Nhạc nềnBroken

Bóng Đêm Rình Rập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết lưu huỳnh rống rít ngoài rìa Smog-Town, kéo theo những luồng gió buốt giá rít qua các khe nứt của mặt đất rỉ sét, tràn xuống lòng đất sâu. Tại Ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town, không khí đặc quánh mùi rỉ đồng ẩm ướt và sương độc lưu huỳnh xám xịt. Nơi đây vốn là một phế tích công nghiệp từ thời kỳ đầu của đế quốc, nay trở thành căn cứ trú ẩn tạm thời của Công đoàn nổi dậy Ngọn Lửa Than sau trận huyết chiến khốc liệt tại cầu treo Đồng Thau.


Sâu trong một toa tàu điện ngầm rách nát, Trần Thiết đang nằm bất tỉnh trên một chiếc phản sắt hoen rỉ. Thân hình gầy gò của anh chìm trong cơn sốt chì dữ dội. Gương mặt anh xám ngoét, trán đẫm mồ hôi lạnh, đôi môi mím chặt chịu đựng những cơn đau co rút từ sâu trong xương tủy. Cánh tay phải—niềm tự hào và cũng là lời nguyền của anh—nay đã hóa đá đến mười lăm phần trăm, cứng đờ và lạnh ngắt như một khúc gỗ mục bọc than đen. Trên cẳng tay xám xịt ấy, vết rạn nứt sâu hơn ba centimet do loạt đạn đinh nén của Tào Tiểu Long để lại vẫn đang âm ỉ rỉ ra thứ dịch máu carbon màu xám đen bóng, đặc quánh như hắc ín. Mỗi khi một giọt máu đen rỏ xuống tấm ga giường rách, nó lại xèo xèo bốc lên một làn khói đỏ sậm đặc trưng, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc.


Không chỉ có vậy, bả vai trái của Trần Thiết—nơi hứng trọn luồng axit sunfuric của Lão Độc trong trận chiến trước—đang rách miệng nghiêm trọng. Thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét, báo hiệu trạng thái Nhiễm độc chì tích lũy cấp tính, liên tục rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc mỡ cừu dã chiến. Chất độc chì ngấm sâu vào hệ tuần hoàn khiến nửa thân người bên trái của anh hoàn toàn tê liệt, run rẩy vô thức dưới lớp Giáp da bọc chì rách nát.


Trong cơn hôn mê sâu, ý thức của Trần Thiết bị kéo tuột vào một ảo ảnh tăm tối. Anh thấy mình quay trở lại mười năm trước, dưới đáy Khu hầm mỏ sập số 4. Bóng tối ngột ngạt, tiếng đá nứt rào rào trên đỉnh đầu và tiếng gầm rú của những mũi khoan khổng lồ bị kẹt áp suất. Anh thấy cha mình, kỹ sư trưởng Trần Vô Kỵ, gương mặt dính đầy muội than, đang dùng hết sức lực đẩy anh vào khoang an toàn bọc chì trước khi cả hầm mỏ sụp đổ.


“Thiết! Sống sót... bảo vệ Tiểu Muội... giữ lấy ngọn lửa!” Giọng nói của cha vang vọng, nghẹn ngào rồi chìm nghỉm dưới tiếng đổ nát rầm trời. Trần Thiết muốn gào lên, muốn đưa cánh tay phải ra để nắm lấy tay cha, nhưng cánh tay ấy nặng trĩu, cứng ngắc như một tảng đá ngàn năm, găm chặt anh xuống nền đất lạnh.


Bên cạnh phản sắt, Trần Tiểu Muội quỳ sụp dưới đất, đôi bàn tay nhỏ bé gầy gò bọc trong lớp vải sợi đồng sờn rách đang run rẩy sờ soạng khắp khuôn mặt nóng bừng của anh trai. Đôi mắt mù lòa của cô bé mười hai tuổi phủ một lớp màng đục như sương lưu huỳnh, hướng về phía khoảng không vô định với sự hoảng loạn tột độ. Chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc duy nhất đeo trên mặt cô bé khẽ rít lên những tiếng thở dốc nặng nề, lọc đi phần nào mùi khói độc lưu huỳnh đang lảng vảng trong toa tàu.


“Anh Thiết... anh đừng bỏ em... anh tỉnh lại đi...” Tiểu Muội nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao, rớt xuống cánh tay hóa đá lạnh ngắt của Trần Thiết.


Lý Đại Hải ngồi bệt ở góc toa tàu, cánh tay trái cơ khí của gã bị mài mòn bánh răng bả vai sau nỗ lực gồng đỡ dầm thép sập, nay rũ xuống vô lực, thỉnh thoảng lại xì ra một luồng hơi nước yếu ớt. Gã khổng lồ cao hai mét nhìn Trần Thiết với ánh mắt lo âu tột cùng.


“Giai Linh, liệu thằng Thiết có qua nổi đêm nay không?” Đại Hải khàn giọng hỏi, giọng nói trầm đục vang vọng trong không gian chật hẹp.


Cố Giai Linh—nhà chế tạo lập dị đeo chiếc kính lúp nhiều tròng trên trán—đang cẩn thận nghiền mịn một nắm Bột thạch anh thô trên chiếc đĩa đồng rỉ sét. Gương mặt cô căng thẳng, đôi bàn tay bám đầy dầu mỡ bôi trơn khéo léo đắp phần bột thạch anh lên vết thương vai trái của Trần Thiết để tạm thời trung hòa độc tính của chì.


“Tôi đã dùng hết lượng bột thạch anh thô cuối cùng rồi,” Giai Linh lạnh lùng nói, nhưng trong mắt cô không giấu nổi sự lo lắng. “Vết rạn nứt trên cánh tay phải của hắn quá sâu, máu carbon đang thoát áp suất liên tục. Nếu trong vòng ba ngày tới chúng ta không tìm được dầu thủy lực tinh luyện chịu nhiệt để bảo dưỡng hệ thống van xả áp và thực hiện phẫu thuật cấy ghép bộ lọc theo bản vẽ sơ khai, cánh tay phải của hắn sẽ hoại tử hoàn toàn, và chất độc chì sẽ phá hủy đại não hắn.”


Triệu Hùng đứng tựa lưng vào cửa toa tàu, đầu cúi gục. Chiếc khiên sắt tự chế của gã đã nát vụn, găng tay cơ khí bị chập mạch treo lơ lửng bên hông. Sự kiêu ngạo thường ngày của gã thợ rèn trẻ hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hối hận thấu xương. Gã biết, nếu không có Trần Thiết mạo hiểm dùng tay hóa đá đỡ đạn đinh và nhỏ máu kích nổ súng tự chế Lửa Đỏ cắt đứt cầu treo, gã và nhóm thợ mỏ trẻ tuổi đã nằm lại dưới đáy Vực thẳm Sắt Thép rực lửa xỉ than.


“Tất cả là tại tôi...” Triệu Hùng đấm mạnh tay trái vào vách thép toa tàu, rít lên qua kẽ răng. “Nếu tôi không nghe lời dụ dỗ của tên phản đồ Trần Hải, anh em đã không rơi vào bẫy phục kích của Tào Tiểu Long. Anh Thiết... anh ấy sẽ không ra nông nỗi này.”


“Câm miệng và lo canh gác đi!” Lý Đại Hải gầm nhẹ, cắt ngang lời Triệu Hùng. “Vương Sâm đã mất đi thằng con trai Tào Tiểu Long cùng chiếc chiến xa bọc đồng đắt giá. Gã bạo chúa đó chắc chắn đang điên cuồng lùng sục khắp Smog-Town. Chúng ta phải bảo vệ thằng Thiết bằng mọi giá.”


Trong khi nhóm nổi dậy đang chìm trong u ám dưới lòng đất ngầm, thì tại tầng trên xa hoa của Smog-Town, một âm mưu tàn độc khác đang được vạch ra.


Bên trong văn phòng lộng lẫy dát vàng của Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết, Giám đốc điều hành Thẩm Vạn Sơn ngồi trên chiếc ghế da sang trọng, tay chậm rãi gõ chiếc ba toong bằng ngọc thạch xuống sàn gỗ bóng loáng. Qua chiếc kính một mắt viền vàng thau, lão nhìn chằm chằm vào vệt máu carbon đen bóng đã đông cứng trên một mảnh thép rỉ—mẫu sinh học do bọn lính thu gom được từ hiện trường xưởng rác của lão Tạ Tấn.


“Một dòng máu có thể kích nổ động cơ hơi nước vượt công suất gấp mười lần mà không tỏa nhiệt dư...” Thẩm Vạn Sơn thì thầm, giọng nói trầm thấp đầy dã tâm. “Đây chính là thứ nhiên liệu sinh học vĩ đại mà Viện Hàn lâm Khoa học Hoàng gia đang tìm kiếm để hoàn thiện động cơ vĩnh cửu. Vương Sâm quá thô bạo, gã chỉ biết đập phá. Ta cần một kẻ tinh tế hơn để mang thứ huyết mạch này về đây nguyên vẹn.”


Lão quay sang góc tối của căn phòng, nơi một bóng người gầy gò đang đứng im lìm như một bức tượng đồng.


“Bóng Đồng, ta trả cho ngươi ba ngàn đồng vàng hoàng gia. Hãy lẻn vào ga ngầm bỏ hoang, tiêu diệt toàn bộ lũ thợ mỏ nổi loạn. Bắt sống đứa em gái mù Trần Tiểu Muội làm con tin, và mang Trần Thiết về đây. Nhớ kỹ, ta cần hắn còn thở, để dòng máu kia không bị đông đặc.”


Bóng người trong góc tối khẽ chuyển động. Đó là Bóng Đồng, sát thủ bóng đêm chuyên nghiệp Thượng Kinh. Hắn vận bộ giáp da bọc chì màu xám đen ôm sát cơ thể, loại trang bị đặc chủng giúp triệt tiêu hoàn toàn tiếng động cơ học khi di chuyển. Khuôn mặt hắn được che kín bởi một chiếc mặt nạ đồng thau không hề có khe hở mắt—hắn không nhìn bằng ánh sáng, mà định vị vạn vật bằng bộ cảm biến siêu âm cấy ghép trực tiếp ở tai. Bên hông hắn, cặp dao găm khí nén thủy lực bằng thép hợp kim chịu lực khẽ rít lên một tiếng xả áp cực nhỏ, lạnh ngắt.


“Rõ,” Bóng Đồng đáp gọn lỏn bằng một giọng nói khàn đặc, vô cảm như tiếng bánh răng rỉ sét, rồi biến mất vào màn sương độc lưu huỳnh ngoài cửa sổ.


Trở lại ga ngầm bỏ hoang Smog-Town, bóng đêm càng lúc càng sâu. Lý Đại Hải và Triệu Hùng đã rời toa tàu để tuần tra vòng ngoài, chỉ còn lại Cố Giai Linh đang ngủ thiếp đi vì kiệt sức bên bàn chế tạo, và Tiểu Muội vẫn kiên trì ngồi canh bên giường Trần Thiết.


Ở lối vào ga ngầm, cậu thiếu niên A Ngưu đang ngồi xổm sau một đống phế liệu máy khoan rỉ sét để cảnh giới. Chiếc kính bảo hộ một mắt của cậu hiển thị một màu xanh mờ tối của sương độc. Để tăng cường khả năng cảnh giới trong bóng tối, A Ngưu đã thả bầy Chuột cơ khí dây cót Rỉ Sét tỏa ra khắp các đường ống ngầm xung quanh. Những con chuột máy nhỏ bé bằng đồng thau chuyển động bằng bánh răng dây cót khẽ chạy lách cách dưới nền đất cát rỉ sét, mắt phát ra ánh sáng đỏ mù mờ từ bóng đèn dây tóc.


Đột nhiên, con chuột máy đầu đàn đang bò sát đường ống nước thải bỏ hoang bỗng dừng lại. Bộ cảm biến bằng màng đồng thau siêu mỏng trên đầu nó bắt được một tần số rung động siêu âm cực lạ, không phải tiếng bước chân của phu mỏ, cũng không phải tiếng pít-tông của lính gác mỏ Nghiệp đoàn. Đó là một tần số siêu âm cực cao, phát ra từ bộ cảm biến đeo tai của Bóng Đồng đang di chuyển lơ lửng qua các toa tàu cũ cách đó trăm mét.


Con chuột máy lập tức kích hoạt lập trình cơ học, dùng chiếc đuôi đồng gõ liên tiếp vào đường ống dẫn nước rỉ sét theo nhịp mật mã gõ: *Cộc... cộc... cộc...*


A Ngưu đang áp tai vào ống nghe đồng tự chế đeo ở cổ liền giật nảy mình. Nhịp gõ dồn dập báo hiệu có kẻ xâm nhập mang trang bị công nghệ cao.


“Có biến!” A Ngưu thì thầm, tim đập thình thịch. Cậu lén rút khẩu súng hơi nước tự chế bắn đinh từ thắt lưng, gạt nhẹ van nạp khí nén để chuẩn bị chiến đấu. Cậu biết rõ, nếu để kẻ địch lọt vào toa tàu của Trần Thiết lúc này, tất cả sẽ kết thúc.


A Ngưu khom người di chuyển không tiếng động dọc theo đường ống thải hẹp, hướng về phía phát ra tín hiệu. Qua làn sương độc lưu huỳnh mờ mịt, cậu không thấy bất kỳ bóng người nào, nhưng thính giác nhạy bén bắt được một tiếng rít cực nhỏ—tiếng dầu thủy lực chuyển động trong kẽ dao găm của sát thủ.


*Vút!*


Một luồng gió lạnh ngắt xé rách màn sương. Bóng Đồng xuất hiện như một bóng ma từ trên trần ga ngầm, lướt đi lơ lửng nhờ bộ giáp da bọc chì giảm thanh. Hắn không cần nhìn, cảm biến siêu âm trên mặt nạ đồng thau đã vẽ nên sơ đồ nhiệt lượng và chuyển động của A Ngưu một cách chính xác.


A Ngưu hoảng hốt vung súng hơi nước bắn chặn.


*Phụt!*


Cây đinh thép chịu lực bắn vút đi, nhưng Bóng Đồng chỉ khẽ nghiêng người một góc ba mươi độ, né tránh đường đạn một cách dễ dàng. Trước khi A Ngưu kịp gạt cần nạp khí cho phát bắn thứ hai, Bóng Đồng đã áp sát. Tay trái hắn vươn ra nhanh như chớp, bóp chặt lấy cổ tay trái của A Ngưu.


*Rắc!*


Một tiếng xương gãy giòn vang lên trong bóng tối. A Ngưu trợn tròn mắt, nỗi đau đớn tột cùng ập đến khiến cậu suýt gào lên, nhưng bàn tay bọc da chì của Bóng Đồng đã bịt chặt miệng cậu, nhấc bổng cơ thể gầy gò của cậu lên rồi ném mạnh vào vách sắt toa tàu rỉ sét. Đầu A Ngưu va đập mạnh vào thành thép, máu tươi rỉ ra rách da đầu nhẹ, khiến cậu lịm đi, khẩu súng hơi tự chế rơi keng keng xuống đất.


Bóng Đồng lạnh lùng bước qua thân hình bất tỉnh của A Ngưu. Cảm biến siêu âm của hắn bắt được nhịp tim yếu ớt nhưng mang tần số năng lượng carbon cực cao phát ra từ toa tàu cuối cùng. Hắn chậm rãi rút cặp dao găm khí nén thủy lực, lưỡi dao bằng thép hợp kim rít lên tiếng rung siêu vi lạnh lẽo.


Bên trong toa tàu, Trần Tiểu Muội đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi tai của cô bé mù lòa khẽ động đậy. Nhờ mất đi thị giác, thính giác của cô nhạy cảm gấp mười lần người thường. Cô nghe thấy tiếng bước chân cực nhẹ—nhẹ đến mức gần như bị triệt tiêu hoàn toàn—nhưng đi kèm với đó là tiếng rít vô cùng mảnh của áp lực dầu thủy lực dã chiến.


“Có... có ai đó đang đến,” Tiểu Muội thì thầm, giọng nói run rẩy. Cô lay mạnh bả vai Cố Giai Linh, nhưng nhà chế tạo lập dị vẫn đang chìm trong cơn kiệt sức sâu sau ca phẫu thuật dã chiến, không hề phản ứng.


Tiếng rít thủy lực ngày càng gần. Tiểu Muội ngửi thấy mùi da chì lạnh ngắt bốc lên từ ngoài cửa toa tàu. Đó không phải mùi mỡ bò bôi trơn quen thuộc của Lý Đại Hải, cũng không phải mùi muội than ấm áp của Triệu Hùng. Đó là mùi của cái chết lạnh lùng, vô cảm từ Thượng Kinh.


“Anh Thiết...”


Tiểu Muội quay sang nhìn Trần Thiết. Anh vẫn nằm im lịm, hơi thở khò khè đứt quãng, cánh tay phải rạn nứt sâu ba centimet vẫn đang rỉ từng giọt máu carbon đen bóng nóng bỏng xuống sàn sắt. Cơn sốt chì hành hạ khiến anh không thể tự thức tỉnh.


*Cạch.*


Cửa toa tàu khẽ dịch chuyển. Bóng Đồng bước vào, bộ giáp da bọc chì xám đen khiến hắn hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối của sương độc. Chiếc mặt nạ đồng thau không mắt hướng thẳng về phía phản sắt nơi Trần Thiết đang nằm.


Nhận thấy mối đe dọa chí mạng đã cận kề, Trần Tiểu Muội không hề do dự. Cô bé mười hai tuổi gầy gò, yếu ớt dùng hết sức lực bò lên phản gỗ, dang rộng hai tay, lấy tấm thân mảnh khảnh bọc trong chiếc áo choàng bọc chì sờn rách của mình che chở hoàn toàn cho anh trai Trần Thiết.


“Không được chạm vào anh ấy!” Tiểu Muội hét lên hướng về phía bóng tối, đôi mắt mù lòa ngập tràn nước mắt nhưng gương mặt lộ rõ vẻ kiên cường bướng bỉnh.


Bóng Đồng dừng bước. Bộ cảm biến siêu âm của hắn hiển thị hình ảnh một đứa trẻ mù đang chắn trước mục tiêu. Đối với một sát thủ được lập trình hoàn hảo từ Thượng Kinh, cảm xúc con người là một lỗi logic vô dụng. Hắn không hề dao động.


*Phụt!*


Bóng Đồng vươn cánh tay bọc chì ra, gạt nhẹ một cái. Lực gạt cơ học mạnh mẽ hất văng Trần Tiểu Muội ra khỏi phản sắt. Cơ thể gầy gò của cô bé va đập mạnh vào thành thép toa tàu rỉ sét rỉ máu đầu nhẹ, chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc văng ra ngoài. Tiểu Muội rên rỉ đau đớn, đầu óc choáng váng, chật vật muốn bò dậy nhưng không còn sức lực.


Bóng Đồng bước lên một bước, đứng sừng sững bên giường bệnh của Trần Thiết. Hắn chậm rãi nâng cánh tay phải lên, lưỡi dao găm khí nén thủy lực sắc bén, lạnh ngắt rít lên tiếng rung siêu vi chói tai dưới áp lực khí nén dã chiến.


Hắn cúi người xuống, dí sát mũi dao lạnh rợn người vào ngay sát cổ họng của Trần Thiết. Lưỡi dao rung nhẹ, chỉ cần Thẩm Vạn Sơn ra lệnh dứt điểm, áp lực thủy lực sẽ cắt đứt cuống họng anh trong vòng một phần mười giây.


Trần Thiết vẫn nằm im lịm, lồng ngực phập phồng yếu ớt dưới cơn sốt chì hành hạ. Máu carbon đen bóng vẫn rỉ ra từ vết nứt sâu trên cánh tay hóa đá của anh dưới màn sương độc lạnh giá, trong khi lưỡi dao tử thần đã kề sát da thịt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!