Nhạc nềnBroken

Săn Lùng Linh Kiện Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đường ống nước thải bỏ hoang của khu mỏ cổ luôn mang một mùi vị đặc trưng: sự pha trộn nồng nặc giữa sương độc lưu huỳnh rỉ ra từ các kẽ đá và mùi dầu thủy lực khét lẹt của hệ thống xả thải Nghiệp đoàn. Trần Thiết khẽ chỉnh lại chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc đeo trên cổ, hít một hơi thật sâu để phổi thích nghi với làn không khí ngột ngạt. Mỗi nhịp thở dốc của anh lúc này đều kéo theo một cơn đau buốt thấu xương từ bả vai trái—nơi vết khâu phẫu thuật dã chiến của Lưu đại phu vừa bị rách miệng đêm qua, rỉ ra những vệt máu đỏ tươi thấm đẫm lớp băng gạc sờn cũ.


Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm thía gì so với sự lạnh ngắt, tê dại đang lan dần dọc theo cánh tay phải của anh. Toàn bộ cẳng tay phải, từ các đầu ngón tay ngược lên quá khớp khuỷu, giờ đây đã hóa cứng thành một khối đá than xám đen bóng, mất đi hoàn toàn cảm giác xúc giác sinh học. Mức độ hóa đá mạch máu đã chạm ngưỡng mười lăm phần trăm, và khớp khuỷu tay phải của anh đã bị giảm đến ba mươi phần trăm độ linh hoạt. Anh phải dùng tay trái để giữ chặt thắt lưng da, nơi giắt chiếc búa thép rèn nặng mười cân của người cha quá cố Trần Vô Kỵ.


“Cạch... cạch... cạch...”


Tiếng kim loại gõ nhịp nhàng lên nền gạch rỉ sét cắt ngang bầu không khí im lìm. Tiền Tiểu Hào, cậu thiếu niên mười lăm tuổi cụt cả hai chân, đang di chuyển một cách nhanh nhẹn bên cạnh Trần Thiết nhờ đôi chân giả bằng bánh răng đồng thau tự chế. Mỗi bước đi của cậu là một chuỗi truyền động cơ học tinh xảo của các cót lò xo chịu lực cao, phát ra những tiếng kêu lách cách vui tai.


“Anh Thiết, rẽ lối này. Qua đường ống thoát nước thải bọc chì phía trước là tới Chợ đen Bánh Răng Rỉ,” Tiền Tiểu Hào khẽ thì thầm, đôi mắt lanh lợi dưới chiếc mũ da sờn nhìn dáo dác xung quanh để cảnh giới. “Tần Lão Bản vừa nhắn tin ngầm cho em, hôm nay có một gã phu mỏ tự do lén bán một khối hợp kim đồng-chì chịu nhiệt cực quý nhặt được ở bãi phế thải quân sự. Anh cần thứ đó để đúc lại vỏ buồng nén cho súng Lửa Đỏ đúng không?”


“Phải,” Trần Thiết trầm giọng đáp, giọng nói khàn đặc như tiếng pít-tông rỉ sét thiếu dầu bôi trơn. “Gioăng van súng Lửa Đỏ của tôi đã bị nung chảy hoàn toàn sau trận chiến ở xưởng rác. Nếu không có hợp kim đồng-chì chịu nhiệt để đúc lại buồng nén chịu áp suất 160 psi, khẩu súng sẽ nổ tung ngay trên tay tôi khi dòng máu carbon hoạt hóa bộc phát.”


Hai người lách qua một tấm lưới sắt rách nát bám đầy rỉ đồng xanh, bước chân vào một không gian khổng lồ ngập tràn ánh lửa lò nung và khói sương mờ mịt. Chợ đen Bánh Răng Rỉ hiện ra trước mắt họ như một tổ ong thép khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất Smog-Town. Những gian hàng xập xệ được dựng lên từ tôn rỉ và xích sắt phế thải, nơi các thương nhân tự do đeo mặt nạ lọc độc bằng đồng thau đang rao bán đủ loại linh kiện: từ những pít-tông thủy lực cũ kỹ dính đầy mỡ bò, các ống đồng áp lực cao, cho đến những thùng dầu thủy lực tinh luyện lậu được canh giữ nghiêm ngặt.


Tiền Tiểu Hào dẫn Trần Thiết tiến thẳng về phía tiệm cầm đồ rỉ sét của Tần Lão Bản nằm ở góc khuất nhất của chợ đen. Lão già Tần Lão Bản gầy gò, râu dê mỏng, đang đeo chiếc kính gọng tròn bằng đồng thau, tay gẩy bàn tính cơ học phát ra tiếng lạch cạch liên tục để thẩm định một chiếc áp kế cũ.


“Tần Lão Bản, khối hợp kim đồng-chì chịu nhiệt đâu rồi?” Tiền Tiểu Hào nhảy lên một chiếc hòm gỗ, đôi chân giả đồng thau khẽ cạch một tiếng nhịp nhàng.


Tần Lão Bản ngước mắt lên, thở dài một tiếng khàn khàn: “Tiểu Hào, thằng nhóc mày đến muộn rồi. Khối hợp kim đó đã bị kẻ khác nhắm trúng. Gã đang ép giá tao bằng thẻ đồng Nghiệp đoàn.”


Trần Thiết nhíu mày, bước lên một bước. Ánh mắt anh xuyên qua làn sương khói lưu huỳnh, hướng về phía bục đúc đồng ở giữa xưởng. Tại đó, một thanh niên cao gầy, mặc bộ đồ thợ máy Nghiệp đoàn dát đồng thau sáng bóng, tay đeo găng bảo hộ bọc thép dập khuôn đang kiêu ngạo dùng chân giẫm lên khối kim loại màu đỏ xám chịu nhiệt.


“Mã Lực,” Trần Thiết khẽ siết chặt nắm tay trái.


Gã thanh niên đó chính là đệ tử trẻ xuất sắc của đốc công mỏ Vương Sâm. Mã Lực luôn tự phụ về kỹ nghệ rèn đúc chính thống của mình và cực kỳ khinh thường những thợ dã chiến của khu ổ chuột. Đi sau gã là hai tên lính tuần tra Nghiệp đoàn trang bị giáp rỉ sét và súng bắn đinh hơi nước.


“Ồ, tao cứ tưởng là ai, hóa ra là tên phu mỏ rác rưởi Trần Thiết,” Mã Lực quay đầu lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm khi nhìn thấy cánh tay phải xám đen cứng đờ của Trần Thiết. “Mày vác cánh tay đá than phế thải đó đến đây để nhặt nhạnh phế liệu sao? Khối hợp kim đồng-chì chịu lực này đã thuộc về Nghiệp đoàn Hắc Thiết. Đốc công Vương Sâm cần nó để gia cố thêm xích bọc thép cho xe tuần tra.”


“Mã Lực, black market có luật của black market,” Tiền Tiểu Hào hét lên, ngón tay chỉ thẳng vào mặt gã thợ máy kiêu ngạo. “Giao dịch ở đây thanh toán bằng Vàng thau vụn hoặc quặng hiếm, không chấp nhận thẻ đồng mất giá của Nghiệp đoàn nhà mày!”


“Luật lệ?” Mã Lực cười gằn, gạt nhẹ chiếc búa hơi nước lực nén dát đồng đỏ giắt bên hông. “Ở Smog-Town này, Nghiệp đoàn chính là luật lệ. Tao trả mười thẻ đồng cho khối hợp kim này, Tần Lão Bản không bán cũng phải bán!”


Căng thẳng dâng cao, hai tên lính gác mỏ bắt đầu đặt tay lên báng súng bắn đinh khí nén. Những thợ rèn chợ đen xung quanh bắt đầu dừng búa, đổ dồn ánh mắt cảnh giác về phía tiệm cầm đồ.


Tần Lão Bản vuốt râu dê, khôn ngoan liếc nhìn chiếc búa thép rèn của cha Trần Thiết đang giắt ở thắt lưng, rồi lên tiếng cắt ngang: “Mã Lực thiếu gia, chợ đen Bánh Răng Rỉ được bảo hộ bởi liên minh thợ rèn tự trị. Nếu hai bên đều muốn có khối hợp kim đồng-chì chịu nhiệt này, hãy giải quyết theo quy tắc cổ xưa của thợ lò: Đấu kỹ nghệ rèn đúc tại Lò rèn công cộng Smog-Town. Kẻ nào đúc được bộ van xả áp chịu được áp suất cao hơn, kẻ đó có quyền sở hữu khối hợp kim và chỉ phải thanh toán bằng nửa giá Vàng thau vụn.”


“Đấu rèn đúc?” Mã Lực khinh bỉ nhìn Trần Thiết. “Một tên phu mỏ dã chiến chỉ biết quai búa tạ đập đá mà đòi thách thức kỹ nghệ đúc khuôn chính quy của tao sao? Được! Trần Thiết, nếu mày thua, mày phải quỳ xuống liếm sạch dầu bôi trơn trên ủng của tao, và giao ra chiếc búa rèn của cha mày!”


Trần Thiết nhìn thẳng vào mắt Mã Lực, ánh mắt anh lạnh lùng và kiên định như thép nguội: “Nếu mày thua, cút khỏi chợ đen này, và để lại khối hợp kim chịu nhiệt.”


Cuộc thi tài nhanh chóng thu hút hàng trăm thợ lò, phu mỏ và thợ cơ khí tự do đổ về Lò rèn công cộng Smog-Town. Không khí nơi đây nóng bỏng rực lửa, tiếng gầm rú của các lò nung than khổng lồ và tiếng rít xì xì của hơi nước thải tạo nên một bản nhạc công nghiệp nặng nề, dồn dập.


Mã Lực bước vào bục rèn chính quy của Nghiệp đoàn, gã cười đắc ý khi được trang bị bễ thổi hơi nước chính quy kết nối trực tiếp với trạm điều áp công suất cao. Gã đổ than đá tinh luyện chất lượng cao vào lò nung, gạt cần điều khiển pít-tông. Luồng gió nén cực mạnh thổi vào lòng lò làm ngọn lửa bùng cháy rực rỡ màu xanh lam, nung chảy quặng đồng thau thô trong vòng chưa đầy ba phút.


Trong khi đó, Trần Thiết bước đến bục rèn thủ công rách nát dành cho dân ổ chuột. Lò nung của anh chỉ có than rác ẩm ướt và một chiếc bễ thổi thủ công bị rách gioăng da, rò rỉ áp suất liên tục.


“Anh Thiết, bễ thổi này bị hỏng rồi, nhiệt độ không đủ để nung chảy đồng thau đâu!” Tiền Tiểu Hào lo lắng hét lên giữa tiếng ồn ào của lò rèn.


Trần Thiết không trả lời. Anh dùng bàn tay trái cầm chiếc búa thép rèn của cha, còn cánh tay phải hóa đá 15% cứng đờ được dùng để ghì chặt quai bễ thổi rách nát để giữ cố định dưới nhiệt lượng tỏa ra rát bỏng. Da thịt cánh tay phải nhờ lớp biểu bì carbon hóa bảo vệ (Kháng nhiệt lượng) giúp anh chịu đựng được hơi nóng 80 độ C rò rỉ ra từ bễ thổi mà không bị bỏng nặng, nhưng cơn đau buốt từ bả vai trái bị rách thịt vẫn liên tục hành hạ thần kinh anh.


Anh bắt đầu quai búa, nhưng ngọn lửa từ than rác ẩm chỉ cháy đỏ nhạt, nhiệt độ lò nung quá thấp không thể làm chảy phôi đồng thau chịu lực.


Mã Lực đứng bên bục rèn đối diện, vừa đổ dòng kim loại lỏng màu vàng rực vào khuôn đất sét nung vừa cười lớn: “Trần Thiết! Nhìn xem, tao đã đúc xong khuôn van thô sơ chỉ trong vòng năm phút! Lò nung rác rưởi của mày thậm chí còn không làm đỏ nổi phôi kim loại!”


Trần Thiết nhìn dòng đồng thau lỏng của đối thủ đã bắt đầu định hình trong khuôn đúc dã chiến. Thời gian đang cạn dần. Nếu anh không thể nâng nhiệt độ lò nung lên ngay lập tức, phôi kim loại của anh sẽ bị đông đặc thành một khối tạp chất phế thải.


Trong tình thế bế tắc, Trần Thiết đưa ra một quyết định mạo hiểm. Anh dùng con dao găm rạch nhẹ một vết nhỏ trên lòng bàn tay phải đang hóa đá xám đen. Dòng máu biến dị carbon màu đỏ sẫm, đặc quánh bốc khói lưu huỳnh rỉ ra. Trần Thiết áp sát lòng bàn tay, nhỏ chính xác một giọt máu biến dị trực tiếp vào van nạp nhiên liệu của lò nung than rác.


“Xèo xèo... oành!”


Một vệt khói đỏ sậm bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc bùng phát dữ dội từ lòng lò nung. Giọt máu carbon hoạt hóa hoạt động như một chất xúc tác siêu cấp, kích nổ nhiệt lượng của than rác ẩm vọt tăng lên gấp mười lần công suất thông thường mà không hề tỏa nhiệt dư thừa ra môi trường xung quanh. Ngọn lửa lò nung lập tức chuyển từ đỏ nhạt sang màu trắng rực rỡ cực hạn, nung chảy phôi đồng thau chịu lực chỉ trong vòng vài giây.


Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức ập đến. Dòng máu carbon bộc phát khiến toàn bộ khớp ngón tay phải của Trần Thiết bị co rút, cứng ngắc tạm thời như đá than lạnh ngắt. Anh không thể cử động nổi bàn tay phải.


“Anh Thiết!” Tiền Tiểu Hào kinh hãi kêu lên.


“Tôi không sao,” Trần Thiết nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương. Anh dùng bàn tay trái siết chặt cán búa thép rèn nặng mười cân của cha. Anh chỉ còn một tay trái hoạt động linh hoạt để hoàn thiện công đoạn rèn đập khuôn.


Đúng lúc này, thính giác nhạy bén của Trần Thiết bắt được một tần số rung động quen thuộc. Cách lò rèn công cộng không xa là Trạm điều áp trung tâm khu mỏ, nơi các pít-tông hơi nước khổng lồ đang nện xuống nền đất theo một nhịp điệu cố định: *thình thịch... thình thịch... thình thịch*.


Trần Thiết nhắm mắt lại một giây, đồng bộ nhịp thở của mình với tần số rung động cơ học truyền qua nền đá rỉ sét. Anh chọn đúng khoảnh khắc pít-tông trạm điều áp nện xuống để vung búa thép rèn giáng mạnh xuống phôi đồng thau nóng đỏ trong khuôn đất sét nung.


“Boong! Boong! Boong!”


Tiếng búa rèn của Trần Thiết vang lên nhịp nhàng, cộng hưởng hoàn hảo với nhịp đập pít-tông hơi nước của trạm điều áp xung quanh. Kỹ thuật *Rèn búa cộng hưởng* dã chiến này cho phép anh tận dụng sóng âm tần cộng hưởng truyền qua đe thép để loại bỏ hoàn toàn các bọt khí và tạp chất lưu huỳnh trong kim loại lỏng nhanh gấp đôi thông thường, làm mịn cấu trúc hợp kim đồng-chì dã chiến mà không cần tốn quá nhiều lực cơ bắp của tay trái.


Những thợ rèn chợ đen xung quanh kinh ngạc đến mức ngừng thở. Họ nhìn mười ngón tay trái của Trần Thiết chuyển động nhanh thoăn thoắt, quai búa nhịp nhàng như một bộ bánh răng cơ khí quay tít dưới ánh lửa đỏ ấm áp của lò rèn dã chiến.


“Kỹ thuật rèn búa cộng hưởng... Đó là bí pháp của các thợ cả thung lũng Sắt!” Một lão thợ rèn già nua run rẩy thốt lên.


Mười phút sau, cả hai bộ van xả áp thành phẩm được đặt lên bàn thẩm định của Tần Lão Bản để tiến hành cuộc thử nghiệm áp suất nén khí.


Mã Lực tự tin lắp bộ van bọc đồng của mình vào máy nén khí hơi nước nén của tiệm cầm đồ. Áp kế cơ học bắt đầu nhảy số: 50 psi... 80 psi...


“Xì xì xì!”


Khi áp suất vừa chạm ngưỡng 100 psi, bộ van của Mã Lực bỗng bị rò rỉ áp suất nghiêm trọng ở các khớp nối ren xoắn do khuôn đúc bị lẫn quá nhiều bọt khí tạp chất lưu huỳnh không được rèn mịn. Kim áp kế rơi tự do về vạch số không.


“Đến lượt tôi,” Trần Thiết khàn giọng nói, tay trái đặt bộ van đồng thau mạ chì của mình vào máy nén.


Cố Giai Linh đứng bên cạnh khẽ điều chỉnh thấu kính lúp đo áp suất để quan sát. Áp kế bắt đầu nhảy số liên tục vượt qua giới hạn cũ: 100 psi... 150 psi... rồi chạm ngưỡng cực hạn 200 psi. Bộ van của Trần Thiết vẫn im lìm, không hề rò rỉ một giọt hơi nước nào, bề mặt hợp kim đồng-chì nhẵn mịn hoàn hảo phản chiếu ánh lửa lò rèn.


“200 psi! Bộ van chịu được áp suất gấp đôi thiết kế của Nghiệp đoàn!” Tần Lão Bản đập mạnh bàn tính cơ học xuống bàn, tuyên bố dứt khoát: “Trần Thiết thắng! Khối hợp kim đồng-chì chịu nhiệt thuộc về cậu ấy!”


Tiếng reo hò bùng nổ khắp lò rèn công cộng. Mã Lực mặt mày tái mét, gã nhục nhã nhìn khối hợp kim chịu nhiệt bị Trần Thiết dùng tay trái thu vào bao da bảo hộ bọc chì.


“Mày... một tên phu mỏ dã chiến bẩn thỉu...” Mã Lực run rẩy chỉ tay vào Trần Thiết, đôi mắt rực lên sự thù hận điên cuồng. Gã lùi lại phía sau, tay lén thọc vào lớp áo choàng dát đồng thau, giật mạnh một sợi dây tín hiệu cơ học đeo bên hông.


“Keng... keng... keng... keng!”


Tiếng chuông báo động bằng đồng thau rít lên chói tai từ các tháp canh gác mỏ phía ngoài chợ đen vang vọng xuống lòng đất ngầm, cắt đứt tiếng reo hò của đám đông thợ rèn.


“Không xong rồi! Cảnh vệ mỏ của Nghiệp đoàn đang khép chặt vòng vây các ngả đường ra của Chợ đen Bánh Răng Rỉ!” Tiền Tiểu Hào nhảy lò cò từ hòm gỗ xuống, đôi chân giả đồng thau rít lên tiếng bánh răng kẹt cứng đầy báo động.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!