Nhạc nềnBroken

Bão Lửa Xưởng Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới hầm ngầm của xưởng cơ khí rác rưởi của lão Tạ Tấn ngập tràn mùi dầu mỡ bôi trơn khét lẹt, rỉ đồng xanh nồng nặc và hơi ẩm lạnh buốt của đêm đông Smog-Town. Cơn bão cát chứa axit sunfuric bên ngoài vẫn rống lên điên cuồng, từng luồng gió rít quật mạnh vào những tấm tôn rỉ sét trên mái nhà, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng móng vuốt của quỷ dữ đang cào xé vách ngăn. Trần Thiết đứng khòm lưng bên bục rèn dã chiến, mồ hôi hòa lẫn với muội than đen nhèm chảy ròng ròng trên khuôn mặt góc cạnh. Cẳng tay phải của anh – vốn đã bị hóa đá vĩnh viễn mười phần trăm – cứng ngắt như một khúc gỗ mun xám đen bóng, đang tì mạnh xuống bục sắt để giữ thăng bằng. Những vết rạn nứt sâu hoắm dọc theo thớ thịt hóa đá đang âm ỉ rỉ ra thứ dịch máu carbon đen sẫm, tỏa ra nhiệt lượng rát bỏng để chống chọi với cái lạnh thấu xương của đêm bão.


Bên cạnh anh, chiếc lò hơi rỉ sét rỉ dầu cổ đại – di sản tuyệt mật mà người cha quá cố Trần Vô Kỵ để lại – đang hoạt động êm ái một cách kỳ lạ. Ánh sáng đỏ nhạt mù mịt phát ra từ buồng đốt lò hơi chiếu lên khuôn mặt gầy gò, xanh xao của Trần Tiểu Muội. Cô bé mười hai tuổi mù lòa đang nằm co rúm trên phản gỗ mục, được bảo vệ bởi chiếc mặt nạ lọc khí mạ bạc chắp vá và tấm áo choàng bọc chì sờn rách. Hơi ấm dịu nhẹ từ lò hơi cổ là thứ duy nhất giữ cho phế quản bị tàn phá bởi sương lưu huỳnh của cô bé không bị đông cứng trong đêm đông lạnh giá này.


“Thiết... nhanh tay lên. Nhịp pít-tông của lò hơi đang có tần số lạ. Có kẻ đang đến gần,” giọng nói khàn đặc của lão thợ máy mù Tạ Tấn vang lên từ góc tối. Lão già mù hai mắt, tay chân chằng chịt vết bỏng sẹo co rúm, đang áp tai sát vào đường ống dẫn hơi nước rỉ sét của xưởng. Tai lão đeo một ống nghe áp suất bằng đồng tự chế, nhạy bén bắt trọn mọi tần số rung động cơ học truyền qua lòng đất.


Trần Thiết không đáp, anh dùng bàn tay trái lành lặn siết chặt chiếc kìm siết lực nén, cẩn thận ráp chiếc Van xả áp khẩn cấp chịu lực cao bằng hợp kim đồng thau mạ niken sáng bóng – linh kiện mấu chốt vừa đoạt được từ bãi phế thải quân sự – vào buồng nén của khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ. Khẩu súng bắn đinh áp lực cao này là tất cả hy vọng phòng thân của anh, được thiết kế dã chiến từ ống đồng phế liệu dày cộp bọc chì.


“Cạch... cạch... rắc!”


Đột nhiên, hệ thống bẫy dây kẽm gai phát tiếng động cơ học lắp ngoài lối vào xưởng rác bị giật đứt khẩn cấp. Tiếng chuông đồng nhỏ treo trên trần hầm rung lên liên hồi.


“Anh Thiết! Chúng tới rồi!” A Ngưu từ lối thông gió tụt xuống, khuôn mặt cậu thiếu niên mười sáu tuổi tái mét dưới cặp kính bảo hộ một mắt bám đầy bụi đỏ rỉ sét. “Không phải lính tuần tra mỏ thông thường... là Thiết Giáp Binh! Đội đặc nhiệm chì của Nghiệp đoàn! Vương Sâm đang dẫn đầu bọn chúng!”


Trần Thiết nheo mắt, đôi mắt rực lên ánh sáng đỏ nhạt của Ngưỡng quá nhiệt dưới cặp kính bảo hộ chống bụi màu hổ phách. Anh biết ngày này sẽ đến, nhưng không ngờ Trần Hải lại dẫn đường cho bọn chúng nhanh đến thế. Vệt dầu thải carbon rò rỉ từ xe goòng dã chiến đã trở thành sợi chỉ đỏ dẫn lối cho gã phản đồ dâng công với gã đốc công tàn bạo.


“Rầm! Đoàng!”


Một tiếng nổ chấn động xé toạc màn đêm. Cánh cửa sắt bọc chì dày cộp của xưởng cơ khí rác bị nổ tung hoàn toàn bởi loạt đạn súng trường hơi nước hạng nặng của Thiết Giáp Binh. Những mảnh thép rỉ sét và dầm gỗ mục nát văng tung tóe trong không khí. Khói súng hơi nước bốc lên mù mịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và thuốc súng dã chiến.


Từ trong màn khói đen ngùn ngụt, mười tên lính Thiết Giáp Binh vạm vỡ, vận những bộ giáp chì cách nhiệt dày cộp màu xám tro, đeo mặt nạ lọc độc nhiều ống thở kỳ quái, tay lăm lăm khẩu súng trường hơi nước nòng dài bắt đầu tiến vào xưởng.


“Lão Thiết! Cản chúng lại!” Trần Thiết hét lớn.


Lão Thiết – robot quét rác cũ kỹ cao gần hai mét được Trần Thiết cải tiến hệ thống hơi dã chiến – lập tức khởi động. Lồng ngực phát sáng lò hơi mini đỏ nhạt của nó rít lên tiếng áp suất dữ dội. Lão Thiết lao ra cửa hầm, vung cánh tay chổi tre bọc đồng dày cộp đập mạnh chịu lực, hất văng hai tên đặc nhiệm chì đi đầu.


Thế nhưng, một tên đặc nhiệm Thiết Giáp Binh khổng lồ bước lên. Gã vung lưỡi cưa máy thủy lực quay tít với tốc độ chóng mặt, phát ra tiếng rít chói tai xé rách không khí.


“Rắc... xoẹt!”


Lưỡi cưa máy thủy lực siêu cứng lạnh lùng cắt nát cánh tay gỗ bọc đồng của Lão Thiết, rồi đâm thẳng vào lồng ngực bọc thép rỉ của nó. Chiếc lò hơi mini ở lồng ngực Lão Thiết bị cắt đôi, nổ tung trong một cơn mưa tia lửa xanh và dầu máy thải nóng bỏng. Robot quét rác dã chiến đổ sụp xuống đất, động cơ tắt lịm vĩnh viễn.


“Lão Thiết!” A Ngưu hét lên trong bất lực, tay siết chặt chiếc xà beng bọc đồng nhưng không thể áp sát hỏa lực tầm xa của đối phương.


“Thiết! Đưa Tiểu Muội đi ngay! Lối thoát hiểm ngầm ở dưới hầm lò số 4!” Lão thợ máy mù Tạ Tấn gầm lên. Khuôn mặt già nua chằng chịt sẹo bỏng của lão bỗng rực lên một vẻ quyết liệt bi tráng. Lão không chạy trốn, mà lao thẳng về phía chiếc lò hơi trung tâm của xưởng rác.


“Sư phụ! Không được!” Trần Thiết lao tới định cản lão lại, bả vai trái bị thương từ trận chiến trước rách miệng băng gạc, máu đỏ tươi rỉ ra đẫm áo da bảo hộ.


“Chạy mau! Mày là hy vọng duy nhất của thung lũng Sắt! Đừng để di sản của cha mày rơi vào tay bọn chó săn!” Lão Tạ Tấn mù hét lớn. Đôi bàn tay thô ráp của lão chuẩn xác nắm lấy tay gạt van xả áp khẩn cấp của xưởng rác, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể gạt mạnh xuống.


“Xìííííííí!”


Luồng hơi nước siêu nhiệt ngưng lạnh một trăm năm mươi độ C từ lò hơi trung tâm xưởng phun mạnh ra ngoài qua hệ thống đường ống ngầm, tạo thành một bức tường sương mù giá buốt và hơi nóng cực đại chắn ngang lối vào hầm. Luồng hơi nước n n n áp suất khổng lồ làm chùn bước toàn bộ đội hình Thiết Giáp Binh, khiến kính bảo hộ của chúng bị mờ tịt và hệ thống cảm biến giáp bị chập mạch rít lên chói tai.


“Bắn bỏ lão già mù đó cho ta!” Tiếng gầm rú điên cuồng của đốc công Vương Sâm vang lên từ phía sau hàng rào bảo vệ.


“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”


Lũ Thiết Giáp Binh bắn mù quáng vào làn hơi nước. Hàng loạt cây đinh thép chịu lực xuyên qua màn sương giá, găm thẳng vào ngực và bả vai của lão Tạ Tấn mù. Máu đỏ sẫm phun ra, nhuộm đỏ chiếc tạp dề da bám đầy mỡ bò của lão. Thế nhưng, bàn tay của lão thợ máy mù vẫn siết chặt lấy tay gạt van xả áp, dùng chút hơi tàn cuối cùng để giữ vững bức tường hơi nước che chở cho học trò.


“Sư phụ!!!”


Trần Thiết gầm lên một tiếng đau đớn thấu xương. Cơn phẫn nộ tột cùng bùng phát dữ dội trong lồng ngực anh, biến thành một ngọn lửa thù hận rực cháy. Đôi mắt anh rực sáng đỏ nhạt dưới cặp kính bảo hộ, nồng độ carbon hoạt hóa trong máu vọt tăng vượt giới hạn sinh học, đẩy cơ thể anh vào trạng thái Cấp 1 - Quá tải lò hơi dã chiến dập khuôn.


Anh biết mình không có thời gian để khóc. Trần Thiết lao về phía bục rèn, nơi khẩu súng hơi nước tự chế Lửa Đỏ vừa được ráp xong van chịu lực nhưng chưa có nguồn kích năng lượng. Khí áp kế sinh học đeo tay của anh đang rung lên bần bật, kim chỉ số vọt tăng sát ngưỡng nguy hiểm mười lăm phần trăm.


Anh siết chặt chiếc búa thép rèn của cha bằng tay trái, rạch mạnh một đường sâu vào lòng bàn tay phải hóa đá mười phần trăm. Dòng máu carbon đen sẫm, dày đặc và sôi sục ở nhiệt độ cao rỉ ra dọc theo các kẽ vảy đá, nhỏ trực tiếp vào van nạp nhiên liệu bên hông khẩu súng Lửa Đỏ.


“Xèo xèo xèo!”


Dòng máu biến dị carbon hoạt hóa tiếp xúc với van đồng thau nóng bỏng lập tức bùng cháy dữ dội, tỏa ra vệt khói màu đỏ sậm đặc trưng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Khẩu súng Lửa Đỏ rít lên điên cuồng như một con quái vật cơ khí vừa được đánh thức, hệ thống pít-tông nén khí chuyển động với tốc độ chóng mặt, kim đo áp suất trên súng vọt tăng vượt ngưỡng chịu tải sinh học đỏ rực.


Cùng lúc đó, cánh tay phải của Trần Thiết đau nhói dữ dội như bị hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua. Lớp vảy cứng màu xám đen bắt đầu lan rộng nhanh chóng từ khớp cổ tay lên sát khuỷu tay, hóa cứng toàn bộ cơ thịt (Cấp 1 - Hóa đá cục bộ 15%). Anh mất đi hoàn toàn cảm giác ở cẳng tay phải, nhưng sức mạnh bộc phát lại tăng lên gấp bội.


Trần Thiết nâng khẩu súng Lửa Đỏ bằng cánh tay phải hóa đá chịu lực cực tốt, tay trái đỡ báng súng. Làn sương hơi nước của lão Tạ Tấn bắt đầu loãng dần dưới làn đạn bắn phá của lính đặc nhiệm. Tên lính đặc nhiệm Thiết Giáp Binh đi đầu, mặc giáp chì cách nhiệt dày cộp, vung cưa máy thủy lực xông qua màn sương hướng thẳng về phía Trần Thiết.


Trần Thiết nín thở, kỹ năng Cảm nhận áp suất khí thải giúp anh định vị chính xác điểm yếu duy nhất trên bộ giáp bọc chì của đối thủ: bộ van xả áp bằng đồng thau ở khớp khuỷu tay và mắt kính bảo hộ mỏng manh.


“Nhận lấy nợ máu của sư phụ tao!”


Trần Thiết bóp cò.


“Đoàng! Xìííííííí!”


Khẩu súng Lửa Đỏ khạc ra luồng khói đỏ sậm cực đại. Cây đinh thép chịu lực dài mười lăm phân xé rách không khí với vận tốc kinh hoàng, bắn vút đi trong làn sương độc. Đường đạn chính xác tuyệt đối xuyên thủng mắt kính bảo hộ bằng đồng thau của tên lính đặc nhiệm Thiết Giáp Binh đi đầu, găm sâu vào sọ gã.


Tên đặc nhiệm chì khựng lại, bộ lò hơi sau lưng gã bị chập mạch áp suất do dòng máu carbon của Trần Thiết dội ngược từ đinh thép truyền vào, nổ tung hoàn toàn trong một vụ nổ hơi nước siêu nhiệt. Sức ép vụ nổ hất văng ba tên đặc nhiệm chì phía sau, tạo nên một sự hỗn loạn tột độ.


“A Ngưu! Đưa Tiểu Muội đi!” Trần Thiết hét lớn, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức do mất máu xúc tác carbon. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, nhiệt độ cơ thể tụt giảm nghiêm trọng sau cú bộc phát cực hạn.


A Ngưu nhanh nhẹn bế xốc Trần Tiểu Muội đang đeo mặt nạ lọc khí mạ bạc lên vai. Lý Đại Hải từ trong bóng tối hầm ngầm lao ra, cánh tay thép khổng lồ của gã gồng lực chặn đứng một dầm thép đang đổ sụp xuống từ trần xưởng rác để bọc hậu cho nhóm nổi dậy.


“Thiết! Nhảy xuống đường ống thoát hiểm ngầm! Xưởng rác sắp sập rồi!” Lý Đại Hải hét lớn, bờ vai cơ khí của gã rít lên tiếng xích sắt chịu tải cực hạn.


Trần Thiết nhìn lại thi thể của lão Tạ Tấn mù đang gục bên tay gạt van xả áp, đôi mắt lão vẫn hướng về phía anh như một lời gửi gắm cuối cùng. Biển lửa từ những bình dầu hỏa hơi nước của Vương Sâm đã thiêu rụi toàn bộ những bánh răng rỉ sét, những ống đồng và ký ức của anh tại nơi trú ẩn an toàn này.


“Vương Sâm... tao thề sẽ bắt mày phải trả nợ máu này gấp mười lần!”


Trần Thiết nghiến răng gầm lên trong thù hận tột cùng. Anh ôm lấy em gái Tiểu Muội từ tay A Ngưu, dùng chút lực tàn cuối cùng nhảy thẳng xuống miệng đường ống thoát hiểm ngầm tối đen dưới chân bục rèn, ngay trước khi toàn bộ hệ thống dầm thép của xưởng cơ khí rác đổ sụp xuống trong một tiếng nổ bão lửa ngùn ngụt khói lưu huỳnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!