đồ nhiệt lượng chi tiết: nhịp tim yếu ớt của Trần Thiết, dòng dịch xanh rỉ sét chứa độc chì đang rỉ ra từ bả vai trái tê liệt, và cả dòng máu carbon đen sẫm đang rỉ ra từ vết rạn nứt sâu hơn ba centimet trên cẳng tay phải hóa đá mười lăm phần trăm của anh.
Dưới sàn sắt, Trần Tiểu Muội đang nằm co quắp, trán rỉ máu nhẹ sau cú gạt tàn nhẫn của gã sát thủ. Cô bé mù lòa mười hai tuổi cố gắng vươn đôi bàn tay gầy gò bọc sợi đồng sờ soạng trong bóng tối, giọng nói nghẹn ngào, khản đặc vì mất đi chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc:
“Anh Thiết... chạy đi... có kẻ... có kẻ muốn giết anh...”
Tiếng khóc yếu ớt của em gái như một luồng điện nén áp suất cực đại đánh thẳng vào hệ thần kinh đang tê liệt của Trần Thiết. Bản năng sinh tồn của một phu mỏ thung lũng Sắt thức tỉnh dữ dội. Trong huyết quản của anh, dòng máu biến dị carbon hoạt hóa đột ngột sôi lên ở nhiệt độ bốn mươi lăm độ C. Nhịp tim vốn đang suy kiệt ở mức ba mươi nhịp mỗi phút bỗng chốc vọt tăng lên hai trăm nhịp. Khí áp kế sinh học đeo trên cổ tay phải rung lên bần bật, kim chỉ số màu đỏ nhảy loạn xạ vượt ngưỡng báo động.
Trần Thiết đột ngột mở mắt.
Đôi mắt anh không còn vẻ đục ngầu của cơn sốt chì, mà rực sáng lên một sắc đỏ nhạt của ngọn lửa lò hơi nén áp suất cực hạn—dấu hiệu của trạng thái Cấp 1 - Ngưỡng quá nhiệt.
Cùng lúc đó, Bóng Đồng cảm nhận được sự thay đổi áp suất đột ngột từ mục tiêu dưới lưỡi dao. Nhờ cảm biến siêu âm nhạy bén, gã sát thủ nhận ra nhịp tim của Trần Thiết bộc phát lực lượng quá nhanh. Không một chút do dự, Bóng Đồng siết chặt chuôi dao, gạt cần nén khí để dứt điểm đường đâm chí mạng xuống cuống họng anh.
*Keng!*
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên, bắn ra những tia lửa xám xèo xèo giữa bóng tối ga ngầm.
Đòn đâm chí mạng của Bóng Đồng không thể lún sâu. Cẳng tay phải hóa đá mười mười lăm phần trăm của Trần Thiết đã kịp thời nhấc lên, chặn ngang trước cổ họng như một tấm khiên đá than thô ráp. Lưỡi dao găm thủy lực rung siêu vi đâm thẳng vào vết rạn nứt sâu ba centimet cũ trên tay anh. Lực ma sát nén cực đại của dao găm nghiền nát thêm những vảy carbon cứng xám đen, khiến vết rạn nứt toác rộng ra, rỉ ra dòng máu carbon đen sẫm đặc quánh như hắc ín. Dòng máu đen nóng bỏng tiếp xúc với lưỡi dao lạnh ngắt lập tức bùng cháy dữ dội, tỏa ra vệt khói màu đỏ sậm đặc trưng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Bóng Đồng khẽ rít lên một tiếng ngạc nhiên qua bộ lọc khí của mặt nạ. Hắn tăng lực nén khí của dao găm, ép pít-tông thủy lực đẩy mạnh xuống để nghiền nát cánh tay hóa đá của Trần Thiết.
Trần Thiết cắn chặt răng đến mức bật máu môi để chịu đựng cơn đau thấu xương. Cánh tay phải hóa đá của anh đã mất đi một phần cảm giác đau sinh học, nhưng lực ép nghìn cân của cỗ máy giết người vẫn khiến các thớ cơ vai của anh rạn nứt. Anh cố dùng tay trái để chụp lấy chiếc Búa thép rèn của cha giắt bên hông, nhưng nửa thân người bên trái đang bị tê liệt hoàn toàn do độc chì rỉ dịch xanh từ vai trái hành hạ. Cánh tay trái vô lực không thể nhấc nổi khối thép nặng mười cân.
Súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ giắt bên hông cũng hoàn toàn vô dụng vì gioăng van mỡ cừu đã bị nung chảy hoàn toàn sau trận chiến cầu treo chưa được sửa chữa.
Anh đang rơi vào thế ngõ cụt cận chiến vật lý. Anh không thể vung búa, không thể bắn súng, và cánh tay phải hóa đá đang dần nứt vỡ dưới áp lực thủy lực của đối phương.
*“Mày... là vật thí nghiệm... của Thẩm Vạn Sơn...”* Giọng nói cơ học khàn đặc của Bóng Đồng phát ra từ bộ loa khuếch đại rỉ sét của chiếc mặt nạ đồng thau. *“Đừng phản kháng vô ích.”*
Trong ranh giới sinh tử, Trần Thiết nhắm mắt lại. Anh không nhìn bằng mắt thường, mà tập trung toàn bộ tinh thần vào giác quan đặc biệt: Cảm nhận áp suất khí thải.
Không gian ga ngầm tĩnh lặng bỗng chốc biến đổi trong tâm trí anh. Anh nghe thấy tiếng gió rít siêu vi của không khí bị xé rách bởi lưỡi dao rung. Anh cảm nhận được luồng khí thải nén cực nhỏ thoát ra từ các khớp nối vai và hông của bộ giáp da bọc chì giảm thanh mà Bóng Đồng đang mặc. Đặc biệt, thính giác nhạy bén bắt trọn tần số sóng âm siêu âm phát ra từ hai bên tai của chiếc mặt nạ đồng thau không mắt của gã sát thủ.
Đó chính là yết hầu định vị của hắn.
Bóng Đồng di chuyển hoàn toàn dựa vào cảm biến siêu âm. Nếu phá hủy bộ cảm biến đó, hắn sẽ trở thành kẻ mù lòa thực sự trong làn sương độc.
Trần Thiết gầm lên một tiếng trầm đục từ lồng ngực rực lửa. Bằng một nỗ lực cực hạn của cánh tay trái đang bị tê liệt nhẹ, anh vươn tay sang bả vai phải, bóp chặt lấy chốt của chiếc Van xả áp khẩn cấp dã chiến—chiếc van đồng thau nhỏ do Cố Giai Linh may trực tiếp vào lớp lót giáp da bọc chì trên tay anh.
*Cạch!*
Trần Thiết gạt mạnh chốt van đeo tay.
*BÙM!*
Không phải một tiếng nổ phá hủy thiết bị, mà là một luồng sóng xung kích hơi nước siêu nhiệt nén áp lực cực đại phun vút ra xèo xèo từ van đeo tay phải. Chiêu thức Xả áp lực cao áp được kích hoạt bằng dòng máu carbon hoạt hóa đang sôi sục. Luồng hơi nước nóng hơn hai trăm độ C, mang theo bụi than mịn và khói lưu huỳnh đỏ sậm bùng phát dữ dội, phun thẳng vào khuôn mặt bọc đồng thau của Bóng Đồng ở cự ly chưa đầy nửa mét.
Nhiệt lượng cực đại dội ngược đẩy lùi gã sát thủ khổng lồ lùi lại ba bước. Luồng hơi siêu nhiệt nung chảy tức thì các gioăng cao su bảo vệ và các đường dây đồng siêu vi của bộ cảm biến siêu âm đeo tai trên mặt nạ của Bóng Đồng.
*Xẹt... xẹt... oành!*
Chiếc mặt nạ đồng thau chập mạch điện từ, phát ra những tiếng nổ nhỏ và những tia lửa điện màu xanh lam. Bóng Đồng hét lên một tiếng đau đớn khàn đặc qua bộ lọc khí bị nghẹt. Thế giới định vị siêu âm của hắn hoàn toàn biến thành một màn sương nhiễu loạn trắng xóa. Hắn trở thành một kẻ mù lòa thực sự, vung cặp dao găm thủy lực chém loạn xạ vào không trung để tự vệ.
“Lũ thợ mỏ dơ bẩn... dòng máu của mày... là quỷ dữ...” Bóng Đồng rít lên qua kẽ răng, giọng nói cơ học bị méo tiếng do chập mạch.
Hắn biết mình đã mất đi lợi thế ám sát im lặng và không thể tiếp tục chiến đấu trong tình trạng hỏng cảm biến. Với bản năng của một sát thủ chuyên nghiệp, Bóng Đồng gạt van nén khí dưới hông, bắn móc neo hơi nước lên trần toa tàu, kéo cơ thể gầy gò lướt đi lơ lửng hướng về phía ống thông gió rỉ sét để tháo chạy.
Nhưng trước khi nhảy thoát thân vào đường ống thông gió tối đen, Bóng Đồng dừng lại một nhịp. Bộ loa khuếch đại bị chập điện trên mặt nạ của hắn phát ra những tiếng rè rè chói tai, kèm theo một lời cảnh báo lạnh gáy dội xuống toa tàu đổ nát:
*“Trần Thiết... Vương Sâm... đã nhận được chi viện giáp chì từ Thượng Kinh... Gã đang kích hoạt 'Gã đồ tể thép'... Siêu automaton hủy diệt... sẽ san phẳng cái ga ngầm này... trong vòng mười hai giờ tới... Lũ chuột nhắt các ngươi... chuẩn bị làm tro bụi đi...”*
Tiếng xích sắt rào rào của móc neo kéo thân hình Bóng Đồng biến mất vào đường ống thông gió, để lại làn sương độc lưu huỳnh cuộn xoáy và lời cảnh báo rợn người vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của ga ngầm bỏ hoang Smog-Town.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!