Nhạc nềnBroken

Cơn Thịnh Nộ Của Lão Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chuông báo động bằng đồng thau từ các tháp canh gác mỏ phía trên rít lên từng hồi chói tai, dội xuống lòng đất chợ đen Bánh Răng Rỉ như những nhát búa nện thẳng vào màng nhĩ. Khói lưu huỳnh màu xám vàng từ các hầm lò xả thải xung quanh bắt đầu cuộn lên mù mịt, hòa lẫn với sương giá lạnh căm của đêm bão biên thùy.


“Anh Thiết! Cảnh vệ mỏ đang khóa các ngả đường ống thải! Chúng ta phải đi mau!” Tiền Tiểu Hào hét lên, đôi chân giả bằng bánh răng đồng thau tự chế của cậu rít lên những tiếng kẹt cứng đầy báo động. Cậu thiếu niên cụt chân nhảy lò cò trên những hòm gỗ rỉ sét, cố gắng gạt một trục khuỷu vi mô để bôi trơn khẩn cấp cho khớp nối xích kéo đang bị sương muối làm đông đặc.


Trần Thiết không đáp. Cơn đau buốt từ bả vai trái—nơi vết khâu phẫu thuật dã chiến của Lưu đại phu bị rách miệng lúc trước—co rút lại từng cơn, rỉ ra vệt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc sờn cũ. Cánh tay phải của anh, từ các đầu ngón tay ngược lên quá khớp khuỷu, giờ đây đã hóa cứng thành một khối đá than xám đen bóng. Mười ngón tay phải bị cứng đờ tạm thời sau khi nhỏ giọt máu carbon hoạt hóa để kích nhiệt lò nung ở tập trước, lạnh ngắt và vô tri như một đoạn ống đồng rỉ sét. Anh chỉ còn cánh tay trái hoạt động linh hoạt.


Không một chút do dự, Trần Thiết dùng bàn tay trái siết chặt lấy chiếc búa thép rèn nặng mười cân của cha giắt bên hông. Anh nhìn về phía đường ống xả áp của lò rèn công cộng đang rít lên vì quá tải áp suất hơi nước.


“Tiểu Hào, bám chắc vào vai tôi!” Trần Thiết khàn giọng ra lệnh.


Cậu thiếu niên nhanh nhẹn leo lên lưng anh. Trần Thiết gồng lực chân phu mỏ, vung mạnh chiếc búa thép bằng tay trái, nện một nhát sấm sét thẳng vào van xả áp phụ của lò rèn công cộng.


*Bùm!*


Một luồng hơi nước siêu nhiệt nén áp lực cao phun ra rào rào, tạo thành một màn sương trắng xóa dày đặc bao phủ toàn bộ khu vực. Lợi dụng tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn và tiếng hỗn loạn của lính tuần tra Nghiệp đoàn đang la hét phía sau, Trần Thiết bắn móc neo hơi nước từ cổ tay trái lên xà thép rỉ sét trên trần hầm, đu mình vượt qua hàng rào dây thép gai bọc chì của cảnh vệ mỏ, lách mình biến mất vào bóng tối của đường ống thải ngầm dẫn về ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town.


***


Khi Trần Thiết cõng Tiền Tiểu Hào trượt xuống lòng ga ngầm bỏ hoang, bầu không khí u ám và ngột ngạt nơi đây lập tức siết chặt lấy lồng ngực anh. Thế nhưng, đập vào mắt anh không phải là sự yên bình tạm thời của căn cứ ngầm, mà là một cảnh tượng hỗn loạn và bi thảm tột cùng.


Màn sương độc lưu huỳnh màu vàng xám đậm đặc đang từ các đường ống thông gió phía trên tràn xuống cuồn cuộn, bốc mùi trứng thối nồng nặc ăn mòn cả vách tôn rỉ sét. Hàng vạn dân nghèo của Khu ổ chuột Sương Lưu Huỳnh đang ho loạn, tiếng khóc than của phụ nữ và tiếng ho xé phổi của trẻ em vang vọng khắp các toa tàu cũ nát.


“Thiết! Cứu... cứu bọn trẻ với!” Lý Đại Hải lao ra từ màn sương khói, cánh tay trái cơ khí của gã khổng lồ đang rít lên chói tai vì kẹt muội than. Gã đang bế trên tay Bé Hoa—em gái nhỏ của A Ngưu.


Trần Thiết bước tới, tim anh thắt lại khi nhìn thấy cô bé mười tuổi gầy gò đang co giật dữ dội trong lòng ngực Lý Đại Hải. Làn da xanh xao của Bé Hoa giờ đây đã nổi đầy những mụn xanh rỉ sét—dấu hiệu kinh hoàng của việc hít phải sương lưu huỳnh nồng độ cực cao. Phế quản của cô bé co thắt lại như một chiếc pít-tông bị kẹt cứng, tiếng thở rít lên yếu ớt và đau đớn.


“Là Lão Độc... Tên chuyên gia hóa chất điên cuồng của đốc công Vương Sâm!” Một giọng nói trầm thấp, thận trọng vang lên từ phía sau tấm mặt nạ sắt bảo hộ che kín mặt. Tào A Bình, người thợ sửa đường ống áp suất của Nghiệp đoàn, bước ra từ bóng tối, tay cầm một cuộn bản vẽ đục lỗ bằng đồng đã bám đầy muội than xanh. “Vương Sâm điên tiết vì mất kho than tinh luyện, gã đã ra lệnh cho Lão Độc khóa tất cả các van sưởi ấm và bơm trực tiếp sương lưu huỳnh nén áp lực cao từ nhà máy luyện kim vào hệ thống Đường ống xả áp thải độc dẫn thẳng xuống khu ổ chuột để tận diệt chúng ta!”


“Tên khốn phản đồ Trần Hải đã chỉ điểm vị trí hệ thống thông gió của ga ngầm,” Cố Giai Linh bước tới, khuôn mặt thiếu nữ lập dị thường ngày giờ đây tràn ngập vẻ lo âu tột độ. Cô nhanh chóng đeo chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc duy nhất còn lại lên mặt cho Bé Hoa, cố gắng làm dịu cơn co thắt phổi của cô bé bằng một ít Bột thạch anh thô pha nước ấm. “Thiết, nếu không đóng van xả chính của nhà máy luyện kim trong vòng mười lăm phút nữa, toàn bộ người dân ở đây sẽ bị ngạt thở vĩnh viễn. Phổi của họ sẽ bị sương axit ăn mòn thành tro bụi!”


Nhìn Bé Hoa đang đau đớn quằn quại, nhìn hàng trăm gia đình phu mỏ nghèo khổ đang đối mặt với cái chết cận kề, lồng ngực Trần Thiết như có một ngọn lửa địa nhiệt nổ bùng. Dòng máu carbon hoạt hóa trong huyết quản anh sôi lên sùng sục, tỏa ra nhiệt lượng rát bỏng dọc theo cánh tay phải hóa đá 15%.


Anh siết chặt cán búa thép rèn của cha bằng bàn tay trái.


“A Bình, dẫn đường. Chúng ta đột nhập vào Đường ống xả áp thải độc,” Trần Thiết trầm giọng, giọng nói của anh khàn đặc và lạnh lùng như tiếng sắt thép cọ sát.


“Đó là vùng cấm độc chất! Hơi nước siêu nhiệt ở đó lên tới 300 độ, chỉ cần một sơ sẩy là tan xác!” Tào A Bình cảnh báo, nhưng khi nhìn vào đôi mắt rực sáng đỏ nhạt đầy ý chí tự do của Trần Thiết, gã thợ sửa ống nước chỉ biết im lặng gật đầu, siết chặt chiếc kìm siết lực nén bằng đồng thau đeo bên hông.


***


Lối vào Đường ống xả áp thải độc là một khe hở bọc chì dày nằm sâu dưới đáy ga ngầm. Khi Tào A Bình dùng chìa khóa vạn năng bẻ gãy chốt khóa cơ học, một luồng khí nóng màu vàng xám bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc lập tức phun ra xì xì, làm mờ mịt toàn bộ thấu kính hổ phách của chiếc kính bảo hộ đeo trên mắt Trần Thiết.


Trần Thiết đeo chặt chiếc Mặt nạ lọc khí mạ bạc tự chế đeo trên cổ lên mặt, siết chặt dây đai da bảo vệ gáy. Cánh tay phải hóa đá cứng đờ của anh được ép sát vào lồng ngực bọc giáp da bọc chì rách nát để tránh va đập, toàn bộ sức lực dồn vào cánh tay trái đang cầm búa tạ.


Hai người luồn lách qua mê cung đường ống ngầm khổng lồ. Không gian bên trong nóng như một lò nung địa ngục. Những đường ống dẫn khí thải rực đỏ nhiệt lượng, phát ra những tiếng gầm rú rung chuyển cả vách đá rạn nứt.


*Hưu... xẹt... hưu... xẹt...*


Tiếng pít-tông xả khí thải của nhà máy luyện kim nện dồn dập dội lại từ phía xa. Trần Thiết áp tai trái vào vách ống rỉ sét, lắng nghe nhịp chuyển động của hệ thống hơi nước. Kỹ năng lắng nghe áp suất thiên bẩm giúp anh nhận biết được chu kỳ xả thải định kỳ của nhà máy.


“A Bình, nhịp xả tiếp theo là năm giây nữa. Đi theo nhịp bước của tôi, tránh các khớp nối van đồng!” Trần Thiết khẽ quát.


Anh dẫn đầu lao đi trong làn sương độc mù mịt. Mỗi bước chân của anh đều chuẩn xác đến từng mili-giây, lướt qua các khớp nối nóng bỏng ngay khi luồng hơi nước siêu nhiệt vừa ngắt nhịp xả. Tào A Bình toát mồ hôi hột dưới mặt nạ sắt, cố gắng bám sát gót chân Trần Thiết.


Tiến sâu vào trong hầm ngầm khoảng ba trăm mét, họ tiếp cận được hệ thống van phụ điều phối khí độc dẫn xuống khu ổ chuột.


“Van phụ ở kia rồi! Để tôi khóa nó lại!” Tào A Bình hét lên qua mặt nạ bảo hộ. Gã lao tới, dùng chiếc kìm siết lực nén bằng đồng thau kẹp chặt vào tay gạt van phụ bọc chì.


Thế nhưng, áp suất khí nén lưu huỳnh bên trong đường ống lúc này quá lớn, vượt xa giới hạn chịu tải thông thường.


*Rắc!*


Chiếc kìm siết lực bằng đồng thau dày cộp bị lực nén bẻ gãy đôi, văng ra ngoài đập vào vách đá rỉ sét phát ra tiếng động chói tai. Luồng sương độc lưu huỳnh siêu nhiệt xì ra từ kẽ hở khớp van, thổi bay lớp băng keo chì dã chiến mà Tào A Bình cố gắng bịt vào vết rò rỉ. Luồng khí nóng 300 độ C lập tức thiêu rụi lớp da tay bảo hộ của gã thợ sửa ống nước, khiến gã hét lên đau đớn và ngã khuỵu xuống.


“Tránh ra!”


Trần Thiết gầm lên một tiếng khàn đặc. Anh bước lên, dùng cánh tay trái gồng hết lực cơ bắp, vung chiếc búa thép rèn nặng mười cân của cha giáng mạnh một nhát chí mạng thẳng vào thân ống dẫn phụ bên cạnh khớp van bị hỏng.


*Rầm!*


Cú đập sấm sét làm móp méo hoàn toàn ống dẫn phụ bằng hợp kim chì-đồng phế liệu, ép chặt đường kính ống lại để giảm bớt 80% lưu lượng khí độc đang xả thải xuống khu ổ chuột. Thế nhưng, áp lực dội ngược từ cú đập khiến bả vai trái của Trần Thiết nhói buốt dữ dội, vết rách cũ rỉ máu đỏ tươi đẫm ướt lớp giáp da bảo hộ.


Đúng lúc đó, một tiếng rít cơ học chói tai vang lên từ phía cuối đường ống dẫn chính. Kim chỉ số áp kế trên bảng điều khiển gần đó vọt tăng lên vạch đỏ nguy hiểm.


“Không xong rồi! Tiếng rít này... Lão Độc đang dùng hệ thống điều khiển hơi nước từ phòng điều khiển chính để cưỡng bức mở tối đa van xả chính!” Tào A Bình ôm bàn tay bị bỏng, gương mặt sau mặt nạ sắt biến dạng vì hoảng sợ. “Hắn muốn dùng áp suất cực đại để thổi bay toàn bộ đường ống dẫn sương độc xuống ga ngầm!”


Nếu van chính mở hoàn toàn, mọi nỗ lực của họ sẽ tan thành mây khói, và hàng vạn dân nghèo Smog-Town sẽ bị chôn vùi trong biển khí độc.


Trần Thiết nhìn lên phía trên. Phòng điều khiển van chính nằm lơ lửng trên một giàn xả nhiệt rực đỏ cách mặt đất hơn mười lăm mét. Giữa khoảng không trung là những luồng hơi nước siêu nhiệt đang phun ra định kỳ từ các van xả tự động.


“A Bình, canh giữ ở đây!”


Trần Thiết không chần chừ một giây. Anh gạt nút bắn móc neo hơi nước đeo ở cổ tay trái. Sợi cáp thép mảnh bắn vút đi trong làn khói vàng xám, bám chặt vào thanh dầm thép rỉ sét phía trên giàn xả nhiệt.


Anh gạt van xả nén khí, tận dụng áp lực khí nén kéo cơ thể gầy gò của mình bay vút lên không trung.


*Hưu... xì...*


Trần Thiết đu mình lơ lửng giữa khoảng không đầy sương độc. Thính giác nhạy bén bắt trọn từng nhịp rít của hơi nước siêu nhiệt từ các van tự động xung quanh. Anh uốn người né tránh một luồng hơi nóng 300 độ vừa phun ra từ van xả phụ bên phải trong gang tấc.


Thế nhưng, nồng độ sương lưu huỳnh trong không khí lúc này quá dày đặc. Màng lọc than hoạt tính mạ bạc của chiếc Mặt nạ lọc khí mạ bạc trên mặt Trần Thiết bắt đầu bị bão hòa nhanh chóng dưới sự ăn mòn của axit sunfuric. Lớp bạc mạ trên màng lọc chuyển sang màu đen xỉn, không thể ngăn chặn hoàn toàn độc chất.


Một ngụm khí độc lưu huỳnh lọt qua kẽ hở mặt nạ, chui tọt vào phế quản của Trần Thiết.


*Khục! Khục!*


Trần Thiết ho khan dữ dội, cảm giác rát bỏng như có ai đổ chì lỏng vào phổi phế quản dâng lên tột cùng. Mắt anh hoa lên, lồng ngực thắt chặt lại vì ngạt thở. Thế nhưng, trong cơn đau đớn tột cùng đó, một phản ứng sinh học kỳ lạ bùng phát bên trong cơ thể anh. Hệ hô hấp của anh, vốn đã bị biến đổi cấu trúc tế bào sau vụ sập hầm cổ mười năm trước, bắt đầu thích nghi dần với nồng độ khí độc cao. Lồng ngực anh khẽ nở rộng, phế quản xuất hiện một lớp màng bảo vệ màu xám carbon hoạt hóa, giúp anh kháng cự lại độc chất tạm thời (Cấp 1 - Áp suất phổi thích nghi).


Trần Thiết nén cơn đau, dùng lực tay trái giật mạnh dây cáp, đu mình đáp xuống sàn thép của giàn xả nhiệt ngay trước cửa phòng điều khiển van chính.


Anh bước tới, bàn tay trái đặt lên chiếc van gạt chính bằng đồng thau dày bọc chì. Chỉ cần gạt ngược chiếc van này, toàn bộ hệ thống xả độc của nhà máy luyện kim sẽ bị khóa chặt vĩnh viễn.


Thế nhưng, ngay khi ngón tay trái của Trần Thiết vừa chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của tay van chính, một tiếng rít cơ học lạnh lùng và tiếng cười khành khạch điên cuồng bỗng vang lên từ bóng tối phía sau đường ống dẫn chính.


“Thằng nhóc phu mỏ mang dòng máu rỉ sét... Mày nghĩ mày có thể chạm vào van của tao sao?”


Từ trong bóng tối sương mù lưu huỳnh, một bóng người gầy gò hốc hác, làn da xanh xao rỉ sét lộ ra dưới lớp áo choàng bảo hộ bẩn thỉu bước ra. Lão già đeo chiếc mặt nạ lọc độc nhiều ống thở kỳ quái như vòi bạch tuộc, đôi mắt điên cuồng rực lên sát khí tàn nhẫn.


Đó chính là Lão Độc!


Trên tay phải của gã chuyên gia hóa chất điên cuồng lúc này là một bình xịt khí độc tự chế bằng đồng thau dày, kết nối trực tiếp với một bình nén axit sunfuric nén áp suất cao đeo sau lưng. Không để Trần Thiết kịp phản ứng, Lão Độc cười gằn một tiếng, gạt mạnh van xả cầm tay.


*Xèo xèo xèo!*


Một luồng axit sunfuric nén áp lực cực mạnh phun vút ra từ họng súng đồng thau, xé toạc làn sương độc, bắn thẳng vào khuôn mặt và lớp giáp da bảo hộ của Trần Thiết!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!