Mâu Thuẫn Trong Lòng Đất
Bóng tối bên dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town lạnh buốt và nhớp nháp. Những luồng khí lưu huỳnh nồng nặc từ các nhà máy chưng cất tầng trên luồn qua các khe nứt địa tầng, biến không gian ngầm này thành một cái lò xông hơi độc hại khổng lồ. Trần Thiết quỳ sụp bên đường ray sắt hoen rỉ, cắn chặt răng để ngăn bản thân không phát ra tiếng rên rỉ.
Cơn đau từ cánh tay phải bộc phát dữ dội hơn bao giờ hết. Mức độ hóa đá đã chạm ngưỡng mười lăm phần trăm, biến toàn bộ cẳng tay từ khuỷu trở xuống thành một khối đá than đen bóng, cứng đờ và lạnh ngắt. Những vết rạn nứt sâu hoắm trên thớ thịt hóa đá co rút lại dưới cái lạnh, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen sẫm lốm đốm những hạt carbon hoạt hóa li ti. Từng giọt huyết dịch biến dị ấy khẽ tách ra, rơi xuống mặt sàn bê tông nứt nẻ của ga ngầm bỏ hoang, tạo thành những vệt rỉ sét đen bóng kỳ dị ăn mòn lớp bụi than đóng bánh dưới đất. Bả vai trái của anh, nơi vết khâu phẫu thuật dã chiến của Lưu đại phu vừa bị rách miệng sau cú quai búa lúc trước, đang đẫm máu đỏ tươi, thấm đẫm lớp băng gạc mỏng sờn rách.
“Anh Thiết... máu... máu của anh lại chảy rồi,” Trần Tiểu Muội quỳ bên cạnh, đôi bàn tay gầy gò bọc trong lớp vải sợi đồng run rẩy sờ soạng bả vai anh. Đôi mắt mù lòa của cô bé phủ một lớp màng đục như sương lưu huỳnh, hướng về phía anh với sự hoảng loạn tột độ. Chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc duy nhất trên mặt cô bé khẽ rít lên những tiếng thở dốc nặng nề.
“Anh không sao, Tiểu Muội. Ngoan, ngồi yên bên cạnh chị Giai Linh,” Trần Thiết khàn giọng nói, giọng nói của anh khô khốc như tiếng hai bánh răng rỉ sét cọ sát vào nhau. Anh cố dùng tay trái để chống đỡ cơ thể gầy gò của mình gượng dậy, nhưng bả vai trái rách thịt khiến anh suýt nữa ngã khuỵu.
Cố Giai Linh bước tới, đôi bàn tay bám đầy mỡ bôi trơn của cô nhanh nhẹn đè chặt bả vai anh xuống: “Cậu điên rồi sao? Cú bộc phát kích nổ súng Lửa Đỏ ở xưởng rác đã phá hủy hoàn toàn hệ tuần hoàn của cậu. Van xả áp dã chiến tôi may trên vai cậu đang rỉ khí nóng. Nếu cậu còn gồng lực quai búa hay di chuyển đột ngột, áp suất carbon trong huyết quản sẽ nổ tung, xé rách toàn bộ cơ thịt sinh học còn lại!”
“Tôi phải đi... ngăn nhóm Triệu Hùng,” Trần Thiết thở dốc, ánh mắt rực sáng đỏ nhạt dưới cặp kính bảo hộ chống bụi bám đầy muội than. “Gã thợ rèn trẻ đó... hắn đang dẫn mười lăm phu mỏ trẻ tuổi đi vào chỗ chết. Trạm gác số 4 không đơn giản như hắn nghĩ. Vương Sâm đã bố trí Thiết Giáp Binh bọc chì ở đó.”
Lý Đại Hải ngồi tựa lưng vào toa tàu cũ, cánh tay trái cơ khí của gã khổng lồ khẽ rít lên một tiếng xả áp đầy bất lực. Gã trầm giọng: “Triệu Hùng đã mang theo khẩu súng bắn đinh rỉ sét tự chế của hắn và một ít mìn lưu huỳnh. Hắn nghĩ sức mạnh cơ bắp và lòng thù hận có thể xuyên thủng giáp bọc đồng của cảnh vệ mỏ. Sự kiêu ngạo ngu muội của hắn sẽ hủy hoại cả công đoàn nổi dậy Ngọn Lửa Than.”
Trần Thiết cắn răng, dùng tay trái nhặt chiếc Búa thép rèn của cha nặng mười cân đang nằm vương vãi trên nền đất cát rỉ sét. Sức nặng của khối thép ròng lạnh lẽo kéo ghì bả vai trái đau đớn của anh, nhưng anh vẫn bướng bỉnh đứng thẳng dậy. Dưới chân anh, vệt máu carbon đen bóng vẫn rỉ ra từ cẳng tay phải hóa đá, vẽ nên một đường nhân quả tàn nhẫn trên nền ga ngầm.
“Chu Thiết Đảm, đi với tôi,” Trần Thiết nhìn sang gã phu mỏ khỏe mạnh đang đứng cảnh giới bên cạnh đường ray. Đảm bặm môi, gật đầu dứt khoát, tay siết chặt chiếc xà beng bọc đồng chịu lực.
Nhóm của Triệu Hùng di chuyển rất nhanh trong các đường ống ngầm dẫn về phía Đông khu mỏ, nhưng họ không thể ngờ rằng Trần Thiết, dù mang thân thể tàn phế nửa người nửa máy, vẫn có thể đuổi kịp họ ngay tại ngã rẽ dẫn đến lối thoát hiểm Trạm gác số 4. Ánh sáng từ chiếc đèn bão hơi nước của nhóm thợ mỏ trẻ chiếu rọi những khuôn mặt cuồng nhiệt, hốc hác vì lạnh giá.
“Đứng lại, Triệu Hùng!” Giọng nói khàn đặc của Trần Thiết vang lên từ góc tối đường ống, lạnh lùng và đanh thép như một lệnh gạt van xả áp khẩn cấp.
Triệu Hùng giật mình quay lại, khẩu súng bắn đinh rỉ sét tự chế trên tay gã lăm lăm chĩa thẳng vào bóng tối. Khi nhận ra Trần Thiết đang bước ra với bả vai trái đẫm máu và cánh tay phải hóa đá xám đen rủ xuôi không thể cử động, Triệu Hùng cười gằn đầy khinh miệt:
“Trần Thiết? Mày đuổi theo tao để làm gì? Một gã phế nhân sắp hóa đá hoàn toàn như mày thì có tư cách gì ngăn cản anh em đi tìm than sưởi ấm? Tránh ra, nếu không tao sẽ dùng khẩu súng này bắn nát chiếc búa rỉ của cha mày!”
Triệu Hùng hung hăng bước tới, dùng bả vai bọc đinh thép định húc văng Trần Thiết ra khỏi lối đi hẹp. Nhưng ngay khi gã vừa chạm vào bả vai phải của Trần Thiết, một tiếng “bộp” trầm đục vang lên. Cơ thể Triệu Hùng như va phải một bức tường đá carbon rắn chắc, bị lực dội ngược làm loạng choạng lùi lại ba bước. Gã kinh hoàng nhìn bả vai phải của Trần Thiết—nơi lớp biểu bì đã bị carbon hóa cứng ngắc như đá than cổ, hoàn toàn kháng cự lại đòn húc vật lý thông thường.
“Mày...” Triệu Hùng nghiến răng, mặt đỏ bừng vì nhục nhã.
Trần Thiết không thèm nhìn vết thương rách miệng đang rỉ máu trên vai trái của mình. Anh từ từ nâng chiếc búa thép rèn của cha bằng tay trái lành lặn, chặn ngang nòng khẩu súng bắn đinh tự chế của Triệu Hùng. Đôi mắt anh dưới lớp kính bảo hộ hổ phách nheo lại, tập trung toàn bộ tư duy cơ khí của cảnh giới Cấp 1 - Đồng bộ cơ khí mức 1.
“Triệu Hùng, nhìn vào bộ van nạp khí của mày đi,” Trần Thiết lạnh lùng chỉ vào khớp nối bằng đồng thau rẻ tiền trên thân súng tự chế của gã thợ rèn trẻ. “Gioăng cao su ở buồng nén khí của mày đã bị mài mòn hoàn toàn do nhiệt lượng lưu huỳnh ẩm. Nó đang rò rỉ áp suất.”
“Mày nói nhảm cái gì? Khẩu súng này tao tự tay rèn đúc, áp suất nén đạt tới 80 psi!” Triệu Hùng tức giận hét lên, ngón tay gã siết chặt cò súng định bóp cò chứng minh.
Không đợi Triệu Hùng kịp hành động, bàn tay trái nhanh nhẹn của Trần Thiết đã chộp lấy khớp nối ren xoắn của buồng nén. Anh dùng ngón tay siết mạnh vào điểm rạn nứt nhỏ của gioăng cao su.
“XÌÌÌÌÌ!”
Một luồng khí nén siêu nhiệt bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc phun mạnh ra từ khe hở bị bóp nghẹt, rít lên chói tai. Luồng hơi nóng bỏng rát bắn thẳng vào các ngón tay của Triệu Hùng khiến gã hét lên một tiếng đau đớn, suýt nữa đánh rơi khẩu súng tự chế xuống vũng nước thải.
“Áp suất nén của mày đang tụt dốc không phanh xuống dưới 40 psi,” Trần Thiết lạnh lùng nói, ánh mắt anh không hề dao động. “Lính gác tại Trạm gác số 4 được trang bị giáp chì cách nhiệt dày 3 ly. Với khẩu súng rò rỉ van này, đinh thép của mày bắn ra sẽ chỉ gõ keng keng lên giáp của chúng như những hạt cát rỉ sét. Chúng sẽ dùng súng trường hơi nước nòng xoay bắn nát sọ mày trước khi mày kịp nạp phát đinh thứ hai.”
Đám thợ mỏ trẻ phía sau Triệu Hùng xôn xao lo sợ. Họ nhìn nhau, lòng kiêu ngạo ban đầu bị dập tắt bởi thực tế kỹ thuật tàn nhẫn mà Trần Thiết vừa phơi bày. Chu Thiết Đảm bước lên một bước, lớn tiếng nói:
“Anh em! Trần Thiết nói đúng đấy! Tôi đã từng thấy Thiết Giáp Binh chiến đấu. Súng tự chế của chúng ta quá thô sơ, không bọc chì bảo vệ buồng đốt thì bắn quá hai phát là nổ nòng tự hủy ngay!”
Triệu Hùng mặt xám ngoét, gã vừa đau đớn vì vết bỏng nhẹ ở ngón tay, vừa nhục nhã vì bị lột trần lỗi thiết kế cơ khí trước mặt đồng bọn. Gã gầm lên đầy bất mãn: “Vậy thì sao? Không đi cướp than thì chúng ta cũng sẽ chết cóng dưới cái ga tàu điện ngầm thối nát này! Mày có giỏi thì rèn cho chúng ta vũ khí xuyên được giáp của chúng đi!”
Trần Thiết im lặng một nhịp. Anh thò tay trái vào túi da bảo hộ đeo bên hông, lấy ra một lọ nhỏ chứa thứ chất lỏng màu vàng óng ánh—đó là Dầu thủy lực tinh luyện, nguồn tài nguyên cực kỳ khan hiếm mà anh tích góp được từ bãi rác quân sự.
Anh nhỏ một giọt dầu thủy lực quý giá vào khớp nối van đang rò rỉ của Triệu Hùng. Giọt dầu nhanh chóng len lỏi vào các khe hở bánh răng, tạm thời bịt kín vết rạn và bôi trơn hệ thống lò xo xả áp. Luồng khí rít xì xì lập tức dịu đi, áp suất trong buồng nén của khẩu súng tự chế dần ổn định trở lại.
“Quay về ga ngầm,” Trần Thiết trầm giọng, ánh lửa từ chiếc đèn bão phản chiếu bóng dáng kiên cường bướng bỉnh của anh lên vách đá ẩm ướt. “Tôi và Cố Giai Linh sẽ giúp các người rèn đúc dã chiến, gia cố nòng súng bằng hợp kim chì-đồng phế liệu để chịu được áp suất nén khí lên tới 160 psi. Đó là cách duy nhất để sống sót.”
Nhìn giọt dầu thủy lực tinh luyện quý giá đang bôi trơn khẩu súng của mình, Triệu Hùng không thể nói thêm được lời nào. Sự am hiểu sâu sắc về cấu trúc hơi nước và sự hy sinh tài nguyên bảo mệnh của Trần Thiết đã hoàn toàn áp chế lòng kiêu ngạo của gã thợ rèn trẻ cực đoan. Nhóm thợ mỏ im lặng quay bước, đi theo Trần Thiết trở lại khu vực lò rèn dã chiến dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang.
Lý Đại Hải đã chuẩn bị sẵn bễ thổi hơi nước thủ công và một đống than rác ẩm ướt trong góc tối của ga ngầm. Ánh lửa lò nung khổng lồ rực sáng đỏ ấm áp, xua tan phần nào cái lạnh đóng băng của đêm muộn.
“Đảm! Quay bễ thổi hơi nước cho tôi!” Trần Thiết ra lệnh, tay trái anh siết chặt cán búa thép rèn của cha.
Chu Thiết Đảm nhanh nhẹn nhảy vào vị trí gạt cần bễ thổi dã chiến. Tiếng pít-tông của bễ thổi bắt đầu nện nhịp nhàng *phập-phồng, phập-phồng*, thổi luồng khí nén vào lòng lò nung, khiến ngọn lửa bùng lên rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng rát bỏng.
Trần Thiết dùng kìm sắt gắp một thanh hợp kim chì-đồng phế liệu đặt vào lòng lửa đỏ. Cánh tay phải hóa đá mười lăm phần trăm của anh vẫn rủ xuôi, rỉ máu carbon đen bóng xuống sàn đất cát rỉ sét. Nhưng tay trái của anh lại di chuyển với một sự chuẩn xác đến kinh ngạc của kỹ nghệ rèn đúc dã chiến.
Khi thanh hợp kim nóng đỏ đến nhiệt độ hoàn hảo, Trần Thiết vung cao chiếc búa tạ mười cân bằng tay trái, giáng mạnh xuống phôi kim loại nóng đỏ.
“KENGGG!”
Tiếng búa rèn nện mạnh mẽ vang lên cộc cộc, cộng hưởng nhịp nhàng với nhịp đập pít-tông của bễ thổi hơi nước. Dưới sự điều phối tư duy của cảnh giới Đồng bộ cơ khí mức 1, Trần Thiết áp dụng kỹ thuật gõ búa cộng hưởng để gạt bỏ hoàn toàn các tạp chất lưu huỳnh trong phôi thép phế liệu, tạo ra lớp hợp kim chịu lực dẻo dai nhất.
Ánh lửa lò rèn rực sáng đỏ ấm áp chiếu lên khuôn mặt đẫm mồ hôi dính đầy bụi than của anh. Từng nhát búa giáng xuống là một lần bả vai trái rách thịt của anh nhói lên đau buốt thấu xương, nhưng ý chí kiên cường không cho phép anh dừng lại. Anh đang rèn đúc vũ khí tự vệ cho những người thợ mỏ nghèo khổ, rèn đúc ngọn lửa phản kháng đầu tiên dưới lòng đất sâu Smog-Town.
Tuy nhiên, khi tiếng búa rèn *KENG! KENG! KENG!* nhịp nhàng tiếp tục vang dội dữ dội trong không gian kín của ga ngầm bỏ hoang, một sự bất thường đáng sợ bắt đầu xảy ra.
Sóng âm tần cộng hưởng mạnh mẽ từ những nhát búa thép ròng va chạm vào phôi kim loại đang truyền thẳng qua các đường ống dẫn hơi nước rỉ sét hoen ố chạy dọc trần ga ngầm. Những rung động siêu vi ấy lan tỏa nhanh chóng lên các đường ống xả thải tầng trên, tạo ra những tiếng rung động lách cách đều đặn.
Cố Giai Linh bỗng giật mình. Cô cúi xuống nhìn vào chiếc thấu kính đo áp suất và máy đo tần số âm thanh cơ học đeo hông. Kim chỉ số màu đỏ trên máy đo đang dao động liên tục theo đúng nhịp gõ búa của Trần Thiết, phát ra những tín hiệu sóng âm tần sắc nhọn.
“Trần Thiết! Dừng búa lại ngay!” Giai Linh hét lên, khuôn mặt cô tái mét dưới ánh lửa lò nung. “Tiếng búa rèn cộng hưởng của cậu đang truyền trực tiếp qua hệ thống ống dẫn rỉ sét dẫn thẳng lên Trạm gác số 4! Thiết bị dò âm tần của Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết chắc chắn sẽ bắt được tần số dao động cơ học này!”
Nhưng nhát búa tạ nặng mười cân của Trần Thiết đã vung lên cao, chuẩn bị giáng xuống phôi thép nóng đỏ giữa làn sương độc lưu huỳnh đang cuồn cuộn dâng lên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!