Nhạc nềnBroken

Đảo Ngược Áp Suất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng axit sunfuric nén từ họng súng phun của Lão Độc xé toạc màn sương độc lưu huỳnh, lao thẳng về phía lồng ngực Trần Thiết với một tiếng rít ghê rợn.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, phản xạ của một phu mỏ đã trải qua hàng trăm ca làm việc dưới hầm sâu hiểm họa đã cứu mạng anh. Trần Thiết không lùi lại. Đường ống dẫn thải hẹp này không có chỗ cho sự do dự. Anh nghiêng người, đổ trọng tâm về phía sau, chấp nhận để luồng chất lỏng chết chóc kia sượt qua bả vai trái.


*Xèo xèo xèo!*


Tiếng ăn mòn gào thét ghê rợn vang lên ngay sát tai anh. Chất axit đậm đặc chạm vào lớp Giáp da bọc chì rách nát, lập tức nung chảy lớp chì mỏng và đốt cháy sém sợi da thú bảo hộ. Khói trắng bốc lên nghi ngút kèm theo mùi khét lẹt của da thịt bị nung nóng. Một cơn đau rát bỏng như bị nung bằng sắt đỏ truyền thẳng vào hệ thần kinh bả vai trái của Trần Thiết. Vết khâu phẫu thuật dã chiến vốn đã bị rách miệng từ trước giờ đây lại càng co rút, rỉ ra dòng máu đỏ tươi hòa lẫn với chất độc hóa học.


Thế nhưng, Lão Độc đã nhầm khi nghĩ rằng luồng axit này sẽ khiến đối thủ gục ngã hoàn toàn. Nhờ lớp biểu bì trên cơ thể đã bị carbon hóa một phần sau vụ sập hầm cổ năm xưa, mang lại năng lượng Kháng nhiệt lượng dẻo dai, chất axit sunfuric chỉ có thể ăn mòn lớp giáp chì bên ngoài mà không thể thấm sâu vào các thớ cơ sinh học của Trần Thiết. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu môi, nén cơn đau thấu xương để giữ vững thăng bằng trên sàn thép trơn trượt.


“Thằng nhóc cứng đầu!” Lão Độc cười gằn qua chiếc mặt nạ bạch tuộc nhiều ống thở. Gã lùi lại một bước, tay gạt cần nén khí trên bình đồng sau lưng để chuẩn bị cho luồng phun thứ hai.


Trần Thiết biết mình không thể để gã có cơ hội nạp lại áp suất. Anh vung tay trái, gạt chốt cổ tay để bắn Móc neo hơi nước.


*Phụt!*


Sợi cáp thép mảnh bắn vút đi, hướng thẳng vào bình xịt đồng thau trên tay Lão Độc. Nhưng rủi ro của kỷ nguyên rỉ sét luôn hiện hữu. Hệ thống đường ống thải ngầm này quanh năm bị rò rỉ dầu bôi trơn thải, khiến các dầm thép và xích sắt treo trên trần hầm bị phủ một lớp mỡ bò trơn trượt. Đầu móc neo thép vừa chạm vào xích sắt phía trên đầu Lão Độc liền bị trượt đi, bắn lệch hướng và găm thẳng vào vách đá rạn nứt bên cạnh, kéo theo một loạt tiếng rít xì khí nén vô vọng từ bình nén mini đeo hông của anh.


“Kỹ nghệ dã chiến của lũ chuột nhắt ổ chuột chỉ đến thế thôi sao?” Lão Độc chế giễu, họng súng phun lại một lần nữa rực lên ánh lửa xanh lam của hóa chất nung nóng.


Trần Thiết không hề nao núng. Cú bắn trượt của móc neo chỉ là một bước đệm trong tính toán của anh. Tận dụng lực kéo dội ngược của sợi cáp thép chưa thu hồi hết, anh lộn vòng áp sát mặt sàn thép rỉ sét. Tay trái anh siết chặt lấy cán Búa thép rèn của cha nặng mười cân giắt bên hông, vung một nhát búa đầy quán tính nện thẳng vào phần hông của Lão Độc.


*Bùm!*


Cú nện búa sấm sét không nhắm vào cơ thể gã chuyên gia hóa chất, mà nhắm thẳng vào bình chứa axit sunfuric dự phòng bằng đồng mỏng đeo bên hông hắn. Khối thép ròng nặng mười cân của chiếc búa gia bảo nghiền nát vỏ đồng thau chỉ trong một nhịp va chạm. Axit đậm đặc bùng nổ, bắn tung tóe ra xung quanh, ăn mòn mặt sàn thép tạo thành những hố sụt rỉ sét sủi bọt trắng xóa. Lão Độc hét lên một tiếng kinh hoàng, gã bị sức nổ áp suất hất văng lùi lại vài bước, chiếc măng tô bảo hộ bám đầy hóa chất bắt đầu bốc khói dữ dội.


Trong cơn điên cuồng vì bị phản công, Lão Độc rút từ thắt lưng ra khẩu dao găm khí nén thủy lực. Tiếng pít-tông mini trên cán dao rít lên chói tai, lưỡi dao bằng thép hợp kim sắc lẹm rung động với tần số cực cao dưới áp lực dầu nén. Gã lao tới như một con sói độc bị dồn vào đường cùng, đâm thẳng lưỡi dao vào lồng ngực Trần Thiết.


Cánh tay phải của Trần Thiết lúc này đang ở trạng thái Cấp 1 - Hóa đá cục bộ 10% lan rộng lên gần khuỷu tay, mười ngón tay phải bị cứng đờ lạnh ngắt hoàn toàn không thể cầm nắm hay quai búa. Nhưng anh không cần cầm nắm. Anh đưa toàn bộ cẳng tay phải hóa đá xám đen bóng ra chắn trước ngực như một chiếc khiên tự nhiên.


*Keng! Keng!*


Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang dội khắp căn phòng hẹp. Lưỡi dao găm thủy lực nện thẳng vào lớp vảy carbon cứng ngắc trên tay phải Trần Thiết, bắn ra những tia lửa xám rực rỡ. Lực nén thủy lực cực mạnh từ con dao làm rạn nứt thêm một đường nhỏ trên thớ thịt hóa đá của anh, rỉ ra vài giọt dịch máu carbon đen sẫm bốc khói rát bỏng. Nhưng cánh tay đá than vẫn vững vàng như bàn thạch, chặn đứng đòn chí mạng của Lão Độc trong gang tấc.


“Cái gì... Tay của mày là thép ròng sao?!” Lão Độc trợn tròn mắt kinh hãi sau lớp kính bảo hộ.


Trần Thiết không trả lời. Anh dùng tay trái bóp chặt lấy đường ống dẫn dầu thủy lực của hệ thống van chính ngay cạnh bảng điều khiển bọc chì. Cánh tay phải hóa đá của anh ép chặt lấy thân ống đồng, tận dụng những vết rạn nứt đang rỉ máu carbon đen bóng để nhỏ trực tiếp dòng máu biến dị vào van nạp nhiên liệu của pít-tông điều khiển.


Năng lực Đảo ngược dòng chảy thủy lực kích hoạt.


Dòng máu carbon hoạt hóa đóng vai trò như một chất xúc tác siêu cấp, khi tiếp xúc với dầu thủy lực nóng bỏng bên trong ống dẫn liền bùng cháy xèo xèo, phát ra ánh sáng đỏ nhạt mù mịt. Áp suất bên trong đường ống vọt tăng lên gấp mười lần công suất thiết kế chỉ trong vòng ba giây. Kim đo áp kế trên bảng điều khiển quay điên cuồng rồi vỡ tan tành.


*Rắc... rắc... rít...*


Bộ van pít-tông kép của hệ thống van xả chính bị cưỡng bức di chuyển ngược chiều thiết kế. Tiếng động cơ thủy lực rít lên chói tai như tiếng thét của một con quái thú kim loại bị bẻ gãy xương cốt.


Lão Độc lập tức nhận ra điều bất thường. Phòng điều khiển này là một không gian kín, được thiết kế với hệ thống quạt thông gió một chiều hướng từ trong ra ngoài đường ống thải. Khi pít-tông van chính bị đảo ngược, luồng sương độc lưu huỳnh nén áp lực cao thay vì dẫn xuống khu ổ chuột thì nay bị xả ngược trực tiếp vào họng quạt thông gió của phòng điều khiển.


“Không! Dừng lại! Mày sẽ giết cả hai chúng ta!” Lão Độc điên cuồng gào thét, gã lao vào bảng điều khiển cố gắng gạt lại cần van nhưng các bánh răng truyền động bên trong đã bị dòng máu carbon của Trần Thiết làm kẹt cứng hoàn toàn.


Màn sương độc màu vàng xám đậm đặc bùng phát dữ dội từ các họng xả phụ trong phòng điều khiển. Chỉ trong vài nhịp thở, căn phòng đã bị bao phủ bởi một màu vàng chết chóc. Chiếc mặt nạ lọc độc nhiều ống thở của Lão Độc, vốn chỉ được thiết kế để lọc khí độc loãng dã chiến, lập tức bị bão hòa và tê liệt hoàn toàn dưới nồng độ sương lưu huỳnh đậm đặc gấp trăm lần bình thường.


Lão Độc ngã quỵ xuống sàn thép, hai tay cào xé cổ họng trong bất lực. Da thịt gã bắt đầu nổi lên những mụn xanh rỉ sét, phế quản co thắt dữ dội. Gã trợn trừng mắt nhìn Trần Thiết—người vẫn đang đứng vững vàng nhờ trạng thái Áp suất phổi thích nghi và lớp màng carbon bảo vệ phế quản—trước khi trút hơi thở cuối cùng, cơ thể co rúm lại thành một xác đồng lạnh lẽo bên cạnh chiếc van chính đã khóa chặt.


Cửa van xả độc đã đóng hoàn toàn. Khu ổ chuột Sương Lưu Huỳnh phía dưới đã được giải cứu khỏi thảm họa diệt chủng.


Tào A Bình từ ngoài cửa phòng điều khiển chật vật bò vào, bàn tay phải bị bỏng quấn băng gạc dính đầy muội than xanh run rẩy đỡ lấy Trần Thiết khi anh đổ gục xuống cạnh bảng điều khiển.


“Thiết! Mày làm được rồi... Van độc đã khóa!” Tào A Bình hét lên vui mừng.


Trần Thiết gượng cười, nhưng nụ cười dập tắt ngay lập tức bởi một cơn đau co thắt dữ dội từ lồng ngực truyền lên bả vai trái. Anh đưa tay trái chạm vào vết bỏng axit sunfuric trên bả vai.


Từ vết thương rách nát, dòng máu chảy ra không còn là màu đỏ tươi thông thường, mà là một thứ dịch lỏng màu xanh rỉ sét, đặc quánh và bốc mùi chì nồng nặc. Cơn tê liệt lạnh ngắt bắt đầu lan rộng từ bả vai trái xuống nửa thân người bên phải, khiến toàn thân anh run rẩy dữ dội.


“Chì... Nhiễm độc chì tích lũy...” Trần Thiết khàn giọng lẩm bẩm trước khi mắt anh tối sầm lại. Cánh tay phải hóa đá 15% của anh giật nảy lên vô thức dưới áp lực của chất độc chì đang xâm nhập sâu vào hệ tuần hoàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!