Thức Tỉnh Bạch Hổ
Màn sương đen kịt của nghĩa trang Bình Hưng Hòa rít gào qua những khe bia mộ rạn nứt, mang theo tiếng cười điên dại của hàng vạn vong hồn đói khát. Trịnh Hoài Sơn quỳ rạp dưới đất, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải đang rùng rùng chuyển động. Dưới lớp băng gạc đẫm máu đen rỉ ra từ bả vai, hình xăm Hắc Long rực sáng đỏ ngầu như dung nham nóng chảy, từng lớp vảy rồng đen xám tựa đá hoại tử ngoe nguẩy dữ dội dưới da thịt anh. Tiếng gầm rú vô hình của con rồng đen xé toạc màn sương đêm, điên cuồng đòi hỏi oán khí khổng lồ của Quỷ La Sát Chợ Lớn để làm thức ăn.
Cơn sốt hoại tử bùng phát dữ dội lên tận cổ, khiến nửa thân người bên phải của Sơn tê dại, lạnh ngắt như người chết. Nhãn quan âm bản của anh rực lên ánh đỏ huyết dịch, nhìn thấu qua làn sương đen cuồn cuộn của Quỷ La Sát. Con quái vật cao hơn ba mét gầm thét, vung chiếc oán đao rực lửa đen sậm chém thẳng xuống đầu anh. Sức ép từ lưỡi đao mạnh đến mức làm sụt lún cả nền đất mộ cổ xung quanh.
"Anh Sơn! Tránh ra!" Lâm "Kim" thét lên, tay trái quấn băng gạc rộp đỏ vẫn cố ôm chặt lấy nắp quan tài đá, lưỡi dao cạo bạc ròng run rẩy sát gốc đóa Huyết Linh Chi đỏ rực như máu.
Sơn biết mình không thể tránh. Nếu anh né đòn, Quỷ La Sát sẽ chém đôi Lâm "Kim" và hủy diệt đóa Huyết Linh Chi—hy vọng duy nhất để cứu mạng anh và Nhã Vy khỏi sự ăn mòn của tà độc Ba Cụt. Nhưng cánh tay phải phong ấn rồng đen hoàn toàn vô lực, và nếu anh để rồng đen tự ý bộc phát để nuốt chửng con quỷ, linh hồn anh sẽ bị nó đồng hóa ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Sơn nghiến răng đến bật máu môi. Một quyết định điên rồ nảy ra trong đầu anh. Anh phải kích hoạt đồ án phong ấn thứ hai trên cơ thể—Bạch Hổ Trấn Hồn—dù nó mới chỉ là một đồ án chưa hoàn chỉnh do cha anh, Trịnh Minh Đường, khắc họa dở dang trước khi hy sinh.
"Bạch Hổ Trấn Thiên, Huyết Cốt Đồng Quy! Kích!"
Sơn gầm lên khàn khục, tay trái cầm cây kim Cốt Châm tự đâm mạnh vào huyệt đạo sau gáy.
Oàng!
Một cơn đau kinh hoàng, vượt xa mọi sự chịu đựng thể xác phàm nhân bùng nổ từ cột sống của Sơn. Đồ án Bạch Hổ trên da lưng anh đột ngột thức tỉnh. Sơn cảm giác như có hàng vạn thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào tủy sống, thiêu đốt từng thớ thịt, từng sợi gân sau lưng. Tiếng da thịt xèo xèo bốc khói khét lẹt quyện cùng mùi trầm hương metallic nồng nặc phát ra từ cơ thể anh. Toàn bộ da lưng của Sơn bị bỏng cháy mảng lớn, đau đớn đến mức khiến anh muốn tự sát ngay lập tức để giải thoát.
Nhưng hiệu quả của nỗi đau là vô song.
Từ sau lưng Sơn, luồng linh lực màu vàng ròng rực sáng bùng lên, ngưng tụ thành linh ảnh một con bạch hổ khổng lồ rực sáng ánh kim loại. Con hổ trắng gầm lên một tiếng trấn thiên, tiếng gầm mang thần cách tịnh hóa tối cao xua tan hoàn toàn màn sương đen kịt của nghĩa trang, đóng băng mọi tiếng khóc oán của cô hồn dã quỷ.
Bạch Hổ Hộ Thể trận pháp kích hoạt! Một lớp giáp linh lực vàng ròng rực sáng bọc ngoài da Sơn ngay khi chiếc oán đao khổng lồ của Quỷ La Sát chém xuống.
Keng! Đoàng!
Tiếng va chạm vang dội như sấm sét nổ tung giữa nghĩa trang Bình Hưng Hòa. Chiếc oán đao của Quỷ La Sát chém mạnh vào giáp linh lực Bạch Hổ, tạo ra luồng sóng xung kích vàng đen đan xen quét rạp mọi bia mộ đá trong vòng bán kính mười mét. Con quỷ bị phản chấn cực mạnh, hai tay hộ pháp đầy vảy đen run rẩy, oán đao rạn nứt rỉ ra dịch đen nguyền rủa.
Sơn không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một. Nhãn quan âm bản của anh định vị chính xác lõi oán khí đỏ rực đang xoáy tròn trong ngực con quỷ. Anh dùng tay trái cầm Cốt Châm, dồn toàn bộ tàn lực huyết tủy vào đầu kim xương quỷ.
"Trấn!"
Sơn lao vút lên như một bóng ma vô thanh, đâm thẳng đầu kim Cốt Châm vào lõi oán khí của Quỷ La Sát. Linh lực tịnh hóa từ Bạch Hổ truyền qua đầu kim, hóa giải hoàn toàn oán hận tích tụ mười năm của con quỷ. Quỷ La Sát thét lên một tiếng bi thảm rồi tan chảy thành một vũng mực đen kịt xộc mùi rỉ sét dưới đất.
Cùng lúc đó, Lâm "Kim" nhanh như chớp vung dao cạo bạc cắt đứt gốc đóa Huyết Linh Chi mộ cổ, bỏ nhanh vào chiếc hộp gỗ bọc bùa tịnh hóa.
"Hái được rồi! Anh Sơn!" Lâm "Kim" reo lên, nhưng nụ cười lập tức tắt ngấm khi nhìn thấy Sơn ngã quỵ xuống đất, lưng áo khoác đen bị thiêu rụi hoàn toàn, để lộ mảng da lưng bị bỏng cháy đỏ rực, rỉ máu tươi xen lẫn những đường xăm Bạch Hổ đang mờ dần.
Sơn thở dốc, mồ hôi đẫm trán, mắt phải đã đeo lại kính áp tròng huyết nhãn để che đi đồng tử quỷ. Anh gượng dậy, định bảo Lâm thu dọn đồ đạc để tẩu thoát thì đột ngột, chiếc bùa đồng cổ quấn quanh cổ tay trái của anh—tín vật kết nối với xưởng rèn của Hùng "Búa"—nứt đôi ra, rỉ ra một dòng máu đen khét lẹt.
Đó là tín hiệu cầu cứu khẩn cấp từ xưởng rèn ven sông quận 8. X xưởng rèn đang bị tà giáo tấn công tàn bạo.
***
Tại xưởng rèn ven sông quận 8, khói lửa rực trời đang bao trùm lấy những gian nhà gỗ cũ kỹ. Tiếng búa rèn gõ chan chát ngày thường giờ đây bị thay thế bởi tiếng nổ của bùa chú và tiếng rít gào ma quái của ngải trùng rết đen.
Hùng "Búa" (Trịnh Quốc Hùng) đang bị ba tên giang hồ tà môn đeo mặt nạ rắn của Hắc Long Hội ép vào góc lò rèn đang rực lửa. Thân hình cao to vạm vỡ của anh đầy những vết bỏng và sẹo rỉ máu đen. Trên tay anh, cây búa tạ Lôi Thần bọc bùa sét rực sáng những tia điện xanh nhạt, liên tục vung lên chặn đứng các đòn tấn công bằng dao găm tẩm ngải độc của đối phương.
"Lũ chuột nhắt tà môn! Ngon thì nhào vô!" Hùng "Búa" gầm lên, vung búa tạ đập nát một lá bùa nổ của một tên giang hồ, lực đập mạnh đến mức làm nứt nẻ cả nền bê tông xưởng rèn.
Nhưng ngay sau đó, từ trong bóng tối của lò nung khổng lồ, Pháp sư Vĩnh—học trò đắc lực của Ba Cụt—chậm rãi bước ra. Hai cánh tay hắn xăm đầy hình rắn rết rỉ dịch vàng tà khí đang uốn lượn tự chuyển động dưới da. Hắn cười nham hiểm, vung chiếc quạt lụa thêu bùa mị thuật phóng ra hàng vạn con rết đen nhỏ như sợi chỉ qua không khí.
"Trịnh Quốc Hùng, hôm nay không ai cứu được ngươi đâu. Giao cuốn thực phổ linh mực của Trịnh gia ra đây, ta sẽ cho ngươi chết toàn thây!" Pháp sư Vĩnh khàn giọng ra lệnh.
Lũ rết đen bò lổm ngổm dưới đất với tốc độ kinh hoàng, nhanh chóng bao vây lấy chân Hùng "Búa". Một con rết chúa to bằng ngón tay cái lao lên cắn mạnh vào bắp chân phải của Hùng, tiêm vào đó luồng ngải trùng độc rết đen cực mạnh.
"A hự!"
Hùng "Búa" rên rỉ đau đớn, bắp chân phải lập tức tê liệt, đen sạm lại và mất hoàn toàn cảm giác khiến anh quỵ gối xuống đất. Cây búa tạ Lôi Thần bọc bùa sét—vũ khí hộ thân duy nhất của anh—bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nghiêm trọng trước luồng tà thuật ăn mòn của Pháp sư Vĩnh đang bao phủ xung quanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!