Nợ Máu Trả Bằng Thép
Sương mù lưu huỳnh của khu ổ chuột Smog-Town vào buổi sáng sớm không mang lại cảm giác mát lành của sương sớm, mà là một màn khí độc đặc quánh, có màu vàng xám nhạt và bốc mùi trứng thối nồng nặc. Những giọt nước xỉ than nhỏ rào rào từ các đường ống hơi nước rỉ sét treo lơ lửng trên đầu, thấm vào lớp đất cát rỉ sét dưới chân Trần Thiết, tạo thành những vũng bùn đen kịt, sủi bọt axit nhẹ.
Trần Thiết bước đi loạng choạng trên con đường đất dẫn về phía lán trại số 7. Tấm lưng anh khòm xuống dưới sức nặng của sự kiệt quệ. Cổ tay trái bị rạn nhẹ sau cú đập đá cứu Chu Thiết Đảm đêm qua giờ đã sưng húp lên, đau nhức âm ỉ dưới lớp giáp da phu mỏ sờn rách bám đầy bụi than. Nhưng cơn đau ở tay trái chẳng thấm tháp gì so với sự tra tấn tàn khốc đang diễn ra ở cánh tay phải.
Dưới lớp băng gạc bằng vải thô dính đầy dầu máy đen bóng, những đường gân carbon hóa màu xám đen đang co rút dữ dội. Trần Thiết có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của tim mình đang dồn máu nóng qua những mạch máu đã bị biến tính thành những ống dẫn áp suất thô cứng. Mỗi nhịp đập là một lần cánh tay phải tỏa ra nhiệt lượng rát bỏng, như thể có ai đó đang ném than hồng vào biểu bì của anh. Lớp vảy cứng đầu tiên như đá than đã bắt đầu hình thành quanh khớp cổ tay phải, khiến các ngón tay của anh cứng đờ, mất đi cảm giác xúc giác mịn màng thông thường.
“Không được gục ngã... Tiểu Muội vẫn đang đợi sưởi ấm...”
Trần Thiết lẩm bẩm trong miệng, hơi thở thoát ra ngoài qua chiếc mặt nạ lọc khí rách nát tạo thành những luồng khói xám nhạt. Anh siết chặt tay trái vào chiếc Búa thép rèn của cha đang giắt ở thắt lưng da. Sức nặng mười cân của khối thép ròng lạnh lẽo là thứ duy nhất giữ cho anh không bị ngã khuỵu xuống mặt đất rỉ sét.
Khi khoảng cách đến lán trại số 7 chỉ còn vài chục mét, thính giác nhạy bén của Trần Thiết – thứ giác quan được tôi luyện sau nhiều năm lắng nghe nhịp pít-tông dưới hầm sâu – chợt bắt được những âm thanh bất thường. Tiếng ho hen yếu ớt của em gái Trần Tiểu Muội bị lấn át bởi những tiếng lục lọi thô bạo, tiếng gỗ mục bị đập gãy và những tràng cười hách dịch quen thuộc.
Trần Thiết biến sắc. Cơn đau ở cánh tay phải như bị đóng băng trước sự lo sợ tột độ cho sự an toàn của em gái. Anh gồng lực, lao vút về phía căn lều rách nát của mình.
Bên trong căn lều lợp tôn rỉ sét của lán trại số 7, cảnh tượng hiện ra khiến máu trong người Trần Thiết như sôi sục.
Mấy bao tải phế liệu đồng thau mà anh tích góp ròng rã suốt nửa năm qua đã bị rạch nát, linh kiện cơ khí rơi vãi tung té trên nền đất bẩn ẩm ướt. Trần Tiểu Muội – cô bé mười hai tuổi gầy gò với đôi mắt mù lòa phủ màng đục như sương lưu huỳnh – đang co rúm người lại trong góc lều, hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp nhạc bằng đồng thau cũ kỹ mà người cha quá cố để lại. Gương mặt cô bé xanh xao cắt không còn giọt máu, nước mắt chảy dài trên má dính đầy muội than.
Đứng giữa căn lều chật hẹp là hai bóng người. Một kẻ gầy gò, mặc bộ đồ da sờn cũ bám đầy vết dầu mỡ, tay cầm cuốn sổ nợ bọc đồng thau và chiếc roi da ngắn bọc gai đinh thép rỉ sét. Đó là Mã Sâm – kẻ xiết nợ tàn nhẫn khét tiếng của Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết. Kẻ còn lại là một gã khổng lồ vạm vỡ như gấu rừng, da ngăm đen bóng dầu than, mặc giáp da rách nát bọc thép tấm thô sơ. Khớp khuỷu tay phải của gã được gia cố bằng một khớp bọc đồng rỉ sét thô ráp, thiếu mỡ bôi trơn nên mỗi khi chuyển động lại phát ra tiếng rít chói tai. Gã chính là Triệu Đầu Gấu – tên phu mỏ phản đồ đã bán đứng anh em thợ mỏ để làm tay sai hành hạ công nhân cho đốc công Vương Sâm.
Mã Sâm đang đắc ý nhấc bổng bao tải than sưởi ấm cuối cùng của lán trại số 7 lên. Đó là số than chất lượng cao không lẫn tạp chất mà Trần Thiết đã phải đánh đổi bằng cả mạng sống dưới hầm sâu đêm qua mới có được.
“Thả bao than đó xuống!”
Giọng nói của Trần Thiết vang lên trầm đục nhưng chứa đựng một luồng uy áp đáng sợ từ cửa lều.
Mã Sâm giật mình quay lại, đôi mắt ti hí như mắt chuột nheo lại khi thấy Trần Thiết đứng đó. Gã nhổ một bãi nước bọt màu vàng lưu huỳnh xuống đất, cười khẩy:
“Ồ, thằng phu mỏ rác rưởi đã về rồi đấy à? Mày về thật đúng lúc. Nghiệp đoàn vừa tăng thuế sưởi ấm mùa đông vĩnh cửu lên gấp đôi. Lán trại số 7 của mày đã quá hạn nợ ba tuần. Theo luật của đốc công Vương Sâm, tao có quyền tịch thu toàn bộ than sưởi ấm và linh kiện cơ khí của mày để trừ nợ.”
“Anh Thiết... cứu em... bọn họ cướp hết than sưởi rồi... lạnh quá...”
Tiếng khóc nghẹn ngào của Tiểu Muội như một ngọn lửa châm vào thùng thuốc súng trong lồng ngực Trần Thiết. Anh tiến lên một bước, chắn trước mặt em gái, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ sậm.
“Tao đã nộp đủ định mức thẻ đồng khẩu phần cho Nghiệp đoàn vào tuần trước. Số than này là phần thưởng ca đêm của tao. Chúng mày không có quyền chạm vào.”
Triệu Đầu Gấu bước lên phía trước, bả vai u thịt bắp gồng lên khiến bộ giáp da bọc thép rít lên những tiếng kim loại khô khốc. Gã nhìn Trần Thiết bằng ánh mắt khinh bỉ của một kẻ phản đồ cậy thế bạo lực:
“Quyền lực ở Smog-Town nằm trong tay đốc công Vương Sâm, không phải trong miệng một thằng phu mỏ rách nát như mày, Trần Thiết ạ. Đêm qua mày làm hỏng chiếc máy khoan hơi nước hạng nặng ở hầm số 4, gây tổn thất lớn cho sản lượng của Nghiệp đoàn. Đốc công đang nghi ngờ có kẻ lén lút ăn trộm linh kiện đồng để chế tạo vũ khí tự vệ dã chiến. Hôm nay tao đến đây là để khám xét và dạy cho mày một bài học!”
Mã Sâm lùi lại phía sau Triệu Đầu Gấu, vung chiếc roi da ngắn bọc gai đinh thép rỉ sét lên đầy đe dọa, hét lớn:
“Triệu Đầu Gấu! Đập gãy chân nó cho tao! Để xem nó còn dám cãi lệnh Nghiệp đoàn nữa không!”
Triệu Đầu Gấu gầm lên một tiếng như gấu rừng, vung chiếc búa rèn bằng thép rỉ đặc ruột nặng 40 cân của gã định đập thẳng vào đầu gối Trần Thiết.
Trần Thiết không lùi bước. Anh biết rõ nếu mình ngã xuống hôm nay, em gái anh sẽ chết cóng trong mùa đông lạnh giá này, và di sản của cha anh sẽ bị bọn cướp này chà đạp. Nhưng cơ thể anh đang ở giới hạn kiệt quệ. Cánh tay trái bị rạn xương đau buốt không thể nhấc búa, còn cánh tay phải đang bị hóa đá co rút dữ dội.
“Roi!”
Mã Sâm bất ngờ vung roi da ngắn bọc gai đinh thép quật mạnh vào lưng Trần Thiết để thị uy.
“Chát!”
Tiếng roi xé rách lớp áo da bảo hộ mỏng manh, găm những chiếc đinh thép rỉ sét sâu vào da thịt sau lưng Trần Thiết. Cơn đau rát bỏng ập đến tàn nhẫn, máu đỏ tươi rỉ ra thấm đẫm tấm áo sờn cũ. Trần Thiết nghiến răng chịu đựng, không hề rên rỉ một tiếng. Anh dùng cả cơ thể gầy gò của mình làm lá chắn sống, ôm chặt lấy Tiểu Muội phía sau lưng để bảo vệ cô bé khỏi những mảnh đinh văng ra.
“Anh Thiết! Anh có sao không? Mùi máu... em ngửi thấy mùi máu...” Tiểu Muội gào lên trong hoảng loạn, đôi bàn tay gầy gò run rẩy sờ soạng tấm lưng đẫm máu của anh trai.
“Anh không sao, Tiểu Muội... Trốn kỹ sau lưng anh,” Trần Thiết thì thầm, giọng khàn đặc nhưng kiên định.
Nhìn thấy Trần Thiết chỉ biết nhẫn nhịn chịu đòn, Triệu Đầu Gấu càng thêm đắc ý. Gã bước tới, dùng bàn tay bọc thép thô bạo giật lấy bao than sưởi ấm từ góc lều, đồng thời dùng ủng bọc thép đá văng chiếc hộp nhạc bằng đồng thau của Tiểu Muội ra xa. Chiếc hộp nhạc rơi xuống đất cát rỉ sét, nắp đồng bị móp méo, những bánh răng nhỏ vi mô bên trong văng ra phát ra tiếng kêu lạch cạch khô khốc rồi tắt lịm.
“Đồ rác rưởi! Đây là di vật của cha tao!”
Nhìn chiếc hộp nhạc – mỏ neo tinh thần duy nhất giữ lại ký ức về người cha quá cố và gia đình đầm ấm năm xưa – bị chà đạp tàn nhẫn, một sợi dây lý trí cuối cùng trong đầu Trần Thiết hoàn toàn đứt gãy.
Cơn giận dữ tột độ bùng phát, cộng hưởng với dòng máu carbon đang sôi sục trong hệ tuần hoàn của anh. Trần Thiết ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh đột ngột rực sáng một luồng ánh sáng đỏ nhạt của ý chí tự do và sự phẫn nộ cực hạn.
“Keng! Keng! Keng!”
Nhịp tim của Trần Thiết vọt tăng lên đến mức điên cuồng, tiếng mạch đập gõ vào lồng ngực mạnh mẽ như tiếng pít-tông lò hơi nện dưới áp suất nén cực đại.
Dòng máu biến dị carbon hoạt hóa toàn diện, kích hoạt trạng thái Cấp 1 - Xúc tác sơ cấp. Dưới lớp băng gạc dính đầy dầu máy, toàn bộ các đường gân dọc cánh tay phải của anh phồng rộp lên, chuyển sang màu đen kịt bóng bẩy như than đá ròng. Nhiệt lượng tỏa ra từ cánh tay phải nóng bỏng đến mức làm bốc hơi những giọt nước mưa axit bám trên áo bảo hộ, tạo thành một làn sương khói mờ nhạt bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc bao quanh cơ thể anh.
Sức mạnh cơ bắp của cánh tay phải Trần Thiết tăng vọt lên gấp đôi trong chớp mắt. Cơn đau nhói buốt của hiện tượng hóa đá mạch máu bị luồng sức mạnh bạo liệt này tạm thời áp chế.
Triệu Đầu Gấu nhận ra sự bất thường trên cơ thể Trần Thiết, nhưng gã phản đồ kiêu ngạo không hề sợ hãi. Gã cười gằn, vung chiếc búa rèn thép rỉ lên cao, dồn toàn lực vào khớp khuỷu tay bọc đồng rỉ sét định giáng đòn chí mạng đập nát đầu gối Trần Thiết:
“Thằng rác rưởi biến dị! Chết đi!”
Trong khoảnh khắc nghẹt thở đó, Trần Thiết áp dụng kỹ năng Lắng nghe pít-tông thiên bẩm. Thính giác nhạy bén bắt trọn tiếng rít xì áp suất cực nhỏ phát ra từ khớp bọc đồng ở khuỷu tay phải của Triệu Đầu Gấu. Khớp nối cơ khí đó đã quá cũ kỹ, rỉ sét bám dày và hoàn toàn thiếu mỡ bôi trơn tinh luyện, tạo ra một vết rạn nứt cấu trúc siêu vi ngay tại điểm nối chịu lực chính.
“Điểm yếu nằm ở đó!”
Trần Thiết hét lên một tiếng trầm hùng. Bằng cánh tay phải biến dị carbon đang tỏa khói nóng hừng hực, anh rút chiếc Búa thép rèn của cha ra khỏi thắt lưng. Khối thép ròng nặng mười cân giờ đây nhẹ nhàng như một cành củi trong tay anh.
Trần Thiết dồn toàn bộ sức mạnh cơ bắp quá tải của Xúc tác sơ cấp vào cánh tay phải, xoay hông lấy đà, thực hiện chiêu thức Vung búa phu mỏ dứt điểm.
“Vút!”
Chiếc búa thép rèn xé rách màn sương mù lưu huỳnh vàng xám, tạo ra một luồng gió rít chói tai d dồn dập. Đường búa vạch ra một quỹ đạo hoàn hảo trong không khí, giáng mạnh thẳng vào khớp khuỷu tay bọc đồng rỉ sét của Triệu Đầu Gấu.
“Rắc! Đoàng!”
Tiếng kim loại va chạm cực mạnh vang lên như một tiếng nổ lò hơi áp lực cao. Sức mạnh bộc phát từ cánh tay hóa đá của Trần Thiết truyền thẳng qua búa thép rèn, nghiền nát hoàn toàn lớp vỏ đồng rỉ sét bảo vệ khớp tay đối thủ. Những mảnh đồng vụn bắn ra tung tóe như những mảnh đạn chì.
Khớp nối cơ khí chịu lực của Triệu Đầu Gấu bị đập nát vụn, xương cánh tay sinh học bên trong bị lực chấn động cực đại bẻ gãy gập ngược lại một góc chín mươi độ.
“Á... Á... Tay tôi!”
Triệu Đầu Gấu gào lên đau đớn thảm thiết. Chiếc búa rèn nặng 40 cân tuột khỏi bàn tay bọc thép, rơi rầm xuống nền đất ẩm ướt. Gã khổng lồ vạm vỡ ngã quỵ xuống đất cát rỉ sét, hai tay ôm lấy cánh tay phải gãy nát đang rỉ máu tươi trộn lẫn dầu máy đen kịt, co rúm người lại run rẩy dữ dội.
Trần Thiết đứng sừng sững giữa căn lều rách nát, búa thép rèn trên tay phải vẫn tỏa ra làn khói carbon màu đỏ sậm đặc trưng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc – vệt ám đỏ của dòng máu biến dị cháy trong lò hơi chiến đấu. Đôi mắt rực sáng đỏ nhạt của anh nhìn thẳng vào Mã Sâm.
Mã Sâm chứng kiến cảnh tượng Triệu Đầu Gấu bị đánh bại dễ dàng chỉ bằng một nhát búa thì mặt cắt không còn giọt máu. Chiếc roi da ngắn trên tay gã run bần bật rồi rơi bộp xuống đất. Cuốn sổ nợ bọc đồng thau cũng tuột khỏi tay, rơi vãi trên nền đất cát rỉ sét.
“Mày... mày là quái vật biến dị carbon... Mày dám đả thương người của Nghiệp đoàn...” Mã Sâm lắp bắp, giọng nói run rẩy đầy sợ hãi.
Trần Thiết tiến lên một bước, chiếc búa thép rèn rê trên mặt đất phát ra tiếng rít ghê rợn ‘sột... sột...’. Nhiệt lượng tỏa ra từ cánh tay phải của anh nóng đến mức khiến Mã Sâm có cảm giác như đang đứng trước một lò hơi sắp nổ tung.
“Cút. Trước khi tao đập nát nốt cái chân còn lại của thằng phản đồ này,” Trần Thiết gầm khẽ qua mặt nạ lọc khí.
Mã Sâm không dám nói thêm một lời nào. Gã vội vàng nhặt cuốn sổ nợ lên, ba chân bốn cẳng lôi Triệu Đầu Gấu đang gào khóc đau đớn dậy, chật vật dìu gã tháo chạy bán sống bán chết ra khỏi căn lều lợp tôn rách nát, biến mất vào màn sương mù lưu huỳnh đặc quánh của khu ổ chuột.
Khi bóng dáng của bọn xiết nợ đã khuất hẳn, Trần Thiết mới thở hắt ra một tiếng đầy mệt mỏi. Luồng sức mạnh bộc phát từ Xúc tác sơ cấp đột ngột rút lui, để lại một sự suy kiệt thể xác thực tế tàn nhẫn.
Trần Thiết quỳ sụp xuống đất, chiếc búa thép rèn tuột khỏi tay phải rơi xuống cạnh chiếc hộp nhạc móp méo của Tiểu Muội. Cánh tay phải của anh run rẩy dữ dội, những đường gân xám đen co rút mạnh mẽ hơn, và những mảng vảy cứng màu xám đen quanh khớp cổ tay bắt đầu rạn nứt nhẹ, rỉ ra những giọt máu carbon đen bóng bốc khói rát bỏng.
Anh đã bảo vệ được bao than sưởi ấm cuối cùng cho em gái, nhưng cái giá phải trả là nồng độ carbon hoạt hóa trong máu anh đã tăng vọt lên mức nguy hiểm, đẩy nhanh tốc độ hóa đá mạch máu cánh tay phải lên 7%.
“Anh Thiết... Anh chảy máu nhiều quá... Em ngửi thấy mùi than cháy... Đừng bỏ em lại...”
Trần Tiểu Muội mù lòa mò mẫm bò lại gần, đôi bàn tay gầy gò của cô bé ôm chặt lấy cánh tay phải nóng bỏng, rạn nứt của Trần Thiết, khóc nấc lên từng tiếng đầy xót xa.
Trần Thiết cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương, dùng bàn tay trái lành lặn nhẹ nhàng xoa đầu em gái, giọng nói khàn đặc cố gắng tỏ ra bình tĩnh:
“Anh không sao, Tiểu Muội... Than sưởi ấm vẫn còn đây... Chúng ta sẽ sống sót qua mùa đông này...”
Nhưng sâu trong thâm tâm, Trần Thiết biết rõ sóng gió chỉ mới bắt đầu. Mã Sâm tháo chạy trong nhục nhã nhưng chắc chắn gã sẽ mang lòng thù hận sâu sắc quay trở về báo cáo toàn bộ sự việc lên đốc công Vương Sâm. Sức mạnh bộc phát bất thường của Trần Thiết và vệt khói đỏ sậm bốc mùi lưu huỳnh tỏa ra từ búa thép rèn của anh chắc chắn sẽ khơi dậy lòng tham vô độ của gã bạo chúa cai trị mỏ than cổ Smog-Town.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!