Nhạc nềnSpook

Giao Dịch Đêm Canh Tư

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng trắng lóa từ chiếc đèn pin siêu sáng của Đại úy Lê Tuấn quét một đường lạnh lùng qua bức màn vải đen vừa bị gạt phăng, xé toạc bóng tối âm u của căn phòng xăm phía sau tiệm "Huyết Họa". Tiếng mưa Chợ Lớn ngoài kia vẫn dồn dập gõ xuống mái tôn rỉ sét, tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn, làm tăng thêm vẻ ngột ngạt đến nghẹt thở bên trong căn phòng.


Lê Tuấn nheo mắt, luồng sáng từ tay anh ta dừng lại ngay trên gương mặt đẫm mồ hôi của Trịnh Hoài Sơn. Sơn đang ngồi bệt dưới sàn gạch lạnh lẽo, lưng tựa hờ vào chiếc tủ gỗ cũ. Cánh tay phải quấn băng gạc đen của anh giấu kín hoàn toàn dưới vạt áo khoác rộng, trong khi bàn tay trái khéo léo gạt cây kim xăm Cốt Châm bằng xương quỷ vào góc khuất dưới gầm tủ đá. Mắt phải của Sơn nhắm chặt để che đi đồng tử quỷ đỏ rực chưa kịp đeo áp tròng, chỉ để lộ mắt trái đang nhìn thẳng vào họng đèn pin với vẻ mệt mỏi, suy kiệt thực sự.


"Trịnh Hoài Sơn. Cậu đang làm cái gì trong bóng tối thế này?" Giọng Lê Tuấn đanh thép, bản năng của một cảnh sát hình sự lão luyện khiến anh ta không bỏ qua bất kỳ chi tiết bất thường nào. Luồng ánh sáng quét từ Sơn sang Nhã Vy đang nằm bất tỉnh trên chiếc ghế da, rồi dừng lại ở đĩa mực xăm còn rỉ ra thứ mùi tanh nồng của máu.


"Cán bộ... cứu em với... nóng quá!"


Tiếng rên rỉ thảm thiết của Lâm "Kim" từ gian ngoài cắt ngang bầu không khí căng thẳng. Lâm bò lê dưới đất, tay trái ôm chặt cánh tay phải bị nước sôi từ chiếc ấm đất nung đổ sập ban nãy làm rộp đỏ một mảng lớn. Vết bỏng thật sự đang bốc khói nhẹ, mùi da thịt bị bỏng tạm thời lấn át mùi máu tim tanh nồng trong phòng xăm.


Lê Tuấn khẽ nhíu mày, quay nửa người lại nhìn Lâm "Kim", nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Sơn. "Mùi máu trong phòng này không phải từ vết bỏng của cậu ta. Trịnh Hoài Sơn, cô gái kia là ai? Tại sao cô ta lại bất tỉnh?"


Sơn khẽ ho một tiếng khàn đục, cố ý để lộ lồng ngực phập phồng yếu ớt. Anh dùng giọng trầm khàn, đứt quãng nói: "Sốt xuất huyết... Tôi bị sốt cao hai ngày nay, tay chân không nhấc nổi. Cô ấy... là khách quen, đến lấy thuốc sáp dưỡng da của tiệm thì đột ngột ngất xỉu. Tôi đang nhờ Lâm nấu nước gừng ấm để xoa bóp thì... các anh gõ cửa."


Lâm "Kim" nhanh trí phụ họa, vừa khóc mếu vừa ôm cánh tay bỏng: "Đúng đó cán bộ! Em luống cuống quá nên làm đổ cả ấm nước sôi. Đau chết em rồi! Cán bộ có thuốc bỏng không cứu em với!"


Lê Tuấn bước tới bên chiếc ghế da, dùng ngón tay đeo găng cao su nhẹ nhàng lật cổ áo của Nhã Vy lên. Trên bả vai trái của cô, đồ án cá chép hóa rồng dị dị biến biến giờ đây đã được thay thế bằng những đường chỉ xăm tịnh hóa siêu nhỏ, màu đỏ vàng ấm áp đang chìm sâu dưới da. Vết thối rữa và dịch đen ban nãy đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một làn da hơi ửng đỏ như vừa trải qua một ca xăm thông thường. Nhịp thở của Vy đều đặn, mạch đập ở cổ ổn định.


Lê Tuấn rọi đèn pin xuống sàn nhà, tìm kiếm dấu vết của một vụ bạo lực hay chất kích thích, nhưng ngoài vũng nước sôi đổ nát của Lâm "Kim" và vài lọ mực xăm vương vãi, anh ta không tìm thấy bất kỳ bằng chứng phạm pháp nào. Cây kim Cốt Châm dính máu tim đã nằm im lìm dưới bóng tối sâu thẳm của gầm tủ.


"Cậu Sơn," Lê Tuấn tắt đèn pin, ánh mắt sắc lẹm nhìn Sơn trong bóng tối mờ của ngọn đèn dầu ngoài sảnh rọi vào. "Vụ cháy ở tiệm của Trần Văn Cụt vẫn đang được điều tra. Cậu là nghi phạm lớn nhất vì có mâu thuẫn tranh chấp địa bàn xăm bùa. Tôi cảnh cáo cậu, trong thời gian này không được rời khỏi quận 5. Còn cô gái này, khi cô ta tỉnh lại, tôi sẽ cho người lấy lời khai. Đừng hòng giở trò qua mắt tôi."


Nói rồi, Lê Tuấn quay người bước ra ngoài, tiếng ủng da nện xuống nền gạch sũng nước mưa nhỏ dần rồi mất hút sau tiếng sấm rền vang của bầu trời Chợ Lớn.


Ngay khi tiếng bước chân của vị Đại úy biến mất hoàn toàn ngoài đầu hẻm, Sơn lập tức đổ ập người về phía trước, hai tay chống xuống sàn, thở dốc dữ dội. Đồng tử quỷ bên mắt phải mở trừng trừng, rực lên ánh đỏ ngầu hoang dại.


"Hự...!"


Sơn ôm chặt lấy cánh tay phải của mình. Cơn đau hoại tử bùng phát như một ngọn lửa đen thiêu đốt từ tủy xương chạy dọc lên bả vai. Dưới lớp băng gạc đen, hình xăm Hắc Long như cảm nhận được sự suy kiệt linh lực của chủ nhân, bắt đầu điên cuồng vùng vẫy. Da thịt Sơn rạn nứt ra, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen hôi thối đặc quánh. Mảng hoại tử màu xám đá, lạnh ngắt như xác chết, đã lan rộng vượt quá khuỷu tay phải, ăn mòn thêm một mảng da thịt lớn.


Cùng lúc đó, trên chiếc ghế da, Nhã Vy đột ngột trợn tròn mắt, cơ thể co rúm lại. Cô không tỉnh dậy, nhưng hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, miệng rên rỉ những tiếng đau đớn nghẹn ngào. Trên ngực cô, nơi khế ước máu tim vừa được thiết lập, một vệt đỏ rực như sợi chỉ lửa chạy thẳng từ bả vai xuống tim, đập liên hồi theo nhịp tim hỗn loạn của Sơn.


"Khế ước... đã ứng nghiệm..." Sơn lầm bầm, hàm răng nghiến chặt đến bật máu.


Quy tắc Máu Tim Cấm Chia đã trói buộc sinh mệnh của anh và Vy. Mỗi cơn đau hoại tử mà anh gánh chịu giờ đây đang truyền thẳng sang linh hồn cô gái trẻ thông qua sợi chỉ mệnh vận. Nếu anh không sớm kìm hãm oán khí rồng đen, cả hai sẽ bị ngọn lửa hoại tử này thiêu rụi phách hồn vĩnh viễn.


Lâm "Kim" gượng dậy từ đống đổ nát, cánh tay bỏng đỏ rộp run rẩy nâng Sơn lên ghế. "Anh Sơn! Anh sao thế này? Vết thương của anh... nó bốc mùi ghê quá. Em phải làm gì đây?"


"Chuẩn bị... nhang Trịnh gia..." Sơn thốt ra từng chữ qua kẽ răng, mồ hôi lạnh chảy dài trên mặt. "Ta phải đến bến Bình Đông... ngay bây giờ."


"Nhưng trời đang mưa bão, tay anh thế này làm sao đi được?" Lâm "Kim" hốt hoảng.


"Canh tư sắp đến rồi." Sơn trừng mắt nhìn chiếc đồng hồ treo tường cũ kỹ chỉ 2 giờ 45 phút sáng. "Nếu qua giờ đó, ranh giới âm dương sẽ đóng lại. Ta sẽ chết trước rạng đông."


Sơn gượng dậy bằng tay trái, nhặt cây kim Cốt Châm dưới gầm tủ cất vào bao da bên hông. Anh lấy từ trong tủ ra ba cây nhang đen—Nhang khói đặc chế Trịnh gia—thứ nhang được se thủ công từ bột trầm hương nguyên chất trộn với bột chu sa và nước âm giếng cổ, tỏa ra một mùi hương nồng ấm nhưng mang theo một chút khí tức lạnh lẽo của cõi âm. Anh giắt thêm một lọ nhỏ chứa sương mai miếu cổ vào túi áo khoác đen rộng, rồi dứt khoát bước ra cửa tiệm, để lại Lâm "Kim" canh giữ Nhã Vy và bức tượng gỗ của Mai Chi.


***


Mưa đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước mưa rỉ rả rơi xuống từ những mái hiên di động của phố xá quận 5. Chợ Lớn lúc ba giờ sáng chìm trong một bầu không khí ma mị, tĩnh mịch đến rợn người. Những ánh đèn neon màu hồng, xanh lam rực rỡ của các bảng hiệu tiệm ăn, tiệm karaoke dọc bờ kênh phản chiếu xuống dòng nước đen ngòm của bến Bình Đông, tạo thành những vệt sáng loang loáng, méo mó như những con quái vật đang uốn lượn dưới lòng sông.


Sơn bước đi cô độc dưới gầm cầu Bình Đông. Nơi đây ngập tràn mùi bùn đất ẩm ướt, mùi rác rưởi phân hủy và một luồng âm khí buốt giá bốc lên từ lòng kênh. Đây là nơi ranh giới giữa hai cõi âm dương mỏng manh nhất về đêm, nơi những vong hồn chết đuối và cô hồn dã quỷ thường tụ tập để tìm kiếm chút hơi ấm phàm trần.


Sơn ngồi tựa lưng vào một pylon bê tông khổng lồ của cây cầu, tay phải hoại tử hoàn toàn buông thõng như một khúc gỗ chết. Anh dùng tay trái lấy ra ba cây nhang đặc chế Trịnh gia, bật quẹt lửa châm ngòi.


Một làn khói màu xám bạc, dày đặc và tỏa ra mùi trầm hương metallic ấm áp bắt đầu cuộn lên, cắt ngang màn sương đêm ẩm ướt. Khói nhang không bị gió thổi tạt đi, mà tự động tụ lại dưới chân cầu, tạo thành một vòng tròn kết giới mờ ảo rộng khoảng hai mét.


Nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh xuống mức đóng băng. Những hạt nước mưa đọng trên vách bê tông của cây cầu bỗng chốc hóa thành những bông tuyết li ti, rơi lả tả.


Từ giữa dòng nước đen ngòm của con kênh Bình Đông, một luồng sương mù lạnh thấu xương từ từ dâng cao, ngưng tụ lại thành một bóng người khổng lồ bước đi trên mặt nước tiến về phía gầm cầu.


Đó là Hắc Vô Thường Chợ Lớn.


Thực thể âm giới cao lớn hơn hai mét, khoác trên mình bộ áo choàng đen rộng che kín hoàn toàn gương mặt, chỉ để lộ hai hốc mắt tối đen sâu hoắm không đáy. Trên tay trái của lão là một sợi xích sắt câu hồn bằng đồng âm phủ rỉ sét, phát ra những tiếng leng keng vô thanh nhưng khiến linh hồn người nghe phải run rẩy. Tay phải lão cầm một cuốn sổ da cũ nát—sổ sinh tử của khu vực Chợ Lớn.


"Trịnh Hoài Sơn. Huyết Họa Sư truyền nhân." Giọng nói của Hắc Vô Thường vang lên từ dưới lớp mũ trùm, trầm đục, lạnh lẽo như tiếng đá tảng va vào nhau dưới đáy mộ cổ. "Ngươi dùng nhang Trịnh gia để mở lối âm dương vào giờ này, muốn giao dịch điều gì với ta?"


Sơn khẽ cúi đầu, tay trái đặt lên ngực trái để kiềm chế cơn đau tim đang râm ran. "Ta muốn đổi Âm Đức lấy thảo dược âm ty tịnh hóa da thịt. Cánh tay phải của ta sắp không giữ nổi nữa rồi."


Hắc Vô Thường chậm rãi mở cuốn sổ da ra. Những ký tự cổ màu xanh lục rực sáng lên trên trang giấy xám xịt. Lão quét hốc mắt tối đen qua người Sơn, dừng lại ở cánh tay phải hoại tử quấn băng gạc đen và lồng ngực đang rỉ máu của anh.


"Trịnh Hoài Sơn. Sổ sinh tử ghi nhận ngươi vừa xăm tịnh hóa, giải thoát cho một nạn nhân bị Ba Cụt hạ ngải xăm nguyền. Ngươi được tích lũy thêm 50 điểm Âm Đức, tổng cộng hiện có 120 điểm. Nhưng thọ mệnh của ngươi đang suy kiệt nghiêm trọng do tự ý trích máu tim phá vỡ khế ước."


Hắc Vô Thường gập cuốn sổ lại với một tiếng "bạch" khô khốc. "Một hũ sáp thảo dược âm ty tịnh hóa cấp thấp có giá 50 điểm Âm Đức. Ngươi có chấp nhận giao dịch?"


"Ta chấp nhận." Sơn dứt khoát trả lời.


Hắc Vô Thường đưa bàn tay xương xẩu màu xám xịt ra khỏi tay áo choàng đen, trên lòng bàn tay xuất hiện một hũ gốm nhỏ màu đen tuyền, tỏa ra luồng hàn khí xanh lam ấm áp của thảo dược cõi âm.


Nhưng ngay khi hũ gốm vừa lộ ra, một mùi hương ngọt lịm, nồng nàn đột ngột lan tỏa trong không khí dưới gầm cầu. Đó là mùi máu tim chứa huyết tủy Trịnh gia đang rỉ ra từ vết thương ngực trái của Sơn dưới lớp áo khoác.


Mùi máu này đối với những oán linh, ác quỷ giống như một thứ độc dược gây nghiện cực mạnh.


Ào! Ào!


Dưới dòng nước đen ngòm của kênh Bình Đông, hàng loạt bong bóng khí sủi lên sùng sục. Từ trong bóng tối của những dạ cầu và hốc đá ven sông, những cái bóng xám xịt, gầy gò rách rưới bắt đầu trườn lên mặt đất.


Đó là những Oán quỷ đòi nợ—những oán linh chết oan, chết đói tích tụ âm khí trăm năm dưới lòng sông Chợ Lớn. Gương mặt chúng xám ngoét, không có ngũ quan rõ ràng, chỉ có cái miệng há hốc đen ngòm phát ra những tiếng rít gào, khóc lóc đòi tiền âm phủ. Chúng bị mùi máu tim gác đền của Sơn thu hút, điên cuồng lao về phía kết giới khói nhang.


"Máu... máu gác đền...! Cho tao... trả nợ cho tao...!" Những tiếng thì thầm ma quái vang lên rùng rợn từ bốn phương tám hướng.


Hắc Vô Thường đứng yên bất động, hốc mắt tối đen nhìn đàn oán quỷ với vẻ lạnh lùng, không hề có ý định can thiệp. Luật lệ âm giới sòng phẳng: giao dịch chỉ diễn ra khi kết giới an toàn; nếu Sơn không tự bảo vệ được mình, giao dịch sẽ hủy bỏ.


Đàn oán quỷ đòi nợ lao vào cào xé kết giới khói nhang. Luồng âm khí cực đoan từ móng vuốt của chúng làm kết giới giấy bùa quanh pylon cầu bắt đầu rạn nứt, phát ra những tiếng nổ lép bép.


Sơn cảm thấy khớp tay trái của mình bắt đầu đông cứng lại dưới luồng hàn khí ma quái. Anh không thể cử động tay phải, chỉ có thể dùng tay trái thò vào túi áo, lấy ra một nắm tiền âm phủ phàm nhân ném mạnh ra ngoài kết giới hòng đánh lạc hướng.


"Tiền đây! Cầm lấy rồi đi đi!" Sơn quát lên.


Nhưng đàn oán quỷ đòi nợ hoàn toàn phớt lờ mớ tiền giấy cháy dở dưới đất. Chúng rít lên điên cuồng, ánh mắt trống rỗng khóa chặt vào lồng ngực rỉ máu của Sơn. Chúng không cần tiền phàm nhân, chúng thèm khát huyết tủy Trịnh gia để tái tạo linh thể sa ngã.


Phựt!


Một con oán quỷ đòi nợ khổng lồ với cánh tay dài ngoằng xé toạc mảng khói nhang, lao thẳng vào kết giới. Móng vuốt xám xịt của nó sượt mạnh qua vai trái của Sơn, xé rách một mảng áo khoác đen và cào rách da thịt anh, để lại một vết thương rỉ máu tươi.


"Hự!" Sơn rên rỉ, lùi lại một bước sát mép nước kênh.


Ngay lập tức, hốc mắt của Hắc Vô Thường lóe lên một tia sáng lục lạnh lẽo. Sổ sinh tử trên tay lão tự động lật trang, khấu trừ trực tiếp 50 điểm Âm Đức tích lũy của Sơn do để kết giới bị xâm nhập.


Cơn đau từ vai trái cộng hưởng với cơn sốt hoại tử ở tay phải khiến Sơn suýt quỵ xuống. Trong giây phút sinh tử, anh nhận ra đàn oán quỷ này di chuyển cực kỳ nhanh nhạy dựa vào nhiệt lượng tỏa ra từ dòng máu nóng của anh. Nếu anh tiếp tục dùng linh lực để chống đỡ, mùi máu sẽ càng tỏa ra mạnh hơn.


Sơn nghiến răng đưa ra quyết định chiến thuật táo bạo. Anh chủ động lùi sâu xuống mép nước kênh Bình Đông, để mặc cho dòng nước đen ngòm, lạnh ngắt ngập đến tận đầu gối. Hàn khí thấu xương từ nước sông Chợ Lớn lập tức làm giảm nhiệt độ cơ thể anh xuống mức tối đa, che giấu hoàn toàn mùi máu tim nóng hổi dưới làn sương lạnh.


Đồng thời, Sơn dùng ngón tay trỏ tay trái quệt nhanh vệt máu tươi từ vết thương vai trái, vạch mạnh ba đường bùa chú lên khoảng không trước mặt.


"Nét vẽ phong ma! Trấn!"


Sơn quát khẽ. Ba đường bùa chú bằng máu rực sáng lên giữa hư không, tạo thành một lá chắn chữ Vạn màu đỏ vàng ấm áp, phát ra một luồng linh lực chính tông Trịnh gia đánh văng con oán quỷ khổng lồ lùi lại phía sau.


Nhưng đàn oán quỷ đòi nợ vẫn tiếp tục tụ lại đông đảo hơn. Hàn khí âm ty bắt đầu làm khớp ngón tay trái của Sơn đông cứng, khiến anh không thể tiếp tục vẽ bùa.


Sơn nhanh tay lấy lọ nhỏ chứa sương mai miếu cổ giắt bên hông ra, dùng răng cắn mở nút chai, rồi tạt mạnh dung dịch tinh khiết này về phía đàn oán quỷ đang vây quanh.


Sương mai miếu cổ mang theo dương khí thuần khiết của long mạch miếu Ông bỗng chốc bốc hơi khi gặp âm khí, tạo thành một vụ nổ ánh sáng li ti rực rỡ dưới gầm cầu.


"Áaaa!"


Đàn oán quỷ đòi nợ bị ánh sáng dương khí tạt thẳng vào mặt, kêu gào thảm thiết, hai mắt bị mù tạm thời, nháo nhào lùi lại phía sau dòng nước đen.


Sơn thở dốc, tay trái bám chặt vào vách đá pylon cầu để giữ thăng bằng. Tay phải của anh giờ đây đã lạnh ngắt như đá, không còn chút cảm giác nào.


Hắc Vô Thường nhìn Sơn bằng ánh mắt lạnh lùng, chậm rãi đưa hũ gốm chứa thảo dược âm ty về phía anh. "Bản lĩnh gác đền của ngươi chưa thối rữa hoàn toàn. Nhận lấy thảo dược tịnh hóa của ngươi."


Sơn mừng rỡ, gượng tay trái vươn ra chuẩn bị đón lấy hũ gốm quý giá.


Đột ngột, một biến cố kinh hoàng xảy ra.


Từ giữa dòng nước đen ngòm của kênh Bình Đông, một luồng sương đen đặc quánh, nồng nặc mùi xác thối và ngải độc rết đen bất ngờ phun trào lên như một vòi rồng nhỏ. Luồng sương đen uốn lượn giữa hư không, ngưng tụ lại thành một ký hiệu bùa chú tà môn hình ba ngón chân quỷ rỉ máu—ký hiệu nguyền rủa độc quyền của lão tà sư Ba Cụt.


"Hắc hắc... Trịnh Hoài Sơn... ngươi chạy không thoát đâu..." Một tiếng cười khàn khàn, ma quái vang lên từ trong làn sương đen, làm rung chuyển toàn bộ không gian tâm linh dưới gầm cầu.


Luồng sương đen tà dị của Ba Cụt lao thẳng vào kết giới giao dịch, thổi tắt ngọn đèn bão phong thủy đang thắp sáng ranh giới âm dương trên tay Hắc Vô Thường.


Phụt!


Bóng tối đen kịt lập tức bao trùm toàn bộ gầm cầu bến Bình Đông. Kết giới khói nhang bị xé toạc hoàn toàn bởi luồng tà khí cuồng bạo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!