Nhạc nềnBroken

Bản Thiết Kế Bị Đánh Cắp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên trong Hầm ngầm Lửa Đỏ, bóng tối đặc quánh như muội than bám trên những vách đá rỉ sét. Đây vốn là một khoang chứa cáp điện ngầm bị bỏ hoang từ thời kỳ đầu của làn sóng công nghiệp hóa Thượng Kinh, nằm sâu bên dưới ga tàu điện ngầm rách nát của Smog-Town. Giờ đây, nơi này đã trở thành xưởng rèn đúc vũ khí tuyệt mật của Công đoàn nổi dậy Ngọn Lửa Than.


Không khí trong hầm ngầm ngột ngạt, nồng nặc mùi lưu huỳnh ẩm ướt hòa lẫn với mùi dầu máy thải khét lẹt. Tiếng pít-tông từ bễ thổi dã chiến thỉnh thoảng lại nện lên những nhịp *phập-phồng, phập-phồng* nặng nề, thổi luồng khí nóng bỏng rát vào lòng lò nung đất sét. Chu mập, gã phụ tá đốt lò trẻ tuổi có thân hình béo mập dính đầy muội than đen thui, đang mồ hôi nhễ nhại quai bễ liên tục để duy trì ngọn lửa lò rèn luôn ở mức hoàn hảo.


Trần Thiết đứng cạnh bàn gỗ rỉ sét, tay trái siết chặt chiếc búa thép rèn của cha. Bả vai trái của anh quấn lớp băng gạc mỏng sờn rách, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu đỏ tươi đẫm ướt sau ca phẫu thuật gắp đinh rỉ dã chiến của Lưu đại phu. Cơn đau buốt thấu xương từ bả vai truyền xuống lồng ngực, nhưng nó chẳng thấm thía gì so với sự lạnh ngắt, tê dại từ cánh tay phải.


Cánh tay phải của Trần Thiết—từ các ngón tay ngược lên quá khớp khuỷu—giờ đây đã hóa cứng thành một khối đá than xám đen bóng. Mức độ hóa đá vĩnh viễn đã chạm ngưỡng mười lăm phần trăm. Những vết nứt sâu hoắm trên thớ thịt hóa đá co rút lại dưới cái lạnh của hầm ngầm, âm ỉ rỉ ra thứ dịch lỏng màu xám đen bóng bốc khói rát bỏng. Anh không thể cử động khớp khuỷu tay phải, ba mươi phần trăm độ linh hoạt đã biến mất vĩnh viễn, biến chi giả sinh học này thành một khối đá vô tri nặng nề.


Anh đang dùng tay trái để lắp ráp bộ van nạp khí của khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ. Đây là vũ khí phòng thân duy nhất của anh có khả năng chịu đựng được áp lực bộc phát từ dòng máu biến dị carbon. Thế nhưng, khi vừa đặt gioăng cao su chịu nhiệt vào ren xoắn của buồng nén, chân mày của Trần Thiết bỗng khẽ nhíu lại.


Anh đưa cọng gioăng cao su nhỏ lên sát mắt kính bảo hộ chống bụi màu hổ phách. Sợi gioăng cao su vốn được chế tạo từ mỡ cừu cách nhiệt trộn chì dã chiến giờ đây đã bị nung chảy móp méo, biến dạng hoàn toàn thành một thứ sáp đen nhầy nhụa.


“Giai Linh, cô nhìn cái này đi,” Trần Thiết trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc như tiếng pít-tông rỉ sét thiếu dầu bôi trơn.


Cố Giai Linh đang ngồi bên chiếc bàn cơ khí ngổn ngang bánh răng, đôi kính lúp nhiều tròng trên trán khẽ cạch một tiếng khi cô hạ chúng xuống mắt. Cô gái lập dị đào tẩu từ Viện Hàn lâm bước lại gần, đón lấy sợi gioăng cao su móp méo từ tay Trần Thiết. Cô dùng chiếc nhíp đồng thau siêu vi gạt nhẹ lớp sáp đen, rồi xoay nhẹ thấu kính hổ phách để quan sát vết cắt ren đồng bên trong buồng nén súng Lửa Đỏ.


“Áp suất dội ngược... Đây không phải là do quá tải thông thường,” Cố Giai Linh lạnh lùng nói, giọng cô đanh lại. “Gioăng cao su bị nung chảy theo cơ chế áp suất ngược giống hệt thiết kế cũ của cha cậu trên chiếc lò hơi rỉ sét rỉ dầu dã chiến. Thiết kế đó sử dụng một hệ thống van một chiều có rãnh đục siêu vi để xả áp khí nóng dội ngược bảo vệ buồng đốt. Nhưng ở đây, có kẻ đã can thiệp vào thuật toán đục lỗ của ren xoắn, đảo ngược dòng khí nén để cưỡng bức áp suất dội thẳng vào gioăng cao su.”


Trần Thiết im lặng, bàn tay trái của anh siết chặt cán búa thép đến mức nổi gân xanh. Nguồn gốc chiếc lò hơi rỉ sét rỉ dầu dã chiến dưới xưởng rác cũ là di sản tuyệt mật mà cha anh, cựu kỹ sư trưởng Trần Vô Kỵ, đã âm thầm chế tạo trước khi hy sinh trong vụ sập hầm mỏ cổ mười năm trước. Bản vẽ cấu trúc lò hơi đó vốn được cất giấu trong chiếc hòm sắt khóa xích bọc chì dưới hầm sâu, chỉ có dòng họ Trần mới biết mật mã đục lỗ để mở.


“Bản vẽ gốc đã bị sao chép bất hợp pháp,” Cố Giai Linh khẳng định sau khi phân tích kỹ vết cắt ren đồng sắc sảo trên van súng. “Vết cắt này sử dụng máy tiện dập khuôn áp lực của Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết. Kẻ chế tạo ra bộ van đối kháng này nắm rất rõ điểm yếu chịu nhiệt của buồng đốt lò hơi tự chế của cha cậu. Hắn đã dâng bản vẽ đục lỗ đó cho Nghiệp đoàn, giúp chúng gia cố giáp của cảnh vệ mỏ bằng van xả áp ngược chống nổ.”


“Trần Hải...” Trần Thiết nghiến răng, hai chữ phát ra từ cổ họng anh mang theo luồng nồng độ carbon nóng bỏng rát.


Trần Hải vốn là cựu phu mỏ học việc của cha Trần Thiết. Gã luôn đố kỵ với tài năng thiên bẩm và sự tương thích huyết mạch kỳ lạ của Trần Thiết đối với các thiết bị cơ khí cổ đại. Khi cha Trần Thiết còn sống, ông đã đối xử với Trần Hải như con đẻ, truyền dạy cho gã không ít kỹ nghệ rèn đúc dã chiến. Nhưng lòng tham và sự đố kỵ hẹp hòi đã tha hóa gã thợ học việc mắt ti hí ấy. Gã đã ăn cắp bản thiết kế lò hơi dã chiến của thầy để dâng cho đốc công Vương Sâm đổi lấy vị trí kỹ sư phụ tá Nghiệp đoàn.


Sự phản bội của Trần Hải chính là chân tướng giải thích tại sao lực lượng cảnh vệ mỏ lại có thể dễ dàng chế tạo ra những bộ giáp thép rèn bọc đồng có khả năng chống lại áp suất nổ của súng hơi nước tự chế.


“Đại ca Hải, chúng ta có nội gián,” Trần Thiết quay sang Lý Đại Hải đang đứng trầm ngâm bên toa tàu cũ.


Gã khổng lồ cao hai mét mang cánh tay thép rỉ khẽ rít lên một tiếng xả áp đầy phẫn nộ. Gã đấm mạnh cánh tay cơ khí vào vách toa tàu rỉ sét phát ra tiếng động cơ học rầm rầm: “Mẹ kiếp! Thằng nhóc Trần Hải đó! Hèn chi dạo này lính tuần tra của Vương Sâm lại biết rõ các ngách đường ống dẫn khí của ga ngầm bỏ hoang đến thế. Hắn đang muốn dồn cả công đoàn nổi dậy Ngọn Lửa Than vào chỗ chết để lập công với chủ mỏ!”


“Chúng ta cần bằng chứng thực tế trước khi rút dây động rừng,” Trần Thiết bình tĩnh đến đáng sợ. Anh nhìn sang A Ngưu đang đứng cảnh giới bên cạnh đường ray rỉ sét. “A Ngưu, bầy chuột máy của tôi đã được bảo trì chưa?”


“Đã sẵn sàng, anh Thiết!” Cậu thiếu niên mười sáu tuổi gầy gò nhanh nhẹn chạy lại, mở chiếc túi da bảo hộ đeo bên hông.


Bên trong túi là ba con Chuột cơ khí dây cót Rỉ Sét nhỏ bé chế tạo từ bánh răng đồng thau và vỏ hộp thiếc cũ. Chúng hoạt động hoàn toàn bằng hệ thống dây cót lò xo uốn nắn thủ công, các khớp chân bôi mỡ cừu cách nhiệt trơn tru để di chuyển không phát ra tiếng động. Đặc biệt, con chuột đầu đàn được Trần Thiết tích hợp một thấu kính ghi hình cơ học bằng đĩa chì vi mô tháo ra từ xác robot cổ đại.


A Ngưu đặt con chuột máy xuống sàn ga ngầm, dùng chiếc cờ lê nhỏ vặn chặt dây cót dưới bụng nó phát ra tiếng *lạch-cạch, lạch-cạch* nhịp nhàng.


“Đường ống thông khí dẫn từ ga ngầm này nối thẳng lên văn phòng kỹ sư mỏ của Nghiệp đoàn tại Trạm gác số 4,” A Ngưu thì thầm, đôi mắt sáng quắc dưới chiếc kính bảo hộ một mắt. “Em sẽ thả bầy chuột máy Rỉ Sét vào đó để thám thính xem Trần Hải đang âm mưu điều gì.”


“Cẩn thận bẫy từ tính bọc chì của lính gác,” Trần Thiết dặn dò, tay trái anh khẽ vỗ vai cậu đệ tử nhỏ.


A Ngưu gật đầu dứt khoát. Cậu khom lưng, thả ba con chuột máy vào miệng đường ống thông khí tối đen hẹp hòi. Bầy chuột cơ khí chuyển động nhanh thoăn thoắt, chân bánh răng của chúng lướt đi im lặng trên lớp muội than dày đặc bám dọc vách ống dẫn đồng.


Bên trong Hầm ngầm Lửa Đỏ, thời gian trôi đi chậm chạp theo từng tiếng rít xì xì của hơi nước thải từ các đường ống áp suất cao. Trần Thiết quỳ sụp bên chiếc bàn cơ khí, tay trái giữ chặt chiếc tai nghe đồng tự chế nối liền với sợi dây đồng mảnh dẫn tín hiệu âm tần từ bầy chuột máy. Đôi mắt mù lòa của Trần Tiểu Muội phủ lớp màng đục như sương lưu huỳnh, cô bé ngồi im lặng bên cạnh anh dưới hơi ấm dịu nhẹ của khối quặng nhiệt thạch thô, đôi bàn tay gầy gò bọc trong vải sợi đồng khẽ siết chặt vạt áo anh trai.


Sau nửa giờ căng thẳng, âm thanh lạch cạch từ tai nghe đồng bỗng chuyển thành những tiếng đối thoại khàn đặc, lẫn trong tiếng pít-tông nện rầm rập của văn phòng kỹ sư Nghiệp đoàn tầng trên.


Qua thấu kính ghi hình cơ học của chuột máy Rỉ Sét phản chiếu lên tấm gương đồng nhỏ trên bàn của Giai Linh, nhóm nổi dậy bàng hoàng chứng kiến Trần Hải đang đứng khom lưng nịnh bợ trước gã đội trưởng tuần tra bọc thép. Trên bàn làm việc của gã phản đồ là bản vẽ đục lỗ bằng đồng mỏng chứa toàn bộ sơ đồ cấu trúc chiếc lò hơi dã chiến của cha Trần Thiết.


“Đội trưởng, ngài nhìn vào đây,” giọng nói hèn hạ, đố kỵ của Trần Hải vang lên rõ mồn một qua ống nghe đồng. “Chiếc lò hơi tự chế của lão già Trần Vô Kỵ sử dụng một mối hàn đồng thau dập nguội ở ngay dưới đáy buồng đốt. Đây chính là điểm yếu chịu nhiệt chí mạng của nó. Chỉ cần nhiệt độ lò đốt vượt quá 200 độ mà không có nước tuần tra làm mát, mối hàn này sẽ tự động nóng chảy, gây rò rỉ áp suất cực đại làm nổ tung buồng nén.”


Gã đội trưởng cảnh vệ mỏ cười gằn, tiếng cười rít qua mặt nạ sắt lạnh lùng: “Tốt lắm! Vậy còn khẩu súng bắn đinh của thằng nhóc Trần Thiết thì sao?”


“Súng Lửa Đỏ của hắn sử dụng một van xả áp khẩn cấp dã chiến chế tạo từ hợp kim đồng-chì phế liệu,” Trần Hải đắc ý chỉ tay vào bản vẽ ăn cắp. “Hắn chỉ có thể kích hoạt súng bằng cách nhỏ dòng máu carbon biến dị vào van nạp nhiên liệu để tăng áp suất đột ngột. Tôi đã thiết kế một hệ thống van xả áp ngược cho giáp của các ngài. Khi giáp của các ngài tiếp xúc với sóng áp lực súng của hắn, hệ thống van ngược sẽ tự động xả khí nóng dội ngược trở lại nòng súng của hắn, ép pít-tông súng tự hủy nổ tung ngay trên tay hắn!”


Trần Thiết nghe đến đây, lòng bàn tay trái của anh siết chặt chiếc búa thép rèn đến mức rỉ máu đỏ tươi từ vết thương cũ trên vai trái, thấm đẫm lớp băng gạc. Sự đố kỵ hèn hạ của Trần Hải đối với tài năng thiên bẩm của anh đã đẩy cả gia đình anh vào bi kịch sập hầm năm xưa, và giờ đây gã lại muốn dùng chính di sản cơ khí của cha anh để tàn diệt những người anh em phu mỏ nghèo khổ.


Nhưng âm mưu tàn độc của Trần Hải chưa dừng lại ở đó. Gã ghé sát tai tên đội trưởng tuần tra, whispers đầy âm hiểm:


“Đêm mai, khi nhóm nổi dậy Ngọn Lửa Than tập hợp đầy đủ dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang để chuẩn bị nâng cấp vũ khí, chúng ta không cần phải tốn lực lượng đặc nhiệm chì vào càn quét cận chiến. Tôi đã lập kế hoạch cùng chuyên gia hóa chất Lão Độc. Chúng tôi sẽ vận chuyển các thùng khí độc lưu huỳnh nén áp lực cao về phía trạm điều áp khu vực số 4, cài bẫy rò rỉ khí độc trực tiếp vào đường ống thông khí dẫn xuống ga ngầm. Chỉ cần gạt van xả áp ngược, toàn bộ lũ chuột cống công đoàn sẽ bị thiêu rụi phế quản và hóa đá phổi đen trong vòng mười phút.”


Tiếng cười đắc ý, hèn hạ của Trần Hải vang vọng qua ống nghe đồng rồi tắt lịm khi con chuột máy Rỉ Sét bị một bánh răng máy nghiền rác của Nghiệp đoàn nghiền nát phát ra tiếng *rắc* khô khốc.


Trong hầm ngầm Lửa Đỏ, bầu không khí đông đặc lại như băng giá. Sự phẫn nộ tột cùng rực sáng đỏ nhạt trong đôi mắt của Trần Thiết dưới lớp kính bảo hộ chống bụi. Anh từ từ đứng thẳng dậy, bả vai trái đau đớn run rẩy, nhưng ý chí phản kháng của dòng họ thợ rèn ba đời thung lũng Sắt đã hoàn toàn thức tỉnh.


Trần Hải đang lập kế hoạch cùng lực lượng cảnh vệ mỏ cài bẫy rò rỉ khí độc lưu huỳnh để tận diệt căn cứ ngầm của công đoàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!