Nhạc nềnSpook

Sấm Sét Lò Rèn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng động cơ của chiếc Honda 67 gầm rú điên cuồng giữa màn mưa tầm tã của Chợ Lớn. Lâm "Kim" rạp người trên ghi-đông, hai tay phồng rộp vì hơi nóng nghĩa trang vẫn siết chặt tay ga, lách qua những con hẻm ngoằn ngoèo ngập nước của quận 8. Ngồi phía sau, Trịnh Hoài Sơn cắn chặt răng đến bật máu môi. Cơn đau từ đồ án Bạch Hổ vừa thức tỉnh trên da lưng đang thiêu đốt anh từng giây từng phút. Vết bỏng cháy mảng lớn rỉ ra máu đỏ tươi, dính chặt vào lớp áo khoác đen rách nát, mỗi lần xe xóc nảy là một lần da thịt anh như bị lột trần dưới chảo dầu sôi.


Cánh tay phải hoại tử của Sơn hoàn toàn vô lực, buông thõng bên hông như một khúc gỗ mục xám xịt quấn băng gạc đẫm dịch đen. Nhưng anh không có thời gian để thở. Chiếc bùa đồng cổ nứt đôi trên cổ tay trái vẫn đang rỉ ra những giọt máu đen khét lẹt, truyền về thứ cảm giác nguy kịch tột độ từ xưởng rèn ven sông.


"Nhanh lên, Lâm! Chú Hùng không trụ được lâu đâu!" Sơn khàn giọng giục, tiếng nói bị nuốt chửng trong tiếng mưa rào rạt.


Chiếc xe máy phanh gấp, bánh xe trượt dài trên nền đất bùn nhão nhoét trước cổng xưởng rèn ven kênh rạch quận 8. Đập vào mắt Sơn là một cảnh tượng kinh hoàng. Lửa rực lò rèn hắt lên gương mặt nham hiểm của Pháp sư Vĩnh khi hắn nâng cao cây dao găm tẩm độc rết, chuẩn bị găm thẳng xuống cổ họng của Hùng "Búa".


Hùng "Búa" đang quỳ một gối trong góc lò rèn rực lửa, bắp chân phải bị ngải độc rết đen ăn mòn đến đen sạm, cứng đờ không thể di chuyển. Cây búa tạ Lôi Thần của anh cắm xuống đất, trên thân búa xuất hiện một vết rạn nứt lớn chạy dọc từ đầu búa xuống cán gỗ, những tia sét tịnh hóa yếu ớt rít lên khe khẽ rồi tắt lịm trước làn sương đen mang mùi ngải thối nồng nặc của Pháp sư Vĩnh.


"Chết đi, đồ gàn dở!" Vĩnh cười sằng sặc, lưỡi dao găm rỉ ra dịch vàng tà khí bổ xuống.


"Dừng tay!"


Sơn hét lên, thân ảnh gầy gò của anh lao vút vào trong xưởng rèn như một bóng ma vô thanh. Không màng đến vết bỏng sau lưng đang rách toác rỉ máu, anh dùng tay trái luồn nhanh vào bao da bên hông, rút ra cây kim xăm cổ bằng xương quỷ Cốt Châm. Nhưng lần này, anh không chiến đấu bằng tay không.


Từ trong túi áo khoác rộng, Sơn lôi ra một khối thiết bị đúc bằng đồng đen âm phủ nặng trịch, xỉn màu nhưng khắc đầy những đường bùa chú ngoằn ngoèo. Đó là Máy xăm Lôi Chấn—pháp khí cơ khí tâm linh mà Hùng "Búa" đã dùng những mảnh đồng cổ đúc chuông chùa nung chảy để rèn riêng cho anh, thiết bị mà anh chưa từng có cơ hội vận hành thử nghiệm.


Sơn cắm chuôi kim Cốt Châm vào đầu giữ của Máy xăm Lôi Chấn. Bàn tay trái của anh siết chặt lấy thân máy, dồn toàn bộ linh lực huyết tủy ít ỏi còn sót lại vào bộ nguồn bằng đồng đen.


Tạch! Tạch! Tạch! Tạch!


Tiếng máy xăm chạy kim đột ngột vang lên. Nhưng đó không phải là tiếng rè rè tẻ nhạt của những chiếc máy xăm phàm trần ở quận 1. Âm thanh của Lôi Chấn giòn giã, trầm hùng và uy nghiêm như tiếng sấm sét nổ vang giữa trời giông bão. Đầu kim Cốt Châm chuyển động với tốc độ kinh hoàng, tạo ra những tàn ảnh màu xám bạc rực sáng.


Một luồng linh lực sét xanh lam bùng phát từ thân máy đồng đen, quấn chặt lấy thân kim xương quỷ. Sóng âm tịnh hóa phát ra từ tiếng máy chạy lan tỏa diện rộng, lập tức xua tan toàn bộ đám ngải trùng rết đen đang bò lổm ngổm dưới chân Hùng "Búa". Lũ rết ngửi thấy lôi điện tịnh hóa liền rú lên những tiếng kêu chói tai rồi vỡ vụn thành những làn khói xám rỉ sét.


Pháp sư Vĩnh giật nảy mình, lưỡi dao găm bị khựng lại giữa không trung bởi áp lực sóng âm khủng khiếp. Hắn quay phắt lại, đôi mắt híp đầy sát khí nhìn chằm chằm vào Sơn: "Trịnh Hoài Sơn! Ngươi mạng lớn thật, thoát được Quỷ La Sát ở nghĩa trang sao? Nhưng hôm nay, xưởng rèn này sẽ là mồ chôn của lũ tụi bây!"


Vĩnh lùi lại một bước, vung chiếc quạt lụa thêu bùa mị thuật lên. Hắn rút từ thắt lưng ra một lá cờ lệnh màu đen, cắm thẳng xuống đất rồi tụng niệm một tràng chú ngữ tà môn bằng tiếng Phạn ngược.


Oàng!


Từ dưới nền đất xưởng rèn, một làn sương đen đặc quánh bốc lên, ngưng tụ thành ba bóng quỷ ảnh rào chắn khổng lồ không có mặt, tay cầm xích sắt oán khí xông về phía Sơn.


Sơn không hề nao núng. Dù vai phải hoại tử lạnh ngắt và lưng đau như bị xé đôi, ánh mắt anh vẫn sắc lạnh dưới lớp tóc dài che nửa mặt. Anh đưa Máy xăm Lôi Chấn lên ngang ngực, ngón tay trái đi nét cực nhanh vào khoảng không trước mặt.


Anh đang thi triển kỹ thuật đi nét phong ma không cần da thịt.


Máy xăm Lôi Chấn gầm rú giòn giã. Đầu kim Cốt Châm vạch ra những đường cong hoàn hảo trong không khí rực sáng lôi điện xanh lam. Mỗi nét vẽ của Sơn để lại một vệt sét tịnh hóa vĩnh cửu lơ lửng giữa hư không, tạo thành một đồ án bùa chú chữ Vạn khổng lồ rực lửa lôi đình.


"Phá!" Sơn quát khẽ.


Đồ án chữ Vạn lôi điện phóng vút về phía trước, va chạm trực diện với ba quỷ ảnh rào chắn.


Đoàng! Đoàng!


Tiếng nổ vang dội làm rung chuyển cả xưởng rèn tôn rỉ sét. Sét xanh lam xé toạc màn sương đen của quỷ ảnh như những nhát kéo cắt giấy. Ba bóng quỷ ảnh chưa kịp tiếp cận Sơn đã bị lôi điện tịnh hóa đánh tan phách hồn, hóa thành những vệt khói đen khét lẹt biến mất trong màn mưa ngoài cửa.


Pháp sư Vĩnh hộc ra một ngụm máu đen do trận pháp bị cưỡng ép phá vỡ. Gương mặt hắn trở nên vặn vẹo tột cùng, những hình xăm rắn rết trên hai cánh tay hắn rỉ ra dịch vàng tà khí nồng nặc, tự chuyển động như muốn thoát khỏi da thịt để cắn xé.


"Thằng khốn! Tao sẽ lột da mày!"


Vĩnh điên cuồng lao tới, vung cây dao găm tẩm ngải độc rết chém thẳng vào cổ họng Sơn. Tốc độ của hắn cực nhanh do tà thuật ngải trùng kích phát cơ thể phàm nhân đến giới hạn.


Sơn định bẻ người né tránh, nhưng vết bỏng cháy Bạch Hổ sau lưng đột ngột co rút dữ dội. Một cơn đau xé thịt từ tủy sống dâng lên làm toàn thân anh khựng lại trong tích tắc. Lưỡi dao găm rỉ dịch độc của Vĩnh chỉ còn cách mắt anh vài phân.


Keng!


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Cây búa tạ Lôi Thần rạn nứt từ góc tối bay vút ra, đập mạnh vào thân dao găm của Vĩnh, làm chệch hướng đòn tấn công chí mạng.


Hùng "Búa" gượng dậy bằng một chân trái lành lặn, bắp tay cuồn cuộn gân xanh của anh vẫn giữ tư thế vừa ném búa. Anh thở dốc, hét lớn: "Sơn! Đừng để nó tiếp cận lò nung! Có rò rỉ khí gas!"


Sơn lập tức ngửi thấy mùi gas nồng nặc quyện trong mùi rỉ sét và tử khí. Pháp sư Vĩnh bị búa tạ đánh văng lùi lại sát cạnh bình gas khổng lồ ven tường. Gương mặt hắn lộ ra một nụ cười điên cuồng, tay trái thò vào ngực áo rút ra một lá bùa nổ tà môn màu đỏ sậm rỉ máu.


"Muốn chết chung sao? Tao chiều!" Vĩnh hét lên, chuẩn bị kích nổ lá bùa để thổi bay toàn bộ xưởng rèn.


Nếu bình gas nổ, không chỉ Sơn và Hùng chết, mà đóa Huyết Linh Chi vừa thu hoạch được và cả linh hồn Mai Chi đang yếu ớt tại tiệm xăm cũng sẽ tan biến vĩnh viễn. Sơn không thể để điều đó xảy ra.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Sơn kích hoạt kỹ năng Cộng hưởng huyết mạch.


Từ các đầu ngón tay trái của anh, những sợi chỉ mực xăm màu đen sậm rỉ ra từ da thịt, mang theo mùi máu tanh nồng và linh lực huyết tủy Trịnh gia. Những sợi chỉ mực bắn vút qua không khí với tốc độ của một tia chớp, quấn chặt lấy cổ tay và các ngón tay đang cầm bùa nổ của Pháp sư Vĩnh.


"Cái gì thế này?!" Vĩnh kinh hoàng hét lên khi thấy hai cánh tay mình bị những sợi chỉ mực xích chặt vào nhau, hoàn toàn mất đi khả năng cử động để kích hoạt bùa chú.


Hắn điên cuồng vận chuyển tà thuật, những hình xăm rắn rết trên tay trườn bò dữ dội, cố gắng dùng dịch độc vàng để ăn mòn sợi chỉ mực. Nhưng những sợi chỉ này được liên kết trực tiếp với dòng máu phong ấn của Sơn, mang theo hỏa khí của Bạch Hổ vừa thức tỉnh, rực sáng lên ánh kim loại vàng khiến tà độc của Vĩnh hoàn toàn vô hiệu.


Sơn bước lên, Máy xăm Lôi Chấn trong tay trái vẫn chạy kim giòn giã như tiếng sấm sét gầm vang. Anh lạnh lùng nhìn Vĩnh, giọng nói trầm khàn không một chút hơi ấm:


"Ngươi dùng tà thuật hại người, cướp thọ mệnh của các cô gái trẻ để nuôi dưỡng ngải trùng. Hôm nay, ta sẽ phế đi tà lực của ngươi."


Sơn lao tới, tay trái cầm Lôi Chấn đâm mạnh đầu kim Cốt Châm vào huyệt vị trên cổ tay của Vĩnh.


Tạch! Tạch! Tạch!


Luồng sét tịnh hóa từ Máy xăm Lôi Chấn truyền thẳng vào kinh mạch của Vĩnh. Tiếng sấm sét nổ nhỏ bên trong xương cốt hắn. Những hình xăm rắn rết trên hai cánh tay Vĩnh rách toác ra, rỉ ra từng vệt máu đen hôi thối rồi hoàn toàn biến mất dưới sức mạnh thanh lọc của lôi điện chính phái.


"Á hự! Sư phụ cứu con!"


Vĩnh thét lên một tiếng thảm thiết. Sức mạnh phản chấn từ lôi điện tịnh hóa đánh văng hắn ra khỏi cửa sổ xưởng rèn, rơi thẳng xuống dòng sông đang chảy xiết bên ngoài.


Sơn lao ra mép cửa sổ, nhìn xuống dòng nước đen ngòm dưới màn mưa giông. Pháp sư Vĩnh đang dập dềnh trên mặt nước, cơ thể hắn bắt đầu rã ra do tà độc phản phệ khi mất đi tà lực bảo hộ. Nhưng trước khi chìm hẳn vào lòng sông tối tăm, hắn ngẩng đầu nhìn Sơn, gương mặt vặn vẹo lộ ra một nụ cười quái dị, rợn người đến tận xương tủy.


Hắn mấp máy môi, giọng nói khàn đặc mang theo oán niệm cực đoan truyền qua tiếng mưa rơi:


"Sư phụ ta... đã hồi sinh bằng da người của ngươi rồi!"


Dứt lời, dòng nước đen ngòm nuốt chửng thân ảnh của Pháp sư Vĩnh, chỉ để lại những bong bóng khí đen ngòm rỉ dịch độc rết trên mặt sông rồi tan biến vĩnh viễn.


Sơn đứng lặng người bên bậu cửa sổ rách nát, Máy xăm Lôi Chấn trên tay trái từ từ dừng chạy kim, tỏa ra làn khói trắng mang mùi ozone ấm áp. Lời cảnh báo cuối cùng của Vĩnh như một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào tâm trí anh, gieo rắc một nỗi sợ hãi tột cùng.


Ba Cụt đã chết thể xác dưới tay anh... hồi sinh bằng da người của anh? Điều đó nghĩa là gì?


Bên trong xưởng rèn, tiếng xèo xèo của khí gas rò rỉ vẫn vang lên khe khẽ từ góc tường cháy xém, kéo Sơn trở lại thực tại đầy tàn khốc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!