Chân Tướng Phú Hào
Cơn mưa rạng đông của Chợ Lớn trút xuống như muốn tẩy rửa sạch sẽ những dơ bẩn của thế giới ngầm, nhưng lại không cách nào gột rửa nổi mùi tử khí nồng nặc bốc ra từ cánh tay phải của Trịnh Hoài Sơn.
Dưới bóng tối ẩm ướt của hẻm Lương Nhữ Học, Sơn bước đi lảo đảo, tay trái ghì chặt mép áo khoác đen rộng thùng thình để che đi cánh tay phải hoàn toàn vô lực. Lớp băng gạc quấn quanh tay anh đã thấm đẫm dịch đen hôi thối, dính chặt vào da thịt hoại tử đang bốc lên những luồng oán khí lạnh lẽo. Sau lưng anh, vết bỏng cháy khổng lồ do linh lực Bạch Hổ phản phệ rách toác dưới sức ép của những chuyển động gượng gạo, rỉ ra từng vệt máu tươi đỏ lòm, thấm đẫm lớp áo lót gấm cũ.
Lâm "Kim" đi bên cạnh, hai tay ôm khư khư chiếc hộp gỗ bọc bùa tịnh hóa chứa đóa Huyết Linh Chi vừa thu hoạch được từ nghĩa trang Bình Hưng Hòa. Gương mặt cậu thiếu niên tái nhợt vì kiệt sức và sợ hãi, nhưng đôi mắt vẫn canh cánh nhìn quanh để cảnh giác.
"Sư phụ... cố lên một chút nữa. Sắp tới tiệm thuốc của Lão bản Tôn rồi." Lâm khàn giọng nói, tiếng bước chân nện trên mặt đường sũng nước vang lên những tiếng bồm bộp nặng nề.
Sơn không đáp, hơi thở anh dốc ngược, nóng rực như lửa đốt nhưng lồng ngực lại lạnh buốt. Khế ước máu tim giữa anh và Nhã Vy đang liên tục truyền về những nhịp đập rối loạn. Ở một nơi nào đó tại tiệm xăm "Huyết Họa", Nhã Vy chắc chắn đang phải chịu đựng cơn đau rát bỏng tương ứng khi vết thương hoại tử của anh lan rộng. Bản thân anh cũng đang ở sát giới hạn chịu đựng. Nếu không có sáp tịnh hóa để kìm hãm, cánh tay phải chứa phong ấn rồng đen này sẽ hoàn toàn thối rữa, ăn mòn vào tận xương tủy và biến anh thành một cái xác không hồn.
Trước mắt họ, tấm biển gỗ cũ kỹ khắc ba chữ sơn son đã bạc màu "Vạn An Đường" hiện ra dưới ánh đèn đường neon màu vàng bủng.
Sơn dùng tay trái đẩy nhẹ cánh cửa gỗ khép hờ. Tiếng chuông gió bằng đồng treo trên cửa vang lên một tiếng "keng" trầm đục, phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch của tiệm thuốc bắc cổ truyền.
Bên trong, mùi thảo dược khô—mùi trần bì, đương quy, cam thảo và nhân sâm—nồng nặc bao trùm lấy không gian, tạm thời lấn át đi mùi hôi thối của thịt da thối rữa trên người Sơn.
Lão bản Tôn đang ngồi sau quầy thuốc bằng gỗ mun đen bóng. Lão già đã ngoài tám mươi tuổi, mặc chiếc áo lụa xám cổ tàu, râu dài bạc trắng như cước, đôi mắt kèm nhèm nhưng tinh anh vô cùng đang chăm chú nhìn vào chiếc bàn tính gỗ gõ lạch cạch. Nghe tiếng động, lão ngẩng đầu lên, khứu giác nhạy bén của một dược sư lâu năm lập tức khiến chân mày lão nhíu chặt lại.
"Mùi oán khí rết độc... lại còn có cả hỏa khí của Bạch Hổ?" Lão bản Tôn trầm giọng, giọng nói tuy già nua nhưng đầy uy lực. Lão nhìn chằm chằm vào mảng dịch đen đang rỉ ra từ dưới tay áo khoác của Sơn. "Trịnh Hoài Sơn, ngươi lại tự tìm đường chết rồi."
"Lão bản... cứu mạng..." Sơn khàn giọng nói, rồi quỵ xuống chiếc ghế gỗ dài cạnh tường.
Lâm "Kim" vội vàng đặt chiếc hộp gỗ lên quầy thuốc, mở khóa bùa chú. Đóa Huyết Linh Chi đỏ rực như máu, tỏa ra mùi hương hoa hồng rỉ máu nồng nặc lập tức hiện ra trước mắt Lão bản Tôn.
"Huyết Linh Chi mộ cổ trăm năm?" Đôi mắt kèm nhèm của Lão bản Tôn rực sáng lên trong tích tắc. Lão không chậm trễ, lập tức đứng dậy, tay cầm chiếc cân tiểu ly bằng ngà voi cổ và bộ dao cắt thuốc bằng đồng tịnh hóa. "Lâm, mau ra đóng chặt cửa tiệm. Chuẩn bị nước ấm và lò chưng cất."
Lão bản Tôn cẩn thận dùng nhíp đồng gắp đóa nấm đỏ, đặt lên đĩa cân. Lão lẩm bẩm những công thức phối chế cổ xưa, đôi tay gầy guộc nhưng vô cùng chuẩn xác khi bốc từng vị thảo dược âm ty từ các hộc tủ gỗ nhỏ: bột bối mẫu âm phủ, sâm đất mộ cổ, và vài giọt sương mai miếu cổ được bảo quản trong lọ ngọc.
Lão bỏ tất cả vào một chiếc cối đá phong thủy, dùng chày giã đều tay. Tiếng chày gõ vào cối "cọc, cọc" nhịp nhàng như một loại nhạc điệu tịnh hóa oán khí. Sau khi nghiền mịn Huyết Linh Chi thành một thứ dịch lỏng màu đỏ tươi rực sáng, lão bản Tôn đổ nó vào một hũ sáp dầu đặc chế, khuấy đều cho đến khi hỗn hợp ngưng tụ thành một thứ sáp bôi màu bạc trắng, tỏa ra luồng linh khí mát lạnh xua tan tà độc.
"Sáp dưỡng tịnh hóa Lão Bản Tôn đã xong. Cởi áo ra." Lão bản Tôn ra lệnh.
Lâm "Kim" đỡ Sơn cởi bỏ chiếc áo khoác đen và áo lót đẫm máu. Khi lớp băng gạc trên cánh tay phải được tháo ra, Lâm không kìm được mà hít vào một hơi lạnh. Toàn bộ vùng da từ bả vai phải xuống đến khuỷu tay của Sơn đã chuyển sang màu xám đá chết chóc, những đường gân đen nổi rộp lên như những con rết nhỏ đang bò dưới da, liên tục rỉ ra dịch đen hôi thối.
Lão bản Tôn thở dài, dùng muỗng bạc xúc một lượng sáp dưỡng lớn, chậm rãi bôi lên vùng da hoại tử của Sơn.
"Á hự..."
Sơn nghiến chặt răng, toàn thân co giật dữ dội trên ghế gỗ. Cảm giác lúc này không khác gì có hàng vạn mũi kim băng làm bằng nước đá đâm thẳng vào từng thớ thịt đang bỏng rát. Sáp dưỡng tịnh hóa khi tiếp xúc với dịch đen hoại tử lập tức bốc lên những làn khói xám khét lẹt. Nhưng ngay sau cơn đau xé thịt đó là một luồng mát lạnh tịnh hóa vô biên xoa dịu đi cơn sốt hoại tử. Những đường gân đen rộp dưới da từ từ xẹp xuống, mảng da hoại tử màu xám đá mềm đi một chút, mùi hôi thối dường như bị mùi thảo mộc thanh khiết đè ép hoàn toàn.
"Sáp dưỡng này chỉ có thể kìm hãm hoại tử của ngươi thêm ba tháng." Lão bản Tôn vừa lau tay vừa cảnh báo. "Nếu ngươi còn tiếp tục dùng tay phải để vận linh lực phong ấn, hoặc để oán khí rồng đen bùng phát, sáp dưỡng này cũng vô phương cứu chữa. Ngươi sẽ hoàn toàn hóa đá trước khi cứu được em gái mình."
Sơn gượng dậy, mặc lại chiếc áo lót sạch do Lâm đưa. Cảm giác mát lạnh từ sáp dưỡng giúp anh lấy lại một phần sinh lực, bàn tay trái đỡ lấy bả vai phải bớt nhức nhối.
"Lâm, em mang hộp Huyết Linh Chi còn lại về tiệm xăm trước đi." Sơn quay sang dặn dò học trò. "Chăm sóc cho Mai Chi và canh giữ kết giới tiệm xăm thật cẩn thận. Ta cần ở lại đây có chút việc."
Lâm "Kim" ngập ngừng nhìn sư phụ, nhưng trước ánh mắt kiên định và lạnh lùng của Sơn, cậu chỉ biết gật đầu, ôm lấy chiếc hộp gỗ rồi cúi đầu chào Lão bản Tôn trước khi bước ra ngoài màn mưa rạng đông.
Khi tiếng chuông gió đồng trên cửa tắt hẳn, không gian Vạn An Đường chỉ còn lại tiếng mưa rơi rào rạt ngoài phố và mùi thuốc bắc ấm áp. Sơn thở hắt ra một hơi, định đứng dậy thì từ phía cầu thang gỗ dẫn lên gác lửng của tiệm thuốc vang lên tiếng bước chân chậm rãi.
Cọc... cọc... cọc...
Tiếng gậy tre gõ nhịp nhàng trên nền gỗ vang lên đều đặn. Một lão già khoảng bảy mươi tuổi, mặc bộ bà ba nâu sờn rách, hai mắt nhắm nghiền mù lòa bước xuống cầu thang. Trên vai lão đeo một chiếc túi vải thô xám, tay kia cầm cây gậy tre dẫn đường.
"Sư phụ..." Sơn khẽ thốt lên, vội vàng đứng dậy cúi đầu.
Người vừa bước xuống chính là Ông Sáu Mù—cựu Huyết Họa Sư ẩn dật, người đã cứu mạng anh em Sơn mười năm trước và truyền thụ cho anh những nét vẽ phong ấn đầu tiên.
Ông Sáu Mù không cần nhìn, gậy tre gõ nhẹ vào chân ghế gỗ bên cạnh Sơn rồi lão chậm rãi ngồi xuống. Lão hít một hơi sâu, hướng gương mặt mù lòa về phía Sơn: "Mùi Bạch Hổ trên lưng ngươi... rốt cuộc ngươi cũng đã kích hoạt nó. Nhưng cái giá phải trả không hề rẻ, đúng không?"
Sơn im lặng cúi đầu. Anh biết không thể giấu nổi người thầy đã nuôi dưỡng mình.
"Ta đã cảnh báo ngươi nhiều lần rồi, Sơn." Ông Sáu Mù thở dài, giọng trầm buồn đầy u uẩn. Lão đặt cây gậy tre lên đùi, thò tay vào túi vải lấy ra một cuốn sổ tay rách nát, bìa da đã chuyển sang màu nâu sậm của máu khô và bụi bặm thời gian. "Cưỡng ép dùng linh lực phong ấn chưa hoàn chỉnh chỉ khiến ngươi chết nhanh hơn thôi. Nhưng ta biết... ngươi không có lựa chọn nào khác khi tà giáo đang dồn ngươi vào chân tường."
Sơn nhìn cuốn sổ tay rách nát trên bàn, đồng tử quỷ bên mắt phải khẽ co rút: "Đây là... nhật ký của cha con?"
"Đúng vậy." Ông Sáu Mù vuốt ve bìa da cuốn sổ, giọng lão run rẩy nhẹ. "Đây là di vật duy nhất của Trịnh Minh Đường còn sót lại sau vụ thảm sát mười năm trước mà ta thu thập được. Hôm nay, ta mang nó đến đây vì lời cảnh báo cuối cùng của Pháp sư Vĩnh trước khi chết chìm dưới sông bến Bình Đông."
Sơn nheo mắt: "Hắn nói Ba Cụt đã hồi sinh bằng da người của con... Chuyện đó thực sự có thể xảy ra sao, sư phụ?"
Ông Sáu Mù không trả lời ngay. Lão chậm rãi mở cuốn nhật ký rách nát ra, lật đến một trang giấy đã ố vàng, trên đó vẽ một sơ đồ bùa chú phức tạp bằng mực đỏ chu sa đã xỉn màu. Lão dùng ngón tay gầy guộc, sần sùi vuốt dọc theo những đường vẽ cổ xưa.
"Vụ thảm sát Trịnh gia mười năm trước... ngươi luôn nghĩ đó là do một lũ ác linh ngoài danh sách tấn công ngẫu nhiên đúng không?" Ông Sáu Mù khàn giọng hỏi.
"Con vẫn luôn tìm kiếm danh tính của lũ ác linh đó." Sơn siết chặt nắm tay trái, oán hận dâng lên trong mắt.
"Sai rồi." Ông Sáu Mù lắc đầu, giọng lão lạnh buốt như nước sông âm ty. "Ác linh không thể tự ý vượt qua đại trận phong thủy bảo hộ của Trịnh gia nếu không có kẻ mở đường từ bên trong. Có nội gián trong dòng họ dẫn đường. Kẻ đó đã hiến tế toàn bộ gia tộc để đổi lấy sự bất tử từ tà thần vô diện."
Sơn bàng hoàng, toàn thân đông cứng trên ghế: "Nội gián? Là ai?"
"Trịnh Hoài Nam—người chú ruột mất tích bí ẩn của ngươi." Ông Sáu Mù thốt ra cái tên đó như một lời nguyền rủa nặng nề. "Hắn chính là kẻ chủ mưu giết chết cha mẹ ngươi, và hiện tại, hắn là thủ lĩnh tối cao của Hắc Long Hội dưới danh phận một nhà từ thiện lớn tại Sài Gòn."
Căn phòng Vạn An Đường đột ngột trở nên lạnh ngắt. Sơn cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, những ký ức đau đớn về đêm thảm sát mười năm trước ùa về như một cơn bão. Tiếng gào thét của mẹ, vũng máu của cha, và gương mặt nhợt nhạt của em gái Mai Chi... Tất cả đều là do người chú ruột mà anh từng kính trọng gây ra.
"Nhưng đó chưa phải là tất cả." Ông Sáu Mù tiếp tục, lão lôi từ trong túi vải ra một tấm bản đồ vẽ trên da dê cổ xỉn màu—Bản đồ địa mạch Chợ Lớn Lê triều. Lão trải tấm bản đồ lên mặt bàn gỗ, dùng cây gậy tre gõ mạnh vào một điểm nằm ở hướng chính Đông của thành phố.
"Lão Ba Cụt mà ngươi vừa tiêu diệt thể xác... thực chất chỉ là một quân cờ ngoại môn được phái đến để thu thập thọ mệnh của các cô gái trẻ nhằm nuôi dưỡng tế đàn." Ông Sáu Mù giải thích, ngón tay lão chỉ vào các đường long mạch ngoằn ngoèo trên bản đồ. "Kẻ thực sự đứng sau tài trợ tài chính và bảo trợ quyền lực cho mạng lưới xăm nguyền này chính là Trịnh Thế Khải—gã tài phiệt ngầm đứng đầu giới bất động sản Chợ Lớn, cũng là một kẻ mang dòng máu lai của Trịnh gia chúng ta."
Sơn dùng tay trái tháo chiếc kính áp tròng màu đỏ ở mắt phải ra. Đồng tử quỷ đỏ rực rực sáng trong bóng tối tiệm thuốc. Anh vận chuyển Nhãn quan âm bản, nhìn chăm chú vào tấm bản đồ da dê cổ.
Trước mắt anh, thế giới biến thành một cuộn phim âm bản xám xịt. Trên tấm bản đồ Lê triều cổ xưa, những luồng hắc khí đen ngòm đang rò rỉ ra từ các dự án quy hoạch đô thị mới của Trịnh Thế Khải, tất cả đều kết nối trực tiếp với một điểm tụ oán khí khổng lồ ở hướng chính Đông—vị trí căn biệt thự xa hoa của hắn ở quận 2.
"Trịnh Thế Khải đang xây dựng một tế đàn xăm nguyền quy mô lớn ngay tại biệt thự của hắn." Sơn trầm giọng suy luận, nhịp tim anh bắt đầu đập nhanh hơn. "Hắn dùng các công trình kiến trúc lỗi phong thủy để tụ oán khí, biến cả khu vực thành một sơ đồ xăm khổng lồ trên mặt đất."
"Đúng vậy." Ông Sáu Mù gật đầu nghiêm nghị. "Hắn muốn lột da tay phải của ngươi để làm chìa khóa mở đại trận tế đàn cổ. Lời cảnh báo về da người của Pháp sư Vĩnh nghĩa là linh hồn Ba Cụt đã được Thế Khải dùng tà thuật ghép vào một bộ da người mới để biến thành Hồn ma Ba Cụt—một ác quỷ báo thù chuyên đi săn lùng ngươi."
Sơn siết chặt cây gậy tre gõ trên bàn, oán khí rồng đen trên tay phải anh như cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, bắt đầu rục rịch chuyển động dưới lớp sáp dưỡng tịnh hóa.
"Sư phụ... con sẽ đến biệt thự của hắn, phá hủy tế đàn đó trước khi hắn kịp kích hoạt." Sơn quyết đoán nói.
"Không được nôn nóng!" Ông Sáu Mù gõ mạnh gậy tre xuống đất, phát ra một tiếng "bộp" khô khốc. "Tế đàn của Thế Khải được bảo vệ bởi hàng vạn trùng độc và kết giới bùa chú tà môn cực mạnh. Thể xác ngươi hiện tại đang bị hoại tử cực hạn, nếu cưỡng ép chiến đấu, ngươi sẽ chết trước khi chạm được vào người hắn. Hơn nữa... ngươi phải cam kết với ta một điều."
Sơn nhìn sư phụ mù lòa: "Điều gì, sư phụ?"
"Tuyệt đối không được để hận thù cá nhân làm loạn nhịp tim phong ấn." Ông Sáu Mù nghiêm khắc nói, ánh mắt mù lòa như thấu thị vào tận tâm can Sơn. "Nếu nhịp tim ngươi vượt quá giới hạn, oán khí rồng đen sẽ nuốt chửng nhân tính của ngươi. Ngươi phải sống... vì Mai Chi."
Sơn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để làm dịu đi luồng sát khí đang cuồn cuộn trong huyết quản. Anh biết sư phụ nói đúng. Anh không thể chết lúc này. Mai Chi vẫn đang chờ anh cứu rỗi.
"Con hiểu rồi, sư phụ." Sơn trầm giọng hứa.
Ông Sáu Mù khẽ thở phào, lão lật cuốn nhật ký của cha Sơn đến trang cuối cùng, định nói điều gì đó về trang sách bị xé ghi chép công thức điều chế linh mực tối thượng. Sơn chăm chú nhìn theo ngón tay của sư phụ, hy vọng tìm kiếm được manh mối giải quyết tận gốc vết thương hoại tử.
"Sư phụ, trang sách bị xé trong thực phổ... cha con có ghi chép lại công thức điều chế linh mực tối thượng ở đây không?" Sơn hỏi dồn.
Ông Sáu Mù khựng lại, lão chậm rãi khép cuốn nhật ký lại, lắc đầu bảo: "Chưa đến lúc, Sơn. Linh lực của ngươi hiện tại chưa đủ để gánh chịu sức mạnh của linh mực tối thượng. Cưỡng ép tìm kiếm chỉ khiến ngươi tự hủy diệt sớm hơn thôi."
Sơn thoáng hiện lên vẻ thất vọng, nhưng anh biết tính khí của sư phụ, một khi lão đã nói chưa đến lúc thì có gặng hỏi cũng vô dụng. Anh quay sang đối chiếu các điểm quy hoạch đô thị của Trịnh Thế Khải trên bản đồ Lê triều cổ, cố gắng tìm ra sơ hở phong thủy của biệt thự quận 2.
"Thế Khải dùng tiền bạc để che giấu các điểm tế đàn dưới danh nghĩa các dự án chung cư và trung tâm thương mại mới." Sơn dùng ngón tay trái vẽ một đường nối giữa các điểm tụ oán khí. "Nhưng long mạch Chợ Lớn luôn có những quy luật tự nhiên. Điểm yếu của trận pháp này nằm ở hướng chính Đông..."
Ông Sáu Mù im lặng lắng nghe, gật đầu đồng tình với sự nhạy bén phong thủy của học trò. Hai thầy trò bắt đầu bóc trần từng lớp ngụy trang của Trịnh Thế Khải, giành thế chủ động về mặt thông tin bí mật trước trận chiến lớn sắp tới.
Nhưng ngay khi Sơn vừa định vạch ra kế hoạch thâm nhập ẩn mật vào biệt thự của Thế Khải, Ông Sáu Mù đột ngột khựng lại. Gương mặt mù lòa của lão biến sắc, lão giơ tay lên chỉ thẳng vào sơ đồ địa mạch:
"Khoảng cách giữa các điểm tụ oán khí đang dịch chuyển... Thế Khải không chỉ nhắm vào ngươi, Sơn!"
Sơn nhíu mày: "Ý sư phụ là sao?"
Ông Sáu Mù chỉ tay vào vị trí tiệm xăm "Huyết Họa" trên bản đồ, nơi có một đường chỉ oán khí màu đỏ sậm đang âm thầm kéo dài từ hướng Đông về phía đó:
"Tế đàn của Thế Khải nằm ở hướng chính Đông, và hắn đã chọn vật tế tiếp theo để kích hoạt đại trận... chính là học trò Lâm Kim của ngươi!"
"Cái gì?!"
Sơn giật nảy mình đứng phắt dậy. Lâm "Kim" vừa mới ôm hộp Huyết Linh Chi quay về tiệm xăm để bảo vệ Mai Chi. Nếu Lâm bị nhắm làm vật tế, điều đó nghĩa là tiệm xăm đang gặp nguy hiểm tột độ!
U u u... oàng!
Chưa kịp để Sơn đưa ra quyết định, cánh tay phải hoại tử của anh đột ngột co rút dữ dội. Lớp sáp dưỡng tịnh hóa Lão Bản Tôn vừa bôi lên da thịt rạn nứt bốc khói đen nghi ngút.
Hình xăm rồng đen dưới lớp băng gạc rách nát đột ngột rực sáng lên một sắc đỏ ngầu như máu. Một tiếng gầm rú vô hình, cuồng bạo và khát máu vang lên trực tiếp trong não bộ của Sơn, khiến toàn thân anh chấn động mạnh, hộc ra một ngụm máu tươi ngay trên mặt bàn gỗ.
Kết giới bùa chú bảo vệ tiệm xăm "Huyết Họa" do chính tay anh thiết lập... đang bị tấn công dữ dội từ bên ngoài!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!