Nhạc nềnBroken

Bẫy Phục Kích Tại Cầu Treo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang của Smog-Town chưa bao giờ lạnh lẽo và ngột ngạt đến thế. Trên chiếc giường lò xo rỉ sét đặt ở góc phòng máy cũ, Trần Thiết khẽ rên rỉ một tiếng đớn đau. Vết bỏng axit sunfuric trên bả vai trái của anh—hậu quả từ trận huyết chiến sinh tử với Lão Độc—đang co rút lại một cách tàn nhẫn. Từ dưới lớp băng gạc rách nát thấm đẫm muội than, một thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét, đặc quánh và bốc mùi chì nồng nặc đang rỉ ra từng giọt, chậm rãi nhỏ xuống mặt sàn thép lạnh ngắt.


Cơn tê liệt do nhiễm độc chì tích lũy đang gặm nhấm nửa thân người bên trái của anh, khiến mỗi nhịp thở đều nặng nề như pít-tông thiếu dầu bôi trơn. Cạnh đó, cánh tay phải hóa đá mười lăm phần trăm của anh xám xịt, cứng đờ và vô tri như một khối đá than cổ đại. Mười ngón tay phải cứng ngắc không thể co duỗi, chỉ có thể nằm im lịm đầy bất lực.


“Thiết, mày phải nằm yên! Độc chì đã thấm vào biểu bì rồi, nếu mày còn cố gồng lực, hệ tuần hoàn của mày sẽ bị phá hủy hoàn toàn trước khi tìm được bộ lọc sinh học!” Tào A Bình khàn giọng nói, đôi bàn tay quấn băng gạc dính đầy muội than xanh của gã đang run rẩy đè chặt bả vai trái của Trần Thiết, cố gắng bôi thêm một lớp sáp mỡ cừu dã chiến để làm dịu vết thương.


Trần Thiết cắn chặt răng đến mức bật máu môi, đôi mắt rực sáng đỏ nhạt dưới mái tóc bám đầy bụi than xám. Anh không nhìn bả vai đang rỉ dịch xanh của mình, mà hướng ánh mắt lạnh lùng về phía chiếc bàn gỗ rỉ sét ở giữa phòng.


Ở đó, Triệu Hùng—thợ rèn trẻ kiêu ngạo của công đoàn—đang trải rộng một tấm bản đồ đục lỗ bằng đồng thau mỏng. Đôi mắt gã thợ rèn trẻ rực lên sự cuồng nhiệt đầy nguy hiểm. Gã vừa nhận được một nguồn tin rò rỉ tuyệt mật từ một "kỹ sư phụ tá thân cận" bên trong Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết. Sơ đồ chỉ rõ vào đêm nay, một chuyến xe goòng bọc thép chở đầy Than đá chất lượng cao—nguồn đốt tinh khiết không lẫn lưu huỳnh—sẽ đi qua Cầu treo Đồng Thau để tiến về kho dự trữ Thượng Kinh.


“Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta, Thiết!” Triệu Hùng đập mạnh bàn tay thô ráp xuống mặt bàn, tiếng kim loại va chạm vang lên chan chát. “Mùa đông vĩnh cửu đang ập xuống khu ổ chuột. Trẻ em đang chết cóng trong các lán trại. Nếu có được chuyến than chất lượng cao này, chúng ta có thể duy trì lò sưởi công cộng suốt cả tháng! Tao sẽ dẫn đội thợ mỏ trẻ đột kích cướp chuyến tàu này.”


“Không được đi.” Trần Thiết khàn giọng cắt ngang, giọng nói của anh khô khốc và đứt quãng như tiếng pít-tông rỉ sét. “Áp suất khí hóa lỏng dọc theo đường ống dẫn ở khu mỏ phía Đông đang dao động bất thường. Chỉ số áp lực trên các ống đồng dẫn hơi sưởi mà Tào A Bình đo được chiều nay đã vọt tăng đột biến. Lịch trình vận chuyển than tinh luyện của Nghiệp đoàn chưa bao giờ đi qua cầu treo Đồng Thau vào khung giờ giới nghiêm. Đây là một cái bẫy.”


Triệu Hùng cười gằn, ánh mắt đầy sự đố kỵ và khinh khỉnh nhìn vào cánh tay hóa đá cứng đờ của Trần Thiết: “Bẫy? Mày sợ rồi sao, Thiết? Hay là cái chết của lão Tạ Tấn và cánh tay phế thải kia đã làm nhụt chí khí của ‘Kẻ gieo lửa’ rồi? Mày muốn chúng ta ngồi im trong xó ga ngầm này nhìn người thân chết lạnh, trong khi Nghiệp đoàn dát vàng lên biệt thự của chúng bằng mồ hôi của cha ông chúng ta sao?”


“Triệu Hùng! Mày câm miệng lại cho tao!” Lý Đại Hải đứng bên cạnh gầm lên, cánh tay trái cơ khí bằng thép rỉ của gã rít lên một tiếng xả áp chói tai, dằn mạnh xuống vai Triệu Hùng khiến gã thợ rèn trẻ lảo đảo. “Thiết đã mạo hiểm mạng sống để khóa van độc cứu cả Smog-Town! Mày không có quyền nghi ngờ em ấy!”


“Tao không nghi ngờ sự dũng cảm của nó, tao chỉ không chấp nhận sự hèn nhát của công đoàn lúc này!” Triệu Hùng nghiến răng, giật phắt tấm bản đồ đồng thau khỏi bàn. Gã quay sang phía nhóm thợ mỏ trẻ tuổi đang đứng đợi ở cửa hầm. “Đứa nào còn dòng máu nóng của thung lũng Sắt, đi theo tao! Chúng ta tự giành lấy hơi ấm, không cần phải đợi một kẻ tàn phế chỉ tay năm ngón!”


Mặc cho tiếng quát tháo của Lý Đại Hải, Triệu Hùng kiên quyết dẫn theo hơn mười phu mỏ trẻ tuổi, mang theo cuốc chim và những khẩu súng hơi nước tự chế thô sơ, biến mất vào bóng tối của đường ống ngầm dẫn về phía Đông.


Trần Thiết nhắm mắt lại, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn sốt chì bắt đầu hành hạ đại não anh, tạo ra những ảo ảnh chập chờn về vụ sập hầm mỏ cổ mười năm trước. Trong bóng tối, anh dường như nghe thấy tiếng xích sắt nện rầm rập của những cỗ máy khoan khổng lồ rỉ sét đang nghiền nát xương thịt của cha và những người anh em.


*Coong... coong... coong...*


Đột nhiên, một chuỗi âm thanh kim loại gõ nhịp nhàng, sắc nhọn vang lên từ hệ thống đường ống dẫn nước thải bằng đồng chạy dọc vách tường ga ngầm.


Thính giác nhạy bén của Trần Thiết lập tức căng ra. Đó không phải là tiếng nước chảy hay tiếng rung động cơ học thông thường. Đó là mật mã gõ ống đồng dã chiến của Ngô Sẹo—gã lính gác mỏ Nghiệp đoàn âm thầm đồng cảm với công đoàn nổi dậy.


*Coong... coong-coong... coong...*


*“Cầu treo Đồng Thau... bẫy phục kích... chiến xa bọc đồng... Trần Hải chỉ điểm...”*


Trần Thiết trợn tròn mắt, cơn sốt chì như bị dập tắt ngay lập tức bởi một gáo nước lạnh ngắt. Anh bật dậy khỏi giường lò xo, bất chấp dịch xanh rỉ sét từ bả vai trái lại trào ra đẫm áo.


“Đại Hải! Chuẩn bị xe goòng hơi nước dã chiến! Triệu Hùng và anh em sập bẫy rồi! Trần Hải đã ăn cắp bản vẽ cũ của cha tao để chỉ điểm điểm yếu cho Vương Sâm và Tào Tiểu Long!” Trần Thiết khàn giọng gầm lên, tay trái anh chộp lấy chiếc Búa thép rèn của cha nặng mười cân giắt ở thắt lưng da.


Lý Đại Hải biến sắc. Gã không hỏi thêm một câu nào, lập tức quay người lao ra phía đường ray ma rỉ sét của ga ngầm, nơi chiếc xe goòng hơi nước dã chiến đang nằm im lịm. Cố Giai Linh cũng vội vã đeo chiếc kính lúp nhiều tròng lên trán, mang theo bộ dụng cụ sửa chữa pít-tông chạy theo bọc hậu.


“Thiết! Cánh tay phải của mày không thể chịu lực, bả vai trái lại đang nhiễm độc chì nặng! Mày đi chỉ có đường chết!” Tào A Bình hét lên ngăn cản.


“Nếu tao không đi, mười mấy mạng người của công đoàn sẽ bị chôn sống dưới vực thẳm xỉ than!” Trần Thiết không ngoảnh đầu lại, bước chân phu mỏ của anh nện dồn dập trên mặt đất rỉ sét, hướng thẳng về phía tiếng rít lò hơi của chiếc xe goòng dã chiến.


*Xì xì xì!*


Chiếc xe goòng hơi nước dã chiến rùng mình hoạt động. Lý Đại Hải điên cuồng quay bễ thổi nén khí, đẩy áp suất lò hơi lên mức 120 psi. Trần Thiết đứng ở đầu xe, tay trái siết chặt cán búa thép, nửa thân người bên trái tê dại vì độc chì khiến anh phải tựa sát vào thành xe bọc chì để giữ thăng bằng.


Lý Đại Hải cố gắng xoay núm điều hướng của chiếc vô tuyến hơi nước dã chiến để liên lạc với nhóm của Triệu Hùng: “Triệu Hùng! Nghe rõ trả lời! Phía trước là bẫy phục kích! Quay lại mau!”


Thế nhưng, từ trong loa đồng của vô tuyến chỉ phát ra những tiếng rít chói tai và tiếng rào rào của sóng điện từ bị nhiễu loạn cực mạnh.


“Chết tiệt!” Lý Đại Hải đập mạnh tay cơ khí xuống thành vô tuyến. “Nghiệp đoàn đã sử dụng thiết bị gây nhiễu điện từ bằng sét Aether của Thượng Kinh để khóa chặt mọi tần số liên lạc của chúng ta!”


Chiếc xe goòng dã chiến lao vút đi trong đường hầm tối tăm, bánh sắt rít lên rùng rợn trên đường ray rỉ sét Đường Sắt Ma. Gió lạnh mang theo sương độc lưu huỳnh tạt thẳng vào mặt Trần Thiết, làm chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc bị bão hòa của anh rít lên những tiếng lọc khí nặng nề. Vai trái anh nhói buốt, chất dịch xanh rỉ sét bám vào lớp giáp da bọc chì rách nát, tỏa ra một mùi hóa chất tanh nồng đến lợm giọng. Anh biết thời gian của mình không còn nhiều. Nếu không giải quyết được trận phục kích này nhanh chóng, độc chì sẽ chạy thẳng vào tim anh.


Khi chiếc xe goòng lao ra khỏi cửa hầm ngầm, hiện ra trước mắt Trần Thiết là bối cảnh hãi hùng của Cầu treo Đồng Thau.


Cây cầu treo gỉ sét, dài hơn một trăm mét bắc ngang qua Vực thẳm Sắt Thép sâu thẳm, nơi những luồng khói độc lưu huỳnh rực đỏ từ xỉ than nóng bỏng bên dưới đang bốc lên nghi ngút. Gió rít gào qua những sợi dây cáp đồng rỉ sét, tạo nên những âm thanh u u u như tiếng khóc của những linh hồn phu mỏ đã khuất.


Ở giữa cầu, nhóm phu mỏ trẻ tuổi của Triệu Hùng đang hoàn toàn bị dồn vào góc chết.


Không hề có một chuyến xe chở than chất lượng cao nào cả. Thay vào đó, chặn ngay đầu kia của cầu treo là một cỗ xe chiến giáp bọc đồng khổng lồ của Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết. Vỏ giáp bọc đồng dát đỏ của chiếc chiến xa sáng loáng dưới ánh đèn pha hơi nước màu vàng rực, trên nắp ca-pô là biểu tượng bánh răng rỉ sét của Nghiệp đoàn.


Đứng trên tháp pháo của chiếc chiến xa là Tào Tiểu Long—con trai gã kỹ sư trưởng tàn ác. Gã vận bộ giáp hơi nước mini dát đồng đỏ sáng loáng, khuôn mặt béo mập rực lên vẻ kiêu ngạo và tàn nhẫn.


“Lũ chuột nhắt ổ chuột dơ bẩn!” Tào Tiểu Long cười lớn qua bộ loa khuếch đại âm tần của giáp. “Trần Hải đã nói đúng, chỉ cần một mồi nhử than tinh luyện rẻ tiền là có thể dụ toàn bộ lũ nổi dậy các người ra khỏi hang tối! Hôm nay, tao sẽ dùng máu của các người để nhuộm đỏ cây cầu treo này!”


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Theo mệnh lệnh của Tào Tiểu Long, hai họng súng bắn đinh hơi nước áp lực cao tích hợp bên hông chiến xa bắt đầu quay tít. Tiếng pít-tông nén khí gầm rú chói tai. Những cây đinh thép chịu lực dài 15cm bắn ra liên thanh với tốc độ xé gió, cày nát mặt cầu gỗ rỉ sét và găm thẳng vào hàng rào phòng thủ dã chiến thô sơ của phu mỏ.


“Áaaa!”


Tiếng la hét thảm khốc vang lên. Hai phu mỏ trẻ tuổi đi cùng Triệu Hùng bị đinh thép bắn xuyên qua bả vai và đùi, máu đỏ sẫm rỉ ra nhuộm đỏ cả những tấm ván gỗ mục nát của cầu treo. Họ ngã quỵ xuống, đau đớn co rúm người lại dưới làn đạn đinh tàn nhẫn.


Triệu Hùng điên cuồng vung chiếc búa rèn bọc đinh thép, cố gắng che chắn cho các huynh đệ phía sau. Nhưng trước hỏa lực liên thanh của chiến xa bọc đồng, chiếc khiên sắt tự chế của gã thợ rèn trẻ đã bị đinh thép bắn móp méo, các khớp nối pít-tông trên găng tay cơ khí của gã rít lên tiếng chập mạch điện từ đầy báo động. Gã bị dồn sát về phía mép cầu treo, nơi những tấm ván gỗ đã bị bắn nát vụn, chỉ cần lùi thêm một bước là sẽ rơi xuống vực thẳm xỉ than rực lửa bên dưới.


“Triệu Hùng! Nằm xuống!”


Tiếng gầm của Lý Đại Hải vang lên từ phía đầu cầu bên này khi chiếc xe goòng dã chiến screeches phanh lại đột ngột.


Trần Thiết nhảy xuống xe, tay trái nắm chặt chiếc Búa thép rèn của cha. Dù nửa thân người bên trái đang tê liệt và bả vai rỉ dịch xanh rỉ sét lạnh ngắt, ánh mắt anh vẫn sắc lẹm như lưỡi cuốc chim mới rèn. Anh áp tai vào mặt cầu sắt, lắng nghe nhịp chuyển động cơ học truyền qua dầm thép.


*Thịch... thịch... thịch...*


Tiếng pít-tông thủy lực của chiếc chiến xa bọc đồng khổng lồ nện đều đặn. Nhờ kỹ năng Lắng nghe pít-tông, Trần Thiết lập tức nhận ra động cơ hơi nước của chiếc chiến xa đang chạy ở công suất cực đại để duy trì hệ thống xích kéo bám chặt vào mố cầu treo.


“Tào Tiểu Long đang dùng xích sắt khóa chặt cơ cấu nâng hạ của cầu để ngăn không cho cầu tự ngắt!” Trần Thiết hét lên với Lý Đại Hải qua màn khói súng mù mịt. “Nếu tao không phá hủy được bộ van xả áp của xích kéo, cây cầu sẽ bị sập dưới trọng lượng của chiến xa, chôn sống tất cả mọi người!”


Nhưng ở đầu cầu bên kia, Tào Tiểu Long đã nhìn thấy sự xuất hiện của Trần Thiết. Ánh mắt gã rực lên vẻ điên cuồng hắc ám: “Trần Thiết! Kẻ mang dòng máu biến dị carbon! Đốc công Vương Sâm đã treo thưởng vạn vàng để bắt sống mày! Hôm nay mày tự dẫn xác đến đây thì đừng hòng thoát!”


Gã gạt mạnh cần gạt điều khiển. Họng súng bắn đinh hơi nước khổng lồ trên tháp pháo chiến xa từ từ quay hướng, chĩa thẳng vào lồng ngực Triệu Hùng đang kiệt sức nằm sát mép vực thẳm xỉ than.


“Chết đi, lũ rác rưởi!” Tào Tiểu Long gầm lên đầy đắc ý, ngón tay gã chuẩn bị bóp cò kích hoạt loạt đạn đinh dứt điểm chí mạng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!