Thép Lạnh Và Đồng Thau
Bàn tay sắt gỉ sét của con cương thi đồng thau chỉ còn cách chiếc tráp gỗ đựng tượng Mai Chi đúng một inch. Luồng tử khí màu xanh lục tà dị rỉ ra từ những móng vuốt nhọn hoắt của nó đã bắt đầu ăn mòn lớp bùa niêm phong dán trên nắp tráp, khiến mép giấy màu vàng ròng sém đen lại, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Trịnh Hoài Sơn gầm lên một tiếng khàn đặc từ tận đáy lồng ngực. Cánh tay phải của anh—một khối đá xám ngắt, lạnh lẽo và hoàn toàn vô tri dưới lớp áo khoác đen rộng—vẫn bất động như một bức tượng vô hồn. Nhưng cánh tay trái, nhờ có lớp sáp dưỡng tịnh hóa của Lão bản Tôn vừa bôi, đã tạm thời hồi phục cử động. Luồng hơi lạnh buốt từ vết bỏng ngải rết trên mu bàn tay trái dịu đi, nhường chỗ cho một luồng nhiệt lượng thanh khiết chạy dọc các đường kinh mạch. Sơn dùng tay trái siết chặt Máy xăm Lôi Chấn, đầu kim Cốt Châm bằng xương quỷ rít lên khe khẽ dưới áp lực linh lực.
"Hùng! Chặn nó lại!"
Không cần đến giây thứ hai để suy nghĩ, gã thợ rèn hộ pháp Trịnh Quốc Hùng gầm lên như sấm dội. Bất chấp bắp chân phải đang tê liệt hoàn toàn dưới lớp băng gạc dày cộm quấn chặt do độc rết đen, Hùng "Búa" dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể vào chân trái lành lặn, chống nạng gỗ bật mạnh người tới trước. Bắp tay cuồn cuộn sẹo bỏng lò rèn của anh phồng lên, hai bàn tay rỉ máu do lực phản chấn trước đó siết chặt lấy cán gỗ của cây búa tạ Lôi Thần.
*KENG!*
Cú nện nghìn cân bằng tất cả tàn lực của Hùng găm thẳng vào bả vai trái của con cương thi đồng thau. Tiếng va chạm kim loại vang lên chói tai, rền vang khắp không gian chật hẹp của xưởng rèn ven sông, lấn át cả tiếng mưa giông đang gầm rú trên mái tôn. Những tia sét tịnh hóa màu xanh lam yếu ớt bắn ra từ vết nứt dọc chạy dài trên đầu búa, bao bọc lấy bả vai con quái vật. Lực đập cực mạnh khiến cánh tay sắt của con cương thi bị chệch hướng, quét sạt qua hông chiếc tráp gỗ, đóng sầm xuống nền gạch nứt nẻ, cắm sâu vào đất đá.
Tuy nhiên, con cương thi đồng thau không hề có cảm giác đau đớn. Cơ thể bọc đồng thau của nó chỉ khẽ rung lên dưới cú đập. Ngược lại, lực phản chấn cực đại từ lớp da dày dội ngược vào cán búa Lôi Thần.
*Rắc!*
Vết nứt dọc trên thân búa lại rộng thêm một phân. Hùng "Búa" hộc ra một ngụm máu tươi, hai bàn tay rách da rỉ máu đầm đìa, lảo đảo ngã khuỵu xuống bên cạnh lò rèn rò rỉ gas nhẹ. Cây búa tạ Lôi Thần tuột khỏi tay anh, rơi loảng xoảng xuống đất, luồng linh hỏa lôi điện trên đầu búa hoàn toàn tắt lịm.
"Sư phụ! Chú Hùng!" Lâm "Kim" từ trong đống củi khô gượng dậy, gương mặt lấm lem than củi rách nát, hai bàn tay phồng rộp run rẩy cầm chắc cây dao cạo bạc ròng đã bị mẻ hoàn toàn.
Sơn chậm rãi tháo chiếc kính áp tròng màu đỏ bên mắt phải. Đồng tử quỷ rực đỏ, dựng đứng như mắt rắn lộ ra trong bóng tối. Nhãn quan âm bản kích hoạt, biến toàn bộ xưởng rèn thành một thế giới âm bản xám xịt, đầy những luồng hắc khí u minh.
Nhìn xuyên qua cơ thể khổng lồ của con cương thi đồng thau, Sơn lập tức phát hiện ra chân tướng kinh hoàng. Dưới nhãn quan âm bản, bốn sợi chỉ oán khí màu đen kịt, dày bằng ngón tay cái, đang cắm chặt vào bốn khớp xương lớn trên lưng và cổ của con cương thi. Những sợi chỉ này không tự sinh ra, mà chúng kéo dài từ bốn góc tường của xưởng rèn, nơi bốn cây đinh bùa Lỗ Ban bằng sắt rỉ sét nghĩa trang đang được đóng sâu dưới nền đất gạch.
"Trận pháp Lỗ Ban tà môn..." Sơn nghiến răng, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen hôi thối do cơn sốt hoại tử da tay phải đang thiêu đốt bả vai. "Thầy Tám Búa đang từ xa truyền oán khí từ các đinh bùa đóng quanh xưởng rèn vào cơ thể cương thi! Đó là lý do vì sao lớp da đồng thau của nó tự phục hồi liên tục và miễn nhiễm với lôi hỏa tịnh hóa!"
Con cương thi đồng thau gầm rống, bàn tay sắt của nó rút ra khỏi nền gạch, chuẩn bị vồ xuống đầu Hùng "Búa" đang bất động dưới đất.
"Lâm!" Sơn quát lớn, tay trái vung Máy xăm Lôi Chấn bắn ra một luồng xích sắt bọc bùa trấn quỷ quấn chặt lấy cổ tay con cương thi, kéo giật nó lại một nhịp. "Con có nghe ta nói không? Dùng nhãn quan âm bản nhìn xuống nền đất! Có bốn cây đinh bùa Lỗ Ban đang tiếp viện oán khí cho nó ở bốn góc xưởng rèn. Con phải nhổ sạch bốn cây đinh đó bằng dao cạo bạc ròng! Nếu không, chú Hùng của con sẽ chết!"
Lâm "Kim" nhìn con cương thi đang điên cuồng giãy giụa chống lại sợi xích sắt bọc bùa của Sơn, rồi nhìn sang Hùng "Búa" đang nằm thoi thóp. Nỗi sợ hãi tột cùng đối với những thực thể tà dị trong lòng gã giang hồ hoàn lương lúc này bị dập tắt bởi lòng trung nghĩa. Lâm nghiến răng, tập trung linh lực vừa được Sơn truyền thụ vào đôi mắt.
Thế giới âm bản hiện ra trước mắt Lâm. Cậu nhìn thấy rõ ràng bốn luồng hắc khí tà dị đang rỉ ra từ bốn góc phòng, kết nối trực tiếp với con quái vật.
"Con biết rồi, sư phụ! Để đó cho con!"
Lâm "Kim" cầm chắc cây dao cạo bạc mẻ, luồn lách qua các hành lang tối tăm và đống đổ nát của xưởng rèn ẩm ướt.
*Cây đinh thứ nhất* nằm ngay dưới đống than củi sát góc tường phía Bắc. Lâm lao đến, dùng dao cạo bạc chém mạnh vào sợi chỉ oán khí màu đen đang kết nối với đinh bùa.
*Xoẹt!*
Sợi chỉ oán khí đứt đoạn, phát ra tiếng kêu xèo xèo như thịt nướng. Lâm không màng đến nhiệt độ lạnh buốt âm ty tỏa ra từ cây đinh, dùng tay phồng rộp nắm chặt đầu đinh bùa Lỗ Ban rỉ sét, dùng hết sức bình sinh nhổ mạnh lên.
*Phập!*
Cây đinh bùa đầu tiên bị nhổ ra khỏi mặt đất. Con cương thi đồng thau lập tức khựng lại, tiếng gầm rú của nó bớt đi một phần cuồng bạo.
Tuy nhiên, Thầy Tám Búa từ xa lập tức phát hiện ra có kẻ đang phá trận. Trong một căn phòng tối ngập tràn mùi gỗ mục nát ở quận 5, lão thầy cúng chột mắt đeo băng đen gầm lên phẫn nộ. Lão cầm cây búa gỗ mun khắc đầy bùa chú đỏ, nện mạnh xuống một hình nộm gỗ nguyền rủa đặt trên bàn.
"Kẻ nào dám phá trận Lỗ Ban của ta? Chết đi!"
Ngay lập tức, ba cây đinh bùa còn lại tại xưởng rèn rỉ ra một thứ dịch độc màu đen kịt, bốc lên làn khói tà khí r rít ăn mòn.
Lâm "Kim" không chần chừ, cậu lao về phía *cây đinh thứ hai* đóng sâu vào cột gỗ chính của lò rèn. Khói độc rết đen rỉ ra từ cây đinh làm hai bàn tay của Lâm bỏng rộp, da thịt phồng lên đau đớn. Lâm hét lên một tiếng đau đớn, nhưng ý chí kiên định không cho phép cậu buông tay. Cậu dùng dao cạo bạc cắt đứt sợi chỉ oán khí thứ hai, rồi cưỡng ép nhổ cây đinh sắt ra.
*Ầm!*
Con cương thi đồng thau bị mất đi một nửa nguồn tiếp viện oán khí, cơ thể đồng thau của nó bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ rỉ dịch xanh. Nó trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết. Nó vung mạnh cánh tay sắt, giật đứt phựt sợi xích sắt bọc bùa trấn quỷ của Sơn.
*Rắc... rắc...*
Sợi xích sắt do chính tay Hùng "Búa" rèn bị tà lực cuồng bạo của cương thi giật tung thành những mảnh vụn đồng cổ bay tứ tán. Một mảnh xích sắt sượt qua trán Hùng "Búa", tạo thành một vết rách rỉ máu tươi dọc theo lông mày của anh.
Sơn bị chấn động lực lượng dội ngược, lùi lại mấy bước, bả vai phải hoại tử hóa đá lại nhói lên một cơn sốt nóng rát dữ dội. Anh cắn chặt răng, tay trái giắt Máy xăm Lôi Chấn vào hông, dùng nhãn quan âm bản khóa chặt chuyển động của con quái vật để làm mồi nhử, thu hút sự chú ý của nó khỏi Lâm "Kim".
"Lại đây! Thứ quái vật vô tri!" Sơn quát lớn, tay trái vẽ nhanh một bùa chu sa Trấn Long tạm thời phóng thẳng vào mặt cương thi.
Con cương thi bị luồng ánh sáng đỏ của bùa chu sa che mắt, điên cuồng vung tay đập phá các bệ rèn xung quanh, tạo ra những tiếng đổ vỡ loảng xoảng.
Mượn thời cơ đó, Lâm "Kim" lao đến *cây đinh thứ ba* đặt phía sau thùng nước tịnh hóa lớn ven sông. Oán khí rò rỉ từ cây đinh này cực kỳ đậm đặc, mang theo mùi thối rữa nồng nặc của xác chết. Lâm dùng dao cạo bạc chém đứt sợi chỉ oán khí thứ ba. Hai bàn tay của cậu lúc này đã bị tà khí ăn mòn đến mức bỏng rộp rỉ dịch vàng, đau đớn thấu xương tủy. Lâm nghiến răng đến bật máu môi, dùng cả hai tay ôm chặt đầu đinh, dùng toàn lực nhổ mạnh.
*Phựt!*
Cây đinh thứ ba bị nhổ bật lên. Lớp da đồng thau trên người con cương thi đồng thau ngay lập tức mất đi ánh sáng bảo hộ tà môn, chuyển sang màu xám xịt vô hại của đồng nát. Sức mạnh thể chất của nó giảm đi rõ rệt, những bước chân của nó bắt đầu lảo đảo.
Nhưng đúng lúc này, biến số kinh hoàng xảy ra.
Thầy Tám Búa ở quận 5 cảm nhận được trận pháp Lỗ Ban đã bị phá hủy đến ba phần tư. Lão điên cuồng gầm rú, dùng búa gỗ mun nện liên tiếp ba nhát vào đầu hình nộm gỗ, kích hoạt cấm thuật tự hủy của cây đinh cuối cùng.
*Cây đinh bùa thứ tư* đóng trên bục gỗ ven sông sát mép kênh đột ngột rực sáng lên một sắc đỏ huyết dịch tà dị. Luồng oán khí rò rỉ từ nó bùng phát mạnh mẽ, tạo thành một làn khói độc màu đen kịt rít gào như tiếng quỷ khóc.
Lâm "Kim" vừa lao đến sát bục gỗ, chưa kịp vung dao cạo bạc thì cây đinh cuối cùng đã bộc phát một luồng tà khí nổ tung dữ dội.
*UỲNH!*
Sức nổ từ luồng tà khí Lỗ Ban cực đoan thổi bay toàn bộ bục gỗ mục nát. Lực nổ kinh hoàng kèm theo làn khói đen kịt hất văng thân hình gầy gò của Lâm "Kim" ra xa, rơi thẳng xuống dòng nước lũ đang chảy xiết của con kênh ven xưởng rèn.
"Lâm!" Sơn thét lên trong tuyệt vọng, bóng dáng học trò biến mất dưới dòng nước đen ngòm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!