Nhạc nềnBroken

Huyết Đen Dưới Hầm Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới Khu hầm mỏ sập số 4 không bao giờ là một khoảng không tĩnh lặng. Nó là một thực thể sống, đặc quánh muội than, rên rỉ dưới sức nén của hàng triệu tấn đất đá phía trên và rung chuyển theo từng nhịp nện búa của những phu mỏ khốn khổ.


Trần Thiết quệt dòng mồ hôi trộn lẫn bụi than đen nhẻm trên trán, để lại một vệt lem luốc trên khuôn mặt hốc hác. Ở tuổi hai mươi hai, cơ thể anh gầy gò nhưng săn chắc như một khúc gỗ mun được tôi luyện qua lửa đỏ. Anh đang ở trạng thái Cấp 1 - Phu mỏ thông thường, một kẻ đứng ở đáy cùng của kim tự tháp Smog-Town, nơi mạng sống con người được định giá rẻ mạt hơn một cân than đá chưa sàng lọc. Đôi bàn tay anh chai sần, những móng tay thâm đen vĩnh viễn vì bụi bẩn bám sâu vào từng thớ thịt. Mỗi hơi thở của anh đều mang theo vị chát đắng của lưu huỳnh và tiếng ho khan nghẹn ứ nơi cổ họng.


‘Keng! Keng!’


Tiếng búa tạ nện vào vách đá rỉ sét vang lên đều đặn. Trần Thiết siết chặt tay cầm của chiếc Búa thép rèn của cha. Đó là một khối kim loại nặng mười cân, xám xịt và lạnh lẽo, trên thân búa có khắc một ký hiệu xưởng đúc cổ hoàng gia đã mờ vẹt. Đây là di vật duy nhất mà người cha kỹ sư Trần Vô Kỵ để lại cho anh trước khi nằm lại vĩnh viễn dưới hầm sâu mười năm trước. Đối với Trần Thiết, chiếc búa này không chỉ là công cụ kiếm sống, mà còn là mỏ neo giữ lại chút kiêu hãnh cuối cùng của một dòng họ thợ rèn ba đời.


‘Thiết! Nghỉ tay uống ngụm nước đi em. Cứ quai búa liên tục thế này thì phổi em rách ra trước khi kiếm đủ định mức mất.’


Giọng nói bộc trực vang lên từ phía sau. Chu Thiết Đảm, người bạn nối khố vạm vỡ của anh, đang tựa lưng vào chiếc máy khoan hơi nước hạng nặng của Nghiệp đoàn luyện kim Hắc Thiết. Khuôn mặt Đảm bóng dầu mỡ bôi trơn rẻ tiền, bả vai rộng dính đầy muội than đang phập phồng thở dốc.


Trần Thiết dừng búa, nhắm mắt lại để thực hiện kỹ năng Lắng nghe pít-tông. Thính giác nhạy bén bẩm sinh của anh lướt qua tiếng ồn ào của hàng trăm phu mỏ khác, tập trung vào nhịp đập của chiếc máy khoan hơi nước bên cạnh. Tiếng pít-tông nện ‘bạch... bạch... bạch’ đều đặn nhưng có một âm tần rít xì rất khẽ, một tiếng gió rò rỉ áp suất cực nhỏ ở khớp nối đồng thứ ba.


‘Động cơ máy khoan đang bị rò hơi nhẹ ở gioăng cao su bọc chì,’ Trần Thiết nói, giọng khàn đặc. ‘Đảm, đừng ép công suất lò hơi lên quá mức. Van xả áp dã chiến của chiếc máy này đã bị rỉ sét rồi.’


Chu Thiết Đảm thở dài, rút từ thắt lưng da ra một chiếc túi vải nhỏ, bên trong chỉ có ba chiếc Thẻ đồng khẩu phần móp méo. ‘Anh biết chứ. Nhưng đốc công Vương Sâm vừa tăng chỉ tiêu sản lượng đêm nay thêm hai xe goòng. Nếu không đạt, hắn sẽ cắt khẩu phần than sưởi ấm của lán trại chúng ta. Tiểu Muội nhà em... cô bé không chịu nổi cái lạnh của mùa đông vĩnh cửu này đâu.’


Nghĩ đến Trần Tiểu Muội, trái tim Trần Thiết thắt lại. Em gái nuôi mười hai tuổi của anh đang phải co quắp trong căn lều rách nát ở lán trại số 7, đôi mắt mù lòa của cô bé phủ một lớp màng đục như sương lưu huỳnh, và những cơn ho hen do nhiễm độc phổi cứ hành hạ cô bé mỗi khi đêm về. Để có đủ thẻ đồng đổi lấy vài cân than chất lượng cao sưởi ấm cho em, Trần Thiết đã phải nhận ca đêm nguy hiểm nhất dưới đáy hầm số 4 này. Ở Smog-Town, sưởi ấm không phải là sự xa xỉ, đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết.


‘Để em giúp anh một tay,’ Trần Thiết nói, nhét chiếc búa của cha vào thắt lưng, bước lại gần chiếc máy khoan.


Đột nhiên, một luồng khí lạnh ngắt, mang theo mùi trứng thối nồng nặc và những hạt bụi đen lấp lánh tựa pha lê, phun ra từ một khe nứt sâu hoắm trên vách đá vừa bị khoan trúng.


Trần Thiết biến sắc. Mùi vị này... đó là Khí nén carbon cổ đại, loại khí độc tích tụ hàng vạn năm dưới lòng đất sâu, cực kỳ nhạy nổ và có thể làm ngạt thở một phu mỏ khỏe mạnh chỉ trong vài giây.


‘Sụt lún địa tầng! Đảm! Lùi lại mau!’ Trần Thiết hét lên.


Nhưng đã quá muộn. Một tiếng ‘ầm’ kinh hoàng rung chuyển toàn bộ vách đá. Trần hầm lò số 4 rạn nứt, những khối đá rỉ sét nặng hàng tấn đổ sập xuống như thác lũ. Bụi đất mù mịt che khuất hoàn toàn ánh sáng tù mù của những chiếc đèn bão hơi nước.


‘Á!’


Tiếng kêu đau đớn của Chu Thiết Đảm vang lên giữa tiếng đổ vỡ. Một khối đá lớn đã đè sập lên chân phải của Đảm, khóa chặt anh vào thân chiếc máy khoan hơi nước. Cùng lúc đó, vách đá sạt lở đè nặng lên trục khuỷu của máy, khiến pít-tông bị kẹt cứng trong khi lò hơi vẫn đang đốt cháy hừng hực. Kim chỉ số trên khí áp kế bằng đồng của máy khoan quay điên cuồng, vượt qua vạch xanh, lao thẳng vào vùng đỏ báo động nguy hiểm.


Áp suất lò hơi đang vọt tăng nhanh chóng. Chiếc máy khoan sắp biến thành một quả bom hơi nước nén nổ tung, sẵn sàng xé xác bất kỳ ai trong bán kính mười mét.


‘Thiết! Chạy đi! Đừng quản anh! Lò hơi sắp nổ rồi!’ Chu Thiết Đảm gào lên trong bất lực, gương mặt biến dạng vì đau đớn và sợ hãi.


Trần Thiết không chạy. Anh không thể bỏ lại người anh em đã từng chia đôi mẩu bánh mì mốc cho mình. Anh rút chiếc Búa thép rèn của cha ra khỏi thắt lưng, dồn toàn lực vào hai cánh tay, giáng một cú cực mạnh vào chốt kẹt của khối đá đang đè lên chân Đảm.


‘Keng!’


Tiếng thép chạm đá vang dội, tia lửa bắn ra tung tóe, nhưng khối đá cứng như sắt thép không hề dịch chuyển. Lực phản chấn cực mạnh dội ngược lại khiến xương cổ tay Trần Thiết rạn nứt đau nhói, chiếc búa suýt nữa tuột khỏi tay.


Không khí xung quanh ngày càng nóng bỏng. Khí nén carbon cổ đại rò rỉ ngày càng nhiều, làm mờ mịt mắt kính bảo hộ của Trần Thiết. Tiếng pít-tông bị kẹt rít lên những âm thanh chói tai ‘ít... ít...’ như tiếng gầm rú của một con quái thú kim loại đang bị bóp nghẹt. Áp suất đã đạt đến mức cực hạn.


Trong lúc vung búa lần thứ hai, một cạnh sắc nhọn của tấm thép rỉ sét từ thân máy khoan bị gãy văng ra, cứa một đường sâu hoắm vào lòng bàn tay phải của Trần Thiết.


Cơn đau rát buốt ập đến. Dòng máu đỏ sẫm của anh tuôn ra. Nhưng kỳ lạ thay, dòng máu đó không hề có màu đỏ tươi bình thường, mà pha lẫn những hạt carbon siêu nhỏ màu xám đen, tỏa ra một nhiệt lượng ấm nóng kỳ lạ. Đó là dòng Máu biến dị carbon, kết quả của sự biến đổi sinh học âm thầm sau vụ tai nạn sập hầm mười năm trước mà chính anh cũng chưa hề thấu hiểu.


Trong cơn tuyệt vọng để cứu bạn, Trần Thiết áp bàn tay đang rỉ máu của mình trực tiếp vào van nạp nhiên liệu nóng bỏng của động cơ máy khoan, cố gắng tìm điểm tựa để đẩy khối đá.


Những giọt máu biến dị carbon dính đầy hạt hoạt hóa chảy tọt vào bên trong van nạp, tiếp xúc trực tiếp với buồng đốt hơi nước đang quá nhiệt.


‘Xèo... xèo... xèo!’


Dòng máu bùng cháy dữ dội, tỏa ra một làn khói màu đỏ sậm đặc trưng bốc mùi lưu huỳnh nồng nặc. Ngay lập tức, một phản ứng hóa-cơ học khủng khiếp diễn ra bên trong lò hơi. Các hạt carbon hoạt hóa trong máu đóng vai trò như một chất xúc tác siêu cấp, kích nổ áp suất hơi nước tăng vọt lên gấp mười lần công suất thiết kế ban đầu mà không hề làm tăng nhiệt độ của lò đốt.


‘Uỳnh!’


Chiếc máy khoan hơi nước rỉ sét gầm lên một tiếng vang dội chưa từng có. Trục khuỷu bị kẹt cứng đột ngột chuyển động với một lực nén thủy lực cực đại. Chiếc pít-tông khổng lồ đẩy mạnh ra ngoài, đập nát vụn khối đá đang đè lên chân Chu Thiết Đảm và hất văng những tảng đá sạt lở xung quanh thành trăm mảnh vụn.


Trần Thiết nhanh tay kéo tuột Chu Thiết Đảm ra khỏi vùng nguy hiểm ngay trước khi chiếc máy khoan, sau khi giải phóng toàn bộ năng lượng vượt tải, phát ra một tiếng ‘rắc’ khô khốc và nứt vỡ hoàn toàn hệ thống đường ống dẫn khí, tắt lịm trong làn khói xám.


Không gian hầm lò số 4 dần trở lại sự im lặng rợn người, chỉ còn tiếng thở dốc dồn dập của hai phu mỏ sống sót sau tai nạn.


Trần Thiết chật vật cõng Chu Thiết Đảm vượt qua những lối đi sụt lún, lách qua những trạm gác vắng người của Nghiệp đoàn để trở về khu lán trại ổ chuột. Đảm đã ngất đi vì đau đớn, nhưng hơi thở vẫn còn ổn định.


Khi đặt chân về đến lán trại số 7, Trần Thiết đặt bạn nằm xuống tấm phản gỗ của lều tạm. Anh bước ra ngoài, đứng dưới màn sương mù lưu huỳnh vàng xám của Smog-Town.


Đột nhiên, một cơn đau buốt thấu xương tủy ập đến từ cánh tay phải. Trần Thiết quỳ sụp xuống đất, tay trái ôm chặt lấy cánh tay phải đang run rẩy dữ dội. Dưới ánh sáng tù mù của ngọn đèn dầu hỏa, anh kinh hoàng nhận ra những đường gân dọc theo cẳng tay phải của mình đang nổi rõ lên, chuyển dần sang màu xám đen bóng như than đá. Chúng bắt đầu nhói buốt và co rút liên tục theo từng nhịp tim đập, tỏa ra một nhiệt lượng nóng rát như thể có một dòng nham thạch hơi nước đang chảy cuộn bên trong mạch máu.


Dòng máu biến dị carbon đã thức tỉnh, và cái giá phải trả cho sức mạnh kích nổ lò hơi vừa rồi chính là sự hóa đá mạch máu không thể đảo ngược.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!