Nhạc nềnSpook

Chỉ Lối Bình Hưng Hòa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối đen kịt dưới gầm cầu bến Bình Đông như một con quái thú khổng lồ nuốt chửng chút ánh sáng neon yếu ớt từ phía bờ kênh rạch quận 5 rọi vào. Cơn mưa rào rạt vừa ngớt để lại một bầu không khí nhớp nháp, lạnh lẽo thấu xương. Kết giới khói nhang màu xám bạc bọc bùa chú Trịnh gia bị luồng sương đen mang ký hiệu ba ngón chân quỷ của lão tà sư Ba Cụt xé toạc hoàn toàn.


"Trịnh Hoài Sơn... Ngươi dám mang tà khí vào nơi giao dịch của ta?"


Tiếng xích sắt câu hồn bằng đồng âm phủ của Hắc Vô Thường Chợ Lớn đột ngột rung lên leng keng đầy sát khí. Luồng uy áp lạnh buốt từ thực thể cao hơn hai mét khoác áo choàng đen khiến dòng nước kênh Bình Đông dưới chân Sơn đóng thành một lớp băng mỏng. Hốc mắt tối đen của vị quỷ sai rực lên hai đốm lửa xanh lục lạnh lẽo, cuốn sổ sinh tử trên tay lão khép lại với một tiếng "bạch" vang dội như sấm sét cõi âm.


Sơn quỵ dưới lòng kênh, nước ngập đến tận đầu gối. Cánh tay phải hoại tử xám đá của anh hoàn toàn tê liệt, lạnh ngắt và bốc lên mùi oán khí khét lẹt. Vai trái bị oán quỷ đòi nợ cào rách rỉ ra từng vệt máu tươi, hòa cùng dòng nước đen ngòm. Cơn đau từ ngực trái—nơi anh tự trích máu tim để thiết lập khế ước mệnh vận cứu Nhã Vy—nhói lên từng cơn như có ngàn mũi kim châm thẳng vào tâm thất.


Ở một nơi khác trong hẻm cụt quận 5, Nhã Vy đang nằm bất tỉnh trên chiếc ghế da tiệm xăm chắc chắn cũng đang phải gánh chịu cơn đau co giật tương ứng do Quy tắc Máu Tim Cấm Chia phản phệ. Ý nghĩ đó như một gọng kìm siết chặt tâm trí Sơn, buộc anh phải giữ vững lý trí giữa ranh giới sinh tử.


"Cán bộ âm giới... Đây là bẫy ngầm của Ba Cụt!" Sơn cắn răng thốt ra từng chữ qua kẽ răng đẫm máu. Anh dùng bàn tay trái run rẩy lấy lọ sương mai miếu cổ còn lại nửa lọ, tạt mạnh về phía luồng sương đen ba ngón chân quỷ đang cuồn cuộn lao đến.


Sương mai mang dương khí thuần khiết của long mạch miếu Ông gặp tà khí Ba Cụt bốc hơi nghi ngút, tạo ra một luồng ánh sáng vàng nhạt li ti tạm thời đẩy lui bóng tối. Nhân cơ hội đó, Sơn dùng tay trái vạch nhanh một nét vẽ phong ma bằng chính máu tươi rỉ ra từ vai trái lên khoảng không, tạo thành một kết giới chữ Vạn màu đỏ ấm áp để che giấu mùi máu tim nóng hổi của mình khỏi khứu giác của đàn oán quỷ đòi nợ.


Hắc Vô Thường Chợ Lớn hừ lạnh một tiếng. Lão biết Sơn nói thật, nhưng luật lệ cõi âm không cho phép bất kỳ sự hỗn loạn nào làm ô nhiễm không gian giao dịch. Bóng đen khổng lồ của vị quỷ sai từ từ chìm vào màn sương lạnh, hũ gốm chứa thảo dược âm ty tịnh hóa trên tay lão cũng dần mờ nhạt rồi biến mất vào hư không.


"Lần này ta khấu trừ của ngươi thêm 50 điểm Âm Đức vì để tà khí xâm nhập. Nếu trước canh tư đêm mai ngươi không tịnh hóa được tà độc Ba Cụt bám theo, ta sẽ trực tiếp tróc hồn ngươi xuống địa ngục!"


Tiếng xích sắt xa dần, màn sương lạnh bến Bình Đông tan biến, trả lại khoảng không gian gầm cầu tối tăm và dòng nước kênh đen ngòm rác rưởi. Sơn đổ ập người về phía trước, tay trái chống lên bùn đất ẩm ướt, thở dốc dữ dội. Giao dịch thất bại. Anh không có đủ nguyên liệu để chế tạo sáp dưỡng da tịnh hóa, trong khi mảng hoại tử ở cánh tay phải đã lan rộng qua khuỷu tay, bốc mùi khét lẹt của oán khí rồng đen đang gào thét đòi ăn.


***


Bốn giờ sáng, Sơn kéo lê thân xác rách rưới, đẫm nước sông lạnh buốt trở về tiệm xăm "Huyết Họa".


Lâm "Kim" đang ngồi túc trực bên cạnh Nhã Vy. Cánh tay trái bị bỏng nước sôi của Lâm đã được quấn băng trắng, nhưng gương mặt cậu nhóc vẫn tái mét vì lo sợ. Khi thấy Sơn đẩy cửa bước vào với bả vai rỉ máu và cánh tay phải buông thõng vô lực, Lâm suýt chút nữa đã hét lên.


"Anh Sơn! Anh... anh không lấy được thuốc sao? Chị Vy vừa rồi co giật dữ dội lắm, ngực chị ấy rực lên vệt chỉ đỏ như lửa đốt, miệng cứ gọi tên anh suốt!"


Sơn không trả lời, anh đi thẳng đến trước bàn thờ chính, nhìn bức tượng gỗ tịnh hóa chứa linh hồn yếu ớt của em gái Trịnh Mai Chi. Bức tượng gỗ vẫn im lìm dưới ánh đèn dầu mờ ảo, nhưng mùi hương hoa bưởi tịnh hóa thoang thoảng của mẹ dường như đang nhạt đi, thay thế bằng mùi ẩm mốc của tử khí đang len lỏi vào tiệm.


Sơn dùng tay trái lấy ra cây kim Cốt Châm bằng xương quỷ giắt bên hông, đặt lên bàn xăm. Tay anh run rẩy đến mức không thể cầm chắc cây kim. Necrosis—vết hoại tử thể xác đã ăn mòn đến tận xương cốt cánh tay phải, làm đông cứng toàn bộ các khớp cơ. Nếu không có sáp dưỡng tịnh hóa khẩn cấp để xoa dịu oán khí rồng đen, chỉ trong vòng ba ngày nữa, cánh tay phải của anh sẽ hóa đá hoàn toàn, và tà thần vô diện ký sinh trong đó sẽ bẻ gãy phong ấn gác đền của Trịnh gia.


"Lâm..." Sơn khàn giọng nói, mắt phải mang đồng tử quỷ đỏ rực khẽ nheo lại. "Đi tìm Thầy Năm Đất."


Lâm "Kim" ngẩn người: "Thầy Năm Đất? Lão thầy phong thủy nát rượu hay ngồi ở quán lẩu đầu hẻm sao anh? Lão ta thì giúp được gì cho vết thương của anh chứ?"


"Lão ta biết địa mạch Chợ Lớn." Sơn ngồi xuống ghế da, nhắm mắt chịu đựng cơn đau thắt ngực. "Chỉ có lão mới định vị được ngôi mộ cổ vô chủ trăm năm ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa. Đó là nơi duy nhất mọc loại Huyết Linh Chi hấp thụ oán khí địa mạch. Ta cần nó để điều chế sáp dưỡng tịnh hóa thay thế cho thảo dược âm ty."


Lâm "Kim" hiểu ý, lập tức khoác áo khoác dắt chiếc xe Honda 67 cũ ra cửa. Sơn gượng dậy, dùng băng gạc sạch quấn chặt lại vết thương vai trái, đeo chiếc kính áp tròng màu đỏ vào mắt phải để che đi đồng tử quỷ, rồi dứt khoát bước đi cùng đệ tử vào màn sương sớm của Chợ Lớn.


***


Nhà của Thầy Năm Đất nằm ở tầng gác mái của một căn nhà gạch cũ kỹ, sâu trong một con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo thuộc quận 5. Căn phòng chưa đầy mười mét vuông ngập tràn mùi rượu đế rẻ tiền, mùi giấy bùa ẩm mốc và mùi thuốc lá nồng nặc. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, một lão già khoảng sáu mươi tuổi, mặc bộ bà ba nâu sờn rách, chân đi dép tổ ong đang nằm ngáy o o, một tay vẫn ôm khư khư chai rượu đế vơi nửa.


Lâm "Kim" bước lên định lay lão dậy nhưng Sơn đưa tay trái ngăn lại. Sơn khẽ hít một hơi sâu. Khứu giác oán khí của anh đột ngột giật nảy lên.


Một mùi hương ngọt lịm, nồng nặc như mùi hoa hồng rỉ máu thoảng qua trong căn phòng đầy mùi rượu.


Sơn nhíu mày. Mùi hoa hồng rỉ máu là dấu hiệu đặc trưng của những kẻ bị nguyền rủa hoặc bị tà độc ký sinh ăn mòn sinh mệnh. Nhưng trên người Thầy Năm Đất lúc này, mùi hương đó lại pha lẫn với mùi tanh nồng của bùn đất nghĩa trang và dịch độc rết đen.


"Thầy Năm." Sơn lạnh lùng lên tiếng, tay trái gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn gỗ chứa đầy la bàn và thước đo phong thủy. "Trịnh Hoài Sơn của tiệm xăm Huyết Họa tìm thầy có việc."


Nghe đến ba chữ "Huyết Họa", lão già đang nằm trên giường bỗng giật thót mình. Thầy Năm Đất mở to đôi mắt nhập nhèm hơi rượu, ngồi phắt dậy. Khi nhìn thấy Sơn mặc áo khoác đen rộng che tay phải, mắt trái sắc lạnh nhìn mình, vẻ lôi thôi nát rượu của lão biến mất trong nháy mắt, thay vào đó là một sự cảnh giác cao độ.


"Huyết Họa Sư truyền nhân?" Thầy Năm Đất giọng khàn khàn, liếc nhìn cây kim Cốt Châm bằng xương quỷ lấp ló bên hông Sơn. "Trịnh gia các người mười năm trước đã bị diệt môn, sao vẫn còn dư nghiệt lảng vảng ở Chợ Lớn thế này? Tìm lão già nát rượu này làm gì?"


"Tôi cần thầy dùng la bàn cổ chỉ lối đến ngôi mộ cổ vô chủ trăm năm ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa." Sơn đi thẳng vào vấn đề, đặt một túi tiền đồng phàm nhân kèm theo một lá bùa tịnh hóa của Trịnh gia lên bàn. "Tôi cần hái Huyết Linh Chi mộ cổ."


Thầy Năm Đất nhìn lá bùa tịnh hóa, khẽ rùng mình, rồi thở dài thườn thượt. Lão với lấy chiếc la bàn bằng gỗ đào cổ thụ sét đánh đặt trên bàn, ngón tay run rẩy gõ nhẹ lên mặt kính bảo hộ.


"Huyết Linh Chi... Thứ dược liệu ngâm máu xác chết để sinh trưởng đó là khắc tinh của hoại tử tà độc, nhưng cũng là mồi nhử của vạn quỷ. Ngôi mộ cổ đó nằm ở hướng chính Tây nghĩa trang Bình Hưng Hòa hoang phế, được xây dựng trên một long mạch bị lỗi tích tụ oán khí trăm năm. Kẻ gác mộ cổ là một con cương thi đồng thau cực kỳ hung hãn. Ngươi mang cánh tay hoại tử kia đến đó, chẳng khác nào tự nộp mạng làm phân bón cho nấm."


"Đó là việc của tôi." Sơn lạnh lùng nói. "Chỉ cần thầy chỉ chính xác vị trí ngôi mộ."


Thầy Năm Đất thở dài, nâng la bàn cổ lên ngang tầm mắt, chuẩn bị bấm quẻ định vị.


Nhưng ngay khi lão vừa nhấc ngón tay lên, luồng mùi hương hoa hồng rỉ máu trong phòng đột ngột đậm đặc lên gấp mười lần. Sơn biến sắc, Nhãn quan âm bản tự động kích hoạt dù chưa kịp tháo kính áp tròng. Anh nhìn thấy một luồng hắc khí màu xanh lục tà dị đang cuồn cuộn chảy dọc theo các mạch máu trên cổ Thầy Năm Đất, hướng thẳng lên đại não.


"Pháp sư Vĩnh...!" Sơn gầm lên.


Từ khoảng không gian tối tăm ngoài cửa sổ gác mái, một tiếng huýt sáo kỳ quái, sắc nhọn như tiếng rít của rắn độc vang lên rùng rợn. Đó là thuật điều khiển trùng độc từ xa của Pháp sư Vĩnh—đệ tử đắc lực của lão tà sư Ba Cụt.


Ngay lập tức, Thầy Năm Đất trợn tròn mắt, bọt mép sùi ra liên tục. Cơ thể lão co giật dữ dội trên chiếc giường tre, chiếc la bàn gỗ đào rơi xuống đất phát ra tiếng "cộc" khô khốc. Dưới lớp da cổ của lão, những đường gân đen nổi rộp lên, di chuyển loằng ngoằng như những con giun đang bò dưới da thịt.


"Á... nóng... nóng quá... cứu tôi...!" Thầy Năm Đất gào lên đau đớn, hai tay cào cấu điên cuồng vào cổ họng mình đến rách da rỉ máu.


"Anh Sơn! Lão ta bị hạ ngải rết rồi!" Lâm "Kim" hốt hoảng hét lên, định lao vào giữ tay Thầy Năm Đất.


"Đừng chạm tay không!" Sơn dùng tay trái túm cổ áo Lâm giật mạnh ra phía sau. "Trùng độc rết đen của Ba Cụt có tính axit cực mạnh, chạm vào sẽ bị ăn mòn da thịt ngay lập tức!"


Pháp sư Vĩnh muốn giết Thầy Năm Đất để bịt đầu mối, ngăn cản Sơn tìm kiếm Huyết Linh Chi. Thủ đoạn nham hiểm này nhắm thẳng vào tử huyệt của Sơn: nếu Thầy Năm Đất chết, manh mối về ngôi mộ cổ sẽ đứt vĩnh viễn.


Chiến thuật giải độc khẩn cấp lập tức vận hành trong đầu Sơn. Tay phải hoại tử hoàn toàn vô lực, Sơn buộc phải dùng tay trái rút cây kim Cốt Châm bằng xương quỷ ra khỏi bao da. Anh dồn toàn bộ linh lực huyết tủy còn sót lại vào đầu kim, đâm mạnh một nhát chí mạng vào huyệt tịnh hóa nằm ngay chính giữa lồng ngực Thầy Năm Đất.


Phập!


Cốt Châm xuyên sâu vào huyệt vị, phát ra một luồng sáng đỏ vàng tịnh hóa ấm áp, tạm thời phong tỏa toàn bộ mạch máu xung quanh tim Thầy Năm Đất, ngăn không cho tà độc rết đen xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng.


"Lâm! Dao cạo tịnh hóa bằng bạc! Rạch ngay mạch máu ở cổ chân phải của lão!" Sơn ra lệnh đứt khoát, tay trái vẫn giữ chặt Cốt Châm để đè ép luồng hắc khí đang điên cuồng giãy giụa trong ngực Thầy Năm Đất.


Lâm "Kim" run rẩy rút chiếc dao cạo tịnh hóa bằng bạc ròng dắt bên hông. Cậu nhóc cắn răng, rạch một đường dài khoảng hai phân ngay phía trên mắt cá chân phải của Thầy Năm Đất.


Ngay lập tức, một dòng máu đen đặc quánh, bốc mùi hôi thối nồng nặc phun trào ra ngoài. Theo dòng máu đen, một con rết đen khổng lồ dài bằng ngón tay người lớn, mình mẩy bóng loáng rỉ ra dịch độc màu vàng tà dị đang điên cuồng ngoe nguẩy bò ra.


Con rết độc vừa ló đầu ra khỏi vết rạch liền há miệng phun ra một luồng dịch axit màu vàng cực độc thẳng vào mặt Lâm "Kim".


Sơn biến sắc, nhanh tay lấy lọ nước thánh nhà thờ cổ mang theo bên hông, hắt mạnh một lượng nhỏ nước thánh về phía luồng dịch độc.


Sột sột!


Dịch axit tà môn gặp nước thánh được chúc phúc lập tức bốc khói trắng nghi ngút, tính axit bị tịnh hóa hoàn toàn, rơi xuống sàn gạch tạo thành những tiếng xèo xèo vô hại.


Lâm "Kim" thấy con rết độc bò lổm ngổm dưới đất, hoảng hốt định dùng chân giẫm nát.


"Đừng giết nó!" Sơn quát lớn, tay trái rút Cốt Châm ra khỏi ngực Thầy Năm Đất. Anh dùng bùa xích sắt trấn quỷ mang theo quăng ra, quấn chặt lấy thân con rết độc, nhốt nó vào một chiếc lọ thủy tinh nhỏ trên bàn.


"Con rết này mang khế ước máu của Pháp sư Vĩnh. Giữ mạng nó, ta có thể dùng nhãn quan âm bản lần theo sợi chỉ oán khí để tìm ra sào huyệt của hắn sau này." Sơn thở dốc giải thích, gương mặt đẫm mồ hôi vì kiệt sức.


Nhìn Thầy Năm Đất đang nằm thoi thóp trên giường, vết rạch ở chân vẫn rỉ ra dịch độc màu vàng ăn mòn da thịt, Sơn biết nếu không xử lý vết thương ngay, lão già cũng sẽ chết vì nhiễm trùng tà độc. Anh cắn răng lấy ra hũ sáp dưỡng tịnh hóa Lão Bản Tôn cuối cùng—thứ bảo mệnh duy nhất giúp kìm hãm vết hoại tử trên tay phải của mình—dùng ngón tay trái quệt một lượng lớn bôi trực tiếp lên vết thương ở chân Thầy Năm Đất.


Sáp dưỡng tịnh hóa gặp tà độc rít lên những tiếng xèo xèo, dịch vàng biến mất, làn da thối rữa của lão già dần hồi phục lại sắc hồng hào phàm nhân. Nhưng cái giá phải trả là Sơn đã tiêu hao hoàn toàn lượng sáp dưỡng bảo mệnh cuối cùng. Cánh tay phải hoại tử của anh đột ngột co giật dữ dội, một cơn sốt nóng rát bùng phát từ bả vai phải chạy thẳng lên não bộ, khiến Sơn suýt chút nữa đã ngất đi vì quá tải đau đớn.


Thầy Năm Đất dần tỉnh lại sau cơn co giật, nhưng cơ thể lão hoàn toàn suy kiệt, rơi vào trạng thái hôn mê sâu. Lão không thể nói chuyện, cũng không thể dùng la bàn cổ để chỉ đường cho Sơn nữa.


"Anh Sơn... Lão ta hôn mê rồi! Bản đồ nghĩa trang Bình Hưng Hòa làm sao lấy đây?" Lâm "Kim" lo lắng nhìn Thầy Năm Đất.


Sơn không nói gì, anh dùng nhãn quan âm bản nhìn chằm chằm vào bàn tay phải đang run rẩy của Thầy Năm Đất. Như một bản năng gác đền cuối cùng, ngón tay trỏ đẫm máu của lão già phong thủy khẽ cử động, vẽ nguệch ngoạc những đường nét ngoằn ngoèo bằng máu lên mặt bàn gỗ bám đầy bụi bặm.


Đó là sơ đồ địa mạch của nghĩa trang Bình Hưng Hòa hoang phế, với một dấu thập màu đỏ máu nằm ngay chính giữa khu mộ cổ vô chủ hướng chính Tây.


Sơn ghi nhớ sâu sắc sơ đồ máu vào tâm trí. Anh thu hồi chiếc lọ thủy tinh nhốt con rết độc, dắt Cốt Châm vào bao da, rồi ra hiệu cho Lâm "Kim" rút lui khẩn cấp.


"Pháp sư Vĩnh biết mưu đồ ám hại đã thất bại. Hắn chắc chắn đang triệu tập băng đảng giang hồ Ba Cụt để bao vây nghĩa trang Bình Hưng Hòa. Chúng ta phải đi ngay trước khi chúng phong tỏa cấm địa."


Sơn bước nhanh ra khỏi căn phòng gác mái tối tăm, Lâm "Kim" bám sát theo sau.


Nhưng ngay khi Sơn vừa đặt chân xuống bậc thềm gỗ đầu tiên của lối ra hành lang, một cảm giác lạnh sống lưng đột ngột ập đến. Khứu giác oán khí của anh bùng phát dữ dội, mùi hoa hồng rỉ máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi từ phía sau lưng.


Sơn giật mình quay ngoắt đầu lại nhìn về phía chiếc giường tre nơi Thầy Năm Đất đang nằm hôn mê.


Dưới ánh trăng mờ ảo rọi qua khung cửa sổ rách nát, từ ống quần bà ba sờn cũ của lão thầy phong thủy, một con rết đen khổng lồ khác—to bằng cổ tay người lớn, thân hình rực lên ánh xanh lục tà dị của ngải độc vạn năm—đang chậm rãi, vô thanh vô tức trườn ra ngoài, hướng thẳng về phía gót chân của Thầy Năm Đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!