Nhạc nềnBroken

Tro Tàn Và Hi Vọng Ngầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang Smog-Town không mang lại cảm giác an toàn, nó chỉ là một sự ngột ngạt khác kéo dài từ lòng đất. Đường ống xả thải dốc đứng và trơn trượt bởi dầu mỡ đóng cặn đã đưa họ thoát khỏi bão lửa của xưởng rác, nhưng cũng ném họ xuống bãi bùn than nhão nhoét của một nền văn minh rỉ sét bị bỏ quên. Tiếng rít của hơi nước nén từ những ống xả khổng lồ trên tầng Thượng Kinh vọng xuống đây chỉ còn là những tiếng u u trầm đục, đều đặn như nhịp thở của một con quái vật thép khổng lồ đang ngủ say.


Trần Thiết nằm phục trên mặt đất lạnh ngắt, hơi thở đứt quãng qua bộ lọc khí bằng than hoạt tính mạ bạc đã bị hơi nóng làm biến dạng một phần. Toàn thân anh lạnh toát. Đó không phải cái lạnh thông thường của sương giá Smog-Town, mà là sự suy kiệt huyết mạch đáng sợ khi nhiệt lượng carbon trong cơ thể bị vắt kiệt sau cú bộc phát quá tải lò hơi dã chiến. Cánh tay phải của anh – từ các đầu ngón tay ngược lên quá khớp khuỷu – giờ đây đã hóa cứng thành một khối đá than xám đen bóng. Gõ nhẹ vào đó chỉ nghe thấy tiếng cộc cộc khô khốc của khoáng vật vô tri. Những vết nứt sâu hoắm trên thớ thịt hóa đá đang rỉ ra thứ dịch lỏng sẫm màu, đông đặc lại ngay khi tiếp xúc với không khí ẩm ướt của ga ngầm.


“Thiết... Thiết... anh đừng nhắm mắt. Nhìn em này,” giọng nói nhỏ bé, run rẩy của Trần Tiểu Muội vang lên bên tai anh.


Cô bé mù lòa mười hai tuổi quỳ bên cạnh anh trong bóng tối, đôi bàn tay gầy gò bọc trong lớp vải sợi đồng sờn rách đang cuống cuồng sờ soạng khắp khuôn mặt lạnh ngắt của anh trai. Chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc chắp vá đeo trên mặt cô bé khẽ rung lên theo từng nhịp thở dốc. Tiểu Muội không nhìn thấy gì, nhưng khứu giác nhạy bén của cô bé ngửi thấy mùi máu carbon biến dị nồng nặc bốc lên từ lòng bàn tay rách nát của Trần Thiết, hòa lẫn với mùi máu đỏ tươi tanh nồng từ vết thương rách miệng trên bả vai trái của anh.


“Anh... không sao,” Trần Thiết khàn giọng đáp, mỗi từ phát ra đều khiến lồng ngực anh đau nhói như bị pít-tông nện mạnh. Anh cố gắng cử động các ngón tay phải nhưng vô ích, khớp khuỷu tay đã bị vảy carbon khóa chặt hoàn toàn, giảm đến ba mươi phần trăm độ linh hoạt. Cánh tay ấy giờ đây giống như một khúc gỗ mục bọc chì, nặng nề và lạnh lẽo.


Lý Đại Hải ngồi tựa lưng vào một toa tàu điện ngầm rỉ sét gần đó, cánh tay trái cơ khí của gã khổng lồ khẽ phát ra tiếng nghiền răng kèn kẹt của các bánh răng bị mài mòn bả vai. Bộ giáp thép rèn bám đầy muội than của gã loang lổ những vết cháy xém từ trận chiến ở xưởng rác. Gã im lặng nhìn Trần Thiết, ánh mắt tràn đầy vẻ lo âu và tự trách. Sự hy sinh của lão thợ máy mù Tạ Tấn là một vết thương lòng quá lớn đối với cả hai người.


“Tránh ra một chút, Tiểu Muội. Để chị xem cho anh ấy,” Cố Giai Linh bước tới, đặt chiếc ba lô da bọc chì nặng nề xuống nền đá ngập nước thải.


Nhà chế tạo lập dị đào tẩu từ Viện Hàn lâm vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường nhật, nhưng đôi bàn tay bám đầy dầu mỡ bôi trơn của cô khẽ run lên khi mở hộp dụng cụ dã chiến. Cô xoay nhẹ chiếc kính lúp nhiều tròng đeo trên trán, điều chỉnh tiêu cự để quan sát cánh tay phải đang hóa đá mười lăm phần trăm của Trần Thiết. Ánh sáng đỏ nhạt mù mịt phát ra từ các đường gân carbon trên cánh tay anh phản chiếu qua thấu kính hổ phách, vẽ nên những đường vân năng lượng hỗn loạn.


“Nồng độ carbon hoạt hóa trong máu của cậu đã vọt lên mức báo động đỏ,” Giai Linh trầm giọng, tay nhanh nhẹn lấy ra một hũ sáp thảo dược trộn mỡ cừu cách nhiệt và một gói Bột thạch anh thô màu trắng xám. “Cú bộc phát kích nổ súng Lửa Đỏ vừa rồi đã cưỡng bức hệ tuần hoàn của cậu vận hành vượt giới hạn chịu tải sinh học. Nếu không có bộ lọc cơ khí sinh học cổ đại để ổn định dòng chảy, vảy đá than này sẽ lan lên cổ họng cậu trong vòng ba tháng. Lúc đó, cậu sẽ biến thành một bức tượng đá không hơn không kém.”


Cô dùng một chiếc kim đồng thau chích nhẹ vào vùng da xám đen quanh khuỷu tay Trần Thiết. Anh khẽ rùng mình, một cơn đau buốt thấu xương chạy dọc sống lưng nhưng anh tuyệt đối không phát ra tiếng rên rỉ nào. Anh cắn chặt răng vào một thanh gỗ rỉ sét nhặt dưới đất để chịu đựng.


“Tôi biết... cái giá phải trả,” Trần Thiết thì thầm qua kẽ răng nứt nẻ. “Nhưng nếu không nổ súng... chúng ta đã nằm lại xưởng rác cùng sư phụ.”


Cố Giai Linh không đáp. Cô nghiền mịn Bột thạch anh thô, trộn đều với sáp thảo dược rồi đắp trực tiếp lên những vết nứt sâu trên cánh tay phải của anh. Hợp chất màu trắng xanh tỏa ra một hơi lạnh dịu nhẹ, tạm thời trung hòa nồng độ carbon hoạt hóa và làm giãn các mạch máu đang co rút dữ dội. Trần Thiết cảm nhận được cơn nóng rát bỏng dần dịu đi, thay vào đó là một cảm giác tê dại lạnh ngắt lan tỏa từ bả vai xuống ngón tay.


“Bột thạch anh này chỉ là thuốc ức chế tạm thời,” Giai Linh vừa khéo léo băng bó vết thương bằng sợi đồng mềm vừa nói. “Cậu tuyệt đối không được nhỏ máu xúc tác vào bất kỳ động cơ nào nữa trong thời gian này. Hệ tuần hoàn của cậu cần ít nhất một tuần nghỉ ngơi không chịu áp lực. Nếu không, van xả áp dã chiến tôi may trên vai cậu cũng sẽ bị nổ tung do quá nhiệt.”


Trong khi Giai Linh đang tiến hành điều trị khẩn cấp, tiếng bước chân dập dồn và tiếng cãi vã từ phía toa tàu điện ngầm đổ nát phía sau bỗng lớn dần. Hàng chục phu mỏ trẻ tuổi của Công đoàn nổi dậy Ngọn Lửa Than đang tụ tập quanh đống lửa than rác leo lét. Khuôn mặt ai nấy đều xám xịt vì khói bụi và lạnh giá, ánh mắt họ hướng về phía Trần Thiết đầy vẻ nghi kỵ và oán hận.


Triệu Hùng, gã thợ rèn trẻ tuổi tài năng nhưng cực đoan, bước ra khỏi đám đông. Bộ giáp da thợ rèn bọc đinh thép sắc nhọn của gã bám đầy muội than xanh. Gã nắm chặt chiếc găng tay đánh lửa tự chế bằng đá lửa, ánh mắt cuồng nhiệt nhìn chằm chằm vào Trần Thiết.


“Lý Đại Hải! Anh nhìn xem chúng ta đã nhận được gì khi đi theo gã mang huyết mạch dị biến này?” Triệu Hùng chỉ tay thẳng vào mặt Trần Thiết, giọng nói đầy sự kích động. “Xưởng rác của lão Tạ Tấn bị san phẳng! Sư phụ Tạ Tấn đã chết! Hàng chục gia đình phu mỏ lán trại số 7 đang phải chịu đói lạnh dưới ga ngầm này vì bị Thiết Giáp Binh truy quét! Tất cả là vì dòng máu quái vật của gã!”


“Câm miệng, Triệu Hùng!” Lý Đại Hải đứng bật dậy, cánh tay trái cơ khí rít lên tiếng áp suất đe dọa, gã khổng lồ bước lên che chắn trước Trần Thiết. “Nếu không có Thiết, mày nghĩ mày có thể sống sót thoát khỏi hầm số 4 không? Ai đã cướp than sưởi ấm cứu mạng gia đình mày qua mùa đông?”


“Nhưng gã đã mang Thiết Giáp Binh đến đây!” Triệu Hùng không hề lùi bước, gã gầm lên, kích động đám thợ mỏ trẻ phía sau. “Nghiệp đoàn Hắc Thiết sẽ không buông tha cho chúng ta chừng nào gã còn ở đây! Chúng ta cần than, cần dầu thủy lực, chứ không cần một kẻ phế nhân mang dòng máu rỉ sét làm liên lụy đến cả công đoàn! Nhìn cánh tay gã xem, gã còn quai nổi búa không?”


Đám thợ mỏ trẻ bắt đầu xầm xì, những lời oán hận dấy lên trong bóng tối lạnh lẽo. Nỗi sợ hãi cái chết và cái lạnh đang gặm nhấm lý trí của họ.


Triệu Hùng bước tới một bước, mắt dán chặt vào chiếc Búa thép rèn của cha đang giắt bên hông Trần Thiết. “Nếu gã đã là một kẻ phế nhân, hãy giao lại chiếc búa thép rèn của cựu kỹ sư trưởng và số van xả áp chịu lực cho công đoàn. Chúng tôi sẽ tự dẫn người đột kích Trạm gác số 4 để cướp than sưởi ấm, thay vì ngồi đây chờ chết!”


“Mày dám tước búa của cha gã?” Lý Đại Hải vung nắm đấm thép rỉ lên, tiếng bánh răng chuyển động rít chói tai. Sự xung đột tư tưởng trong nội bộ công đoàn đã đạt đến đỉnh điểm.


Cố Giai Linh đứng thẳng người, cô gạt nhẹ tròng kính lúp, lạnh lùng nhìn Triệu Hùng: “Gã thợ rèn ngu muội kia. Mày nghĩ mày có thể rèn được vũ khí hơi nước chịu lực mà không cần lò hơi cổ đại của cha Trần Thiết sao? Không có dòng máu xúc tác của cậu ấy để kích hoạt áp suất lò hơi dã chiến trong xưởng rác cũ, tất cả đống súng bắn đinh rỉ sét của các người chỉ là đống sắt vụn trước giáp chì của đặc nhiệm!”


“Cô câm miệng đi! Cô cũng chỉ là một kẻ đào tẩu!” Triệu Hùng điên cuồng hét lớn. Gã quay sang Trần Thiết, cười gằn đầy thách thức: “Trần Thiết! Nếu mày còn xứng đáng làm người của thung lũng Sắt, hãy cầm búa lên chứng minh cho anh em thấy mày không phải là một gã phế nhân ăn bám!”


Không khí dưới ga ngầm đông cứng lại. Hàng trăm cặp mắt đổ dồn về phía Trần Thiết.


Trần Thiết im lặng. Anh cảm nhận được vết rách trên bả vai trái đang rỉ máu ấm, và cẳng tay phải hóa đá mười lăm phần trăm hoàn toàn mất đi cảm giác. Anh biết Triệu Hùng đang lợi dụng sự hoang mang của công nhân để giành quyền kiểm soát công đoàn, đẩy họ vào con đường khủng bạo cực đoan vô ích. Anh không thể chiến đấu bằng tay phải, nhưng anh không bao giờ cho phép ai xúc phạm đến di sản của cha.


Anh cắn răng, dùng bàn tay trái lành lặn từ từ rút chiếc Búa thép rèn của cha ra khỏi thắt lưng da. Khối kim loại nặng mười cân xám xịt và lạnh lẽo rít lên một tiếng khô khốc khi rời khỏi bao da.


Trần Thiết gượng đứng dậy, cơ thể run rẩy vì lạnh và kiệt quệ, nhưng ánh mắt anh rực sáng ý chí tự do dưới cặp kính bảo hộ chống bụi. Anh bước từng bước nặng nề đến bên đường ray sắt rỉ sét cắt ngang ga ngầm.


“Triệu Hùng... nhìn cho kỹ,” Trần Thiết trầm giọng, giọng nói khàn đặc nhưng uy nghiêm vang vọng khắp các vòm ga ngầm.


Anh dồn toàn bộ lực cơ bắp carbon hóa còn sót lại vào bả vai trái, xoay hông lấy đà, vung chiếc búa thép rèn bằng tay trái giáng mạnh xuống đường ray sắt đặc ruột.


“KENGGGGGGG!”


Một tiếng nổ chấn động âm tần cực lớn vang lên, xé toạc sự im lặng của đêm tối. Những tia lửa xám rực rỡ bắn tung tóe trong không gian ẩm ướt. Cú nện búa dũng mãnh bằng tay trái chịu lực cực hạn làm nứt toác một mảng đường ray rỉ sét, để lại một vết lõm sâu hoắm trên thanh thép đặc.


Tiếng vang dội dồn dập truyền qua các đường ống dẫn hơi nước, làm câm bặt mọi tiếng xầm xì của đám thợ mỏ. Triệu Hùng khựng lại, khuôn mặt gã biến sắc trước sức mạnh vật lý và ý chí kiên cường bướng bỉnh của Trần Thiết.


Thế nhưng, cái giá phải trả ngay lập tức ập đến. Lực gồng đột ngột làm rách thêm một vết nứt mới trên cẳng tay phải hóa đá của Trần Thiết. Một dòng máu carbon đen sẫm rỉ ra nhanh chóng, làm đen sẫm lớp băng gạc trắng mà Cố Giai Linh vừa quấn quanh khuỷu tay anh. Trần Thiết khẽ lảo đảo, nhưng anh vẫn đứng vững, tay trái siết chặt cán búa, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Triệu Hùng.


Triệu Hùng nghiến răng, sự đố kỵ và phẫn nộ dâng trào trong lòng gã. Gã biết mình không thể khuất phục Trần Thiết bằng vũ lực tại đây dưới sự bảo hộ của Lý Đại Hải, nhưng gã không chấp nhận phương pháp ôn hòa ẩn nấp này.


“Được... mày vẫn quai được búa bằng tay trái,” Triệu Hùng cười gằn, giọng nói đầy vẻ cay cú. “Nhưng tao không muốn ngồi đây chờ chết đói lạnh trong cái ga ngầm thối nát này! Những ai muốn chết cóng thì cứ ở lại đây thờ phụng gã quái vật mang dòng máu rỉ sét này! Những ai muốn ấm áp, muốn có lửa và máu, đi theo tao!”


Triệu Hùng quay lưng, giậm mạnh chân bước đi vào đường hầm tối đen dẫn về phía Đông của khu mỏ Smog-Town. Phía sau gã, mười lăm phu mỏ trẻ tuổi, mang theo những khẩu súng bắn đinh rỉ sét và xà beng, im lặng bước đi theo. Họ chọn con đường ly khai cực đoan để tự tổ chức cuộc tấn công cướp than.


Trần Thiết nhìn bóng lưng họ khuất dần vào bóng tối sâu thẳm của đường hầm, lồng ngực anh thắt lại vì lo âu. Nhóm Triệu Hùng đang tự dẫn mình vào chỗ chết; họ không biết rằng Trạm gác số 4 đã được tăng cường Thiết Giáp Binh bọc chì cách nhiệt tối tân của Nghiệp đoàn.


“Thiết... em...” Lý Đại Hải định bước theo ngăn cản nhưng Trần Thiết lắc đầu.


Cơn đau hóa đá mạch máu co rút bả vai phải bộc phát dữ dội khiến Trần Thiết quỳ sụp xuống nền đá lạnh, chiếc búa thép rèn rơi leng keng bên cạnh. Dòng máu carbon đen sẫm vẫn tiếp tục rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc dưới ánh sáng chập chờn của đống lửa tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!