Nhạc nềnSpook

Quỷ La Sát Bình Hưng Hòa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trên căn gác mái chật chội của Thầy Năm Đất như đông cứng lại trước sự xuất hiện của thực thể tà dị thứ hai. Con rết đen khổng lồ dài hơn nửa mét, thân hình bóng loáng như thép nguội, trườn ra từ ống quần bà ba sờn cũ của lão thầy phong thủy đang hôn mê. Những chiếc chân nhọn hoắt của nó cào sột soạt lên mặt giường tre, phát ra âm thanh ghê rợn quyện cùng mùi hoa hồng rỉ máu tanh nồng.


"Anh Sơn! Nó... nó nhắm vào tim Thầy Năm kìa!" Lâm "Kim" hét lên, gương mặt cắt không còn giọt máu, hai tay run rẩy ôm chặt chiếc túi vải chứa dụng cụ.


Sơn không đáp. Cánh tay phải hoại tử xám đá của anh đang buông thõng vô lực dưới lớp áo khoác rộng, nhưng đôi mắt trái của anh rực lên một tia nhìn sắc lẹm. Không một chút do dự, Sơn dùng bàn tay trái duy nhất còn cử động được giật phắt cây kim Cốt Châm bằng xương quỷ giắt bên hông.


Bàn tay trái của anh di chuyển nhanh như chớp. Dù không phải tay thuận, nhưng hàng vạn lần tập đi nét trong bóng tối mật thất đã biến bàn tay trái của Sơn trở nên linh hoạt không kém gì một cỗ máy xăm cơ khí. Cốt Châm vạch ra một đường vòng cung màu xám bạc trong không khí, đâm thẳng xuống gáy con rết độc ngay khi nó vừa nhấc đầu định cắn vào cổ Thầy Năm Đất.


Phập!


Đầu kim xương quỷ xuyên thấu lớp giáp cứng của con rết, găm chặt nó xuống mặt giường tre. Con rết khổng lồ giãy giụa điên cuồng, trăm chiếc chân sắt nhọn hoắt cào cấu điên cuồng làm nứt nẻ mặt tre, dịch độc màu vàng tà dị từ vết thương phun ra xèo xèo. Sơn cắn răng, dồn chút linh lực huyết tủy ít ỏi còn sót lại vào đầu kim để trấn áp.


"Lâm! Bùa xích sắt! Mau!" Sơn gầm khẽ.


Lâm "Kim" luống cuống rút ra lá bùa màu vàng có vẽ hình xích sắt phong ấn, dán mạnh lên thân con rết đang giãy giụa. Sức mạnh của lá bùa kết hợp với Cốt Châm lập tức hóa giải luồng tà khí vạn năm. Con rết đen dần co rúm lại, hóa thành một luồng khói đen kịt bị Sơn dùng tay trái gạt thẳng vào chiếc lọ thủy tinh nhỏ trên bàn, đậy chặt nắp bằng một lá bùa niêm phong.


Sơn thở dốc, lồng ngực phập phồng đau đớn. Vết trích máu tim ở ngực trái lại nhói lên, truyền một cơn đau buốt sang Nhã Vy đang nằm bất tỉnh ở tiệm xăm cách đó vài con phố qua khế ước mệnh vận. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Cơn sốt hoại tử ở cánh tay phải đang âm ỉ cháy, mảng da xám đá đã lan rộng qua khuỷu tay, lạnh ngắt như da người chết.


"Ghi nhớ sơ đồ máu trên bàn chưa?" Sơn khàn giọng hỏi, mắt nhìn chăm chăm vào những đường vẽ nguệch ngoạc bằng máu mà Thầy Năm Đất để lại trước khi hôn mê sâu.


"Em... em nhớ rồi! Hướng chính Tây nghĩa trang Bình Hưng Hòa, ngay sau ngôi mộ đá rêu phong có khắc hình rùa cổ." Lâm "Kim" gật đầu lia lịa, trán đẫm mồ hôi.


"Đi. Trước khi Pháp sư Vĩnh và giang hồ Ba Cụt phong tỏa nơi đó."


Sơn khoác lại chiếc áo khoác đen rộng che kín cánh tay phải tê liệt, dứt khoát bước xuống cầu thang gác mái. Chiếc xe Honda 67 cũ kỹ của họ nổ máy giòn giã trong màn sương rạng đông, lao vút đi dưới những ánh đèn đường vàng vọt của Chợ Lớn, hướng thẳng về phía nghĩa trang Bình Hưng Hòa hoang phế.


***


Nghĩa trang Bình Hưng Hòa vào lúc ba giờ sáng bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc và lạnh lẽo thấu xương. Đây là vùng cấm địa khổng lồ nằm ở vùng ven thành phố, nơi chôn cất hàng vạn vong hồn oan khuất suốt hàng thế kỷ. Sương mù oán khí ở đây đậm đặc đến mức có thể ăn mòn dương khí của người thường chỉ trong vòng vài canh giờ.


Sơn và Lâm "Kim" dắt xe lách qua cánh cổng sắt rỉ sét đổ sụp, bước vào con đường mòn nhỏ ngập tràn cỏ dại cao quá đầu gối. Không gian tĩnh mịch đến rợn người, chỉ có tiếng gió đêm rít qua những khe bia mộ nứt nẻ và tiếng cú kêu xa xăm từ những rặng cây khô khốc. Thỉnh thoảng, những đốm lửa ma trơi màu xanh lục nhạt lại bùng lên rồi tắt ngấm trong sương mù.


Sơn khẽ ho một tiếng, mùi bùn đất ẩm ướt quyện với tử khí lạnh lẽo khiến bả vai phải hoại tử của anh nhói đau liên tục. Anh đưa tay trái giữ chặt chiếc áo khoác, mắt phải mang kính áp tròng màu đỏ không ngừng quét qua những dãy mộ rêu phong.


"Anh Sơn, hướng này..." Lâm "Kim" thì thầm, tay cầm chiếc đèn pin nhỏ đã được bọc một lớp giấy kiếng màu đỏ để tránh thu hút các cô hồn dã quỷ. Cậu nhóc dẫn đường đi sâu vào khu vực chính Tây, nơi các ngôi mộ cổ vô chủ nằm chen chúc nhau như những chiếc răng nanh của mặt đất.


Sau gần nửa tiếng luồn lách qua hàng trăm bia mộ lạnh lẽo, họ dừng lại trước một ngôi mộ đá cổ xưa khổng lồ. Ngôi mộ đã rạn nứt nghiêm trọng, rêu xanh phủ bám dày đặc che lấp những hoa văn chạm khắc cổ kính. Trên bia đá vô danh, hình ảnh một con rùa cổ gánh bia hiện lên mờ nhạt dưới ánh đèn pin đỏ mờ.


"Đúng là nơi này rồi." Sơn khẽ nói.


Anh bước vòng ra sau ngôi mộ đá cổ. Ngay trên nắp quan tài đá nứt nẻ, một đóa nấm khổng lồ màu đỏ rực như máu tươi đang tỏa ra một luồng linh khí ấm áp, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo của nghĩa trang. Đó chính là Huyết Linh Chi mộ cổ—loài linh dược quý hiếm hấp thụ oán khí địa mạch trăm năm để sinh trưởng, khắc tinh duy nhất có thể kìm hãm vết hoại tử xám đá trên tay Sơn lúc này. Đ đóa nấm tỏa ra một mùi hương ngọt lịm, nồng nặc như mùi hoa hồng rỉ máu, kích thích khứu giác oán khí của Sơn giật nảy lên.


"Lâm, dùng dao cạo bạc cắt sát gốc. Nhớ kỹ, không được dùng tay trần chạm vào nấm, oán khí tích tụ bên trong sẽ làm thối rữa da thịt cậu ngay lập tức." Sơn ra lệnh, tay trái rút cây kim Cốt Châm đề phòng xung quanh.


Lâm "Kim" gật đầu, run rẩy rút chiếc dao cạo bạc ròng dắt bên hông, quỳ xuống bên cạnh nắp quan tài đá, cẩn thận đưa lưỡi dao sát vào gốc đóa Huyết Linh Chi rực đỏ.


Nhưng ngay khi lưỡi dao bạc vừa chạm vào gốc nấm, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội.


Sương mù xung quanh từ màu xám bạc chuyển sang đen kịt, cuồn cuộn dâng cao như một cơn bão đen bóp nghẹt bầu không khí. Nhiệt độ giảm xuống đột ngột dưới mức đóng băng, khiến hơi thở của cả hai biến thành những luồng khói trắng xóa.


"Lùi lại! Mau!" Sơn gầm lên, tay trái túm cổ áo Lâm "Kim" giật mạnh ra phía sau.


Từ trong lòng đất nứt nẻ bên cạnh ngôi mộ cổ, luồng sương đen kịt ngưng tụ lại, tạo thành một bóng ma khổng lồ cao hơn ba mét. Thực thể này có gương mặt hung tợn của một quỷ dạ xoa với hai chiếc răng nanh nhọn hoắt rỉ máu đen, đôi mắt rực lửa đỏ đầy sát khí oán hận. Trên đôi tay hộ pháp đầy vảy đen của nó là cặp oán đao bằng linh khí đen ngưng tụ vĩnh cửu, rực cháy ngọn lửa màu đỏ sậm ma mị.


"Quỷ La Sát Chợ Lớn..." Sơn nghiến răng, mắt phải mang đồng tử quỷ đỏ rực rực sáng dưới lớp kính áp tròng.


Đây chính là ác linh hộ vệ cấp cao do lão tà sư Ba Cụt nuôi dưỡng bằng máu người sống mười năm trước, được phái đến để canh giữ linh dược và tiêu diệt bất kỳ Huyết Họa Sư nào dám bén mảng đến đây.


Quỷ La Sát gầm lên một tiếng chói tai, tiếng thét điên cuồng mang theo sóng âm oán khí cực mạnh quét qua không gian. Luồng sóng âm khiến Lâm "Kim" đau đớn ôm đầu ngã quỵ xuống đất, tai rỉ máu tươi. Sơn cắn chặt răng, đứng chắn trước mặt đệ tử, tay trái vung cây kim Cốt Châm vạch nhanh một nét vẽ phong ma lên không khí để dựng lên một kết giới chữ Vạn màu đỏ ấm áp.


Oàng!


Quỷ La Sát vung chiếc oán đao bên phải chém mạnh xuống. Sóng xung kích màu đen từ lưỡi đao xé toạc màn đêm, chém thẳng vào kết giới của Sơn. Tiếng nổ vang dội như sấm sét cõi âm làm nứt nẻ mặt đất xung quanh, cỏ dại và cây cối trong bán kính mười mét lập tức bị tà khí ăn mòn, héo úa và thối rữa thành một vũng nước đen hôi thối.


Kết giới chữ Vạn của Sơn rạn nứt rồi vỡ tan tành. Sơn bị lực phản chấn cực mạnh hất văng lùi lại vài bước, gót chân lún sâu vào bùn đất nghĩa trang. Cánh tay phải hoại tử của anh bị chấn động mạnh, mảng da xám đá ở bả vai rách ra, rỉ ra những giọt máu đen lạnh ngắt. Cơn đau rát bỏng bùng phát dữ dội sau lưng khiến anh khụy gối xuống đất.


"Anh Sơn!" Lâm "Kim" hét lên trong tuyệt vọng.


"Focus vào đóa nấm! Không được để mất Huyết Linh Chi!" Sơn gầm lên, tay trái vội vàng rút sợi xích sắt bọc bùa trấn quỷ quấn quanh thắt lưng ra.


Quỷ La Sát không để Sơn kịp thở. Nó bước những bước chân khổng lồ làm rung chuyển mặt đất, vung chiếc oán đao bên trái nhắm thẳng vào đầu Sơn chém xuống. Sơn dùng tay trái quăng mạnh sợi xích sắt bọc bùa trấn quỷ ra ngoài. Sợi xích sắt do Hùng "Búa" rèn bằng đồng cổ âm phủ lập tức rực sáng những ký tự bùa chú màu vàng kim, quấn chặt lấy cánh tay đao khổng lồ của con quỷ ngay giữa không trung.


Leng keng!


Tiếng xích sắt va chạm với oán đao phát ra những tia lửa vàng đỏ rực rỡ. Quỷ La Sát bị giữ chặt tay đao, gầm thét điên cuồng. Nó dùng sức mạnh thể chất khổng lồ của một thực thể âm giới giật mạnh sợi xích, kéo lê Sơn về phía trước. Sơn dùng hết sức lực của bàn tay trái giữ chặt xích sắt, nhưng sức mạnh phàm nhân không thể đối địch với ác quỷ cấp cao. Thân hình gầy gò của anh bị kéo giật đi trên mặt đất đầy bùn đất nghĩa trang, vết thương cũ trên vai trái lại rách ra rỉ máu tươi.


Biết không thể giằng co lâu, Sơn dứt khoát đưa tay trái lên mắt phải, giật phắt chiếc kính áp tròng màu đỏ ra ngoài.


Ngay lập tức, đồng tử bên phải của anh co rút lại thành một đường thẳng đứng như mắt quỷ rực sáng rực rỡ trong sương mù đen kịt. Nhãn quan âm bản kích hoạt hoàn toàn. Thế giới xung quanh trong mắt Sơn biến thành một cuộn phim âm bản xám xịt. Qua nhãn quan này, anh nhìn thấu qua lớp sương đen dày đặc bao quanh Quỷ La Sát, định vị chính xác một luồng năng lượng đỏ rực đang xoáy tròn ngay chính giữa lồng ngực của nó—lõi oán khí, tử huyệt duy nhất của con quỷ.


Nhưng Quỷ La Sát cũng nhận ra nguy hiểm. Nó gầm thét, vung chiếc oán đao còn lại chém đứt đôi sợi xích sắt bọc bùa trấn quỷ của Sơn. Sợi xích sắt đứt đoạn rơi xuống đất, làm mất đi kết giới phong tỏa. Con quỷ vung đao quét ngang một đường cực mạnh, oán khí cuồn cuộn hóa thành một lưỡi đao khí đen ngòm chém thẳng vào ngực Sơn.


Sơn cố gắng dùng Cốt Châm để đi nét phong ma cản đòn, nhưng linh lực của anh đã cạn kiệt sau chuỗi trận chiến trước.


"Lâm! Đất mộ cổ! Rải đất mộ cổ Bình Hưng Hòa cát tường quanh chân nó!" Sơn hét lớn khi nhận ra con quỷ đang không ngừng hấp thụ âm khí từ địa mạch dưới đất để gia tăng sức mạnh.


Lâm "Kim" nghe lệnh, không màng đến nguy hiểm, vốc một nắm đất mộ cổ ẩm ướt đã được tịnh hóa mang theo trong túi, ném mạnh quanh chân Quỷ La Sát. Đất mộ cổ mang thuộc tính cát tường gặp âm khí cực đoan phát ra tiếng nổ lách tách, tạo thành một vòng tròn ánh sáng vàng nhạt tạm thời cắt đứt liên kết địa mạch của con quỷ với lòng đất nghĩa trang.


Cử động của Quỷ La Sát đột ngột khựng lại, ngọn lửa đỏ sậm trên đôi oán đao của nó cũng mờ nhạt đi một phần.


Nhưng sự gián đoạn chỉ diễn ra trong chớp mắt. Sự bài xích địa mạch khiến con quỷ trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết. Nó vung chiếc oán đao bên trái chém xuống một cú chí mạng nhắm thẳng vào đầu Sơn.


Oàng!


Lưỡi oán đao khổng lồ sạt qua bả vai Sơn, chém đôi một bia mộ đá dày nửa mét sát người anh thành hai nửa hoàn hảo. Vết chém mượt như nước, rỉ ra dịch đen nguyền rủa ăn mòn cả đá tảng.


Sát khí cực mạnh từ cú chém sượt qua và luồng oán khí khổng lồ của Quỷ La Sát Chợ Lớn lập tức kích phát phản ứng tự vệ tột cùng trong cơ thể Sơn.


Hình xăm Hắc Long (rồng đen) phong ấn trên cánh tay phải của anh đột ngột nổi loạn dưới sự kích thích của oán khí đồng loại. Dưới lớp băng gạc quấn chặt từ vai xuống cổ tay, hình xăm rồng đen bắt đầu tự phát sáng đỏ rực như dung nham núi lửa.


Sơn trợn tròn mắt, lồng ngực thắt lại đau đớn. Dưới lớp da thịt hoại tử xám đá, con rồng đen như sống dậy, vảy rồng tự chuyển động và ngoe nguẩy dữ dội dưới da thịt anh như một con rắn khổng lồ đang cố gắng xé rách lớp băng gạc để thoát ra ngoài. Một luồng oán niệm khát máu, cuồng bạo tột cùng xông thẳng lên đại não Sơn, dụ dỗ anh hãy buông bỏ nhân tính, để mặc cho rồng đen nuốt chửng cả anh lẫn Quỷ La Sát Chợ Lớn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!