Nhạc nềnSpook

Trùng Độc Đột Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào rạt của buổi rạng đông Chợ Lớn trút xuống như trêu ngươi, biến những con hẻm sâu hoắm của quận 5 thành những rãnh nước đen ngòm, nhớp nháp. Trịnh Hoài Sơn lao đi trong màn nước buốt giá, vạt áo khoác đen rộng thùng thình bay phần phật trong gió, sũng nước và nặng trĩu. Cánh tay phải của anh—cánh tay hoại tử xám đá mang phong ấn rồng đen—vẫn là một khối thịt da lạnh ngắt, vô lực, được ép chặt vào hông trái để tránh những cú va đập vô tình. Dưới lớp gạc quấn vội, sáp dưỡng tịnh hóa của Lão bản Tôn đang ra sức chống chọi với luồng oán khí cuồn cuộn, nhưng mỗi bước chạy dồn dập của Sơn lại khiến vết bỏng khổng lồ sau lưng anh rách toác, rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi nóng hổi, nhanh chóng bị nước mưa gột rửa thành những vệt hồng nhạt nhòa trên mặt đường nhựa.


Trong lồng ngực Sơn, ngực trái thắt lại đau đớn. Khế ước máu tim giữa anh và Nhã Vy đang liên tục truyền về những nhịp đập rối loạn, rát bỏng. Anh biết, ở tiệm xăm "Huyết Họa", Nhã Vy đang phải chịu đựng nỗi đau tương ứng khi tà khí Ba Cụt trỗi dậy. Nhưng điều khiến Sơn điên cuồng phóng xe bất chấp mọi cơn đau thể xác chính là lời cảnh báo cuối cùng của Ông Sáu Mù. Trịnh Thế Khải đã chọn Lâm "Kim" làm vật tế tiếp theo. Kết giới tiệm xăm đang bị công kích.


Sơn dùng bàn tay trái run rẩy siết chặt tay ga chiếc Honda 67. Anh chưa kịp đeo lại chiếc kính áp tròng màu đỏ ở mắt phải. Đồng tử quỷ đỏ rực, dựng đứng như mắt rắn rực sáng trong màn mưa đêm, nhìn thế giới dưới dạng một cuộn phim âm bản xám xịt. Qua nhãn quan âm bản, Sơn kinh hoàng phát hiện ra bầu trời phía trên con hẻm cụt dẫn vào tiệm xăm không còn là màu đen của màn đêm, mà bị bao phủ bởi một luồng hắc khí đặc quánh, cuộn xoắn lại như một cái tổ kén khổng lồ.


"Két... xẹt!"


Chiếc xe máy trượt dài trên vũng bùn nhão nhoét ngay đầu hẻm cụt. Sơn nhảy xuống xe, tay trái giật phắt chiếc Máy xăm Lôi Chấn giắt bên hông. Mùi thảo dược khô nồng nặc từ Vạn An Đường vẫn còn vương vấn trên vạt áo anh, nhưng ngay khi bước chân vào con hẻm, khứu giác oán khí của anh lập tức bị kích thích mạnh mẽ bởi một mùi hương hoa hồng rỉ máu tanh nồng—mùi ngải độc rết đen của Lão Độc.


"Chết tiệt! Kết giới bị phá rồi!" Sơn nghiến răng, giọng nói trầm khàn bị tiếng sấm rền nuốt chửng.


Nhìn xuống nền đất ngập nước dưới chân, Sơn thấy bốn luồng hắc khí đỏ sậm đang phun ra từ bốn góc hẻm. Đó là bốn cây đinh bùa Lỗ Ban bằng sắt rỉ sét nghĩa trang, được đóng sâu xuống đất theo thế trận bát quái ngược. Thầy Tám Búa đã ra tay. Những cây đinh bùa này đang liên tục phát ra những làn sóng oán lực vô hình, đập mạnh vào kết giới phong thủy của tiệm xăm Huyết Họa, khiến những lá bùa giấy dán trên vách gỗ tiệm xăm liên tục bốc cháy, tàn tro đen sạm bay lả tả trong mưa.


Sơn lao vào bên trong tiệm xăm. Cảnh tượng bên trong phòng khách khiến đồng tử quỷ của anh co rút lại cực hạn.


Toàn bộ sàn gỗ của tiệm xăm đang rung chuyển dữ dội. Từ các đường ống nước, bồn rửa tay, và cả những khe nứt trên vách tường, hàng vạn con rết tà môn màu đen bóng, to bằng ngón tay, đang bò ra lổm ngổm như một làn sóng triều đen kịt. Chúng phun ra thứ dịch độc màu vàng nhạt, sủi bọt xèo xèo và ăn mòn lớp gỗ sàn thành những vệt đen rỉ sét, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc của xác thối.


"Sư phụ! Cứu em!"


Tiếng hét thất thanh của Lâm "Kim" vang lên từ gian phòng thờ phía sau.


Sơn không chút do dự, tay trái nâng Máy xăm Lôi Chấn lên. Anh không thể dùng tay phải cầm kim xăm, nhưng bàn tay trái của anh đã được rèn luyện qua hàng vạn lần đi nét trong bóng tối. Sơn vận chuyển linh lực huyết tủy vào Máy xăm Lôi Chấn, nhấn nút kích hoạt.


"Rèèè... oành!"


Tiếng máy xăm chạy kim vang lên giòn giã như tiếng sấm sét tịnh hóa. Một luồng lôi điện màu xanh lam rực rỡ phóng ra từ đầu kim Cốt Châm, quét qua làn sóng rết độc dưới sàn nhà. Những con rết tà môn chạm phải lôi điện lập tức nổ tung thành những vũng dịch đen khét lẹt. Sơn đi những nét phong ma liên tục trong không khí bằng tay trái, tạo ra một vòng tròn bùa chú lôi hỏa tạm thời để ngăn chặn lũ rết tràn vào gian phòng trong.


Tuy nhiên, tà giáo đã chuẩn bị cuộc đột kích này vô cùng tinh vi.


"Uỳnh!"


Một tiếng gõ búa gỗ nặng nề vang lên từ khoảng không vô hình phía trên mái nhà. Đó là Thầy Tám Búa từ xa đang sử dụng búa gỗ mun yểm chú kích hoạt đinh bùa Lỗ Ban. Kết giới cửa chính của tiệm xăm hoàn toàn nứt vỡ, cánh cửa gỗ cũ kỹ bị một lực lượng vô hình đập sập, bắn tung tóe những mảnh gỗ vụn vào người Sơn.


Cùng lúc đó, từ trong bóng tối ngoài cửa hẻm, một bóng người gầy gò người Hoa bước vào. Lão già rỗ mặt, cụt một ngón tay út, mặc chiếc áo thun trắng sờn cũ—Nguyễn Văn Độc, tức Lão Độc. Trên tay lão cầm một chiếc tẩu thuốc bằng tre, từ đầu tẩu tỏa ra làn khói màu hồng nhạt, mang theo mùi hương phấn mị hoặc nồng nặc.


"Trịnh Hoài Sơn, hôm nay Trịnh Thế Khải muốn lấy mạng học trò ngươi để hiến tế, lột da tay phải ngươi để dâng cho tà thần!" Lão Độc cười khàn khàn, đưa tẩu thuốc lên miệng rít một hơi dài rồi thổi mạnh.


Một luồng khói ngải độc màu hồng nhạt cuộn xoắn như một con rắn khổng lồ lao thẳng vào gian phòng sau, nơi Lâm "Kim" đang ra sức che chở cho bức tượng gỗ chứa linh hồn Trịnh Mai Chi. Lâm "Kim" hít phải làn khói độc, đôi mắt nhanh nhẹn thường ngày lập tức trở nên đờ đẫn, trống rỗng. Cậu buông rơi chiếc hộp gỗ chứa Huyết Linh Chi, đứng im lìm như một con rối bị giật dây.


"Lâm! Tỉnh lại!" Sơn hét lớn, định phóng chỉ mực từ tay trái để kéo đệ tử lại.


Nhưng ngay khi anh vừa vận lực, Thầy Tám Búa từ xa lại gõ búa gỗ mun. Một cây đinh bùa Lỗ Ban vô hình từ trên trần nhà cắm thẳng xuống trước mặt Sơn, tạo ra một bức tường oán khí đỏ sậm chặn đứng sợi chỉ mực của anh giữa chừng. Sức mạnh phản chấn khiến Sơn lùi lại hai bước, ngực trái nhói đau dữ dội, máu đen từ bả vai phải hoại tử rỉ ra thấm đẫm lớp băng gạc mới.


"Meo... gầm!"


Một tiếng gầm nhỏ nhưng uy nghiêm vang lên từ trên bàn thờ. Con mèo đen cụt đuôi Hắc Miêu nhảy vọt xuống. Đôi mắt sáng xanh lục của nó rực rỡ trong đêm tối, móng vuốt sắc bén rực lên ánh xanh tịnh hóa thuần khiết. Hắc Miêu dũng cảm lao vào làn sóng rết độc đang cố gắng leo lên bàn thờ đặt tượng gỗ của Mai Chi. Nó cào rách hàng loạt trùng độc, bảo vệ mật thất chứa linh hồn của thiếu nữ mặc đồ lụa trắng.


Nhưng số lượng trùng độc là vô hạn. Một con rết đen khổng lồ, to bằng bắp tay, mang tà khí cuồn cuộn trườn lên từ khe nứt sàn nhà phía sau bàn thờ. Nó nhe nanh nhọn hoắt, cắn phập vào đuôi của Hắc Miêu.


"Éo...!"


Hắc Miêu kêu lên một tiếng thảm thiết. Chất độc axit từ con rết đen ăn mòn phần đuôi cụt của nó, máu đen rỉ ra nồng nặc. Hắc Miêu dùng chút tàn lực tịnh hóa cào nát đầu con rết khổng lồ, nhưng cơ thể nhỏ bé của nó cũng kiệt sức ngã quỵ bên cạnh tượng gỗ Mai Chi, hơi thở yếu ớt.


Lão Độc nhân cơ hội Sơn bị đinh bùa Lỗ Ban chặn đường, lão lướt nhanh vào phòng trong, tay nắm chặt lấy bả vai Lâm "Kim" đang bị mị thuật khống chế. Lão ném ra một nắm phấn ngải độc màu đen thẳng vào mặt Sơn để làm mờ mắt anh.


"Hự!"


Sơn bị phấn ngải độc dính vào mắt phải rực đỏ, đồng tử quỷ bỏng rát dữ dội, nhãn quan âm bản bị che mờ hoàn toàn bởi một màn sương đen kịt. Trong cơn nguy kịch, Sơn dùng bàn tay trái thò vào túi áo khoác, lấy ra lọ sương mai miếu cổ còn lại một ít, tạt mạnh lên mặt mình.


Nước sương mai thanh khiết mang linh khí bảo hộ của long mạch miếu cổ lập tức rửa sạch phấn độc, làm dịu đi cơn bỏng rát ở mắt phải. Nhãn quan âm bản của Sơn khôi phục lại trong tích tắc, vừa kịp lúc nhìn thấy Lão Độc đang lôi Lâm "Kim" lao ra ngoài cửa tiệm xăm, ném cậu lên thùng sau của một chiếc xe tải đen đang nổ máy chờ sẵn ngoài đầu hẻm.


Sơn định lao theo cứu đệ tử, nhưng bước chân anh đột ngột khựng lại.


"Xèo xèo... xèo..."


Tiếng gỗ sàn bị ăn mòn vang lên ghê rợn ngay dưới chân bàn thờ Mai Chi. Thứ dịch độc màu vàng từ xác lũ rết tà môn đang nhanh chóng lan rộng, ăn mòn sâu vào thớ gỗ của kệ thờ. Bức tượng gỗ tịnh hóa chứa linh hồn Mai Chi bắt đầu rung chuyển nhẹ, làn sương trắng bảo hộ xung quanh tượng gỗ đang bị tà khí rết độc ăn mòn, mờ nhạt dần. Linh hồn yếu ớt của Mai Chi trong tượng gỗ phát ra những luồng sóng chấn động đau đớn vô hình chạm vào tâm trí Sơn.


Một sự lựa chọn nghiệt ngã đặt ra trước mắt Huyết Họa Sư.


Nếu anh lao ra ngoài hẻm cứu Lâm "Kim", tà độc rết đen dưới sàn nhà chắc chắn sẽ ăn mòn hoàn toàn kệ thờ và bức tượng gỗ tịnh hóa trong vòng ba phút. Linh hồn Mai Chi mất đi vật chứa sẽ tan biến vĩnh viễn vào hư vô.


Nhưng nếu anh ở lại tịnh hóa nguồn nước và sàn nhà để bảo vệ em gái, Lâm "Kim"—người học trò trung thành vừa mới bái sư, người gánh chịu vết bỏng thay anh—sẽ bị tà giáo đưa đi làm vật tế hiến tế cho tế đàn của Trịnh Thế Khải.


"Lâm... Mai Chi..."


Lồng ngực Sơn phập phồng dữ dội, nhịp tim anh tăng vọt lên sát ngưỡng 150. Hình xăm rồng đen trên cánh tay phải hoại tử cảm nhận được sự dao động của vật chủ, bắt đầu gầm rú vô hình, tỏa ra luồng oán khí cuồng bạo dụ dỗ anh hãy bỏ mặc tất cả, hãy để rồng đen nuốt chửng lũ trùng độc để lấy lại sức mạnh.


"Câm miệng cho ta!"


Sơn gầm lên một tiếng đầy đau đớn và phẫn nộ. Anh dùng tay trái tự đập mạnh vào ngực trái để cưỡng ép nhịp tim hạ xuống, giữ vững lý trí nhân tính.


Anh không thể để Mai Chi chết. Cô là động lực sống duy nhất của anh, là lời hứa danh dự của anh trước hương hồn cha mẹ. Nhưng anh cũng không thể bỏ mặc Lâm "Kim".


Sơn đưa ra quyết định tàn khốc. Anh chọn ở lại bảo vệ Mai Chi trước, sau đó sẽ một mình độc bộ đi cứu đệ tử.


Sơn lao đến trước bàn thờ, dùng ngón tay trái tự rạch một đường sâu trên lòng bàn tay, máu tim rực đỏ chứa huyết tủy Trịnh gia phun ra. Anh dùng máu tim vẽ nhanh một đại trận tịnh hóa hình chữ Vạn trực tiếp lên nền gỗ xung quanh kệ thờ Mai Chi.


"Huyết Họa Trấn Thần, tịnh hóa vạn trùng!"


Sơn hét lớn, dồn toàn bộ linh lực còn sót lại vào nét vẽ máu. Luồng ánh sáng đỏ vàng rực rỡ từ trận pháp chữ Vạn bùng phát, quét sạch toàn bộ lũ rết tà môn trong phòng, trung hòa hoàn toàn dịch độc axit màu vàng nhạt đang ăn mòn sàn gỗ. Nguồn nước sinh hoạt trong tiệm xăm cũng được thanh lọc hoàn toàn bởi linh lực huyết tủy.


Bức tượng gỗ của Mai Chi yên vị trở lại trong vòng bảo vệ ánh sáng ấm áp, Hắc Miêu cụt đuôi nằm run rẩy bên cạnh tượng gỗ được dòng máu ấm của Sơn xoa dịu vết thương.


Nhưng cái giá phải trả là quá đắt.


Ngay khi Sơn hoàn thành nét vẽ tịnh hóa cuối cùng dưới sàn nhà, từ ngoài đầu hẻm vang lên tiếng động cơ gầm rú cực đại của chiếc xe tải đen.


Sơn lao vút ra ngoài màn mưa rạng đông, tay trái siết chặt Máy xăm Lôi Chấn đến mức rách da rỉ máu. Nhưng tất cả đã quá muộn. Chiếc xe tải đen tắt đèn pha, phóng vút đi trong màn mưa dày đặc, mất dạng vào những ngõ hẻm ngang dọc của Chợ Lớn.


Tại nơi chiếc xe vừa đỗ, trên nền nhựa sũng nước mưa, chỉ còn lại một ống tre bọc bùa tà môn bị đập vỡ, rỉ ra thứ dịch độc màu vàng sủi bọt xèo xèo ăn mòn mặt đường nhựa. Bên cạnh ống tre là một lá thư tay bằng giấy bản nhuộm máu đỏ tươi, dòng chữ viết bằng nét chữ nguệch ngoạc của tà sư:


"Muốn cứu mạng học trò, mang Tráp đồng cổ Trịnh gia đến Khu chung cư hoang quận 10 trước canh ba đêm nay. Bằng không, da thịt nó sẽ làm trống tà dâng thần!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!