Nhạc nềnBroken

Nhịp Búa Trên Vực Thẳm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát axit sunfuric rống lên điên cuồng qua Vực thẳm Sắt Thép, cuốn theo những hạt bụi rỉ sét sắc nhọn như dao cạo, nện rào rào vào những tấm ván gỗ mục nát của Cầu treo Đồng Thau. Dưới vực sâu tăm tối, dòng xỉ than nóng đỏ vẫn cuồn cuộn chảy, tỏa ra màn sương lưu huỳnh rực ánh đỏ hắc ám, bốc mùi trứng thối nồng nặc khiến không khí đặc quánh lại như keo.


Trần Thiết đứng ở đầu cầu treo hiểm trở, hai chân phu mỏ bám chặt lấy thanh dầm sắt rỉ. Cơn sốt chì dữ dội đang thiêu đốt đại não anh, khiến tầm nhìn chao đảo. Ở bả vai trái, vết bỏng axit từ trận chiến với Lão Độc trước đó đã rách miệng hoàn toàn dưới sức gió giật. Thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét, đặc quánh và tanh nồng mùi chì độc hại, liên tục rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc mỏng sờn rách rồi bám vào lớp Giáp da bọc chì rách nát của anh. Mỗi giọt dịch xanh chảy ra là một lần nửa thân người bên trái của anh tê dại đi, các thớ cơ run rẩy vô lực.


Nhưng Trần Thiết không thể ngã xuống lúc này.


Ở phía bên kia cầu, Triệu Hùng đang quỳ sụp sát mép ván gãy. Chiếc khiên sắt tự chế của gã thợ rèn trẻ đã bị bắn nát vụn, găng tay cơ khí bốc khói đen do chập mạch điện từ. Ngay trước ngực gã, hai họng súng bắn đinh hơi nước khổng lồ của chiếc đại chiến xa bọc đồng do Tào Tiểu Long chỉ huy đang quay tít với tốc độ chóng mặt. Tiếng pít-tông nén khí gầm rú chói tai gạt bỏ mọi âm thanh của bão cát, sẵn sàng khạc ra loạt đinh thép nén áp lực cực đại để tiễn Triệu Hùng xuống vực thẳm xỉ than.


“Chết đi, lũ chuột nhắt dơ bẩn!” Tào Tiểu Long đứng trên tháp pháo chiến xa gầm lên đầy đắc ý qua bộ loa khuếch đại của giáp bọc đồng đỏ.


“Tiểu Long! Dừng tay!”


Trần Thiết khàn giọng hét lớn. Giọng nói của anh khô khốc, đứt quãng như tiếng hai bánh răng rỉ sét cọ xát vào nhau dưới áp suất cao. Không đợi đối phương phản ứng, anh dồn lực vào chân phải, tay trái siết chặt cán Búa thép rèn của cha nặng mười cân. Cánh tay phải hóa đá mười lăm phần trăm của anh lúc này cứng đờ, lạnh ngắt như một khúc gỗ mục bọc than đen, treo lơ lửng đầy bất tiện bên sườn. Anh không thể cử động khớp khuỷu tay phải, nhưng ý chí sinh tồn bướng bỉnh buộc anh phải hành động.


*Hưu! Thập... Thập... Thập!*


Tào Tiểu Long không hề có ý định dừng lại. Chiếc chiến xa bọc đồng khổng lồ nện xích sắt rầm rập xuống mặt cầu treo hẹp, húc thẳng vào hàng rào bao cát phòng thủ dã chiến của phu mỏ. Sức nặng hàng chục tấn của cỗ máy khiến những sợi dây cáp đồng rỉ sét của cầu treo căng ra cực hạn, phát ra những tiếng rên rỉ kim loại ghê rợn.


“Đại Hải! Bọc hậu cho anh em rút lui về toa xe goòng! Để tao giải quyết chiếc chiến xa kia!” Trần Thiết hét lên với Lý Đại Hải đang chật vật đỡ hai phu mỏ bị thương phía sau.


Lý Đại Hải gầm lên, cánh tay trái cơ khí bằng thép rỉ rít lên một tiếng xả áp chói tai. Gã cố gắng dùng sức mạnh cơ khí để kéo giữ sợi xích sắt nâng hạ cầu treo, nhưng lực nén thủy lực quá mạnh từ xích kéo của chiến xa đối phương truyền lại đã làm rách toạc các bánh răng truyền động ở bả vai cơ khí của gã. Tiếng kim loại gãy giòn vang lên, cánh tay thép của Đại Hải xì ra một luồng khói xám ngắt lực. Gã quỵ xuống, đau đớn nhìn Trần Thiết lao đi.


Trần Thiết gạt nút kích hoạt ở cổ tay trái.


*Phụt!*


Chiếc Móc neo hơi nước đeo ở cổ tay trái bắn vút đi. Sợi cáp thép mảnh xé rách màn sương độc lưu huỳnh, găm chặt vào nắp ca-pô bọc đồng của chiếc chiến xa đang lao tới. Trần Thiết gồng lực chân, mượn áp lực khí nén của bình nén mini đeo hông kéo cơ thể gầy gò của anh bay vút lên không trung. Anh đu mình qua đầu những tên lính tuần tra đang nổ súng hỗn loạn, đáp mạnh xuống nắp ca-pô nóng bỏng của cỗ máy bọc đồng.


Sức nóng từ động cơ lò hơi của chiến xa bốc lên hầm hập qua lớp giáp da bọc chì rách nát của Trần Thiết. Anh không màng đến bả vai trái đang rỉ dịch xanh buốt rát, tay trái vung cao chiếc Búa thép rèn của cha, dồn toàn bộ quán tính rơi tự do giáng một cú sấm sét thẳng xuống tấm kính cường lực bảo vệ buồng lái nơi Tào Tiểu Long đang ngồi.


*Rầm! Keng!*


Cú nện búa nặng mười cân khiến tấm kính cường lực rạn nứt như mạng nhện. Tào Tiểu Long ở bên trong buồng lái giật nảy mình, khuôn mặt béo mập lộ rõ vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy đôi mắt rực sáng đỏ nhạt của Trần Thiết qua lớp kính nứt.


“Thằng điên này! Cút xuống!” Tào Tiểu Long điên cuồng gầm lên qua loa giáp. Gã gạt mạnh cần gạt cơ học, kích hoạt họng súng bắn đinh hơi nước phụ gắn ngay sát nắp ca-pô.


*Phụt! Phụt! Phụt!*


Ở cự ly chưa đầy một mét, những cây đinh thép chịu lực dài 15cm bắn ra liên thanh, hướng thẳng vào lồng ngực và bả vai phải của Trần Thiết. Trong khoảnh khắc sinh tử, khi nửa thân người bên trái đang tê liệt vì nhiễm độc chì không thể né tránh, Trần Thiết đưa cẳng tay phải đã bị hóa đá mười lăm phần trăm ra chắn trước ngực.


*Keng! Keng! Keng!*


Những tia lửa xám rực lên chói mắt. Đạn đinh thép nện liên tiếp vào cẳng tay hóa đá xám đen của anh, phát ra những tiếng va chạm khô khốc của đá tảng. Lớp vảy carbon cứng như đá than cổ đã cứu mạng anh, làm chệch hướng toàn bộ loạt đạn đinh găm lệch vào vách thép chiến xa. Thế nhưng, cái giá phải trả vô cùng tàn nhẫn. Lực chấn động cực mạnh từ đạn đinh nén áp suất cao đã bẻ gãy khớp xương bả vai phải của anh, tạo ra một vết rạn nứt sâu hoắm dài hơn 3cm dọc theo cẳng tay hóa đá.


Thứ dịch máu carbon màu xám đen bóng, đặc quánh như hắc ín và nóng bỏng như dung nham, bắt đầu rỉ ra từ vết nứt sâu, bốc khói lưu huỳnh nghi ngút khi tiếp xúc với không khí lạnh của bão tuyết. Cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng lên đại não khiến Trần Thiết gầm lên một tiếng đau đớn, đôi mắt rực đỏ nhạt của trạng thái quá nhiệt mạch máu càng thêm điên cuồng.


Anh dùng bàn tay phải hóa đá cứng ngắc kẹp chặt lấy họng súng bắn đinh bọc đồng của chiến xa, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể gồng lực bẻ cong nòng súng làm lệch hướng hoàn toàn đường đạn của Tào Tiểu Long.


“Triệu Hùng! Chạy mau!” Trần Thiết hét lên, máu carbon đen bóng từ tay phải rỏ xuống nắp ca-pô chiến xa xèo xèo bốc khói.


Triệu Hùng lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn hoảng loạn. Nhìn thấy Trần Thiết mạo hiểm cả mạng sống, dùng cánh tay hóa đá rạn nứt rỉ máu để làm lá chắn sống che chở cho mình, lòng kiêu ngạo đố kỵ thường ngày của gã thợ rèn trẻ hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là sự hối hận và nể phục tột cùng. Gã chật vật bò dậy, cùng các phu mỏ trẻ tuổi dìu nhau chạy ngược về phía đầu cầu bên kia, nơi Lý Đại Hải đang đứng đợi.


“Mày nghĩ mày cứu được chúng nó sao?” Tào Tiểu Long điên cuồng hét lên bên trong buồng lái. Gã gạt cần tăng áp lò hơi sau lưng chiến xa lên mức cực hạn 150 psi. Tiếng pít-tông gầm rú rung chuyển cả cầu treo. Chiếc chiến xa bọc đồng bắt đầu nhấn ga, xích sắt quay tít cuốn phăng mọi chướng ngại vật, đẩy Trần Thiết lùi sát về phía tháp nâng xích sắt của cầu treo.


Trần Thiết biết mình không thể dùng sức vật lý đập móp được chiếc chiến xa bọc đồng dày cộp này. Anh áp tai sát vào nắp ca-pô, lắng nghe tiếng pít-tông thủy lực đang nện dồn dập bên trong động cơ. Nhịp pít-tông rít lên chói tai, báo hiệu hệ thống xích kéo của chiến xa đang khóa chặt vào mố cầu để giữ thăng bằng.


“Nếu không cắt được xích cầu... tất cả sẽ chết chìm dưới vực xỉ than!”


Suy luận chiến thuật lóe lên trong đầu. Trần Thiết dùng tay trái rút khẩu Súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ giắt bên hông. Kh khẩu súng tự chế từ ống đồng phế liệu này hiện đang bị hỏng gioăng van mỡ cừu do áp suất dội ngược từ trận chiến trước, chưa hề được sửa chữa. Nếu bóp cò thông thường, áp suất nén khí sẽ nổ tung nòng súng ngay lập tức.


Nhưng Trần Thiết không còn đường lui. Anh chọn một biện pháp tàn nhẫn nhất.


Anh dùng lưỡi dao găm rỉ sét rạch một đường sâu vào lòng bàn tay phải hóa đá đang rỉ máu đen. Dòng máu carbon hoạt hóa nồng độ cao chảy ra đỏ sẫm bốc khói rát bỏng. Trần Thiết nhỏ trực tiếp dòng máu biến dị này vào van nạp nhiên liệu bên hông khẩu súng Lửa Đỏ.


*Kích nổ áp lực Lửa Đỏ!*


Ngay lập tức, dòng máu carbon tiếp xúc với lò đốt mini bên trong súng bùng cháy dữ dội. Áp suất buồng nén vọt tăng lên gấp mười lần giới hạn thiết kế trong vòng nửa giây. Khẩu súng Lửa Đỏ rung lên bần bật như muốn rách toạc ra, vỏ đồng thau nóng đỏ lên tỏa khói màu đỏ sậm đặc trưng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc.


Trần Thiết gầm lên chịu đựng sức nóng thiêu rụi da thịt tay trái đang cầm súng. Anh ngắm thẳng vào bộ pít-tông thủy lực nâng hạ xích sắt chính của cầu treo Đồng Thau—điểm yếu chiến thuật duy nhất nằm ngay sát mố cầu đối phương.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ áp suất cực lớn vang lên như tiếng sấm rền giữa vực thẳm. Cây đinh thép chịu lực dài 15cm bắn ra từ họng súng Lửa Đỏ với tốc độ xuyên giáp kinh hoàng, kéo theo một luồng khói đỏ sậm rực lửa xám. Cây đinh thép xé rách không khí, găm thẳng và xuyên thủng hoàn toàn bộ pít-tông thủy lực nâng xích sắt của cầu treo.


*Rắc rắc... Coong!*


Bộ pít-tông bị phá hủy hoàn toàn, áp suất dầu thủy lực dội ngược làm nổ tung các van xả phụ. Sợi xích sắt khổng lồ nâng giữ cầu treo Đồng Thau bị đứt phăng, tuột xích khỏi ròng rọc nâng với tiếng rít chói tai ghê rợn của kim loại bị xé rách.


Mất đi sợi xích nâng đỡ một bên, mặt cầu treo Đồng Thau lập tức nghiêng hẳn sang một góc bốn mươi lăm độ. Chiếc xe chiến giáp bọc đồng khổng lồ của Tào Tiểu Long mất đi điểm bám xích sắt, bánh xích quay tít vô vọng trên mặt gỗ mục đóng băng trơn trượt.


“Không! Cứu tao!” Tào Tiểu Long kinh hoàng hét lên qua loa khi chiếc chiến xa bọc đồng nặng nề bắt đầu trượt tự do lùi về phía sau, kéo đổ cả hàng rào sắt bảo vệ biên giới rồi rơi thẳng xuống Vực thẳm Sắt Thép sâu thẳm bên dưới. Một tiếng nổ lò hơi rực lửa phát ra từ dưới vực sâu, nhuộm đỏ cả màn đêm tuyết giá bằng ánh lửa lưu huỳnh kiêu hãnh.


Cây cầu treo đổ sụp hoàn toàn từ giữa thân cầu. Trần Thiết dùng chút lực tàn cuối cùng của tay trái bắn Móc neo hơi nước bám vào dầm sắt đầu cầu bên này, ôm chặt lấy Triệu Hùng đang lơ lửng sát mép vực kéo mạnh lên bờ an toàn trước khi cả cây cầu rơi tự do xuống vực sâu.


Trần Thiết ngã gục xuống đất cát rỉ sét sát ga ngầm bên này cầu. Cánh tay phải hóa đá của anh xuất hiện thêm nhiều vết rạn nứt sâu rỉ máu carbon đen bóng bốc khói nghi ngút, nồng độ carbon hoạt hóa trong cơ thể đạt ngưỡng nguy hiểm cực hạn khiến tim anh đập dồn dập rồi yếu dần. Anh nhắm mắt lại, rơi vào trạng thái suy kiệt huyết mạch lạnh ngắt, trong khi tiếng còi hơi nước báo động của quân truy đuổi hoàng gia từ xa vẫn đang dồn dập vang vọng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!